Lúc này, cổng trại ở sau cầu treo vẫn đang mở rộng, thấy rõ rằng đám người gấp gáp quay về trước đó, chẳng màng tới gì cả.
Triệu Tiến hạ lệnh.
- Sắp xếp cho một trăm người đi vào, lấy lương thực và cỏ khô đủ dùng một ngày, không phản kháng thì đừng giết người, nhưng cũng phải cẩn thận bị đánh lén.
Mệnh lệnh truyền xuống, lập tức có một đội người tiến vào trại. Tấn công tác chiến trên cả đoạn đường, đều dựa vào bổn đội của Triệu Tự Doanh, không ít người của đội Nội Vệ chỉ là giúp đỡ một tây, nhưng lúc này lại hiển lộ ra được chỗ hữu dụng của bọn họ.
Nam đinh trẻ tuổi cường tráng trong thổ trại, thậm chí chỉ là nam đinh thôi cũng bị điều động ra để phô trương thanh thế, bên trong thì đều là người già yếu và nữ nhân con nít. Về phần mười mấy kỵ trốn về trước, căn bản không dám phản kháng trước mặt hơn trăm gia đinh Triệu Tự Doanh, sớm đã quỳ ở ven đường cầu xin tha mạng. Trong thổ trại này đã vang lên tiếng kêu khóc, sợ những người ở Từ Châu đến sẽ đốt giết sạch sẽ.
Tuy nhiên điều khiến bọn họ giật mình là đám binh sĩ dũng mãnh toàn thân là sắt này vốn dĩ không tiến vào nhà cửa của những người bình thường, điều này khiến rất nhiều thiếu phụ lấy lọ nồi quệt lên mặt hoặc sửa soạn thắt cổ thở phào nhẹ nhõm.
Gia đinh của Triệu Tự Doanh đi thẳng đến một hộ gia đình lớn nhất thổ trại này, cũng chính là cái gì mà "Cổn địa hổ Thạch gia". Nói theo cách của người trong giang hồ, thiên tai quân lương từng đợt ghé qua, những hộ nông dân bá tánh bình thường sớm đã không chịu nổi nữa, cũng chỉ có thổ hào cỡ này là còn bảo tồn nguyên khí. Hào bá của một thôn một xã như thế này thường không cần phải nộp thuế má, thậm chí còn muốn bóc lột những người đồng hương, tích cóp thật nhiều lương thực tiền bạc. Chỉ có những người như thế này mới cần tự bảo vệ mình trong thế cục loạn lạc đạo tặc nổi dậy khắp nơi như thế này, cho nên bọn chúng bức hiếp tập trung những thôn dân bá tánh, xây dụng cải tạo thổ trại, lũy làng.
Để khiến cho bá tánh trong thổ trại làm việc cho chúng, người trong thổ trại có được thức ăn đủ gắng gượng cầm cự cho một ngày hoặc hai ngày, nhưng lương thực tồn trữ trong tay chủ trại giàu có này đủ ăn mấy tháng thậm chí một vài năm.
Thạch gia cũng không còn ai thủ vệ nữa. Điều khiến người ta bất ngờ là lương thực trong kho cũng không nhiều, nhiều nhất cũng chỉ chống chọi được mười mấy ngày. Tâm tư của già trẻ Thạch gia lại linh lợi hơn những bá tánh đã sợ đến ngây người ở bên ngoài. Nhìn thấy gia đinh của Triệu Tự Doanh quân kỷ rất nghiêm, không gây họa cho bá tánh dân chúng, mấy lão bà và lão nhân đến khóc lóc kể lể. Nói mùa màng không tốt, nhà mình cũng không còn lương thực tích trữ, hy vọng các đại vương cho mọi người con đường sống.
Mấy tên giang hồ trong đội Nội Vệ dẫn đường chỉ điểm cũng có chút ngập ngừng, cảm thấy mủi lòng, không ngờ lại nhìn thấy một nha hoàn của Thạch gia ra sức nháy mắt, lập tức cảm thấy không ổn.
Một khi đã nhận rõ chỗ kỳ lạ, thì xuống tay sẽ không cố kỵ. Sau khi quản sự Thạch gia bị cắt một ngón tay, thì gã lập tức nói hết mọi chuyện, hóa ra lương thực và tiền bạc đều cất trong hầm.
Khuôn mặt của dân chúng bên ngoài xanh xao, mà lương thực trong hầm của Thạch gia thì lại đều nổi mốc cả, về phần vải vóc hàng hóa linh tinh, không ít thứ ở trên còn dính máu, cho thấy lai lịch không sạch sẽ cho lắm.
Sau khi phát hiện cảnh tượng này, cả nhà than trời trách đất ngăn cản, liền bị đánh ngã nhào, lập tức bọn họ truyền tin tức này ra ngoài.
Triệu Tiến dặn dò người đội nhân mã lùa hương dũng thổ trại chạy loạn trở về, sắp xếp cho bọn họ vận chuyện lương thực ra ngoài, còn nấu nướng cơm nước cho đại đội. Lúc này, đám người Triệu Tiến mới biết tên của thổ trại này là Thạch gia trại.
Đám hương dũng đoàn luyện bị bắt trở về ban đầu đều nơm nớp lo sợ, đợi sau khi nhìn thấy lương thực và hàng hóa Thạch gia cất giấu, thì ai nấy đều phẫn nộ. Nhà minh nhai trấu nuốt rơm, còn phải bán mạng cho Thạch gia, thậm chí muốn đưa nữ nhân trong nhà sang, mới cầu được ấm no, nhưng lương thực nhà chúng lại nhiều đến nổi mốc ăn không được nữa.
Người của Triệu Tự Doanh cũng lười đi trói buộc, tùy ý cho đám hương dũng đoàn luyện tức giận phát cuồng này lôi mấy tên cầm đầu Thạch gia đánh đến sống dở chết dở.
- Nha hoàn nháy mắt kia là bị Thạch gia cưỡng chiếm. Lúc ấy ca ca cô ta không chịu, kết cuộc là một lần có thổ phỉ đến chém giết, nhưng lại là bị người khác đâm một đao sau lưng. Cho cô ta một chút bạc vụng, sắp xếp cho cô ta một người kết đôi, cho bọn họ cùng đi.
Mùi thơm của thức ăn đã tràn ngập, vật cưỡi cũng đều cúi đầu ăn. Trong trại này nhất thời chỉ sửa soạn được lượng lương khô có hạn, dù sao thì ngựa ăn sống được, còn người thì không nên ăn.
Tuy nhiên đối với đội Triệu Tự Doanh này mà nói, ăn no một bữa này, để vật cưỡi được no đủ như vầy là tốt rồi, vì từ đây đến Cao Bình Sơn cũng không xa nữa.
Người ăn cơm nóng, ngựa đã ăn no, mọi người đều tinh thần sung mãn, lúc này mới lần nữa lên đường.
Đại đội vẫn chưa đi xa, thì nhìn thấy được cột khói bốc lên cao từ Thạch gia trại, trông có vẻ như đã phát hỏa.
Mộc Thục Lan nói, giọng điệu của nàng rất bình tĩnh.
- Tiểu Tiến ca ca, cả nhà Thạch gia đều đã chết hết rồi.
Không ai cảm thấy bất ngờ. Trước mặt Triệu Tự Doanh đánh chết đám người gia chủ Thạch gia thì sợ Triệu Tự Doanh can thiệp. Khi Triệu Tự Doanh vừa đi, Thạch gia sẽ bị cướp đoạt sạch sẽ, cả nhà nam phụ lão ấu đều sẽ không có kết cục tốt. Mọi người đoạt được lương thực tiền tài, không nghĩ sẽ có hậu hoạn gì.
Triệu Tiến không quay đầu lại, chỉ mở miệng nói.
- Nếu người Thạch gia còn sống, không biết trại đó còn phải chết bao nhiêu người.
Nói xong, mọi người đều nhất thời im lặng. Một lúc sau, Triệu Tiến lại vung tay lên, hô to.
- Mọi người đi nhanh một chút, đến Cao Bình Sơn rồi nghỉ ngơi sau.
Đội ngũ lập tức di chuyển nhanh hơn, bụi mù tung bay.
Trên đoạn đường kế tiếp đến Cao Bình sơn, không còn thế lực to gan lớn mật nào dám trêu chọc nữa, cũng có rải rác những người cưỡi ngựa ở đằng xa nhìn lại, sau đó thì thúc ngựa đi xa, cũng có người đi đường thập thò nhìn, sau đó lập tức chạy như điên, nhưng sau đó thám mã phía trước lại không có hồi báo rằng bị chặn đường gì nữa.
Cát Hương xem thường, nói.
- Xây dựng thôn trại lũy làng, mà không cho hương dũng đoàn luyện ăn no và một con đường sống, biết rõ chúng ta có lực lượng mạnh mẽ như vậy, lại còn cho người chặn lại, Thạch gia này quả là ngu ngốc đầu óc mê muội. Cho dù là lần này không bị chúng ta tiêu diệt, lần sau cũng sẽ gặp phải chuyện xui xẻo khác.
Gặp phải ven đường, cũng có khả năng là tình cờ gặp mặt, cũng có khả năng là trạm gác của đối phương, nhưng chỉ cần có chút lý trí, nhìn thấy đội nhân mã có thanh thế như vậy của Triệu Tự Doanh, cũng phải suy nghĩ một hồi. Nuốt không trôi thì chưa nói đến, đừng chuốc lấy họa vào thân, chỉ có Thạch gia không hiểu điều này.
Cứ như vậy mà đi một mạch đến Cao Bình sơn. Ngựa của Triệu Tự Doanh đều ở bên cạnh, cấp dưỡng tiếp theo sau cũng đều phải vận chuyện đến đây. Có ba mươi mấy người lưu thủ ở đây, đều là đám người giang hồ trung thành của đội Nội Vệ và Từ Châu.
Trong khoảng mấy ngày bọn Triệu Tiến gấp rút tiến về Vận Thành và thoái lui, lương thực cung cấp cũng đã vận chuyển đến, lương khô thức ăn ướp muối cho người, ngô cho ngựa, đều đã đầy đủ, ngựa tạm để ở đây cũng đều ăn no, tinh thần sung mãn.
- Đổi ngựa.
Đây là mệnh lệnh duy nhất.
Mỗi người đều đang bận rộn, bắt đầu tháo dỡ hết yên cương và hành lý xuống. Ở đây miễn cưỡng xem là an toàn, sau khi sắp xếp cảnh giới cho tốt, đại đội sẽ ở đây nghỉ ngơi chỉnh đốn.
Nhìn thấy ngựa đã đủ dùng, nhìn thấy lương thực đầy đủ, Cát Hương cũng thả lỏng một chút, cười nói.
- Treo thưởng mấy vạn lượng bạc, Văn Hương giáo quả thật chịu ra vốn vì huynh đệ chúng ta.
Trần Thăng hừ lạnh một tiếng, nói.
- Đây có là tiền vốn gì, chẳng lẽ mạng của chúng ta chỉ đáng giá mấy vạn lượng sao?
Khó mà nghe được Trần Thăng nói những lời như thế này. Sau khi tất cả ngẩn người một lúc, Mộc Thục Lan mở trừng hai mắt, lắc đầu nói.
- Các huynh hiện tại khẩu khí lớn quá, mấy vạn lượng cũng không xem là gì cả.
Triệu Tiến quay đầu nhìn về phía Mộc Thục Lan, sau khi im lặng cả ngày trời, hôm nay Mộc Thục Lan tự tại hơn nhiều, hắn cười giải thích.
- Tiểu Lan muội không biết, hiện chúng ta đã có một cục diện rất lớn.
Mộc Thục Lan chỉ mỉm cười, mà không nói lời nào. Triệu Tiến lại quay đầu, lúc này vẻ mặt nghiêm túc hơn nhiều, trầm giọng nói.
- Chúng ta đừng vì Thạch gia gì đó hôm nay mà khinh địch. Thạch gia này ở trên đường trở về của chúng ta, đưa đầu ra chặn đường là do chúng xui xẻo. Nhưng Văn Hương Giáo đã truyền tin đến các nơi, bọn chúng chưa chắc ngu ngốc như vậy. Bản thân bọn chúng không dám đối kháng với chúng ta, nhưng nếu như gom góp được nhiều người, nắm chắc được thế lấy nhiều thắng ít, bọn chúng nhất định sẽ ra tay thử.
Triệu Tiến tháo vỏ đao xuống, vẽ xuống đất hai vòng, lại dùng vỏ đao điểm thêm hai vòng ở giữa, tiếp tục nói.
- Mấy vạn lượng bạc này sai khiến được rất nhiều người ló mặt. Bọn chúng đều sẽ cho người biết cưỡi ngựa đuổi theo. Nếu như chúng không phải kẻ ngốc, nhất định sẽ phòng chừng được lúc lúc chúng ta trở về Từ Châu. Vậy thì nhất định chúng sẽ chặn chúng ta ở giữa Kim Xã và Ngư Đài. Đó là con đường chúng ta nhất định phải đi qua, thời cơ cũng rất khớp.
Mọi người đều gật đầu. Mộc Thục Lan chỉ nhìn thoáng qua hình vẽ trên đất, rồi nhìn chằm chằm vào Triệu Tiến. Triệu Tiến lại không cảm thấy gì, chỉ lo nói.
- Quan quân sẽ động, lục lâm sẽ động, khắp nơi cũng sẽ động. Bọn chúng chưa chắc sợ bốn mươi mấy kỵ của chúng ta. Bọn chúng cũng có ngựa, cũng đều là tay giỏi giang trong đội ngũ các nơi. Người đông thì khí thế cũng cao, nhất định sẽ đánh nhau to một trận với chúng ta.
- Vậy thì làm sao?
- Lần này phải đánh cho phủ Duyện Châu Sơn Đông sợ, đánh cho phục mới thôi.
Triệu Tiến trả lời rất gãy gọn, mọi người cũng đều không cảm thấy đây là việc khó, đều gật đầu.
Trần Thăng nói.
- Lúc giết được Từ Hồng Nho thì không giết, lúc nên đi vòng thì huynh không đi, các huynh đệ đi theo huynh, bản thân huynh đừng suy nghĩ lầm lẫn là được.
Cát Hương và Lưu Dũng đều sửng sốt. Triệu Tiến thì lại cười, đưa tay vỗ lên vai Trần Thăng nói.
- Hiện tại trong các huynh đệ cũng chỉ có ngươi dám nói những lời này với ta, yên tâm, ta sẽ không làm sai.
Mộc Thục Lan kinh ngạc hỏi.
- Tiểu Tiến ca ca, vì sao huynh không giết Từ Hồng Nho?
Trần Thăng ho khan một tiếng, có chút không được tự tại, cúi đầu. Triệu Tiến lại không kìm nổi phì cười, vì hắn nhìn thấy vẻ lúng túng trên mặt Trần Thăng. Mọi người ở chung với nhau đã quen rồi, không để ý còn có Mộc Thục Lan ở đây.
Triệu Tiến thì lại rất thản nhiên, quay đầu nhìn Mộc Thục Lan nói.
- Tiểu Lan muội yên tâm, bây giờ không giết, về sau nhất định phải giết.
Mộc Thục Lan nhìn chằm chằm Triệu Tiến một hồi, đột nhiên cười nói.
- Muội tin Tiểu Tiến ca ca, trong đám người kia, thật sự muội hận nhất là tứ thúc Mộc Ngô Chân của muội.
Lấy được thủ cấp của Triệu Tiến một vạn lượng, giết được toàn bộ còn có phần thưởng ba vạn lượng, cộng lại chính là đủ bốn vạn lượng bạc ròng. Con số này quả thật kinh người, người bình thường nghe thấy sẽ tim đập chân run, huống hồ lần này là đánh thật.