Triệu Tiến cứ xông thẳng vào như thế, giết thẳng vào trước đài đất, vốn cho rằng là đánh bất ngờ khiến kẻ địch không kịp phòng bị, lại không ngờ rằng Văn Hương Giáo đang duyệt luyện binh mã, nhưng cuộc duyệt luyện này cũng không đáng nhắc tới, những sức mạnh này, phóng ngựa thẳng thừng giẫm qua là được.
Người tới trước đài đất, Triệu Tiến mới ghìm cương dừng ngựa, nhìn xuyên qua khe hở giáp che mặt những kẻ hèn hạ vẻ mặt khác nhau trên đài đất.
Triệu Tiến hạ lệnh.
- Tản ra một nửa, gom hết người chạy tán loạn lại, chớ bỏ chạy mất, kẻ không chiến không giết.
Hiệu lệnh rất nhanh đã truyền ra khắp nơi, đội ngũ hai cánh đều có một đội tản ra, giống như một cái lưới lớn vung ra bốn phía xung quanh.
Từ góc sân trống xông giết tới trước đài đất, các đội ngũ của Văn Hương Giáo chết cũng đủ nhiều, rốt cuộc có khoảng trống chạy tán loạn, sau đó lập tức tản ra, chạy về bốn phương tám hướng, kẻ trung thành hơn nữa cũng không dám đi nghênh chiến, bởi vì đó là kết cục chết chắc không nghi ngờ.
Song người chạy tán loạn cũng chạy không qua nổi đội nhân mã đuổi theo, càng miễn nhắc tới bên ngoài còn có khinh kỵ chạy lòng vòng canh gác. Những người trên đài đất ở trên cao trông được xa, ngược lại nhìn thấy rất rõ ràng. Kỵ binh đội nhân mã sau khi hô ra hàng không giết, bọn tráng đinh chạy loạn đồng loạt quỳ xuống đất không có một chút chống cự.
- Một bộ áo sắt này tốn bao nhiêu ngân lượng? Hao tốn lớn như vậy vì cái gì?
Nhìn đội nhân mã ngang nhiên xếp hàng bên dưới, người Văn Hương Giáo dưới đại trướng không ngờ nghĩ tới điều này.
Khôi giáp kỵ binh mấy hàng đầu tiên nhất hình dáng cổ quái, nhìn giống như cả thân người đều bị một khối sắt che kín, ngay cả bộ mặt cũng có tấm che, chỉ lộ ra ánh mắt nhìn giống như yêu ma quỷ quái.
Bọn hộ vệ tràn sang bảo vệ xung quanh đại trướng, là võ lực Văn Hương Giáo còn lại ở trong phương viên này chưa tan vỡ.
Đài đất kia cách đội nhân mã không quá mười bước, bức bách gần như thế khiến những hộ vệ kia nổi điên, có một gã hộ vệ rốt cuộc nhẫn nhịn không được, cầm đao hô điên cuồng xông lên.
Triệu Tiến trở ngược xoay trường mâu trên tay, ném từ trên cao xuống, trường mâu nặng nề, một cú ném này lại vô cùng mạnh mẽ, hộ vệ xông tới kia muốn tránh cũng không được bị trường mâu xuyên thẳng vào ngực, cứ như vậy găm thẳng ở trên đất.
Toàn trường vô cùng yên ắng, hai tay Từ Hồng Nho xiết chặt, móng tay đã đâm vào lòng bàn tay bật ra máu không đau đớn gì, vốn chẳng cách nào khiến bản thân ông ta trấn định trở lại, nhưng cảnh tượng trước mắt này, dường như ngoại trừ trấn định cũng không làm được gì khác nữa cả. Đứng đầu một giáo phái dù sau cũng phải có chút mặt mũi.
Tăng Đại Lang của Tăng gia, hôm nay mới có được chỗ tốt lớn bằng trời, vốn dĩ đầu óc không quá sáng suốt lại không có bị toàn trường trước mắt này hù sợ. Sau khi hộ vệ kia bị trường mâu đóng đinh chết, Tăng Đại Lang lại cho rằng lúc biểu thị lòng trong thành tới rồi, tiến lên một bước chặn ở trước mặt Từ Hồng Nho, rống giận.
- Các ngươi thá gì...
Chỉ nói bốn chữ, một mũi tên lông vũ cắm ở trên trán của y, Tăng Đại Lang hai mắt trợn trừng, vẻ mặt khó bề tưởng tượng nổi, cứ như vậy té lăn cù ra đất.
Thi thể ngã nhào, người xung quanh đều luống cuống không kịp né tránh, ngay cả mấy vị Tăng gia kia cũng hoảng hốt cúi đầu còn mắng gã nhà mình lắm mồm rước lấy họa.
Triệu Tiến nhấc giáp che mặt lên, Trang Lưu ở sau lưng hắn lại lắp một mũi tên lên dây cung.
- Ta bảo các ngươi nói chuyện, các ngươi mới được nói.
Cách mười mấy bước, mấy trăm người giữa sân, nhưng ngoại trừ tiếng ngựa hí khẽ và khôi giáp va chạm, âm thanh khác không nghe thấy được, vô cùng vắng lặng, thanh âm của Triệu Tiến không lớn, người nào người nấy lại nghe được rất rõ ràng.
Bọn người Từ Hồng Nhỏ dưới đại trướng dĩ nhiên không dám lên tiếng, nhưng sau khi nhìn thấy khuôn mặt dưới giáp che mặt đều kinh ngạc, sao còn trẻ thế này.
Kẻ có được đội nhân mã như thế, không phải đại tướng triều đình chính là đại hào giang hồ. Họ từ lúc trẻ từng bước rèn luyện lên, lúc có cục diện cỡ này cũng phải bốn năm mươi tuổi rồi, tất nhiên không có khả năng tự mình dẫn quân, còn người khỏe mạnh, lanh lợi dẫn quân đều phải ba bốn muôi tuổi. Nhưng nhìn thấy dáng vẻ dưới giáp che mặt kia, nhiều nhất cũng chỉ mới đôi mươi.
Đây rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Văn Hương Giáo từ lúc nào đắc tội kẻ địch mạnh bậc này? Bất thình lình vào lúc này cứ như thế không kiêng dè gì giết vào đây, hơn nữa nhẹ nhàng như bẻ củi khô, giẫm gỗ mục như thế. Sức mạnh vốn liếng Văn Hương Giáo muốn dùng để mưu đồ đại sự, đội quân hơn ngàn người ở trong mắt kẻ nào kẻ nấy xem thành hổ lang lại bị tàn sát sạch sẽ như thế rồi sao?
Từ Hồng Nho đã khôi phục một chút bình tĩnh, ông ta vẫn luôn đang hít thở thật sâu, Tạ Minh Huyền bên cạnh ông ta lùi lại đằng sau một bước để cho người bên cạnh che giấu kín bản thân. Còn Từ Hồng Nho cả mặt đỏ bừng, muốn tiến lên lại có chút nao núng. Người còn lại ở nơi này đều không dám làm loạn, mặc dù trên người đã phát tán ra chút mùi hôi thối, run rẩy đứng cũng không vững.
Triệu Tiến lại hỏi một câu.
- Mộc Thục Lan còn sống không?
Câu hỏi này hỏi ra, người dưới đại trướng nhất loạt kinh hãi, chấn động thậm chí còn vượt xa hơn lúc đội nhân mã giết tới, không ngờ là vì người Mộc gia kéo tới.
Người Mộc gia không phải dựa vào chính bản thân gầy dựng ra được mảnh địa bàn kia sao? Mấy trăm hán tử liều mạng giết chóc, tín đồ phủ Đông Xương, có lẽ còn có chút trợ lực của Bắc Trực Lệ, khi nào lấy ra được một đội thiết kỵ, quân binh mạnh mẽ lẫm liệt như thế.
Mỗi người đều đang kinh hãi. Cho dù Từ Hồng Nho gắng gượng khôi phục điềm tĩnh cũng nhất thời không có cử động, toàn trường vẫn yên lặng như trước.
Trần Thăng nãy giờ không có lên tiếng quát lớn, dùng chân gõ vào bụng ngựa, thú cưỡi đột nhiên xông ra thẳng tới trước đài đất. Thúc ngựa rút trường đao lăng không chặt xuống, một gã hộ vệ dưới đài đất không kịp né tránh, nửa bên người bị bổ thẳng ra làm đôi, máu tươi phun ra. Những người trên đài đất bị ướt đẫm cả người, có người sợ hãi kêu thảm một tiếng ngồi phục trên đất.
Trần Thăng nổi giận gầm lên một tiếng.
- Triệu Tiến hỏi các ngươi, nói mau.
Những người trên đài đất lại run lên.
- Còn... còn sống...
Sau khi vô ý trả lời, có người rốt cuộc nhận ra được tên họ này, lầm bầm nói một câu, chợt quát to lên.
- Ngươi là Triệu Tiến, ngươi là Triệu Tiến.
Nói nghin bảo vạn, kêu rằng đại nghiệp Văn Hương Giáo, thần Phật số trời gì đó, mọi người đều trong lúc cố tình cố ý né tránh một chuyện, đó chính là Triệu Tiến Từ Châu. Mười vạn lưu dân vây thành Từ Châu, bị một thiếu niên mười mấy tuổi dẫn mấy trăm đoàn luyện phá tan tành. Sau đó chính là từng cái sự tích của thiếu niên này nghe rợn cả người, nam chinh bắc chiến chưa từng bại, gia đinh giống như hổ lang, cục diện tựa trời cao. Người như vậy, thế lực như vậy, thủy chung đè nặng trịch trong lòng mọi người.
Cũng may có loại hẹn ước ngầm lẫn nhau, Triệu Tiến không vào Sơn Đông, Văn Hương Giáo không vào Từ Châu, đây mới khiến cho mọi người tạm thời quên mất, hoặc là nói cố ý quên mất.
Nhưng núi ở trước mắt, không phải chỉ nhắm mắt là không thấy. Chợ muối và chợ búa Hà Gia Trang của Từ Châu hưng thịnh như vậy, những cường hào Sơn Đông đó tất nhiên cũng mua bán trao đổi ở nơi đó, cũng có được lợi lộc không ít thì nhiều. Có một tầng nhân quả đang còn đấy, sao lại không biết Triệu Tiến.
Chỉ là ai cũng không ngờ rằng Triệu Tiến sẽ tới, huyện Vận Thành này là ở phủ Duyện Châu, Sơn Đông của Đại Minh, là nơi có vương pháp. Bên trong phủ Duyện Châu này có phủ Diễn Thánh Công, có phủ Lỗ Vương, có đại quân trú đóng. Giữa ban ngày ban mặt Triệu Tiến làm sao dám dẫn đại đội nhân mã sang đây, không sợ bị người ta nói tạo phản sao? Mặc dù bản thân Văn Hương Giáo gây loạn vốn rằng không đếm xỉa vương pháp và quan phủ Đại Minh.
Không ai ngờ được Triệu Tiến dám tới, càng không nghĩ tới Triệu Tiến dẫn người tới, hơn nữa còn là binh mã như thế này. Quái vật toàn thân là sắt như vầy đi lại trên đường, với tai mắt của Văn Hương Giáo ở Từ Châu và Sơn Đông sao có khả năng tới bây giờ còn chưa nhận ra.
Một tiếng vù vang lên, thanh âm dây cung rung động vào lúc này cũng vô cùng rõ rệt. Mi tâm người khàn giọng hô to kia bị một mũi tên cắm vào, miệng mở rộng nằm lăn ra đất.
Từ Hồng Nho vô cùng khó khăn mở miệng.
- Ngươi... ngươi là Triệu Tiến sao?
Giọng điệu không được lưu loát song chỉ chốc lát, ông ta đã căm bặt rồi.
Giáo chủ Văn Hương Giáo Từ Hồng Nho cũng không có điềm tĩnh tự tại như vừa mới rồi nữa, ánh mắt ông ta tán loạn, sắc mặt trắng xác, thân thể còn đáng khẽ run rẩy.
Nghe thấy ông ta mở miệng, Trang Lưu ở sau lưng Triệu Tiến lại giương cung lắp tên, người trên đài đất nhìn rất rõ ràng. Tạ Minh Huyền giơ tay muốn tóm lại, cử chỉ làm được một nửa lại dừng. Còn Từ Hồng Nho Cử thì cả người ngây dại ở nơi đó đã không biết làm gì.
Triệu Tiến hơi ngẩng đầu khóe miệng kéo ra nét cười lạnh lùng, mở miệng nói.
- Ta là Triệu Tiến, giao Mộc Thục Lan ra đây.
Từ Hồng Nho nhìn chằm chằm Triệu Tiến mấy lần, đờ đẫn mở miệng nói.
- Mang Mộc Thục Lan ra đây.
Ông ta nói lời này, mấy người bên cạnh giật thót một cái, có người gấp gáp nói.
- Giáo tôn, chúng ta...
Ý tứ mọi người cũng hiểu được, con tin ở trong tay, ít nhiều còn có cái đàm phán. Từ Hồng Nho vào lúc này đột nhiên phát cơn nóng giận, xoay người hung hăng tát một bạt tai, đánh người vừa lên tiếng nọ té lăn ra đất, chỉ vào kẻ đó hét trong cuồng loạn.
- Đi mau! Đi mau! Chẳng lẽ chúng ta còn chọn lựa được sao?