Trần Thăng nói ngắn gọn.- Ta sẽ khuyên cha đệ tới. Nhị Hồng trông giữ kim khố, phải giữ lại làm việc, tuổi của nó cũng không nhỏ nữa.
Triệu Tiến gật đầu, trầm ngâm lại nói tiếp.- Gia quyến của các vị tốt nhất đều đưa tới đó đi, đó là nơi an toàn nhất.
Ngưu Kim Bảo và Tôn Đại Lâm đều có vẻ mặt thả lỏng, vướng bận của bọn họ cũng chính là người nhà, còn phía Cát Hương thì vẻ mặt đầy hưng phấn, vốn rằng không để ý xem Triệu Tiến nói an bài cho người nhà thế nào.
- Đội Nội Vệ và Vân Sơn Hành hôm nay phải phát ra mệnh lệnh. Tất cả mọi người và tất cả tai mắt ngầm đều rải đi, bảo người bên Lâm Thanh Châu và Nam Kinh đều theo dõi chặt chẽ. Các phương hướng xung quanh Từ Châu đều phải có người theo dõi. Người giang hồ chợ búa chúng ta khống chế được cũng đều phải động dụng. Không riêng gì bên ngoài, mấy nơi chúng ta kiểm soát cũng đều phải coi chặt, tránh cho người có dụng tâm khác làm chuyện bậy bạ. Nhiếc Hắc vâng dạ, Như Huệ phóng bút viết nhanh không ngừng.
- Bảo đại đội đầu tiên của Lỗ Đại đi Cảnh Sơn, trông giữ mỏ than quặng sắt của Từ gia. Bảo Thái gia trên sông Hoàng Hà chuẩn bị sẵn để thợ rèn và thợ mỏ của Từ gia qua sông, người của chúng ta cũng phải sang sông. Bảo họ gần đây không được dùng thuyền làm ăn, còn phải sắp sẵn thêm mấy chiếc.
- Bốn trăm đoàn luyện phía châu thành Từ Châu điều tới Hà Gia Trang. Đoàn luyện còn lại của Từ Châu đều ở nguyên các nơi không động đậy. Điều động tám trăm đoàn luyện từ Khổng Gia Trang và Túc Châu tới cửa sông Thanh Giang, quy về Thạch Đầu quản hạt. Đoàn thứ hai, đoàn luyện của cửa sông Thanh Giang ở yên đấy, nhưng từ nay trở đi, cho dù họ phân chia gánh vác trọng trách gì đều phải tập trung trú đóng, chuyện tuần phố trị an giao cho đám giang hồ của võ quán làm đi.
Triệu Tiến liên tục ra mệnh lệnh đủ mọi mặt, Như Huệ nhanh chóng ghi chép lại, sau đó Triệu Tiến con dấu và đồng ấn chứng thực, tay của Vương Triệu Tĩnh hơi run rẩy, chỉ đứng một bên lặng lẽ gấp phong thư, còn Mạnh Chí Kỳ lần lượt ra vào, không ngừng bảo khoái mã đi truyền đưa những mệnh lệnh này.
- Xe trâu ngựa phải kiểm đếm, ngoài vận chuyển quân lương vật tư ra không được phái ra ngoài, áo giáp binh khí đều phải kiểm. Kho trữ chắc chắn phải đầy đủ, nếu không đủ thì nhanh chóng bù vào. Chuyện làm ăn của Từ gia cũng sẽ dừng lại, chuyên tâm làm việc cho chúng ta. Súng hỏa mai cũng phải bắt đầu làm, không được hà tiện tiền bạc. Sau đó ở các phân hiệu của Vân Sơn Hành lưu lại tai mắt ngầm, những người khác rút về được thì rút về hết.
Đây là chuyện mà Vương Triệu Tĩnh và Như Huệ phải làm, hai người vừa ghi vừa gật đầu. Có mấy lời đã căn dặn lúc này rồi Triệu Tiến trở về còn phải bàn bạc với Từ Trân Trân, điều này mọi người đều biết.
Nói xong, Triệu Tiến chuyển hướng sang nói với Trần Thăng và Cát Hương.- Từ hôm nay sẵn sàng chiến đấu, lần này chỉ e phải đánh một trận lớn rồi.
Cát Hương rất hưng phấn, hơi thở của y có phần nặng nề hơn, cố gắng trấn tĩnh lên tiếng hỏi.- Đại ca, đội Thân Vệ cộng với đoàn thứ hai của nhị ca tổng mới được hai ngàn người, có cần điều đại đội thứ hai ở Túc Châu về không, có cần thêm đoàn luyện vào trong đám gia đinh không?
- Đại đội thứ hai của Lý Hòa phải phòng bị hướng Phượng Dương. Chúng ta phải nghĩ cho rõ, Từ Châu thân ở giữa thiên hạ Đại Minh, các phương hướng đều sẽ có kẻ địch tới.
Cát Hương lần này không dừng lại, mà chỉ tiếp tục vội vàng truy hỏi.- Đại ca, chúng ta đánh nhau với toàn bộ Đại Minh. Thiên hạ Đại Minh có bao nhiêu binh mã, không dưới trăm vạn, chúng ta chỉ dựa vào ba đoàn ba đại đội này với mấy ngàn đoàn luyện liệu có chống lại được trăm vạn đại quân không? Đại ca, cục diện này của chúng ta không dễ, nhưng nhất định không được qua loa.
Nghe Cát Hương nói, Triệu Tiến lại không nhịn được cười, lắc đầu nói.- Đệ chỉ nghĩ đánh lớn, ác chiến, sau đó hoàn toàn lật tung thiên hạ này sao?
Cát Hương mắc nghẽn chốc lát, Triệu Tiến nói tiếp.- Trăm vạn đại quân? Con số này chỉ là nói mà thôi. Chúng ta sớm đã dự tính từ lâu rồi, Sơn Đông, Hà Nam, Bắc Trực Lệ, Nam Trực Lệ xung quanh Từ Châu, muốn tập trung một vạn binh mã phải mất bao lâu, những binh mã này có đủ lương thảo xuất phát lại mất bao lâu nữa. Khi chúng tập trung những binh mã này, chúng ta sớm cũng đã huy động toàn bộ những người triệu tập được. Đệ sợ gì chứ?
Câu sau của Triệu Tiến lại là nói cho Vương Triệu Tĩnh.- Thế cục bây giờ còn chưa sáng tỏ. Nếu chúng ta khua chiêng gióng trống đi lo liệu, không khéo sẽ tạo cớ cho người khác, chỉ sợ không có chuyện gì cũng biến thành có, vì thế chúng ta phải sắp sẵn đầy đủ cho mình đã, sau đó dò la tin tức.
- Đại ca làm không sai, bây giờ quan quân các nơi đều không nhúc nhích, chúng ta cũng không tiện làm quá mức rõ ràng. Giọng Vương Triệu Tĩnh rất trầm thấp, nhưng vẫn tán đồng với lời của Triệu Tiến.
Triệu Tiến lắc đầu thở dài, buồn bã nói.- Người đưa tin của nhà đệ chạy tới đây không phải là nói dối, nhưng dù sao huynh luôn thấy chuyện này quỉ dị kỳ quái. Muốn dùng tội danh mưu phản bắt chúng ta thì đã động thủ từ lâu rồi, tại sao lại cố tình hỏi tội vào lúc này. Liêu Đông vừa mới đại bại, triều đình vốn rằng không hợp để dụng binh.
Mọi người trong phòng đều trầm mặc, những việc Triệu Tự Doanh đã làm ở Từ Châu có gắn lên tội danh mưu phản cũng không có gì kỳ quái, nếu không Mã Xung Hạo cũng sẽ không tụ tập hơn hai ngàn kỵ binh tiến lên phía bắc uy hiếp. Nhưng Triệu Tự doanh chưa bao giờ nói mình muốn tạo phản, cũng không ai đích thân tới đâm phá cái vỏ ngoài này, mọi người cứ ậm ờ cho tới giờ.
Triệu Tự doanh hiện giờ ở đâu cũng rất vững chãi, cũng không có chuyện gióng trống khua chiêng khiêu khích vương pháp triều đình, chẳng qua là gầy dựng vơ vét tiền của thôi, so với hạng hào bá thân sĩ các nơi, Triệu Tự Doanh thậm chí còn được coi là lương dân tuân thủ pháp luật, nhưng tại sao cố tính bắt Vương Hữu Sơn lúc này? Khi Mã Xung Hạo dẫn quân lên phía bắc bắt người, lúc đó dường như càng là chuyện càng thêm hợp tình hợp lý hơn một chút.
Hơn nữa mưu phản mưu nghịch, lại là đại hào hơn vạn đồ đảng như Triệu Tiến, triều đình chắc chắn không trông cậy được vào Bổ khoái sai dịch trên đất này, mà phải động binh tiêu diệt. Nhưng giờ Thẩm Dương và Liêu Dương Liêu Đông sa vào tay giặc, đúng vào lúc tổn thương nguyên khí, triều đình sao lại muốn huy động binh mã, từ trong ra ngoài đều có gì đó không ổn.
- Gần đây duy chỉ có một số thứ không ổn, cũng chính là hai vương phủ ở Sơn Đông và Hà Nam, hoặc là tội danh mưu phản này dính líu tới họ.
Loại trừ nguyên nhân không có khả năng, chỉ còn lại hai cái này là khả năng lớn nhất.
- Triệu Tĩnh đệ bất tất lo lắng, chúng ta nhất định sẽ cứu được phụ thân của đệ ra. Triệu Tiến nói ra lời hứa hẹn, những người khác đều trịnh trọng gật đầu.
Vương Triệu Tĩnh hít sâu một hơi, vẻ mặt trở nên kiên định, đang muốn nói gì đó nhưng chần chừ một lúc lại không nói ra.
- Mã Xung Hạo tới rồi.
Từ xa có người truyền tin tới, Triệu Tiến gật đầu với Nhiếp Hắc, Nhiếp Hắc bước nhanh ra mở cửa, Mã Xung Hạo bước nhanh vào.
Dù sao cũng là hạng người lăn lộn trong quan trường, vừa vào cửa đã cung kính thi lễ hỏi han mọi người, Triệu Tiến đi thẳng vào chuyện chính nói.- Đã là Đông Xưởng ở kinh thành bắt người thì ta bảo Mã Xung Hạo cũng đi tra hỏi người đưa tin đó. Y từng là người trong nghề, để y tới nói thử xem.
- Lão gia, các vị gia, chuyện này rất kỳ lạ, trong đó chắc chắn có điều gì cổ quái.
Mã Xung Hạo cũng không phí lời, tương tự nói ra phán đoán của mình.
- Lẽ ra đại án mưu phản, Xưởng Vệ tới nhà bắt người soát nhà, sẽ không làm qua loa bất chợt như thế. Sẽ có người vây quanh dinh thự, sẽ sắp đặt trạm gác ngầm ở các nẻo đường xung quanh. Sau đó sẽ chọn sáng hoặc tối tới nhà, bởi vì hai thời điểm này cả nhà đều có mặt, sẽ không ai chạy thoát. Hơn nữa để tránh rút dây động rừng, để lộ tin tức, vốn dĩ sẽ không để cho ai vây quanh xem, người rảnh rỗi muốn xem chắc chắn sẽ bị đấm đá đuổi đi.
Mã Xung Hạo quả nhiên hiểu việc, y phân giải những điều gã đưa tin mắt thấy tai nghe, lời nói êm tai, mọi người trong phòng đều nghe rất chăm chú, Vương Triệu Tĩnh càng lúc càng nghiêng người về phía trước.
- Hơn nữa nếu thật sự là đại án mưu phản, tám chín mươi phần trăm không phải do Xưởng Vệ phát động trước. Thường là làm ầm ĩ lên nơi chốn nào đó, hoặc là phe phái nào đó trong ngoài triều đình xuống tay độc ác mới dùng Xưởng Vệ đi bắt người soát nhà. Phòng hộ của Từ Châu chúng ta nghiêm mật như vậy, vốn dĩ không cách nào có mật thám của Xưởng Vệ trà trộn vào, tội danh tội chứng mưu phản này sao chúng biết được?
Nói tới đây, Mã Xung Hạo tự giễu mỉm cười.- Không giấu các vị gia, Từ Châu thu mình như thế, cũng chắc chắn không có Xưởng Vệ trà trộn vào được. Xưởng Vệ trên đời này đều đang làm giàu, ai có tâm tư đi bị ban sai, thuộc hạ năm ngoái theo dõi kỹ nơi này, vẫn không phải vì Từ Châu chúng ta phát triển lợi hại, núi vàng biển bạc khiến thuộc hạ động lòng tham.
Triệu Tiến và mấy vị huynh đệ, thân tín nhìn nhau, đều chậm rãi gật đầu, vẻ mặt cũng thả lỏng hơn, Mã Xung Hạo tiếp tục nói.- Đảng của Vương lão thái gia đã tan tác rồi, không phải về quê dưỡng già thì là đi đày tới nơi xa xôi. Lão đại trong cung Vương lão thái gia dựa vào cũng không còn, lẻ loi một mình ở kinh thành, không gây trở ngại cho người khác, đảng phái tranh giành không nổi. Vương lão thái gia lại có hiếu kính của Từ Châu chúng ta, sẽ không làm gì tham ô trái vương pháp, đây cũng là điểm không bị ai đâm chọt. Hơn nữa phía kinh thành ai thấy được Từ Châu.
Vương Triệu Tĩnh không kìm nổi mở miệng hỏi.- Vậy cha ta tại sao bị bắt?
Mã Xung Hạo khom người, tiếp tục nói.- Thuộc hạ mạo muội đoán một chút, nghe tình hình mà người đưa thư của tam gia nói, hình như là Xưởng Vệ động thủ vì tiền, trong tay Vương lão thái gia hẳn không thiếu tiền bạc. Nhưng thuộc hạ cũng nghĩ không thông, sau khi nắm được manh mối, vu cáo hãm hại phú hộ lừa gạt tiền bạc, đây là cách làm thông thường, nhưng ai sẽ đi động chạm tới Ngự sử của Đô Sát Viện, ở đó đúng là ổ con nhím. Lại nhìn vẻ mặt của mọi người, Mã Xung Hạo nói tiếp.- Xưởng Vệ vô duyên vô cớ sẽ không đi điều tra một Ngự sử của Đô Sát Viện, nếu chẳng may trêu chọc kẻ sĩ thanh cao công kích, sau đó phải dùng chức quan và đầu người để ăn nói. Vả lại ai lại biết Vương lão thái gia có tiền của? Hơn nữa ai biết Vương lão thái gia dính dáng tới Từ Châu chúng ta sâu như vậy chứ?
Cát Hương cất tiếng hỏi.- Từ Châu chúng ta như vậy, cũng rước lấy Cẩm Y Vệ ở Nam Kinh tới, chẳng lẽ bên phía kinh thành không để ý tới?
Mã Xung Hạo không kìm nổi bật cười, khom người nói.- Ngũ gia, ngài đừng nghĩ Xưởng Vệ thành Nội Vệ của Từ Châu chúng ta. Ở đó không có nhiều việc để làm, kể cả họ muốn làm cũng sẽ ở nơi phồn hoa phú quý nhất là hai kinh và Giang Nam, không ai để ý tới Từ Châu. Thuộc hạ trước đây muốn nhằm vào Từ Châu, còn phái người tới kinh thành hỏi thăm, không ai biết chuyện ở đây, nhiều nhất cũng chỉ biết đến danh tử Hán Tỉnh mà thôi.
Triệu Tiến khoát tay chặn lại, những người khác muốn hỏi đều dừng lại, Triệu Tiến nhìn Mã Xung Hạo hỏi.
- Đã vì lừa gạt tiền bạc, vậy thì có phải tốn tiền là thả được người ra không?