- Tiểu Tiến ca ca.
Mộc Thục Lan cười hì hì kêu lên một câu, hô xong câu này dường như cảm thấy rất thú vị, lại kêu lên một tiếng.
Triệu Tiến cười gật đầu, giơ cánh tay lên, khiến cả cả đội nhân mã dừng lại, chở nặng thêm một người thật cũng không nhẹ, chạy được khoảng cách này, đằng sau nhất thời không có hiểm nguy đuổi theo, chắc chắn phải nghỉ ngơi ngắn ngủi, bằng không ngựa sẽ mệt chết.
- Chớ vội nói chuyện, trước ăn thịt khô này đã, nhớ rõ phải nhai nát, nước trong hồ lô có chút nguội lạnh. Muội hớp một ngụm, đợi nóng mới nuốt xuống.
Triệu Tiến đưa hồ lô nước và thịt khô cho Mộc Thục Lan vừa dặn dò vừa ôm nàng từ trên ngựa xuống. Đội nhân mã dắt mấy con ngựa đi để ra một khoảng trống cho bọn họ ngồi.
Cát Hương vội vàng trải chăn lông trên mặt đất, Triệu Tiến đặt Mộc Thục Lan ở bên trên, sau đó bắt đầu sửa sang lại yên ngựa. Từ trên xuống dưới, mỗi một gia đinh đều bận rộn đâu ra đấy, sửa sang lại yên ngựa, cho ngựa ăn, thậm chí còn lau mồ hôi cho ngựa.
Mặc kệ thổ hào hương dũng hay là trộm cướp mã tặc, có ngựa biết cưỡi, chia của cải cũng phải lấy nhiều thêm một phần, người trước kẻ sau đều rất uy phong. Nhưng trong Triệu Tự Doanh, bọn gia đinh thật không sẵn lòng cưỡi ngựa gia nhập đội nhân mã. Nguyên nhân chính là quá mức nhàm chán, mọi người đều nói là những Thát tử trên thảo nguyên lường gạt Tiến gia, cố ý lấy chuyện nuôi ngựa cưỡi ngựa làm thành phiền phức như thế.
Lúc cưỡi ngựa phải định kỳ cho ngựa ăn, không được cưỡi lâu trên ngựa không xuống, phải để cho thú cưỡi nghỉ ngơi, còn phải định kỳ tắm chải, kiểm tra móng ngựa và miệng ngựa. Lúc cưỡi ngựa lên đường, thì giờ dắt ngựa đi đường chưa chắc ngắn hơn thì giờ cưỡi ngựa đi đường, một miếng lương khô thừa lại sau cùng trên mình thà rằng để cho ngựa ăn cũng không được cho người ăn, vân vân và vân vân...
Tất cả thao luyện ở trong các đoàn, bản thân cả ngày mệt mỏi cũng chỉ mệt mỏi, cũng khỏe hơn cưỡi ngựa còn phải hầu hạ vật cưỡi này. Nhưng Triệu Tự Doanh quân kỷ khắc nghiệt, đòi hỏi tất cả nhất định phải thi hành, cũng không ai dám không nghe theo.
Song mọi người đều đã đoán sai nguyên nhân, cũng không phải những gia đinh Mông Cổ kia bỏ bùa Triệu Tiến làm như thế, mà là Đổng Băng Phong và bọn sư phụ của y nói như thế.
Mấy sư phụ của Đổng Băng Phong đều là dân đất này trong Vệ sở, từng làm gia đinh thân vệ cho võ tướng, kiến văn vân vân đều không kém, cộng thêm xuất thân trong vệ sở, biết khuôn phép kỵ binh dùng ngựa nuôi ngựa trên chiến trường, song bọn họ lúc làm việc bên ngoài cũng không thấy nghiêm khắc chiếu theo khuôn phép này làm, chỉ có lúc truyền thụ không giấu riêng, dạy hết phép này cho Đổng Băng Phong. Còn Triệu Tự Doanh dựng lên hết thảy đều nghiêm khắc chiếu theo khuôn phép để làm, thật đã thi hành một phép này từ trên xuống dưới.
Kết cuộc bọn sư phụ sang nhìn thấy kinh ngạc với việc này, lại vạn phần cảm thán, cố ý chỉ điểm mấy câu còn thấy không đủ, những chỉ điểm này, đội nhân mã Triệu Tự cũng một mực chiếu theo đó làm.
Quy củ tuy rằng nhàm chán, kỵ binh xem vật cưỡi thành ông nội để chăm nom, không có mảy may uy phong dễ chịu gì, nhưng làm như thế lại giữ vững được sức ngựa, khiến cho vật cưỡi đi càng xa hơn, lúc tấn công bước chân càng nhanh, khiến sức chiến đấu của kỵ binh phát huy ra được lớn nhất, một mặt khác cũng duy trì lớn nhất an toàn của kỵ binh.
Nhưng từ lúc Triệu Tự Doanh xây dựng lên tới hiện giờ, đội nhân mã cũng chẳng hề chiến đấu giống như vậy, tất cả không cảm giác ra được chỗ tốt của khuôn phép, chỉ cảm thấy rắc rối vất vả, đây cũng khó trách.
- Tiểu Tiến ca ca, huynh vẫn là chăm chỉ như thế.
Tiểu Lan ngồi trên chăn lông nhìn bốn phía xung quanh, nhìn mọi người tất bật bận rộn, khắp nơi mấy trăm người luôn tay luôn chân thì sẽ có vẻ vô cùng hỗn loạn, nhưng ở nơi này, tất cả làm rất ngăn nắp.
Với thân phận của mấy người Trần Thăng, Cát Hương và Lưu Dũng đều có người giúp lo liệu, bọn họ rảnh tay đều tới bên này gặp mặt nhau.
Mộc Thục Lan nhìn thấy bọn Trần Thăng cười đến mức vô cùng rạng rỡ.
- A, Đại Thăng lại cao hơn, mập hơn rồi. Đại Hương cũng cao hơn rồi, chỉ mỗi Tiểu Dũng vóc dáng vẫn như vậy, hình như cũng cao hơn muội rồi.
Trần Thăng khó có được trên mặt có nét tươi cười, Cát Hương cười khúc khích không ngừng vò đầu, trên mặt Lưu Dũng ngược lại không có được vẻ mặt gì, lại thỉnh thoảng lau mắt.
Triệu Tiến mở miệng nói, vừa dặn dò Mộc Thục Lan, vừa chỉ bảo huynh đệ của mình.
- Tiểu Lan, ăn nhiều một chút, tối nay cũng phải tiếp tục lên đường. Đợi tới được Cao Bằng Sơn, ngựa của chúng ta đều ở nơi đó. Sau khi hội họp thì phải đi nhanh hơn.
Mộc Thục Lan gật đầu hạ thấp giọng nói.
- Tiểu Tiến ca ca, bọn người Từ Hồng Nho sẽ phái người đuổi theo đấy.
Những lời này khiến mọi người yên lặng, đều nhìn về phía Mộc Thục Lan. Chuyện Từ Hồng Nho sẽ phái người đuổi theo tất cả cũng không bất ngờ, bất ngờ chính là Mộc Thục Lan thình lình nghĩ tới. Song tất cả lập tức cũng cảm thấy bình thường, nhiều năm trôi qua như thế, tất cả mọi người đều không phải những nam nữ thiếu niên không tim không phổi chỗ bãi hàng năm đó.
Nghỉ ngơi và chỉnh đốn không tốn quá lâu, Triệu Tiến lại lót sẵn chăn lông trên thú cưỡi của mình, bế Mộc Thục Lan lên. Lúc Triệu Tiến xoay người lên ngựa, chần chừ chốc lát mở miệng nói.
- Tiểu Lan, sắp về nhà rồi, muội không cần gò bó, tự tại một chút.
Mộc Thục Lan nghe thấy lời này ngây ngẩn, nhìn chằm chằm Triệu Tiến hồi lâu, mới cười ngọt ngào, ngáp một cái nói.
- Tiểu Tiến ca ca, muội vừa muốn ngủ vừa mệt mỏi. Đợi lát nữa ngủ mất rồi, cũng đừng để muội té từ trên ngựa xuống đấy.
Ở trên lưng ngựa nắm thật chặt áo khoác, nhích sát vào trong ngực Triệu Tiến, cứ như thế nhắm mắt lại, không bao lâu đã phát ra hơi thở đều đều, giống như đã tiến vào mộng đẹp.
Mộc Thục Lan ở nơi đại lao Vận Thành chờ bị thiêu chết, bề ngoài bình tĩnh, bên trong thể xác tinh thần đều đã mỏi mệt, lần này đột ngột được cứu ra, bất chợt thả lỏng khẳng định mang tới mệt mỏi thấm sâu vào thân mình, muốn ngủ là điều tất nhiên.
Triệu Tiến cố gắng chỉnh ngay ngắn thân thể, không để cho thân mình lắc lư đánh động giấc ngủ của Mộc Thục Lan. Sở dĩ nói câu kia là bởi vì từ lúc gặp mặt tương phùng tới hiện giờ, Mộc Thục Lan cũng không có thật sự tự tại. Nhất cử nhất động của mình có phát ra từ thật tâm, nhưng cũng có rất nhiều việc chỉ làm vậy thôi. Song người đã ôm vào trong lòng rồi, có một số việc cũng không tiện suy xét đến cùng.
Mắt thấy mặt trời lặn về tây, tính toán đường đi, sau trước trời tối sẽ qua địa phận huyện thành Cự Dã, nếu không ngừng đi tiếp, đoán chừng lúc mặt trời hôm sau vừa lộ ra đã thấy được Cao Bằng Sơn. Suốt đường không ngừng như vậy, tất nhiên còn có ngựa mệt chết dọc đường, tuy nhiên đã không màn tới được nhiều như thế.
Cứ yên lặng như thế chạy một hồi, mấy người huynh đệ cũng đều nhích sát lại gần, Trần Thăng ở trên thanh âm trầm thấp dò hỏi.
- Cớ sao không huyết tẩy nơi đó? Tại sao không giết Từ Hồng Nho?
Cái nghi hoặc này trong lòng mọi người đều có, nếu như Mộc Thục Lan vừa mới nãy làm rõ rồi, như thế mọi người cũng hỏi thẳng.
Triệu Tiến trả lời ngắn gọn.
- Đám người kia còn hữu dụng, không nên giết.
Tất cả sống chung đã lâu, cũng nghe hiểu được giọng điệu này là không muốn để cho mọi người hỏi tiếp. Tuy nhiên Cát Hương vẫn không kìm nổi mở miệng nói.
- Đại ca, không giết Từ Hồng Nho này, chúng ta chính là phải mạo hiểm rất lớn. Không nói đâu xa, trước khi rời khỏi Sơn Đông e rằng sẽ phải đánh lớn.
Câu trả lời của Triệu Tiến lại rất đơn giản.
- Mạo hiểm này, đáng giá.
Lần này không có ai dám hỏi nữa.
Lúc tới phải cẩn thận dè dặt, nửa đêm chạy đi thậm chi không dám nhóm lửa, chính là sợ kinh động bại lộ. Lúc trên đường trở về không kiêng kị nhiều như thế, nửa đêm nghỉ ngơi, ở ven đường nhóm lên đống lửa. Mộc Thục Lan lúc này mới ăn được canh nóng, cơm nóng. Dọc đường ngủ say, lại có đồ ăn nóng thêm vào, tinh thần Mộc Thục Lan đã tốt hơn rất nhiều. Tuy nhiên thiếu nữ cũng trở nên lặng lẽ, sau khi ăn xong chỉ cuộn tròn bên cạnh Triệu Tiến.
Đốt đống lửa trại, không chỉ là để người ngựa nghỉ ngơi, còn vì lưu dấu hiệu để cho khinh kỵ chạy lòng vòng bốn phía đại đội, trong đêm nhìn thấy ánh lửa lại đây.
- Tiến gia, chúng ta rời khỏi Tăng gia trang kia không tới một canh giờ, bên đó đã phái ra khoái mã đưa tin. Tin tức đã từ khắp nơi truyền ra, treo thưởng mười vạn lượng lưu một đội người này của chúng ta.
Lúc thám mã nói câu này thanh âm có chút run rẩy, thật không phải bởi vì mạo hiểm, mà là con số này thật quá kinh người.
- Mười vạn lượng?
Sau khi nghe con số ngày, ngay cả bọn Triệu Tiến cũng giật nảy mình, lập tức thấy buồn cười.
Lưu Dũng lắc đầu nói.
- Đoán chừng là con số tự hô cho có, tuy nhiên mấy vạn lượng cũng là có.
Trần Thăng gật đầu nhìn về hướng Triệu Tiến nói.
- Mức treo thưởng này cả Sơn Đông e rằng đều muốn phát điên rồi. Tuy nhiên người đuổi theo kịp cũng phải phân nửa là người phủ Duyện Châu.
Cát Hương thốt.
- Bọn trộm cướp mã tặc muốn động, hương dũng đoàn luyện của thổ hào muốn động, không khéo quan binh cũng muốn động. Tuy nói muốn chặn lại chúng ta chỉ cưỡi ngựa mới đuổi kịp được, nhưng người như thế cũng sẽ không nhiều. Đại ca, làm sao đây?
Triệu Tiến trầm giọng nói.
- Xông thẳng trở về là được.
Cát Hương vốn có ý là nên đi đường vòng hay không, song Triệu Tiến nói như vậy, câu kế sau đó của y cũng không cần nói nữa.
Triệu Tiến hạ thấp giọng nói.
- Hiện giờ chỉ lưu lại thám mã khinh kỵ trong phương viên năm dặm trước mặt, người còn lại thì tới Ngư Đài tiếp ứng. Tất cả đều phải cưỡi ngựa. Chúng ta là đi thẳng một đường, các nơi khác phải sửa soạn, muốn đi đường vòng, chỗ chặn lại được chúng ta cũng chỉ có nơi nào đó giữa Ngư Đài và Kim Hương. Không tránh được phải ở nơi đó đánh một trận.
Thám mã khinh kỵ an bài xung quanh không ngừng hồi báo, bọn Triệu Tiến lúc này mới biết. Khoái mã từ huyện Vận Thành xuất phát báo tin khẩn treo thưởng thậm chí còn có kẻ cùng đường với bọn họ, chỉ có điều vòng xa hơn đi qua, hiện giờ hẳn chạy tới đằng trước rồi.
Đêm đã khuya, bọn gia đinh đội nhân mã bận rộn hoàn tất, lại dắt ngựa tiến lên. Trong lúc nghỉ ngơi lần này, bọn họ ăn hết sạch lương khô trong hầu bao, người ăn một ít, ngựa ăn một ít.