Theo cục diện như vậy, nhà ai có con cái làm gia đinh, dựa vào tiền công và lương thực của con cái đắp đổi đủ no cũng là không khó, nếu như có được chiến công, chia được đất đai, vậy thì lập tức phất lên thậm chí thành phú hộ.
Người như vậy được gọi là "doanh thuộc" là vì kiêng dè cái từ quân thuộc (người thân của quan quân) này. Nhà có gia đinh Triệu Tự Doanh, chỗ tốt không chỉ có vỏn vẹn là đắp đổi cuộc sống, mà là giống như gia đình đọc sách có công danh, thẳng sống lưng làm người làm việc. Con cháu nhà ai làm gia đinh, Bổ khoái sai dịch đều phải kính nể mấy phần, các nơi chiếu cố, hạng người chốn giang hồ trong chợ búa hoàng hành ngang ngược cũng tuyệt không dám xấc xược với thân thuộc của gia đinh.
Người bản xứ Từ Châu đã sớm biết lợi hại, tất nhiên không dám trêu chọc những doanh thuộc đó, nhưng người bên ngoài kéo tới lại không biết, những doanh thuộc này thoạt nhìn cũng không qua là gia đình bậc trung tầm thường, bằng vào cái gì không được lừa bịp.
Có người bên phía Sơn Đông sang, bố trí cạm bẫy hại người, lừa được rất nhiều ngân lượng sau bị khổ chủ phát giác, trong lúc tranh cướp rút đao ra chém, đổ máu đả thương người, đám giang hồ bịp bợm Sơn Đông bố trí cạm bẫy đó không dám lưu lại lâu, vội vàng rời thành đi xa.
Nếu như đã là bố trí cạm bẫy hại người, vậy không nên tùy tiện dùng sức mạnh, cũng sợ dính phải mạng người kiện cáo, dù sao cũng không phải người bản xứ, bất kể người giang hồ hay là quan sai đều chưa quen thuộc, cho nên một đao này đâm cũng không phải chỗ yếu hại, chỉ là sợ rước lấy rắc rối thoát không khỏi.
Chiếu theo từng trải bọn họ trước kia, khổ chủ bị lừa bậc này cho dù bị vết thương nhỏ, cũng đành nín nhịn cam chịu. Nếu như còn ở trong thành sai dich vân vân cũng sẽ bắt được người, nhưng nếu như rời thành đuổi theo ai cũng sẽ không lo tới. Dù sao hộ gia đình nhỏ, làm sao sai khiến động tới được quan sai, nước đắng cũng chỉ tự mình nuốt xuống. Chớ nói chi tới thời đại này bá tánh dân thường ai bằng lòng đi tới gần chỗ nha môn, giao thiệp với sai dịch nha môn. Bản thân mình cho dù là khổ chủ cũng phải bị lột mất một lớp da, chịu thiệt bị thương, cũng chỉ đành đánh nát răng nanh tự mình nuốt vào.
Đám giang hồ bịp bợm này đi lại nhiều năm, đối với mấu chốt trước trước sau sau chuyện bậc này rất là quen thuộc, nhưng bọn họ không ngờ tới trên mặt đất Từ Châu không giống. Bọn họ đã suốt một đường qua huyện Đãng Sơn, tiến vào trong địa phận phủ Quy Đức Hà Nam, quả thật bọn họ ở trong địa phận huyện Đãng Sơn đã thoải mái rồi. Châu nha Từ Châu và huyện nha Đãng Sơn là hai chuyện khác nhau, vốn dĩ sẽ không vượt địa phận tra án. Hiện giờ đã tới được Hà Nam, tỉnh ngoài càng không có khả năng, hộ gia đình nhỏ này cho dù chính mình đuổi theo cũng đuổi không được rồi.
Nhưng chẳng ai ngờ được chính là, đội nhân mã Từ Châu vẫn một đường đuổi miết tới tận Hà Nam, cứ như vậy bắt người trở về châu thành Từ Châu, trả tất cả ngân lượng lừa được cho khổ chủ, sau đó kẻ dùng đao kia bị phán năm mươi côn lớn, người khác bốn mươi roi, sau đó khổ sai hai năm.
Roi quất đánh xuống khiến người ta tróc da thịt nát, nhưng còn sống được, kẻ động tới đao bị đánh năm mươi côn lớn kia sống sờ sờ đánh thành chết, khổ sai hai năm cũng thật chẳng sao, tựu chung giữ lại được tính mạng.
Về sau mọi người mới nghe nói, Triệu Thập Nhất và quản sự Vân Sơn Hành thành Từ chân đi xin chỉ thị việc này. Nói hiện giờ bắt người e rằng bắt không được, không bằng do Vân Sơn Hành xuất bạc bồi thường chi trả trước, về sau theo dõi sát sao thì tốt rồi.
Triệu Tiến trả lời rất ngắn gọn.- Ai dám gây bất lợi với doanh thuộc, kẻ đó chính là cừu địch của Triệu Tự Doanh. Nhưng thái độ nghiêm khắc đằng sau lại khiến mọi người biết phải làm thế nào.
Sau khi kẻ làm gương tương tự xuất hiện vài lần, bên trong thành Từ Châu cũng không còn doanh thuộc nào chịu thiệt. Lũ bịp bợm có mắt không tròng phần đất bên ngoài tới thật không phải mất tích hết, mà là khắp nơi châu thành Từ Châu đều theo dõi chặt chẽ, sợ lại gặp phải sai sót gì nữa.
Lòng người không biết đủ, sau khi không ai dám trêu chọc doanh thuộc, bọn doanh thuộc lại tự mình trở nên huênh hoang, cảm thấy minh được phép hoành hành ngang ngược, rất ít người dáng vẻ bệ vệ lập tức kiêu ngạo lên không ít. Nhưng Triệu Tự Doanh cũng giống như vậy không dung túng kẻ nào, tuy rằng quan phủ sai dịch không động thủ, liên đội Triệu Tự Doanh trú đóng trong thành bắt đầu chấp pháp, trừng phạt còn nặng hơn cả quan phủ. Dòng chảy ngược này cũng rất nhanh bình lặng trở lại, mọi người đều biết giới hạn khuôn phép nằm ở chỗ nào.
Đối với đại đa số thân thuộc gia đinh mà nói, bọn họ không muốn hoành hành ngang ngược, có được ăn no sống tốt cũng đã là may mắn, nếu như không chịu phải ức hiếp, bình an làm người, đây là phúc khí rồi.
Làm lính Đại Minh này là sai dịch ti tiện, trừ Vệ sở biên quan, nhà ai có người tòng quân không được xem là chuyện vẻ vang gì. Nhưng ở nơi Từ Châu này, con cháu trong nhà mình có người làm gia đinh, bản thân thẳng sống lưng đi lại, ngẩng đầu làm người, đây là việc đáng nể mặt, người khác đều sẽ kính sợ với mình.
Rất nhiều gia đinh nhỏ, nhà nghèo xuất thân gia đinh, đời đời kiếp kiếp luồng cúi làm người, nào có lúc hãnh diện như vậy, rất nhiều người đã vì điều này cũng dặn dò con cháu làm thật tốt cái gia đinh đó, một người làm gia đinh, tạo phúc cho cả nhà.
Tuyệt đại đa số doanh thuộc cảm thấy vẻ vang, nhưng cũng có một số người cũng không nghĩ như thế, Phàn gia ơ thành nam Từ Châu không nghĩ vậy.
Phàn gia tuy rằng không phải người dân bản xứ Từ Châu, nhưng cũng đã ở được ba đời, nếu như trú tại thành nam thì quả là gia cảnh vất vả không có chỗ nào tốt nổi, sống rất là khó khăn.
Ai cũng nghĩ qua ngày lành cầu vươn lên, đọc sách cầu công danh được xem là có tiền đồ, sau khi đỗ đạt tú tài, thì cầm lấy được ngân lượng của quan phủ đắp đổi, quan gia và bọn dân chúng cũng phải nể chút mặt mũi, đây quả thật là một con đường. Nhưng trong thành Từ Châu, kẻ nào muốn trúng tú tài cũng phải là gia đình giàu sang có danh tiếng, bằng không chuyện tốt này bằng vào cái gì đến lượt mình.
Nam nhân Phàn gia Phàn Tử Hạ luôn nói nhà mình là dòng dõi đọc sách, tổ tiên có người từng làm đại quan, nhà mình cũng phải chú trọng đi con đường công danh này. Nói một lần hai lần còn tốt, nói nhiều liền rước lấy chê cười của người khác. Tất cả mọi người đều đang cực khổ kiếm ăn, đều là gia đình cùng khổ, ngươi cả ngày nói nhà mình cao quý, đây là ý xem thường mọi người sao? Phàn Tử Hạ này ở trên đường có được tên lóng, gọi là Phàn thừa tướng.
Hộ dân thường trú đều biết rõ, Phàn Tử Hạ lúc còn trẻ là kẻ đọc sách, chỉ chẳng qua thi liên tục mấy lần cũng chưa trúng khảo, cũng đã tắt mất phần lòng dạ này. Ông già nhà y ũng là kẻ tâm cao khí ngạo, muốn con cái nổi bật hơn người. Nhưng ngay cả tú tài cũng không đỗ, uất khí công tâm mắc bệnh nặng, không được mấy năm đã mất rồi.
Trận bệnh nặng đó khiến Phàn gia vốn đã không dư dật càng thêm quẫn bách, Phàn Tử Hạ cũng không có đọc sách tiếp nữa, mà là học được tay nghề làm giày Tô Châu, dựa vào cái này nuôi sống gia đình.
Lúc hơn hai mươi tuổi thành thân, bà vợ là nha hoàn nhà giàu nào đó trong thành, nói là có con với chủ nhầ bị đuổi ra khỏi cửa, nhưng trong hoàn cảnh này, ai cũng chẳng ghét bỏ được ai, gom lại sống cùng nhau.
Sau khi có được ba đứa con gái, một đứa con trai, cuộc sống vốn đã túng quẫn càng thêm gian nan, nhưng còn gắng gượng duy trì tiếp được. Phàn Tử Hạ ngược lại muốn bảo con trai Phàn Kim Bảng đọc sách đỗ đạt công danh, nhưng trong nhà muốn ăn cơm no cũng khó, nào có tiền dư đi trường tư, Phàn Tử Hạ chỉ đành tự mình đi dạy dỗ.
Nhưng Phàn Kim Bảng từ nhỏ được mẫu thân và tỷ tỷ nuông chiều thành hư hỏng, vốn dĩ không có lòng dạ đọc sách gì, suốt ngày ở bên ngoài chơi bời lêu lỏng, bản lãnh thích tranh đấu dũng mãnh ngược lại học không được.
Tháng ngày cứ ngày lại ngày trôi qua, mấy đứa con gái Phàn gia đều gả ra ngoài. Con rể coi như có lòng tốt, ít nhiều cho một chút đem về đắp đổi, còn Phùng Kim Bảng này thì nhõng nhẽo, cứng rắn bảo cha mẹ làm bảo đảm, đi làm gia đinh cho Triệu Tiến. Ít đi gánh nặng nhiều thêm chu cấp, cuộc sống tốt hơn rất nhiều.
Hơn nữa Phàn Kim Bảng này lúc gia nhập coi như sớm, mặc dù không có làm lên được liên trưởng, đội trưởng, nhưng cũng vào được đội Thân Vệ Triệu Tự Doanh. Người bên ngoài nhìn vào, đây coi như là chỗ có tiền đồ, đội Thân Vệ này thiết nghĩ cũng chính là gia đinh thân binh của võ tướng, quan gia, về sau đều phải tung ra để trông coi mọi việc.
Có một tầng này, tên lóng Phàn thừa tướng không có người nào gọi nữa, tất cả gặp được Phàn Tử Hạ này đều xưng hô một câu "Phàn tiên sinh", lễ độ hơn bội phần so với trước.
Nở mày nở mặt với người ngoài, nhà mình cuộc sống khá giả, ngay cả Phàn Tử Hạ cũng có thì giờ nhà nhã nhặt lại sách vở làm chút văn chương. Nhưng Phàn Tử Hạ này lại không có một tia cảm kích Triệu Tự Doanh, con trai mỗi lần về nhà đều nói với nó. Một thân bản lãnh này của con bị bọn giặc thu dụng, mai sau Triệu Tiến kia bị quan gia bắt được, con cũng phải theo đó gặp xui xẻo. Phàn gia chúng ta cũng là hứng chịu liên lụy. Nếu như bị xem thành nghịch tặc mưu phản, tổ tông dưới đất đều phải hổ thẹn. Từ trong suy ngẫm của Phàn Tử Hạ, con trai mình vào được đội Thân Vệ này, thiết nghĩ là kẻ có bản lãnh, bằng không sao sẽ được chọn dùng.