Đổng Băng Phong thật thà đáp.- Sợ cũng không sợ, chỉ là nghĩ phải cùng binh mã triều đình đánh nhau một trận, dù sao vẫn có chút bất an.
Tất cả mọi người đều gật đầu, sau lần Mã Xung Hạo dẫn người bắc tiến kia, giao chiến với quan quân tất cả quả thực là không có gì phải sợ.
- Chúng muốn tới thì tới, muốn đánh cứ đánh, có cái gì mà phải bất an chứ. Triệu Tiến cười nói, những lời này của hắn khiến mấy người trong phòng có chút phấn khích, Cát Hương lại mở miệng nói.
- Đại ca, nếu thực sẽ đánh nhau như thế, há chẳng phải là muốn làm đại sự rồi sao.
- Tất thảy là ở chúng ta, chúng ta muốn đánh thì sẽ đánh, muốn ngừng là ngừng. Triệu Tiến trả lời vô cùng chắc chắn, tuy vậy nhưng Cát Hương vẫn có mấy phần thất vọng.
Không riêng gì Cát Hương thất vọng, lời này của Triệu Tiến nói ra, những người khác cũng có chút hụt hẫng. Khéo thay lúc này bên ngoài có tiếng truyền đến, nói là Dư Trí Viễn bên kia đến thăm, tất cả mọi người đều mượn cớ này để xin cáo từ, Cát Hương còn than thở một câu.
- Dư Trí Viễn này cũng không ở nhà buôn bán, giống như là thường ngày chờ đại ca tới cửa sông Thanh Giang vậy.
Thân là đội trưởng đội Thân Vệ, Cát Hương phải đi theo bên cạnh Triệu Tiến, sau khi những người khác cáo từ ra ngoài cả, Triệu Tiến mới trầm giọng nói.- Huynh biết rằng đệ muốn kiến công lập nghiệp, nhưng chuyện này gấp không được, nén lòng dạ lại mới ổn thỏa.
Cát Hương gật gật đầu, có chút buồn bực nói.- Tiểu đệ biết rõ, nhưng không riêng gì tiểu đệ vội vàng, đầu lĩnh dẫn đội đều gấp gáp.
Không đợi Cát Hương nói xong, Triệu Tiến đã mở miệng nói.- Có trong tay binh cường như vậy, lại chỉ vùi mình ở một mảnh đất Nam Trực Từ Châu, nhịn chẳng đặng đừng đúng không? Cát Hương rầu rĩ gật đầu.
Triệu Tiến trầm mặc chốc lát, thở dài nói.- Chờ một chút đi, khắp thiên hạ đều là địch thực quá khó khăn rồi.
Nói đến đây, Cát Hương không nhịn được, vội vàng nói.- Đại ca, huynh lúc đó chẳng phải đã nói, nếu như cứ nín nhịn không lạnh không nóng như vậy, nhuệ khí gia đinh chúng ta sẽ bị mai một, đến lúc đó chỉ sợ đánh không được nữa.
Triệu Tiến trả lời vô cùng thản nhiên.- Không có nhuệ khí thì trở về cày ruộng, giúp ta trông coi thôn trang cùng sản nghiệp, lại bắt đầu chiêu thêm một đám người có nhuệ khí là được rồi.
- Đại ca, huynh... Cát Hương há to miệng nói.
Triệu Tiến thấp giọng nói.- Đệ phải hiểu rõ một chuyện, gia đinh Triệu Tự Doanh chúng ta mạnh, không phải bởi vì chúng ta chiêu mộ một đám gia đinh mạnh, mà là vì chúng ta có phép huấn luyện tốt, là bởi vì phép của Triệu Tự Doanh khiến bọn họ mạnh như vậy.
Lời này nói ra lại khiến Cát Hương có chút bối rối, vừa muốn hỏi, ngoài cửa lại có người vào báo, nói là Dư Trí Viễn đã tới rồi.
Mặc dù hai bên đã xưng huynh đệ với nhau, nhưng giữa Triệu Tiến bà bọn huynh đệ Dư Trí Viễn vẫn là người ngoài, Cát Hương dù có nhiều điều muốn hỏi nhưng cũng đều nuốt trở vào trong bụng.
Cửa phòng mở ra, ánh mặt trời rất tốt ùa vào, cũng soi lên mặt Dư Trí Viễn, ai cũng nhìn được Dư nhị công tử hôm nay tâm tình rất tốt.
- Đại ca ở đây, Cát Hương huynh đệ cũng ở đây, chúng ta cũng đã lâu rồi không gặp. Dư Trí Viễn vô cùng nhiệt tình, trên mặt đều là nét cười rạng ngời.
- Đã lâu không gặp, vào ngồi đi, dâng trà. Có lẽ bị tâm tình của Dư Trí Viễn lây lan, tâm tình của Triệu Tiến cũng tốt hơn nhiều.
Dư Trí Viễn vừa ngồi xuống liền nói mấy câu nịnh nọt.- Nghe nói đại ca ở Sơn Đông uy phong tám phương bốn hướng, đáng tiếc tiểu đệ chỉ là một người đọc sách vô dụng tay trói gà không chặt, bằng không thực muốn đi cùng đại ca bôn ba một phen, ngẫm nghĩ vô cùng thỏa chí.
Triệu Tiến cười hỏi.- Huynh đệ một nhà, không cần khách khí nhiều như vậy, huynh tới nịnh hót đệ, nhưng đệ không nghĩ ra sao để khen huynh. Huynh lần này tới cửa sông Thanh Giang tìm đệ là có chuyện gì?
Đội thuyền Dư gia vốn dĩ ở Tùng Giang, bây giờ cảng Cáp Lỵ bên kia cũng là nơi khẩn yếu, từ Tùng Giang đến cửa sông Thanh Giang phải mất mấy ngày đường, từ cảng Cáp Lỵ trở về cũng phải hơn một ngày. Tuy nói rằng hiện giờ Dư gia bợ đỡ Triệu Tự Doanh rất chặt chẽ, nhưng Dư gia cũng bận rộn công việc, một lần tới tất nhiên là có chuyện khẩn yếu.
- Đôi mắt tinh tường của đại ca quả nhiên như đuốc. Lần này tiểu đệ đến, đích xác là có chuyện khẩn yếu, là đại hỷ sự khẩn yếu. Vật đại ca bảo tiểu đệ tìm tiểu đệ đã tìm được rồi. Vẻ vui sướng của Dư Trí Viễn là tự đáy lòng, nói chuyện âm giọng cũng phiêu dật.
- Tìm được rồi? Triệu Tiến ngạc nhiên hỏi, lập tức đứng bật dậy. Điệu bộ này của hắn khiến Cát Hương bên cạnh cùng bọn hộ vệ Ngưu Kim Bảo đều giật mình. Triệu Tiến trước nay làm việc đều rất điềm đạm trầm ổn, rất hiếm khi thấy hắn thất thố như vừa rồi, rốy cục là tìm cái gì, rõ ràng lại kinh ngạc như vậy.
Tuy nhiên Triệu Tiến cũng rất nhanh nhận ra, hắn mau mắn đã an định lại, hỏi rằng.- Là mua được từ tay ai đấy, là hàng mới hay là đồ cũ, làm ra ở đâu?
Một cây súng hỏa mai hoàn toàn mới so với một cây súng hỏa mai bị mài mòn nghiêm trọng, hiển nhiên là không giống nhau. Hơn nữa chiếu theo trí nhớ của Triệu Tiến, ở thời đại này, quốc gia súng đạn hữu dụng nhất phải là Tây Ban Nha và thuộc địa của họ, cũng không biết Tây Ban Nha và thuộc địa Ái Nhĩ Lan của họ đã kết thúc chiến tranh chưa.
Triệu Tiến thực rất hưng phấn, hắn cảm thấy đẩy được một cánh cửa ra rồi, phía sau cánh cửa là điều bản thân hắn vẫn luôn kỳ vọng. Triệu Tiến còn có ý cảnh tỉnh mình một chút, thời đại này Tây Ban Nha có lẽ gọi là Phật Lang Cơ, cũng có kẻ gọi là Đại Lã Tống đấy.
Dư Trí Viễn cười nói.- Còn tốt hơn cả đại ca biết nữa. Tìm được không phải là thứ gì, mà là hai người.
Triệu Tiến lập tức tỉnh táo lại, có chút kỳ quái hỏi.- Là người sao?
- Đúng, nửa tháng trước đội thuyền của tiểu đệ cứu được hai người ở trên biển, nhìn như thể là hai người chủ tớ.
Cách lúc hai người được vớt từ biển lên đã là mấy ngày rồi, một tu sĩ truyền giáo Lộ Dịch Đức La Thập Phúc Đức (tên phiên âm theo Latinh: Louis Isalam Crawford Brow) dần trong nỗi kinh hoảng ban đầu hồi phục lại. Thời khắc này vị tu sĩ Lộ Dịch đang đứng ở một gian phòng tuy rằng bày trí không xa hoa nhưng vô cùng sạch sẽ, trong phòng ngập tràn mùi nhà trống để lâu nhàn nhạt, trong thoáng chốc, khiến y cảm thấy như là trở về căn nhà thời thơ ấu của y.
Trước khi được chủ nhân nơi này thông qua có được người bên cạnh mình, gặp được người phiên dịch tiếng Tây Ban Nha, Lộ Dịch đã biết sơ qua mình đang ở phương trời nào.
Tuy nói rằng cuộc đời này vẫn luôn siêng năng tìm kiếm cơ hội phát tài, nhưng cho dù là mười năm trước, Lộ Dịch Đức La Thập Phúc Đức nhận được dậy dỗ ở trong viện thần học cũng chưa từng nghĩ qua sẽ có một ngày thật tới được quốc gia theo lời Mã Khả Ba La kể lại khắp nơi tràn đầy hoàng kim. (Bạn nào người công giáo chắc biết viện này dạy người theo đạo về thần học) (Marco Polo nhà thám hiểm người Venezia)
Đây có thực là ý chỉ của thượng đế hay không?
Không cách nào biết được.
Nhưng nếu như còn sống, vậy nhất định phải tiếp tục vì giấc mộng này mà cố gắng hết sức.
Bất kể là dùng phương kế của tu sĩ truyền giáo, hay là dùng phương kế lấy bản thân ra mạo hiểm, đều phải hơn hẳn người một bậc. Lộ Dịch nói với chính mình tận một vạn tám ngàn lần, dù rằng chỉ một câu nói này sớm đã khắc sâu vào cốt tủy của y rồi.
Đúng như tên của nó biểu thị ý tứ như thế, Lộ Dịch là một người Pháp, hơn nữa còn xuất thân từ trong gia đình quý tộc Phổ La Vượng Tư (Provence) nước Pháp. (Provence là một quý tộc khá nổi tiếng thế kỷ mười sáu hiện nay một tỉnh lỵ miền nam nước Pháp được đặt theo tên gia tộc này)
Chỉ có điều, tuy nói là gia đình quý tộc, nhưng cha của y cũng chỉ là một tiểu quý tộc thôi.
Nhà bọn họ cũng không có thành lũy gì, chỉ có trang viên nho nhỏ, tuy đã sớm rời khỏi đó mấy thập niên rồi, nhưng Lộ Dịch vẫn nhớ trang viên kia như cũ, không biết đã là lần thứ mấy tự chìm vào giấc mộng tuổi thơ của chính mình rồi.
Trang viên kia có một vườn hoa, trong hoa viên điểm mấy cọng cỏ xanh, rất nhiều cây tường vi khoe đủ sắc màu. Còn đối diện với cổng hàng rào, là một tòa lầu gỗ dựa vào tường nhà bên cạnh mà xây nên. Cây cột lầu gỗ toàn là hoa nhài, cây kim ngân, cây bồ đào và hoa ông lão che phủ. Căn nhà kia dựng sừng sững ngay giữa vườn hoa chỗ cao nhất, trước nhà bò đầy cây bồ dào tạo thành hình mái vòm, chỗ đó chính là nhà của hắn.
(Một loại hoa thường là màu tím họ cúc được trồng nhiều ở Pháp không có ở Châu Á)
Vào thời ấu thơ của y, cả nhà bọn họ dựa vào trang viên không lớn ấy cùng vườn bồ đào mà sống. Bữa cơm trong nhà luôn uống nhiều canh hạt dẻ, ăn ít bánh mì trắng, thỉnh thoảng mới được ăn thịt. Cha của y vô cùng vô cùng thích sửa soạn quần của y, mẹ của y cũng khó có được thêm áo quần mùa hè và mùa đông, về phần chị em của y, vậy thì chỉ còn biết chấp nhận tạm bợ.
Y từ nhỏ đã biết, thân là con út trong nhà, y đã được định trước không có khả năng kế thừa bất kể một phần tài sản nào của gia tộc. Bắt đầu từ thời khắc hiểu được sự thật ấy, y hiểu rằng "tiền bạc" hai từ này thật đáng quý giá.
Y cũng không hưởng thụ được cuộc sống gia đình ấy được bao nhiêu năm.
Vì sự nghiệp tương lai của chính y, giống như rất nhiều gia đình quý tộc khác ở Pháp, khi y đến tuổi thiếu niên đã được cha mẹ đưa vào viện thần học, sắp sẵn mai sau trở thành một vị thầy tu, thành người thần chức của Thiên Chúa Giáo. Như vậy vừa để giảm bớt áp lực kinh tế trong nhà, nếu như may mắn lại vừa trợ lực cho mai sau của gia tộc rồi.
Viện thần học này nằm ở vùng duyên hải miền nam nước Pháp, trên một đảo nhỏ có nham thạch trắng mịn như tuyết, rặng đá hoa cương khổng lồ, những hòn đá thật lớn, nó trở thành bức tường thành thiên nhiên xinh đẹp che chở cho giáo đường, cũng đã trở thành tường nhà giam. Muốn lên bờ, vào lúc biển có bão, cần phải chuyển hành lý đi sà lan nhỏ, hoặc chờ lúc thời tiết tốt hơn sẽ đi xuyên qua đá ngầm, đến lúc ấy các tu sĩ lập tức dựng lên bờ đê phòng sóng biển, muốn rời khỏi cũng không dễ như thế.
Sau khi trải qua một chuyến hành trình chòng chành, vị thiếu niên này đi tới viện thần học vắng lặng vượt qua những năm tháng tuổi trẻ còn lại của bản thân ở nơi này, mãi tới khi trở thành một thanh niên khỏe mạnh cao to, y cũng không còn muốn rời khỏi nơi này nữa.
Theo lý luận, sau khi gần tới chỗ của Thượng đế, người sẽ càng thêm thành kính, sẽ buông bỏ với mong cầu danh lợi thế tục. Nhưng mà, trải qua học tập mấy năm ở viện thần học, chẳng những không dập tắt được dục vọng trong lòng người thiếu niên này, ngược lại còn khiến ngọn lửa cháy trong tim càng ngày càng đậm. Bên trong viện thần học đủ trò cấu xé nhau, so với thế tục càng kịch liệt hơn, cũng càng khiến người thiếu niên này biết tiền tài quyền thế đáng quý đến thế nào, nhất định phải trở thành một người hơn kẻ khác một bậc. Câu nói ấy giống như nguyền rủa mỗi một giây đều vang lên bên tai vậy.
Càng huống chi, tuy đã từng thiêu chết Bố Lỗ Nhược (Bruno), nhưng viện thần học của giáo hội vẫn là nơi giáo dục rất là có hệ thống ở Châu Âu lúc đó. Từ nơi này, Lộ Dịch tiếp nhận đủ các loại kiến thức khác nhau, cũng đã nảy sinh nhiều dã tâm. Không mất bao lâu, Lộ Dịch đã trở thành một học kẻ tâm chí mạnh mẽ trong mắt bọn đồng môn, một lòng muốn vươn lên, trở thành giáo chủ một phương thậm chí là dã tâm Hồng Y giáo chủ. (Một nhà triết học, thiên văn học dòng Đa Minh bị thiêu chết do đưa ra lý thuyết trái đất xoay quanh mặt trời)
Mà đối với dã tâm của y mà nói, viện thần học vắng vẻ và rời xa nhân thế thực sự là quá nhỏ. Vì thế, một khi dã tâm đã bắt đầu dấy lên, y liền quyết tâm rời khỏi nơi đây. Thế nên mãi cho tới bây giờ cũng không thực chú tâm học những kiến thức thần học kia. Đối với y mà nói, nếu như không đủ sức bàn phát hoàng kim cho y, Thượng đế cho dù có tồn tại thì có ý nghĩa gì? Vì đủ để làm giàu, y liều mạng đọc sách khoa học về trái đất trong tiệm sách, đồng thời hết lòng nịnh nọt những giáo viên kia.