Nhưng cứ thế mà đánh, Vận Hà còn phải bị cắt đứt một khoảng tháng ngày, xảy ra nạn binh đao, không biết phải chết bao nhiêu người, mọi người phải tổn thất bao nhiêu nữa.
Tuy nhiên nghĩ đến đây mọi người lại cảm thấy kỳ lạ. Mấy tên đầu mục của Triệu Tự Doanh tuy tuổi còn trẻ, nhưng làm việc đều rất trầm ổn chu toàn, những điều mình nghĩ đến bọn chúng nhất định cũng nghĩ đến, bọn chúng không lường trước hậu quả này hay sao?
Triệu Tự Doanh quả thật dũng mãnh tinh nhuệ, còn từng dọa cho hai ngàn tinh kỵ của Mã Xung Hạo bỏ đi, nhưng nếu như triều đình thật sự muốn tiêu diệt, thì sẽ là mười vạn trăm vạn đại quân chen chúc nhau mà đến, Triệu Tự Doanh còn chống đỡ được không?
Nếu như chống chọi không được, thì Thanh Giang này? Còn có tửu phường? Chợ muối, chợ buôn bán ở Từ Châu? Còn có sản nghiệp của Triệu Tự Doanh nữa?
Suy nghĩ sâu hơn một chút nhất định sẽ nghĩ đến đây, nhưng sau khi nghĩ đến đây, rất nhiều người đều theo đó lắc đầu. Lần trước Mã Xung Hạo chèn ép mọi người cứ suy nghĩ như vậy, kết cục thì thế nào, vẫn bị cắt mất một miếng thịt. Lần này vẫn cứ cẩn thận một chút, không cần phân biệt kết cuộc thế nào, vẫn nên ít đưa ra quyết đoán thì hơn.
Không nghĩ về chuyện này thì nghĩ đến những tổn thất mà tiếp theo mình sẽ phải gánh chịu, nghĩ đến đây thì lòng đau như cắt.
Chỗ Đại sứ kho lương Liên Bình An đã có không ít người tập trung, phàm là hạng người có đủ thân phận địa vị, đều đến tụ lại một chỗ, muốn bàn bạc với nhau.
Liên Bình An mặt mày xám xịt. Bên phía y không chỉ có chuyện làm ăn của riêng y, còn có việc công của quan gia. Nếu như tào lương xảy ra rủi ro gì, y nhất định phải gánh lấy tội. Hơn nữa tính mạng người nhà y đều nương nhờ vào Đại Minh, nếu như Triệu Tự Doanh thật sự muốn phất cờ tạo phản, y nhất định sẽ không có kết cục tốt. Nghĩ đến đây y cũng sợ đến rét run người.
Đúng vào lúc đang suy nghĩ, bên kia lại có một người trẻ tuổi có vẻ là người hầu chạy đến, gọi Liên Bình An đến. Mọi người nhìn theo, phát hiện là vị Viên ngoại lang của phân ti Hộ bộ cũng đã đến. Vị đại nhân này còn bồn chồn hơn cả Liên Bình An, tốt xấu gì cũng có gan đến đây, nhưng cũng không dám mặc quan bào, chỉ mặc thường phục.
Người có ánh mắt nhìn thấy được cảnh tượng bên kia, sắc mặt của Liên Bình An và vị Viên ngoại lang kia đều rất khó coi, ai cũng không để ý tới.
Có người lầm bầm một câu.
- Sao lại không thấy quan binh?
Vừa dứt lời, lập tức bị mấy người nhìn sang khinh bỉ, người nói lời này cũng biết mình đã nói sai, cười ngượng ngùng, không lên tiếng nữa.
Phủ thành Sơn Dương của phủ Hoài An cách đây rất gần, Tần thủ bị của Sơn Dương dẫn ngàn quan binh, nhưng ngàn quan binh này đến người giang hồ trong võ quán cũng không dám đụng chạm, nào dám so thực lực với Triệu Tự Doanh, chịu thiệt cũng không phải là một lần hai lần nữa rồi. Hiện tại nghe nói người tài có bản lĩnh thật sự trong tay Tần thủ bị đều sang Triệu Tự Doanh kiếm chén cơm, Tần thủ bị cũng vui vẻ như không có chuyện gì, yên tâm mà ăn không cái chỗ trống đó, về phần đối kháng với Triệu Tự Doanh, vẫn nên tránh thì hơn.
Nói đến đây, người có chút nhạy bén đã nhìn chỗ kỳ lạ, liền nhỏ giọng nói.
- Bên kia hình như là đoàn luyện, không phải gia đinh.
Triệu Tự Doanh ở cửa sông Thanh Giang đã lâu, khác biệt giữa gia đinh và đoàn luyện mọi người cũng phân biệt được. Sau khi nhìn ra khác biệt này, mọi người đều cảm thấy có chút không đúng. Lẽ ra đại sự quan trọng như việc cắt đứt Vận Hà này, không nên để đoàn luyện làm, thế nào cũng phải điều động gia đinh. Triệu Tiến này làm việc có phải có hơi hời hợt quá hay không?
Lúc đang bàn tán, thì đột nhiên trường diện trở nên yên tĩnh, bên ngoài vẫn huyên náo như trước, nhưng những thương gia giàu có ở chính giữa thì lại yên tĩnh hơn một chút, sau đó người bên ngoài mới phát hiện ra chỗ không đúng. Nhìn kỹ lại, thì nhìn thấy một người trung niên mặc áo dài bằng tơ lụa đi đến, cùng mấy tên tùy tùng vây quanh.
Cũng có người tinh mắt để ý ngay cả Viên ngoại lang Hộ bộ và Liên Bình An đều nhìn về phía người trung niên này. Rốt cuộc là ai, không ngờ lại có cử chỉ ghê gớm như thế, ở cửa sông Thanh Giang có người như vậy sao?
- Chu tổng quản, vị này chính là Chu đại tổng quản của Vân Sơn Hành và chợ lớn Thanh Giang, là thuộc hạ đáng được nhắc đến của Triệu Tiến, sao y cũng tới?
- Trường diện hôm nay chính là y làm ra, có gì mà dám tới hay không chứ?
- Lời này nói sai rồi. Ở cửa sông Thanh Giang người trông coi việc binh đao của Triệu Tự Doanh chính là Đổng lục gia. Ngươi có biết vì sao lại xếp hàng thứ sáu hay không?
Người bên cạnh đều bàn tán, những người nhàn rỗi không cảm thấy sẽ động binh đao gì. Ngày thường những người vai vế lớn mà họ nhìn thấy đều không ít, bàn luận đến vô cùng thích thú, trường diện cũng theo đó mà trở nên ồn ào.
Nói đoạn, Liên Bình An lại bước nhanh về phía này, vừa đi vừa phất tay hét to.
- Người không dính líu tới đều đuổi đi hết, ai không đi thì ném thẳng xuống sông cho khỏi phiền phức.
Bên này ông ta vừa lên tiếng, những thương gia khác cũng đều hiểu ý, ai nấy đều căn dặn thủ hạ tùy tùng đuổi người, tuy nhiên trước khi mọi người đuổi người đều nhìn về phía Chu Học Trí đứng ở bờ sông, đến lúc Chu Học Trí khẽ gật đầu, mới yên tâm động thủ, còn có người cảm thấy bất mãn với Liên Bình An. Từ nay về sau, ít nhất là vài tháng đến nửa năm nữa, hai người trông coi cửa sông Thanh Giang này chỉ có Chu gia và Đổng gia, ngươi không hỏi họ thì dám làm không?
Không ngờ Liên Bình An đi đến trước mặt Chu Học Trí cung kính thi lễ, sau đó cười nói.
- Chu huynh xin chờ một chút, đợi nơi này vắng vẻ rồi nói tiếp cũng không muộn.
Nói xong, y lại thay đổi bộ mặt quát phía đối diện.
- Còn ở đó mà ngây ngốc làm gì, còn không mau lấy mái che bàn ghế nước trà điểm tâm đến, cứ để Chu gia ở đây phơi nắng mặt trời hay sao?
Những người bất mãn lúc này mới tâm phục khẩu phục. Rốt cuộc cũng là người lăn lộn trong quan trường, vẻ mặt này biến đổi thế nào thì là theo ý mình, hơn nữa mọi người đều đoán được. Nếu như là quan quân thật sự tiêu diệt được Triệu Tự Doanh, thì người hạ lệnh chém Chu Học Trí thành ngàn vạn mảnh, nhất định là vị Đại sứ kho lương Liên Bình An này.
Đám thương gia giàu có của cửa sông Thanh Giang thích hưởng thụ, phô trương, ngày thường đến Vận Hà cũng làm trò này, cho nên mái che bàn ghế rất nhanh đã dựng lên đầy đủ, nước trà điểm tâm cũng đều dâng lên.
Mọi người mời Chu Học Trí ngồi xuống, sau đó nhìn nhau mấy cái, đều không dám ngồi xuống theo. Liên Bình An cất giọng nói.
- Chúng ta từng người tới, đừng để Chu huynh bực bội.
Sau khi nói xong, Liên Bình An lập tức tiến về phía trước, hạ thấp giọng nói.
- Chu gia, Tiểu Liên tuy nói trước mặt đã làm sai mấy chuyện, nhưng sau lưng vẫn chăm chỉ kính biếu, cũng đã giúp Triệu Tự Doanh ta không ít. Nếu thật sự muốn đại náo, Tiểu Liên cũng không dám ngăn cản, bằng lòng đem một nửa gia sản ra trợ giúp Tiến gia, chỉ cầu xem xét tình cảm ngày xưa, tha cho cả nhà Tiểu Liên một con đường sống, mấy cái như kho hàng hay tào lương, Tiến gia cứ việc lấy là được.
Chu Học Trí làm ra vẻ hơi sửng sốt, sau đó tỏ ra buồn bực hỏi lại.
- Lời nói này của Liên đại sứ là ý gì? Đại náo thế nào? Cái gì mà tự lấy tào lương? Đây chẳng phải là chuyện phạm vào vương pháp sao?
Mặc dù là Liên Bình An khéo đưa đẩy, thì lúc này cũng không nhịn được mà phải cắn răng. Vận Hà cũng đã bị chặn rồi, chuyện gây trở ngại thủy vận còn dám làm, còn nói gì đến phạm vào vương pháp, không nên vô sỉ như vậy.
Nghĩ thì nghĩ, Liên Bình An lại hạ thấp giọng xuống một chút, khuôn mặt béo cũng sắp kề sát Chu Học Trí.
- Chu gia, chẳng lẽ Tiến gia không phải muốn tạo phản hay muốn làm đại sự sao?
Sắc mặt của Chu Học Trí lập tức trở nên lạnh lẽo, tức giận nói.
- Nói hươu nói vượn. Tiến gia nhà ta tuân thủ vương mệnh, làm sao mà làm nên chuyện đại nghịch bất đạo như vậy.
Y vừa phát tác, đám thương gia giàu có xung quanh đang nghển cổ nghe đều bị dọa đến run rẩy cả người, sẩy tay làm rớt rất nhiều chén trà.
Liên Bình An suýt chút quỳ xuống, nhưng ngay tức khắc trên mặt Chu Học Trí lại tỏ vẻ vô cùng đau đớn, giọng nói trầm thấp.
- Ngươi cho rằng bọn ta bằng lòng làm như vậy hay sao? Bọn ta cũng không còn cách nào, bị ép đến mức thành ra thế này. Tam gia nhà ta đã chịu oan ức, lại không có chỗ giải oan, chỉ đành tụ tập ở đây náo loạn, xem xem triều đình có nghe thấy hay không, giúp ta giải oan hay không. Làm thế này cũng là vì hết cách rồi.
Ai dám ép bức Triệu Tự Doanh các người, ai dám khiến có mấy vị chịu oan ức. Liên Bình An thật sự đã rất kích động, nhưng tốt xấu gì cũng phải nhịn, cố gắng làm bộ thông cảm, hết mực sốt sắng nói.
- Rốt cuộc là oan tình gì, nói thử với Liên mỗ được hay không, có chăng còn giúp đỡ được?
Chu Học Trí mở miệng nói.
- Phụ thân của Tam gia nhà ta bị phủ Lỗ Vương vu cáo mưu nghịch, bị Xưởng Vệ bắt vào thiên lao, quả thật là không có nơi để giải oan, cũng chỉ đành dùng hạ sách này mà thôi.
Liên Bình An ngây người một hồi mới phản ứng, nhất thời cũng không biết nói gì cho tốt, chỉ cười nói.
- Chu huynh chờ một lát, tiểu đệ đi nói với đại nhân của Hộ bộ thử xem, rồi lại nói với chư vị hương thân của cửa sông Thanh Giang thử xem, xem có cách gì không.
Chu Học Trí thản nhiên gật đầu, lại cầm lấy chén trà. Liên Bình An vội vàng đi về phìa Viên ngoại lang Hộ bộ, nhưng lại không nghe thấy tiếng chén và nắp va vào nhau, đương nhiên không chú ý tay của Chu Học Trí đang run rẩy, thở phào nhẹ nhõm, rõ ràng là vừa rồi cũng vô cùng căng thẳng.
Viên ngoại lang Hộ bộ nọ nghe xong lời bẩm báo của Liên Bình An, nhíu mày nhìn sang bên này, rồi xoay người rời khỏi, không dừng lại chút nào. Liên Bình An lập tức đi đến chỗ đám thương gia giàu có của cửa sông Thanh Giang.
- Hàn đại nhân cứ thế mà đi rồi sao?
- Vừa nghe có dính líu đến chuyện của Xưởng Vệ và mưu phản, lại biết đám người Từ Châu này không phải muốn tạo phản, ngài mới mặc kệ không quan tâm, trở về chơi với cháu rồi.
- Ngài ấy lại không vội, cứ đợi ở cửa sông Thanhg Giang này cũng đủ để dưỡng lão rồi.
- Đừng nhắc đến nữa. Chuyện này phải làm sao đây. Cắt đứt tào vận, triều đình nhất định sẽ không chịu để yên. Oan ức gì đó thì không nói, đến lúc đó nhất định đại quân sẽ tiêu diệt, nơi này không biết sẽ trở thành bộ dạng gì nữa.
- Muốn đánh cũng không nhanh như vậy, ngươi cảm thấy Nam Trực Lệ Giang Bắc này ai dám động thủ? Lang Sơn kia hay là Từ Châu kia? Hiện tại chuyện gấp gáp nhất là trước tiên phải đưa hàng trong tay ra, bằng không đến lúc khai chiến, số hàng này sẽ tan nát trong tay mình, việc làm ăn ở kinh thanh và phương bắc đều sẽ không làm được nữa.
- Lời này có lý, ta thấy bọn chúng tạo phản không lâu dài như vậy, nhưng chuyện làm ăn của chúng ta thì làm lâu dài, chẳng bằng mọi người đều tìm những người sau lưng mình, thay chúng hỏi thử trong kinh xem sao?
- Ngươi điên rồi. Đại án mưu phản của Xưởng Vệ cũng dám sờ đến hay sao? Hiện tại kinh sư đang lộn xộn, còn không biết về sau ai sẽ làm chủ ai sẽ đắc thế. Chuyện làm ăn của ngươi thì không lo làm, đến ân chủ sau lưng cũng liên lụy vào hay sao? Hiện tại thứ cần thiết nhất là phải mang hàng hóa ra ngoài, bằng không thì phải tốn số tiền lớn thuê xe ngựa của Vân Sơn Hành, vận chuyển đến hồ Lạc Mã rồi lại đưa lên thuyền.
- Ôi, thuê xe lớn, tiền khuân vác này phải tốn một khoản to, thật là
- Nếu không thuê thì tốt rồi, mau mau làm cho xong mối này đi, sau đó nên trốn thì trốn, có trời mới biết chuyện này ầm ĩ đến mức nào.