Sau đó người khao quân cũng bắt đầu nhiều lên, từ sau khi bến thuyền đại loạn bị trấn áp đó, cửa sông Thanh Giang chỉ có ba nhà thương nhân giàu có tránh được kiếp nạn, còn lại thì nam đinh trong nhà bị bắt đi mất một nửa làm con tin. Còn có kẻ mặc dù không tham dự, nhưng cũng cảm thấy kinh hồn khiếp vía không dám tiếp tục lưu lại nơi này. Những hộ thương nhân giàu có cự phú đó đều vô cùng căm thù Triệu Tự Doanh, mặc dù không khiêu khích chống cự gì, nhưng thờ ơ khoanh tay đứng nhìn không đoái hoài vẫn là có.
Nhưng sau khi qua một trận chiến ngoài huyện Bảo Ứng này thái độ mọi người liền biến đổi rồi. Theo cục diện lúc này, thấy thế nào cũng đều là thắng bại không biết được, hơn nữa thấy thế nào cũng đều hình như là bên phía Từ Châu có phần thắng lớn hơn. Dưới thế cục như vậy, đặt cược cả hai mặt đều cần phải có không thiếu được.
Tin tức một trận chiến này truyền tới cửa sông Thanh Giang, số lần người đọc sách yến ẩm tụ hội cũng trở nên nhiều hơn. Không ít sĩ tử sau khi uống say thường thường khóc lớn bi thương, triều đình sao biến thành cái dạng này. Liên Đông đại bại đó là giặc Thát dũng mãnh, thế sao tiêu diệt tặc phỉ ở nơi tim gan như cửa sông Thanh Giang này cũng bị thịt như vậy. Thật là tới lúc phải chăm lo việc nước, chính là lúc bọn ta báo quốc rồi, chính là lúc cần bậc lương đống như chúng ta gánh vác nước nhà.
Cũng có một đám đọc sách không xong, khảo thí không có được công danh cảm thấy cơ hội tới rồi, có lẽ triều đại thay cũ đổi mới, tân triều mới dựng, chính là lúc dùng người, chúng ta hẳn nên tự đề cử mình mới tốt.
Trừ những kẻ đó ra, thổ hào thổ bá, thủy tặc, buôn muối lậu vân vân xung quanh cửa sông Thanh Giang, cũng cảm thấy lúc theo rồng tới rồi, lập tức phất cờ hiệu quy thuận Từ Châu, mai sau không biết chừng có đãi ngộ phong hầu phong tướng.
Tuy nhiên người có cách nghĩ như vậy tất nhiên đụng phải cảnh mặt xám mày tro, bọn họ ngay cả cửa doanh trại Triệu Tự Doanh cũng vào không được. Về phần những kẻ đầu trâu mặt ngựa theo đó gây loạn ở bên ngoài, lần ra tay này chẳng qua chỉ mỗi đoàn luyện Trương Hổ Bân dẫn dắt, cùng đi theo tiêu diệt bình loạn tặc phỉ là quan binh Tần thủ bị Sơn Dương, tặc phỉ xung quanh bị quét sạch trơn.
Ngay sau khi Tuần phủ Phượng Dương Quách Thượng Hữu biết Bảo Ứng đại bại, trước hết là cả giận, ném bát trà trong tay thật mạnh xuống đất, ngoác mồm mắng lớn.- Quả thật là hạng vô sỉ nói lời không giữ lời, bội bạc phụ nghĩa. Rõ ràng trước đó ước định xong ai nấy án binh bất động, vì sao ban đêm đánh lén. Bọn chuột nhắt như thế, ắt hẳn chỉ có kết cục bị tru diệt. Làm được việc như vậy thật vô sỉ. Vô sỉ!
Ông ta ở nơi đó nổi sùng, đám người phụ tá và hộ vệ biết tường tận bên cạnh dĩ nhiên sẽ không lên tiếng.mấy kẻ lòng dạ non kém, thường thường trên mặt sẽ lộ ra mấy phần cổ quái, chữ vô sỉ này chúng ta mắng được sao?
Sau khi Quách Thượng Hữu rít gào nổi điên, cả người ngồi ngây ngẩn ở trong nội đường nửa canh giờ, đợi tỉnh hồn lại lập tức mệnh lệnh hầu cận đi an bài thuyền sang sông.sau đó mau chóng an bài xe kiệu, trước tiên đưa người nhà trong thành Thái Châu tới Nam Kinh, tránh cho nghịch tặc Từ Châu đánh tới thành Thái Châu vốn dĩ không có cách nào phòng ngự.
Tuần phủ có trọng trách gìn giữ đất đai, rời đi là không được, nhưng cũng phải làm sẵn trù bị, bến đò bờ bắc Trường Giang thế nào cũng có mấy chiếc thuyền sắp sẵn chờ đợi.
Sau đó Tuần phủ Phượng Dương hạ liên tục mấy đạo mệnh lệnh, Thái Châu lập tức triệu tập dân cường tráng, tu sửa phòng thành, tuần tra nghiêm ngặt. Sau đó cấp tốc lệnh cho Phó tổng binh Lang Sơn Lục Toàn Hữu dẫn binh sang hộ vệ, tránh cho phản tặc Từ Châu thuận thế xuôi nam, cục diện không vãn hồi được.
Sau khi tin tức truyền đi, Sở thiên tổng ở Từ Châu tới lại vụng trộm rời thành bỏ chạy cũng không biết là tránh né binh tai hay là chạy trở về Từ Châu. Về phần người đưa tin phái đi Lang Sơn truyền lệnh, trở về thật rất sớm, nhưng mãi tới khi Du kích Tuần Phủ Tiêu Đại Dũng thu thập bại binh gần kề Thái Châu, Lang Sơn cũng không có một chút tin tức truyền đến.
Tuần phủ Phượng Dương Quách Thượng Hữu lúc này thật giống như là con kiến bò trên chảo nóng, muốn khiển trách trừng trị Tiêu Đại Dũng, nhưng trước mắt quân tướng duy nhất trông cậy được cũng chỉ có Tiêu Đại Dũng này, có xử trí gì cũng chỉ sau khi xong việc mới nói tiếp.
Ngoài dự liệu của mọi người chính là, mặc dù tin tức lan truyền là đại bại chạy loạn, nhưng bộ tốt rõ ràng thu thập được hai ngàn mấy trăm, kỵ binh thu thập được năm trăm có dư, tiêu doanh Tuần phủ chết trận cộng lại cũng không quá hơn trăm người, hơn nữa bên phía Thái Châu còn đang không ngừng thu gom. Tính tiếp như thế, lại qua thêm một tháng không chừng nhân mã phái ra lúc trước tuyệt đại bộ phận đều thu gom lại hoàn toàn. Hiện giờ điều phải làm, chính là giao hơn người ba trăm người chết bị thương này cho người khác gánh vác.
- Ông chủ, dù sao đều là phải báo chiến bại, những kẻ này đều nói là bị quân giặc giết bị thương, há không phải càng có vẻ chân thật. Vị phụ tá nhắc nhở một câu khiến cho Tuần phủ Phượng Dương Quách Thượng Hữu bừng tỉnh đại ngộ.
Vốn ban đầu chỉ tính toán báo chiến bại sau đó ậm ừ cho qua chuyện này, chỉ là sau khi phái người đi đàm phán, cảm thấy đánh lén có mấy phần nắm chắc, lúc này mới có lòng dạ lớn hơn.
Hiện giờ quan quân ở huyện Bảo Ứng bị đánh tan tác bại lui, nói đi nói lại cũng trong dự tính, vẫn chiếu theo mưu mô trước đó đi làm là tốt rồi.
- Nhưng đám giặc Từ Châu kia nếu như tiếp tục xuôi nam, giữa Dương, Thái hiện giờ đã không còn quân dùng được. Làm cách nào bây giờ?
- Học trò cảm thấy ông chủ cũng không cần lo lắng quá nhiều. Đám phản loạn Từ Châu kia dũng mãnh không ngờ được. Nhưng dũng mãnh bậc này nếu như muốn xuôi nam, ông chủ cảm thấy binh mã Tiêu du kích còn trở về được sao? Hoặc giả còn trở về nhiều như thế được sao?
Lời này nói rất đúng đắn. Nếu như sức mạnh Từ Châu bên phía cửa sông Thanh Giang muốn mưu đồ một vùng phủ Dương Châu, thế thì lần này sẽ không chọn cách đánh tan mà là sẽ bao vây diệt sạch quan binh ngoài thành Bảo Ứng, chớ sẽ không như hiện giờ để cho bọn họ dần dần thu gom bại binh nhiều như thế. Tính đi tính lại chỉ là chịu thiệt nhỏ, chừng mực cuộc chiến này cũng đủ nói rõ thái độ của đối phương.
Tuần phủ Phượng Dương Quách Thượng Hữu ở một chỗ trầm ngâm thật lâu tới cuối cùng cũng khẽ thở dài, gật đầu nói.- Ngươi kiến giải cặn kẽ, so với tên liền lĩnh tham công kia giỏi hơn nhiều lắm.
Ông chủ đối với phụ tá một nâng một giảm như vậy, thân là phụ tá không nói tiếp được chỉ là đứng ở một bên. Trên mặt Quách Thượng Hữu lộ rõ nét thoải mái không ít, nhưng sau khi ngây ngốc chốc lát lại trầm ngâm, thân thể chẳng hiểu sao run cầm cập, tiếng nói có chút chua chát.- Phản loạn đánh tan quan quân như nhẹ nhàng nhấc tay. Thậm chí còn lưu lại con đường lui. Mà phản loạn này chỉ là một phần của Từ Châu. Từ Châu từ lúc nào không ngờ xuất ra được hạng người bậc này. Bọn chúng rốt cuộc có tâm tư như thế nào?
Kinh ngạc thì kinh ngạc, nhưng việc tới nước này cũng chỉ chiếu theo mưu kế trước đó đi tiếp thôi, những thứ đó ngược lại sớm đã án chừng. Chẳng hạn như khoái mã báo bại với triều đình, nói loạn dân cửa sông Thanh Giang tụ tập, nhưng binh mã bản xứ Nam Trực Lệ suy yếu không chịu nổi, đi tới bình loạn xua đuổi ngược lại để loạn dân áp chế, thất bại thoái lui, hiện đã không có gan tiến tiếp, cầu mong triều đình thật mau chóng phát binh tiếp viện, hoặc điều binh mã trấn giữ Nam Kinh cùng với quân trú đóng Kim Sơn vượt sông bình loạn.
Đồng thời trên tấu chương Tuần phủ Quách Thượng Hữu đưa tới kinh sự cũng nhắc tới, loạn dân cũng là lòng có oan khuất, lại bởi vì thiên tai đói khát, quan phủ cứu tế bất lực, cho nên mới kêu gọi nhau tụ tập ở cửa sông Thanh Giang chặn tào vận, cầu thực tìm đường sống. Tuy rằng hành vi này đại nghịch bất đạo, lại cũng là chuyện có nguyên do đáng thương, cũng mong thiên tử và chư vị quan trong triều lòng có từ bi, nếu chiếu an cứu tế được, sinh ít sát nghiệp, đây mới là cử chỉ vẹn toàn.
Tuy nói công văn tấu chương này đều là bọn phụ tá nghĩ thảo ra, nhưng nói được lớn gan như vậy, nếu không có Tuần phủ Quách Thượng Hữu cho phép chắc chắn là không có khả năng.
Sau khi kết hợp những tin đồn lúc trước và đại bại của huyện Bảo Ứng, Tuần phủ Quách Thượng Hữu đã không cảm thấy nơi Giang Bắc Nam Trực Lệ là nơi tốt đẹp phồn hoa độ hội nữa, thậm chí cũng không mong muốn nơi này tích lũy thân phận, lại lịch chốn quan trường nữa. Binh mã Từ Châu nếu như tiến mau, năm ngày đã từ cửa sông Thanh Giang tới được Thái Châu, đây nào có phải nơi chốn tốt đẹp, bất cứ lúc nào cũng có khả năng rơi đầu.
Hơn nữa binh mã Từ Châu có thực lực như thế lại còn nhẫn nhịn không bùng phát, rốt cuộc đang đợi cái gì, thật muốn tạo phản, những binh mã Giang Bắc Nam Trực Lệ này sao có khả năng chống đỡ được, tới lúc đó tội chiến bại mất đất, bản thân cũng đồng dạng phải mất đầu.
Việc sinh tử quan đầu, quan chức phú quý đều tạm thời bỏ qua một bên. Nếu như hạ xong chủ ý rồi, quan trường che giấu gì cũng không để ý tới. Nếu như Tham tướng Từ Châu và Phó tổng binh Lang Sơn đùn đẩy như lần đó, thậm chí thấy chết không cứu, thế thì cũng không cần phải lưu tình cảm gì trên công văn tấu chương nữa, nói thẳng ra là đồ phế vật là tốt rồi, chẳng lẽ bọn chúng không phải sao?