Cho nên tin tức vừa đến, Lý tuần kiểm quả nhiên vô cùng cảm kích. Y nắm giữ cửa sông Vận Hà, tin tức thông thuộc hơn nhiều so với những người khác, tất nhiên biết Từ Châu có một người là Triệu Tiến. Hạng người bậc này đưa tin tới hẳn là không giả. Lúc ấy y nói rất nhiều lời cảm kích, còn muốn đưa lễ vật cảm tạ. Người mà Triệu Tự Doanh phái đến rất biết cách làm việc, chỉ nói rằng những điều này là đương nhiên, hà tất phải cám ơn, nhưng sau này Vân Sơn Hành tới đây làm ăn buôn bán, mong Lý tuần kiểm chiếu cố nhiều hơn.
Chiếu cố việc làm ăn ở Lâm Thanh Châu đối với Lý tuần kiểm mà nói chỉ là việc rất nhỏ, lúc này luôn miệng đáp ứng, tuy nhiên mọi người đều là ước định bằng miệng, còn không nói cặn kẽ làm cái gì. Mỗi người trong lòng đều hiểu, đến khi Lý Ngọc Lương được đưa về Lâm Thanh Châu, mọi việc mới được phép bắt đầu.
- Bất kể là Vân Sơn hành Hay là tiệm buôn của Tôn gia, ở Lâm Thanh Châu đều bị Văn Hương Giáo theo dõi sát sao. Tuy nói có Lý tuần kiểm che chở, nhưng vẫn còn có chỗ không tiện. Lần này đội Nội Vệ vẫn là phỏng theo bài học lúc ở Nam Kinh, ở Lâm Thanh Châu cùng Lý tuần kiểm mở một tửu trang. Tửu trang tiền lãi không ít, lại hợp tình hợp lý, nhưng để cho người của Lý gia ra mặt chủ trì, người của chúng ta làm tiểu nhị ở bên trong đó thì được rồi. Lôi Tài vừa trở về Từ Châu bẩm báo như vậy với Triệu Tiến.
Thay mặt buôn bán danh tửu Hán Tỉnh, nhất là ở Lâm Thanh Châu gần phương bắc, lợi nhuận rõ ràng rất lớn. Hùn vốn với Lý tuần kiểm chẳng khác gì chia một phần lợi nhuận cho đối phương, không ai ghét có nhiều tiền. Có phần tiền lãi này, thân tình giữa Lý tuần kiểm và Triệu Tự Doanh sẽ ngày càng gần gũi. Có phần tiền lãi này, Lý gia cũng bằng lòng xuất đầu thay Triệu Tự Doanh hứng chịu một ít phiền toái của Văn Hương Giáo.
Từ sau khi trở về từ Nam Kinh, chuyện sắp đặt tay chân, an bài tai mắt ở bên ngoài, quyền lên tiếng của Lôi Tài càng ngày càng lớn, dù sao đã từng trải.- Đại ca, Dũng ca đã thương lượng với đệ, lần này chuẩn bị an bài hai thuộc hạ của Mã Xung Hạo tới Lâm Thanh Châu. Thứ nhất bọn họ có kinh nghiệm làm tai mắt ngầm, thứ hai cũng sẽ thấy được Mã Xung Hạo đáng tin hay không.
Nghe thấy cách nói này, Triệu Tiến cũng không kìm nổi mà cười.- Mã Xung Hạo này đầu nhập rất mau chóng, mau chóng đến khiến người ta không tin có đúng không?
Lôi Tài cười nói.- Đại ca nói không sai. Lúc ấy Mã Xung Hạo khuấy lên sóng gió lớn như vậy. Một ngày tan tác, chỉ còn cách đầu nhập vào chúng ta, nhưng lúc bình thường thấy hắn làm việc dụng tâm, cũng không che giấu, rõ ràng không có chút nào oán khí hay suy sụp tinh thần, điều này thật sự là có chút cổ quái.
Triệu Tiến trầm mặc một lúc, chỉ gật đầu nói.- Mã Xung Hạo này có bản lĩnh, nếu như khiến chúng ta an lòng, thật sự đáng tin cậy, nhất định phải trọng dụng nhiều hơn.
Lôi Tài trịnh trọng gật đầu đáp ứng, lúc bọn huynh đệ đều ở Từ Châu, rất nhiều việc đều đưa ra thương nghị, mọi người cân nhắc, Triệu Tiến quyết định, chỉ có sự tình dính dáng đến đội Nội Vệ Triệu Tiến bảo mọi người nghe, mọi người mới sẽ ngồi nghe. Đa phần lúc còn lại Lưu Dũng và Lôi Tài đều bẩm báo riêng Triệu Tiến, ngay cả Ngưu Kim Bảo thường thường phải ở bên ngoài, hơn nữa cùng với mở rộng của đội Nội Vệ, hai người Lưu Dũng và Lôi Tài rất ít khi đồng thời có mặt ở đây.
Hết thảy việc công đã nói xong, Lôi Tài cười thi lễ với Triệu Tiến, nói.- Lâm Thanh Châu bên kia, tiểu đệ phải qua bố trí, không uống được rượu mừng của đại ca rồi, quà mừng sẽ dâng lên trước vậy.
Triệu Tiến cảm thán nói.- Uống rượu mừng cái gì. Tiểu Lan không muốn bày vẽ. Nếu không phải mẹ huynh kiên trì, chỉ sợ ngay cả một bàn dành cho huynh đệ chúng ta cũng không có đâu. Tiểu Lan ở Lâm Thanh Châu chịu khổ nhiều lắm, quá mức cẩn thận.
Lấy thân phận và địa vị của Triệu Tiến ở Từ Châu và vùng phụ cận, nạp thiếp cũng là chuyện đại sự, cũng phải chiếu theo đại sự lo liệu, huống chi thân phận, địa vị của Mộc Thục Lan cũng không bình thường. Khách khứa bốn phương cần một cơ hội để tặng quà nịnh bợ, Triệu Tiến cũng cần lễ nghi phù hợp với thân phận và địa vị của mình. Hơn nữa gần đây ra tay với bốn huyện Sơn Đông, cũng cần phải làm lớn để những thế lực bên đó đến cửa. Đây là phương diện việc công, còn trên phương diện tư mà nói, bất kể là Hà Thúy Hoa hay là Từ Trân Trân cũng hi vọng Triệu Tiến gióng trống khua chiêng mà làm. Cách nghĩ của mẫu thân Hà Thúy Hoa rất đơn giản, không nên để Tiểu Lan phải chịu ủy khuất. Từ Trân Trân lại nghĩ phức tạp hơn một chút, phu quân nếu không làm lớn, người xung quanh không biết lại nói thiếp thân ghen tị, trong khi rõ ràng không có việc này mà lại phải chịu tiếng xấu.
Mộc Thục Lan nói rất kiên trì, cũng phân giải rất tỉnh táo.- Tiểu Lan đã là người của Triệu gia rồi, nghi thức này làm hay không làm thì có ích lợi gì? Tiểu Lan sau này sống tốt hay không, cần phải nhìn vào cách đối xử của Tiến ca với muội, phải nhìn xem Từ tỷ tỷ đối với muội như thế nào, làm lớn hay nhỏ có ích gì chứ. Hơn nữa Văn Hương giáo chỗ nào cũng nhúng tay vào, thanh thế lớn, khó tránh khỏi sẽ khiến cho bọn họ lợi dụng sơ hở. Đến lúc đó xảy ra chuyện gì thì không còn tốt đẹp nữa rồi.
Nói nhiều hơn nữa, phân giải kỹ càng hơn nữa, Triệu Tiến cũng hiểu được chủ ý của Mộc Thục Lan. Mộc Thục Lan vẫn là sợ Văn Hương Giáo, vẫn là sợ Từ Hồng Nho bên kia. Qua mấy năm, Triệu Tiến và Triệu Tự Doanh rốt cuộc có thực lực như thế nào nàng cũng không biết rõ, có lẽ hết thảy mọi chuyện xảy ra ở phủ Đông Xương còn khiến Mộc Thục Lan lo lắng đề phòng. Cục diện gầy dựng của huynh đệ Mộc gia tốt như vậy sụp đổ trong một ngày. Mộc Thục Lan tuy rằng bị huynh đệ Mộc gia giam lỏng vài năm, nhưng mặt khác mà nói, loại giam lỏng này khiến cho nàng cảm thấy việc gầy dựng của Mộc gia huynh đệ chắc chắn, cũng có chút tin tưởng, nhưng đột nhiên hết thảy đều sụp đổ. Loại đột biến này là một sự đả kích rất lớn, Mộc Thục Lan trong lòng vẫn còn sợ hãi.
Năm Vạn Lịch bốn mươi tám, ngày mùng mười tháng chạp Thái Xương năm đầu, theo tin tức từ kinh sư truyền đến, sang năm chính là Thiên Khải năm đầu rồi. Triệu Tiến nạp Mộc Thục Lan làm thiếp, không có làm tiệc cưới lớn, chẳng qua mời các huynh đệ ngồi lại với nhau. Thạch Mãn Cường và Đổng Băng Phong đóng ở bên ngoài không có mặt, chỉ đưa lễ vật. Tuy nhiên không giống với việc nạp thiếp bình thường. Các trưởng bối trong nhà đều tham dự. Phụ thân của Triệu Tiến, Triệu Chấn Đường cố ý từ Tiêu huyện trở về, phụ mẫu của Trần Thăng, Đổng Băng Phong, Thạch Mãn Cường, Cát Hương đều tham dự, ngay cả Vương Hữu Sơn cũng viết một phong thư chúc mừng từ kinh sư. Tôn Giáp của tiệm buôn Tôn gia vì ở cửa sông Thanh Giang không quay về, chỉ đưa đến một phần lễ lớn.
Đối với các trưởng bối mà nói, từ nhỏ thấy Mộc Thục Lan lớn lên, tới tham dự lễ cưới cũng là bình thường, nhưng Vương Hữu Sơn cũng không có giao tình gần gũi, sở dĩ gửi thư chúc mừng cũng là chủ ý của Từ Trân Trân.- Mộc muội tử không muốn làm lớn, phu quân phải cố gắng làm cho long trọng một chút. Phu quân thật sự đã coi nhẹ rồi. Hiện tại có lẽ không sao cả, chờ qua mấy ngày tâm tình ổn định rồi sẽ oán giận huynh đấy.
Tuy rằng không mời khách lạ tham gia, nhưng tin tức Triệu Tiến nạp thiếp cũng không giữ bí mật với bên ngoài. Nhiều người đều tận dụng cơ hội để đưa quà và tiền mừng, kẻ tự cho là có đầy đủ thân phận, đều muốn có một tấm thiếp mời, tuy nhiên đều không được như ý. Bởi vì không có khách lạ, đều là bề trên và huynh đệ trong nhà, Triệu Tiến và Mộc Thục Lan đi ra mời rượu, tiếp khách. Gặp lại mọi người trong bữa tiệc, lại là một trận thổn thức, cảm thán không thôi.
Triệu Chấn Đường trong bữa tiệc vui mừng uống rượu say mèm. Lúc ông và Hà Thúy Hoa nhận lễ bái của Mộc Thục Lan còn nói.- Mấy năm nay đối với Tiểu Lan con ta và mẹ con bụng đầy tâm sự, đêm nào cũng suy nghĩ. Tiểu Lan đi đến đó hiện tại tốt hay không tốt. Bây giờ tốt rồi, tốt rồi, ta không còn suy nghĩ gì nữa.
Nhìn phụ thân Triệu Chấn Đường say mèm, Triệu Tiến trong lòng cảm thấy không tốt lắm. Mã Xung Hạo đưa người về phía bắc lần đó, Triệu Chấn Đường mặc dù bên ngoài không nói gì, nhưng lại ngầm lo lắng cực độ. Đến sau khi đội ngũ do Mã Xung Hạo thống lĩnh tán loạn, hết thảy đều bình an vô sự, Triệu Chấn Đường cũng không thể hiện cảm xúc ra ngoài, nhưng lưng còng xuống rất nhiều, tóc cũng bạc hơn, nhìn giống như ông lão. Phải biết rằng sau khi Triệu Tự Doanh vùng lên, cha mẹ của Triệu Tiến được hầu hạ không kém, điều dưỡng cũng rất tốt, hơn năm mươi tuổi mà nhìn chỉ giống như hơn bốn mươi mà thôi, nhưng lúc này lại già đi nhiều quá.
Hôn lễ này, gặp mặt với huynh đệ, trưởng bối là một chuyện, lễ tiết cần có cũng không nên thiếu. Mộc Thục Lan rất sớm trở về phòng hoa chúc chờ đợi. Triệu Tự Doanh khó có được lúc tùy tiện. Triệu Tiến lập tức bị chuốc mấy chén, lúc trở về chân bước cũng có chút lảo đảo. Sau khi vào phòng hoa chúc, vén khăn che đầu của Mộc Thục Loan lên, nhìn thấy nàng cười rất vui vẻ. Mộc Thục Lan lúc này cười cũng không có vẻ giả dối mà là phát ra từ thật tâm, thực sự rất vui vẻ.
Tiểu Lan cười cực kỳ vui vẻ.- Tiến ca, mấy năm tiểu Lan thường xuyên mộng thấy cảnh tượng này, lúc ấy cho rằng chỉ có trong mộng mới được như thế. Không ngờ hôm nay lại trở thành sự thật.