Nhưng bọn người Kiều bách hộ lại biết rõ, hơn hai vạn quan quân Nam Trực Lệ cũng chưa chắc điều động nổi ngàn kỵ binh, còn bản đội Triệu Tiến cộng thêm các nơi lệ thuộc, ngàn người cưỡi ngựa rất là thoải mái, chớ nói chi suốt đường tiến lên phía bắc tới Vận Thành, lại một mạch xuôi nam đánh trở về càng hiển lộ khí phách dũng mãnh.
Vốn dĩ định bụng lướt qua coi chơi, nhưng càng dò la càng kinh hãi, Kiều bách hộ quyết định điều tra nghe ngóng cẩn thận. Phủ Lỗ Vương chống lại với đại hào như thế tuy nói thắng thì nhất định sẽ thắng, nhưng nếu chẳng may có tổn thất nào thật chớ cần Tư trưởng sử kia trách tội, bản thân cũng tự trách nghe ngóng không kỹ cho nên chịu thiệt.
Kiều bách hộ có thân phận quan lại và quyền thế vương phủ làm chỗ dựa, ở trong chốn giang hồ lục lâm tất nhiên rất lả kiêu ngạo, tất cả đều nể mặt mấy phần, nhiều năm như thế cũng có được rất nhiều tình nghĩa, ở trên mặt đất Bi Châu cũng có người quen. Chiếu theo Kiều bách hộ ngẫm nghĩ, chỗ Từ Châu quá hung hiểm không lưu lại lâu, chi bằng nán lại ở Bi Châu bảo lão bằng hữu kia của mình nghĩ ngợi cách đi thăm dò.
Kết cuộc y tới cửa thăm hỏi, đối phương rất là nhiệt tình khoản đãi, nói ý đồ tới của mình, lại nói ngân lượng gì cũng đưa đủ, sẽ không để cho đối phương làm việc không được lợi, đối phương càng hớn hở, sau đó tới lúc cơm chiều, đột nhiên bị mười mấy thanh đao vây lại.
Lão hữu của Kiều bách hộ tràn đầy hổ thẹn nói.- Chớ nên trách người huynh đệ đây báo tin. An nguy mấy chục người cả nhà huynh càng khẩn yếu hơn. Thật có lỗi.
Mấy người Kiều bách hộ nhìn đối phương như hung thần đòi mạng tất nhiên không dám chống cự, nhưng vẫn quen thói báo ra danh hiệu của vương phủ nhà mình.- Tất cả lưu lại tình nghĩa, ta là người phủ Lỗ Vương.
Nói nửa câu đã bị sống đao gõ thật mạnh lên vai. Một đòn này suýt chút nữa gõ nát xương cốt.- Vương phủ là cái thá gì.
Nghe thấy lời này, mấy người Kiều bách hộ đều không thốt nên lời. Ven đường nghe người áp giải cười hi ha hi hô, thật cũng rõ được nguyên do bị bắt.- Dám ở địa bàn của Tiến gia dò la việc xấu của Tiến gia. Đây là chán sống rồi sao? Sau khi vị lão hữu nghe xong ý đồ của y thì thật là kinh hồn khiếp vía vội vàng đi tới chỗ Thành Đại Khí báo tin, sợ rằng mình trễ một khắc bị người có ác tâm nói ra tranh công nhận thưởng.
Thành Đại Khí bên này tất nhiên không để ý người vương phủ gì tới, ông trời y nhìn thấy chính là Triệu Tiến, lập tức hạ lệnh bắt người.
Suốt đoạn đường xuôi nam nghe ngóng, Kiều bách hộ cũng biết rõ Triệu Tiến rốt cuộc là hạng người thế nào. Sau khi bị bắt chẳng dám có mảy may điệu bộ người vương phủ gì chỉ là cả mặt cười cầu xin tha mạng, nói mình cái gì cũng không làm, chẳng qua là tò mò nghe ngóng tin tức mà thôi.
Thành Đại Khí không có lập tức ra tay hạ sát, y nghe thấy hai chữ vương phủ mí mắt cũng muốn co giật, nhưng Triệu Tiến nếu như lên tiếng, thuộc hạ của y cũng sẽ không nương tay. Tin tức lập tức được khoái mã đưa tới chỗ cửa sông Thanh Giang. Phúc đáp của Triệu Tiến khiến Thành Đại Khí nhẹ nhõm.- Nếu như chỉ là hỏi thăm, vậy thì mỗi người hai mươi gậy. Đánh xong bảo bọn chúng cút.
Nếu như đối phương không có nghênh ngang khiêu khích, thậm chí không có nói rõ ý đồ, ra tay hạ sát như thế không có danh nghĩa, giết hết một đợt sóng này, còn có nhiều đợt sóng hơn kéo tới.
Lúc tin tức này đi tới Bi Châu, cấp báo ở Từ Châu cũng tới được cửa sông Thanh Giang. Cấp báo này là tin tức xấu, thi thể mấy người Chu quản sự phủ Lỗ Vương bị nhận ra rồi, bên đó đang cấp báo với chỗ phủ Lộ Vương ở Vệ Huy.
Chiếu theo bình thường, mấy cỗ xác chết này sẽ giữ rất lâu ở huyện Hạ Ấp mãi cho tới hư thối không còn cách nào nhận ra, sau đó việc này cứ như thế cho qua, phủ Lộ Vương vốn dĩ không biết những thuộc hạ này đi tới nơi nào. Vào thời đại này, đi ra khỏi cửa, ra khỏi tỉnh mười mấy ngày, mấy tháng đều rất bình thường, chờ qua thời hạn đó mới suy đoán tiếp, lại một phen dây dưa rối rắm, trước sau nửa năm vốn sẽ không có phát hiện gì.
Nhưng lần này lại khéo thay, Thương Khâu phủ thành Quy Đức vừa lúc có Bổ khoái tới Hạ Ấp làm một số chuyện vặt, thuận tiện đi xem xác chết. Một đám người Chu quản sự này từng trú lại ở Thương Khâu, trong phủ thành không ít người kéo tới nịnh nọt. Bổ khoái sang đây làm việc cũng đứng ở xa thấy qua mặt một lần, xác chết còn chưa có biến dạng, lập tức nhận ra ngay.
Người phủ Lộ Vương ở ngoài thành gặp giặc cướp chết bất thình lình ở ngoài thành Hạ Ấp, từ huyện lệnh Hạ Ấp tới sai dịch bên dưới đều hoảng hốt. Sau khi xong việc khẳng định phải có rắc rối lớn tựa trời, nếu như có khả năng, nhất định phải bịt miệng. Nhưng Bổ khoái từ phủ thành tới cũng không phải một người, xác chết kia cũng không phải một người nhìn thấy, muốn giấu cũng sợ bị người ta đâm chọc ra.
Từ trên xuống dưới không cam lòng, nhưng chỉ đành vuốt mũi báo án này lên trên, thuận tiện cũng báo tới chỗ Từ Châu. Tin tức có được từ chỗ Thương Khâu, một đám người Chu quản gia của phủ Lộ Vương là chạy đi Từ Châu, sau đó chết ở trong địa phận huyện Hạ Ấp cận kề với Từ Châu. Tất cả đều đoán không thoát khỏi can hệ với Từ Châu nhưng cũng không có ai dám nói rõ. Đối với phán đoán này tất cả cũng giống như vậy vuốt mũi bỏ qua. Dù sao người chính là chết trong địa phận phủ Quy Đức ở Hà Nam.
- Nếu không phải đại ca sớm đã áp chế được phủ Quy Đức Hà Nam, chỉ sợ người huyện Hạ Ấp sẽ vứt thi thể trên đất Từ Châu. Chiếu theo tin tức bên đó, chậm nhất nửa tháng sau chỗ phủ Lộ Vương Vệ Huy sẽ nhận được tin tức.
- Triệu Tiến kia ở Từ Châu mở chợ muối và chợ búa, người ba tỉnh tám phủ đều mua bán trao đổi ở nơi đó, lại có tửu phường. Danh tửu Hán Tỉnh buôn bán khắp nơi mấy năm gần đây chính là sản nghiệp của Triệu Tiến này. Nghe nói việc làm ăn còn làm tới chỗ Thát tử ngoài quan ải. Mặt khắc hai phần ba ruộng đất của Từ Châu đều ở trong tay y. Mấy năm nay lại đang sai khiến bá tánh khởi công tu sửa thủy lợi, đào móc mương máng. Ruộng đất khô hạn vốn dĩ cằn cỗi cũng biến thành đất đủ nước tưới tốt nhất. Triệu Tiến này năm đó dùng thủ đoạn độc ác đánh hạ những ruộng đất đó. Vân Sơn Tự kia và người của một thôn trang đều bị trừ diệt. Con số vàng bạc châu báu trong tay hai nhà này rất là kinh người. Ngoại trừ ở Từ Châu, Triệu Tiến này ở Túc Châu phủ Phượng Dương còn có điền trang, ở Bi Châu, ở phủ Quy Đức Hà Nam, còn có nơi giáp ranh ba tỉnh cũng có sản nghiệp thôn trang.
Trong phủ Lỗ Vương thành Tư Dương phủ Duyện Châu Sơn Đông, Tư trưởng sử ngồi ở trong phòng gần kề tiểu viện của gã nghe thuộc hạ bẩm báo. Bản thân gã dựa nghiêng ở trên ghế dài, đôi mắt nhắm chặt giống như đang ngủ. Mấy người đứng ở bên dưới lại không phải bọn người Kiều bách hộ, thoạt nhìn như là thương lái thông thường, khẩu âm đều không phải người phủ Duyện Châu.
- Một nơi sản nghiệp khẩn yếu khác của Triệu Tiến chính là bãi cỏ hoang bờ đông hồ Lạc Mã. Các nơi đồng muối Hải Châu chưng muối đều dùng cỏ khô, bãi cỏ hoang bên đó từ trước tới nay không cho phép khai hoang, để cỏ chưng muối. Triệu Tiến này lại chiếm nơi đó không biết làm sao lôi ra được mấy vạn lưu dân kéo sang, không ngờ khoanh vùng một mảnh ruộng đất cực lớn, hiện giờ đã có được một sản nghiệp rất to.
- Trấn Ngung đầu trên hồ Lạc Mã là nơi chốn gần giống như Tế Ninh Châu. Nơi đó không khác gì là sản nghiệp riêng của Triệu Tiến. Tiệm buôn Vân Sơn và tiệm buôn Tôn gia nắm giữ sản nghiệp kiếm lợi nhiều nhất trong trấn.
- Chỗ cửa sông Thanh Giang Triệu Tiến cũng còn có sản nghiệp, gọi tên là chợ lớn Thanh Giang. Chợ muối và chợ búa chỗ Từ Châu là ba tỉnh tám phủ, chợ lớn Thanh Giang thì là tụ họp hàng hóa nam bắc tào vận. Của cải phần đông trong thiên hạ cũng đều đổ dồn vào bên trong đó. Khoản thu vào hằng ngày không biết có bao nhiêu.
- Lại có một có tin tức loáng thoáng không rõ. Thương nhân buôn muối Dương Châu và Triệu Tiến nghe nói ác đấu mấy trận, chết không ít người. Hiện giờ chuyện làm ăn trên đường muốn Dương Châu y cũng làm chủ rồi.
Ánh mắt Tư trưởng sử đã mở bừng. Mặc dù lòng dạ gã thâm trầm, nhưng trên mặt cũng có chút kinh ngạc nghi ngờ, hơi có chút không tin được, không kìm lòng nổi ngắt ngang hỏi.- Các ngươi vừa mới nói y năm nay mới ngoài hai mươi sao?
- Nghe nói là sinh vào năm hai mươi tám Vạn Lịch.
- Mới hai mươi mốt tuổi.
- Vừa rồi các ngươi nhắc tới chuyện Chỉ huy Thiêm sự Cẩm Y Vệ Nam Kinh nào đó dẫn đội ngũ bắc tiến, ở Từ Châu bỏ chạy tán loạn không hiểu tại sao. Các ngươi nói lại một lần nữa, bởi vì cớ gì chạy tán loạn chứ?
- Lão gia thứ tội, chúng tiểu nhân đây thật không biết. Những việc vừa mới rồi, hoặc là cả Nam Trực Lệ không người nào không biết, hoặc là hỏi thử thì dò la ra được ngay. Về phần chuyện Cẩm Y Vệ dẫn đội ngũ đó, lời nói ra thật sự nhiều lắm. Vả lại đều hoang đường không hợp lẽ thường. Có người nói bọn chúng ở Từ Châu nhìn thấy rồng bị sợ hãi chạy loạn. Có người nói là chia của không đều đấu đá lẫn nhau. Người trả lời câu hỏi này suy nghĩ rất thấu đáo.
Lời nhìn thấy rồng bị sợ hãi chạy loạn như thế khiến Hữu trưởng sử Tư Văn Hiên rất bực bội, ở nơi đó xua tay nói.- Bọn chúng tới Từ Châu tổng cộng có bao nhiêu binh mã?