Đống vàng thỏi kia giống như những đồ cổ ấy, phẩm chất sai biệt rất lớn, người thông thạo nhìn ra được. Có đĩnh vàng, vàng miếng gia đình giàu sang luyện ra cất giữ trong kho, cũng có vàng khối vừa mới luyện ra không lâu. Đồ vật bậc này phẩm chất rất kém, nhưng người biết chuyện cũng đoán ra được lai lịch, mười có tám chính là các loại trang sức nấu chảy luyện ra, đoán chừng cũng là cùng loại của cải cướp được.
Mặc dù nói là lai lịch không rõ, nhưng cũng không chứng cớ nói là của trộm cắp, cộng thêm đống đồ cổ trân quý này thấp hơn một thành hoặc là hai tầng so với giá cả trong chợ, giá quy đổi vàng thành bạc cũng thấp hơn trong chợ không ít. Bên trong đó có lợi lộc rất to đáng kiếm, ngay cả Dương Châu cũng có người lại đây dòm ngó. Mọi người nếu như đều có lợi, không có khổ chủ cáo trạng, quan phủ và Triệu Tự Doanh đều không có tra hỏi ngăn chặn, vậy mọi người tất nhiên cũng không nhiều chuyện, hơn nữa Vân Sơn Hành và phủ Hoài An đều ở bên trong cắn một miếng ai cũng không nói được ai.
- Tiểu nhân cảm thấy là Văn Hương Giáo Sơn Đông đang mua lương thực, những thứ đồ đổi bạc kia chỉ có bọn họ mới cầm ra được. Hơn nữa số lương thực đó phải dỡ xuống ở chỗ Tế Ninh.
Bởi vì cuối mùa thu đông năm ngoái, Thái giám Đề đốc Ty Lễ Giám Ngụy Trung Hiền phái ra Giám lương đi tới Tế Ninh, Lâm Thanh và Thiên Tân vơ vét lương thực tồn trữ, mấy chỗ tồn trữ cả công lẫn tư đều trống rỗng, đều đang đợi tào lương năm nay bù đắp vào. Nhưng trước mắt Bắc Trực Lệ và kinh thành cũng đang đợi tào lương năm nay, phải chờ bù đắp đầy ắp chuyện khẩn yếu nhất này hoàn tất mới đến lượt mấy chỗ khác. Tính toán ngày tháng thế nào cũng phải trước sau tháng sáu mới đủ được.
Sơn Đông lúc này đang chịu thiên tai lớn, giá lương thực tăng vọt, chẳng lẽ có người muốn đầu cơ trục lơi thu lấy món lợi khổng lồ sao?
Nhưng thiên tai nâng cao giá bán lương thực đó chính là xúc phạm cấm kỵ của quan phủ. Kẻ không có bối cảnh mười có tám chín phần người của đều mất, tính mạng cũng không có khả năng bảo đảm, huống chi năm thiên tai như vậy, lương thực hàng đống như thế muốn bảo hộ cũng không dễ dàng.
Nghĩ tới tính lui, ở Sơn Đông trong tay có thế lực như vậy chỉ có hai nhà, một cái là phủ Lỗ Vương, một cái là Khổng phủ Diễn Thánh Công.cũng chỉ có phiên vương hoàng tộc và hậu duệ của thánh nhân như vậy mới dám giơ tay vào chuyện làm ăn không lương tâm bậc này. Nhưng cách nghĩ này lập tức bị phủ nhận, chuyện nhơ nhuốc độn hàng đầu cơ tích trữ, buôn đi bán lại, phát tài khó khăn thế này hai nhà này làm không ít lúc này cũng là thời cơ tốt bán lương thực thu lợi cực lớn. Nhưng bọn họ không thiếu lương thực, bọn họ vốn chính là địa chủ lớn nhất Sơn Đông, khẳng định có lương thực tồn trữ số lượng lớn.
Ngẫm nghĩ tiếp đồ cổ trân quý lai lịch không rõ kia, vàng khối phẩm chất pha tạp kia, Cảnh Mãn Thương đoán sơ qua được cái gì rồi. Vốn ban đầu gã muốn kiếm món lời thuận tay này, nhưng nghĩ tới cái giá phải trả gã vẫn luôn không muốn suy nghĩ tới, gã không dám mạo hiểm chuyện này.
Mấy người trong phòng vẻ mặt đều rất nghiêm túc, Cảnh Mã Thương còn chưa nói xong mọi người đã đoán ra được là Văn Hương Giáo đứng ở sau lưng rồi.
Vương Triệu Tĩnh lên tiếng nói.- Ngày đó lưu dân từ Sơn Đông suốt một đường xuôi nam, vượt qua Hoàng Hà vây công Từ Châu. Trước đó bọn chúng đã từng tích chứa lương thảo ven đường. Hiện giờ đòi con số lớn như vậy, chẳng lẽ lại muốn làm đại sự gi nữa sao?
Tuy nói hiện giờ đối với cơ mật cốt lõi của Văn Hương Giáo vẫn như ngắm hoa trong sương như cũ, nhưng những chiêu trò trước đó cũng đã hiểu rõ sơ qua. Nhất là cái lần mấy vạn lưu dân vây công Từ Châu kia, lúc ấy xem ra chẳng hề có dấu tích, đột ngột đã tràn tới Từ Châu, sau khi xong việc Triệu Tiến và bọn huynh đệ mày mò rất kỹ càng.
Từ cách Văn Hương Giáo bố trí lương thực dọc đường, giữ vững bước tiến của lưu dân như thế nào tới xúi giục, giữ gìn cốt cán tồn tại như thế nào, sàng lọc lựa chọn ra tinh nhuệ đáng dùng dọc đường như thế nào đều lý giải rất cặn kẽ, nguyên do muốn biết cái này cũng rất đơn giản, phải đề phòng tai họa sẽ lại xuất hiện.
Từ khi Triệu Tự Doanh mới gầy dựng như hạt cát, lớn mạnh cho tới bây giờ, lần uy hiếp lớn nhất với Từ Châu không phải quan quân, cũng không phải cường đạo, mà là lần lưu dân vây thành kia. Trải qua lần đó phải nói là kinh tâm động phách, sau khi xong việc nghĩ lại chẳng những không có cảm thấy thoải mái ngược lại khiến người ta càng lúc càng hoảng sợ. Lần đó hơi có sai sót để cho lưu dân xông vào trong thành Từ Châu, mặc dù Triệu Tự Doanh dũng mãnh hơn thế nữa cũng chẳng làm nên chuyện gì. Mấy vạn lưu dân sẽ biến thành mấy chục vạn, y hệt như kiếp nạn trời giáng, hủy diệt hết thảy bất kể cái gì trong phương viên.
Bởi vì trải qua những việc này, cho nên Từ Châu đối với động tĩnh khác thường của lưu dân kích cỡ lớn theo dõi rất chặt chẽ bao gồm sửa soạn và đủ loại vết tích trước việc đó, chỉ có điều vẫn luôn không có tin tức gì. Nhưng hiện giờ lại nhìn thấy biến động nhỏ.
Triệu Tiến khẳng định lại lời của Vương Triệu Tĩnh.- Sơn Đông động đất, ba phủ phía tây tổn thất nặng nề, dân chúng lầm than, thật sự là thời cơ tốt làm loạn. Hiện giờ lại bắt đầu sắp sẵn lương thực, xem ra chính là muốn dấy lên đại loạn rồi.
Như Huệ trầm ngâm chốc lát, mở miệng nói.- Bên đó mua lương thực phải nói là không tính giá cả. Muốn có được chính là vận chuyển mau chóng. Nếu như chỗ lão Cảnh đồng ý, trong tháng ba lương thực sẽ tới được đầy đủ chỗ Tế Ninh Châu. Nếu như chúng ta không đồng ý, từ lương thực bán ở khắp nơi cửa sông Thanh Giang, trước sau tháng sau cũng gom đủ số lương thực này. Chẳng lẽ nói động tĩnh của bọn chúng vào giữa tháng tư và tháng sáu sao?
Mọi người đều gật đầu, sở dì tìm tới Cảnh Mãn Thương chẳng qua chỉ là xem trọng chỗ Cảnh Mãn Thương điều động mau chóng lanh lẹ, muốn có được chữ nhanh này.
Vương Triệu Tĩnh lại nói.- Văn Hương Giáo cũng là chỗ không có chỗ nào không nhúng tay vào, lại có đám năm người mười ý trên tào vận truyền tin cho chúng ta. Văn Hương Giáo Sơn Đông khẳng định biết năng lực của chúng ta. Ở nơi Giang Bắc Nam Trực Lệ này gom góp được lượng lớn lương thực, còn là về Tế Ninh Sơn Đông, chúng ta khẳng định sẽ biết rõ. Văn Hương Giáo Sơn Đông dám làm chuyện nghênh ngang ngông cuồng như vậy sao?
Cảnh Mãn Thương nói thêm vào một câu.- Bả tổng kia cũng từng nói, vốn dĩ là muốn mua lương thực ở Tế Ninh Châu, nhưng giá thật sự quá đắt, số lượng cũng không đủ. Dù sao cũng là sau tai họa lớn, không còn cách nào đành phải đến đây.
Xem ra đến Nam Trực Lệ này kiếm lương thảo là bất đắc dĩ. Mọi người ngươi một câu ta một câu, nói ra kiến giải và ngờ vực của mình, phán đoán sau cùng vẫn phải để Triệu Tiến đưa ra.
Triệu Tiến nói như chém đinh chặt sắt.- Bán cho bọn chúng.
Mọi người trong phòng đều sửng sốt, Cảnh Mãn Thương ở phía dưới liền vâng dạ. Như Huệ căn dặn một câu.- Đem lương thực tồn trữ các nơi sang, lương thực mới thì nhập vào kho.