Nhìn Tuần phủ Quách Thượng Hữu còn chần chừ, Tiêu Đại Dũng kia lại tiếp tục nói.- Đại nhân, nếu là quân cướp thế lớn, bọn chúng đã sớm gióng trống khua chiêng tạo phản, thế nào còn nhăn nhó ngăn sông kêu oan đâu nào?
- Tiêu doanh chúng ta chẳng quá ngàn binh mã, người có đủ sao?
Nghe được lời này của Tuần phủ Quách Thượng Hữu, trên mặt Tiêu Đại Dũng lộ ra một tia hưng phấn, có phần nắm chắc nói.- Chúng ta bên này gom ra được ba trăm kỵ binh, Lang Sơn bên kia có được ba trăm kỵ binh. Xin Tuần phủ đại nhân đi Phượng Dương điều động thêm hai trăm kỵ binh nữa. Tám trăm tinh kỵ tập kích bất ngờ, vậy là đủ rồi.
Nhìn Quách Thượng Hữu thần sắc thản nhiên, Du kích Tiêu Đại Dũng lại nói.- Đại nhân, đám trộm cướp Từ Châu ở cửa sông Thanh Giang chẳng qua chỉ có hai ngàn bộ tốt, đội nhân mã hơn trăm. Kỵ binh đánh nhau với bộ tốt là lấy một chọi mười. Chúng ta điều động được tám trăm kỵ binh, đương nhiên là lợi thế lớn bằng trời, xuất hiện đột ngột, ắt hẳn đại thắng.
- Lời ngươi nói là căn cứ vào ước định. Trước hết điều đại quân vào một vùng huyện Bảo Ứng, sau đó cho kỵ binh đi về phía trước, bắt đầu đánh bất ngờ sao? Tuần phủ Phượng Dương Quách Thượng Hữu trên mặt lộ ra nét tươi cười.
Tiêu Đại Dũng biết rõ sự tình thành công rồi, cười trả lời.- Phủ đài đại nhân quả nhiên thuộc lòng binh thư. Đúng là phải dụng binh như vậy, mấy tên thủ lĩnh phản loạn trẻ tuổi ở cửa sông Thanh Giang thật ngây ngô. Nói đến ước định liền coi là ước định thật sự, hơn nữa xung quanh cửa sông Thanh Giang không có tường thành khe rãnh che đậy, chính hợp cho kỵ binh tiến gấp. Đến lúc đó đánh cho chúng trở tay không kịp, định săn là phải đại thắng. Đợi bên đó thắng rồi, tào vận thông suốt. Hòa hay chiến, đó đều do đại nhân quyết định.
Tuần phủ Phượng Dương Quách Thượng Hữu chậm rãi gật đầu, sau đó trầm giọng nói.- Việc báo lên phải báo là loạn dân tập họp vẫn tốt hơn. Đợi đánh xong, lại tấu trình lên thực tình là được, tránh cho can hệ quá lớn. Chúng ta nên bắt đầu sẵn sàng đi.
Hai vị Thiên tổng thay mặt Phó tổng binh Lang Sơn và Tham tướng Từ Châu lại được triệu hồi đến chỗ Tuần phủ, đôi bên bàn bạc bí mật không lâu, Thiên tổng Từ Châu bị Tuần phủ phái người tạm giam, còn Thiên tổng thân binh của Phó tổng binh Lang Sơn kia thì cùng sứ giả truyền lệnh của Tuần phủ Phượng Dương phái ra, dùng khoái mã chạy về Lang Sơn.
Trừ điều đó, cũng có khoái mã từ Thái Châu chạy tới Phượng Dương, đồng thời, từng đạo công văn từ Tuần phủ phát ra, các Đạo thần phân tuần phân thủ, cùng với bắt đầu điều động triệu tập hết binh mã lương thảo của phủ Dương Châu, Trừ Châu, phủ Lư Châu, phủ Phượng Dương hội họp ở lân cận châu Cao Bưu, sửa soạn tiêu diệt loạn dân ngăn chặn Vận Hà. (Chức võ quan trông coi việc giấy tờ quân vụ)
Nếu đường sông tào vận bị cắt đức, binh mã Từ Châu và phủ Hoài An không có cách nào điều động, mà binh mã trú đóng ở Lang Sơn và Phượng Dương thì không bị dính vào, tụ tập sửa soạn khai chiến.
Hết thảy đều gióng trống khua chiêng, hiển nhiên không cách nào giấu diếm người khác. Tin tức không ngừng đưa về cửa sông Thanh Giang bên kia, lại từ cửa sông Thanh Giang cấp bách đưa đến Từ Châu.
Nhưng đến thời khắc khẩn trương như vậy, Triệu Tiến trái lại vẫn không rời khỏi phụ cận Hà Gia Trang, mỗi ngày đều chỉnh đốn huấn luyện binh mã, lo liệu tin tức từ khắp nơi đưa tới cùng với cách khoảng mấy ngày cưỡi ngựa đi một lần chỗ Hoàng Hà, nhìn xem sửa soạn thuyền bè bên đó. Hiện giờ bờ bắc Hoàng Hà có hàng đống đồ đạc vận chuyển tới, người sai phái tới cũng có không ít phải thông qua Hoàng Hà vận chuyển bằng đường thủy, thuyền bè là chuyện khẩn cấp nhất.
Thư cửa sông Thanh Giang tới Triệu Tiến thu được, điều kiện của sứ giả Tuần phủ Phượng Dương Quách Thượng Hữu phái ra nhắc tới gần như là hợp với tâm ý của Triệu Tiến.
Triệu Tiến bình phẩm rất đơn giản.- Bọn chúng có được cách nghĩ này thì tốt. Sau đó lập tức viết ra thư hồi đáp, dặn dò khoái mã lập tức đưa đi.
Nhắc tới cũng khéo, thư hồi đáp cho chỗ cửa sông Thanh Giang kia mới đưa ra đi chưa được bao lâu, tin tức chỗ kinh sư đã tới rồi. Ngăn chặn Vận Hà, tin tức tới lui đến nha môn các cấp, lại do nha môn các cấp tụ tập tới đầu não của triều đình, sau đó triều đình mới nhận được. Cộng thêm tháng ngày tiêu hao trên đường đi, cách lúc Triệu Tự Doanh ngăn chặn Vận Hà đã quá một tháng rồi, mắt thấy lúc này đã sắp vào tháng tám, tiết trời cũng theo nóng bức trở nên mát mẻ.
Tuy rằng tốn một tháng, nhưng động tĩnh của triều đình như vậy đã coi như cực nhanh rồi. Bàn bạc xử trí như thế nào cũng không lừa được người. Nghe nói sau khi tin tức báo lên, cử chỉ đầu tiên chính là phái binh đi tiêu diệt, điều động binh mã ở trên đất Nam Trực Lệ. Với mấy tỉnh xung quanh mà nói, đại binh đóng quân trên đất Nam Trực Lệ sẽ giải quyết nhanh chóng ngay tại chỗ được.
Lấy Tuần phủ Phượng Dương Quách Thượng Hữu làm thống lĩnh, dẫn binh mã Phó tổng binh Lang Sơn cai quản cùng binh mã Tham tướng Từ Châu quản hạt, nam bắc giáp công. Đồng thời, Thái giám đóng giữ Phượng Dương xuất binh công kích hai bên cánh, tiêu diệt toàn bộ tặc phỉ.
Đây cũng là an bài hết mực mẫu mực, nhưng lúc đến Ti Lễ Giám đóng dấu phê duyệt lại chậm trễ mất hai ngày. Chờ cho tới khi ý chỉ được truyền xuống dưới, Binh bộ phát ra công văn, mọi người mới nhận ra việc an bài binh mã so với lúc trước có chút bất đồng. Ngoại trừ mệnh lệnh xuất động binh mã Nam Trực Lệ, còn mệnh lệnh của Tổng binh Bảo Định Lỗ Khâm dẫn bốn ngàn binh xuôi nam, cũng lệnh cho tổng binh Dương Quốc Đống phái một Bả tổng dẫn ba trăm binh để dẫn đường cho binh mã Bảo Định, lương tiền do Sơn Đông cung cấp.
Trừ điều đó ra, đã có nghiêm lệnh Thủ bị Khai Phong giữ trận địa sẵn sàng đón quân địch. Ngoại trừ binh mã bản doanh, còn triệu tập dân tráng, bảo hộ Khai Phong bình an, lại mệnh lệnh cho Tuần phủ Ứng Thiên họp cùng với Tổng binh Chiết Trực đề phòng nghiêm ngặt, không để cho bọn giặc có cơ hội vượt sông.
Nội các và các vị đại lão trong triều đình nhìn thấy sắp xếp này thì không khỏi cảm thấy là chuyện bé xé ra to. Mặc dù ba vị Ngự Sử là Tuần án, Tuần tào, Tuần diêm Nam Trực Lệ đều nói hào bá mưu phản, nhưng Tuần phủ bên kia lại báo lên là loạn dân kêu gọi nhau tụ tập, Thượng thư Binh bộ Nam kinh bên kia cũng tấu lên là loạn dân kêu gọi nhau tụ tập.
Các quan to từng trải nhiều năm xét thấy ba vị Ngự sử Tuần án, Tuần tào và Tuần diêm đều là người trẻ tuổi, có xuất thân Đô Sát Viện không lâu, to mồm nói quá cũng là có. Nói như vậy tám chín phần mười thì chính là loạn dân kêu gọi nhau tụ tập rồi. Đối với loạn dân hèn mọn, đại quân trên đất Nam Trực Lệ sẽ dễ dàng bình định. Không nói đến Giang Bắc gần ba vạn đại quân trên sổ sách, tính ra thế nào cũng dùng được bảy tám ngàn người. Xuất động quan quân như thế, loạn dân còn không phải là loại gà đất chó nung, làm sao còn cần dùng tới quân bắc tiến. Tổng binh Bảo Định là đội công thành của Tuyên Phủ và sau lưng Sơn Tây, bên chỗ Đăng Lai thì phải phòng thủ Nữ Chân Liêu Đông và Oa Khấu, cũng được cho là binh mạnh, sao còn muốn điều động bọn họ?
Hơn nữa nghiêm lệnh bên phía Thủ bị Khai Phong phòng bị lại càng không giải thích được. Hà Nam là đất thái bình giữa thiên hạ, tổng cộng có đến ba Thủ bị, vốn dĩ không có binh mã gì, lần tiêu diệt này chẳng lẽ còn có dính líu đến Hà Nam bên kia sao?
Tiếp đó nữa Trường Giang như lạch trời, loạn tặc hèn mọn sao sang được mà khiến Nam Kinh phải đề phòng. Nếu chỉ là loạn dân gây rối một lần chẳng lẽ cả thiên hạ cũng phải thay đổi theo sao?
Tin tức trong ngoài triều đình đã sớm không che giấu được gì, sau khi ý chỉ ban xuống, mọi người liền biết ai đã sửa đổi, Thái giám Đề đốc Ty Lễ Giám Ngụy Trung Hiền khăng khăng một mực giữ như thế.
Nếu Ngụy công công đã kiên quyết, vậy mọi người cũng lười đi tranh cãi. Ông ta cũng chẳng phải không cho xuất binh, bất quá muốn thêm chút binh mã, có lẽ cầu mong tuyệt đối không sai sót nhầm lẫn. Dù sao lão nhân gia Ngụy công công mới vừa trông coi mọi việc ở Ti Lễ Giám, suy cho cùng cũng phải lộ vẻ mình không phải là kẻ ngồi không ăn bám. Một khi đã như vậy, cứ dựa theo như thế để làm, dùng dao mổ trâu giết gà, có hao phí cũng không phải chuyện của nhà mình, cân nhắc kỹ càng như thế làm chi, nghe theo là tốt rồi.
Tin tức được bẩm báo lại vô cùng kỹ càng.- Trừ những thứ đó ra, nơi giam giữ Vương lão thái gia đã đều được tăng thêm người. Hiện tại chỉ có lệnh bài của Nguỵ Trung Hiền mới có thể gặp được người.
- Sắp xếp cho hắn nghỉ ngơi thật tốt. Triệu Tiến phân phó một câu, đi thẳng tới trước bàn vuông. Mấy người trong phòng đều đi theo, nhìn bản đồ phủ trên mặt bàn.
Nhìn bản đồ, Triệu Tiến cảm khái một câu.- May mà triều đình cho rằng đây là loạn dân gây rối, không đi hỏi thăm tin tức. Ý chỉ của triều đình cũng không có gì là cơ mật, để nghe được cũng không cần tiêu phí công phu gì.
Thể chế Đại Minh rất coi trọng quần thần họp nghị, chính lệnh hay quân lệnh, người các phe các phái đều muốn phát biểu bàn luân. Đại đa số quyền quý chỉ là bàn bạc rồi lại bàn bạc vốn dĩ không có hữu dụng gì, tuy bàn luận vô dụng nhưng tin tức lại lưu truyền khắp nơi. Càng nhiều người biết càng khó giữ bí mật, vốn dĩ là chưa nói tới bí mật gì, theo cục diện như vậy, hết thảy đều trở thành trong suốt cả.
Chẳng qua đối với các vị công thần triều đình, bọn họ cho rằng loạn dân phải là hỏng đầu rồi mới đi chặn Vận Hà, khẳng định là không biết dò la tin tức.
Triệu Tiến vạch vẽ mấy cái trên bản đồ. Bản đồ này rất đơn giản, chỉ là chiếu theo trí nhớ của Triệu Tiến mà phát họa sơ qua, sau đó có dò hỏi các lái buôn người đi đường khắp nơi thêm được một vài tiểu tiết nơi chốn cũng coi như là miễn cưỡng đúng, những thứ khác không nói được, cũng chỉ làm dấu mà thôi.