Như Huệ ngồi một bên, trên mặt không tỏ vẻ gì, nhưng trong lòng lại không cho rằng đúng. Một người thông minh như Vương Triệu Tĩnh, không ngờ lúc này mới đưa ra phán đoán này, thật sự là vướng bận thì sẽ loạn, lẽ nào chẳng phải là nên đưa ra lời phán đoán này từ đầu hay sao?
Nghĩ thì nghĩ, Như Huệ đương nhiên sẽ không nói ra. Triệu Tiến ngồi ở đó, nét mặt có vẻ mệt mỏi. Suốt trong mấy ngày này hắn đều không nghỉ ngơi gì. Nghe Vương Triệu Tĩnh nói, hắn chỉ gật gật đầu, chậm rãi nói.
- Bên phía kinh thành đã có tin tức truyền về.
Tây thành kinh sư, con đường ngoài ngõ Kinh Xưởng. Kinh Xưởng là nơi Ty Lễ Giám in ấn sách, vì vậy, không ít thư phường in sách bán sách trong kinh thành cũng tập hợp ở đây.
Thư phường Văn Thành cũng là một trong số đó, nghe tên cứ ngỡ là danh hiệu của bậc tiên sư thánh hiền, nhưng thật ra lại là quê hương của ông chủ thư phường Hồ Nhữ Bân.
Hồ Nhữ Bân này có thân phận là giám sinh, cuộc sống thường ngày của ông ta cũng ra vẻ của người đọc sách. Nhưng điều này cũng không có gì kỳ lạ, gần đây người đọc sách đi làm ăn thật sự nhiều lắm.
Khác với những thư phường khác, người ra vào thư phường Văn Thành không nhiều lắm, vì thư tịch ở đây quá đắt đỏ, hơn nữa muốn mua thì chỉ được mua cả bộ. Tứ thư ngũ kinh thì còn đỡ, cái gì mà Đường thư Tống sử một bộ có giá xấp xỉ một thôn trang nhỏ rồi. Sách ở chỗ ông ta lại chẳng phải là bản in tốt trân quý gì, đương nhiên là không có ai đến hỏi mua.
Hơn nữa những khách hàng đến đây, thoạt nhìn không dính chút gì đến người đọc sách, có thương gia, có quan chức giàu sang, thậm chí còn có võ quan, hoạn quan gì cũng không hiếm lạ. Thường xuyên có kẻ lén lút ra vào, điều này càng khiến cho người khác tránh xa ba trăm dặm.
Cũng may thư phường Văn Thành mở ven rìa phương viên này, bằng không những thư phường khác nhất định sẽ đuổi ông ta ra, hoặc là bản thân họ chuyển đi. Tuy nhiên mọi người đều đợi đến lúc thư phường này làm ăn không xong rồi đóng cửa, cũng không có nhiều chuyện xảy ra.
Nhưng thư phường Văn Thành vẫn cứ mở, phô trương của Hồ giám sinh kia cũng không thấy giảm bớt chút nào. Bắt đầu có người đoán mò, đây có phải là con cháu nhà quyền quý nào đó mở cửa cho vui hay không.
Buổi sáng hôm nay, thư phường Văn Thành đã tiếp đãi một đoàn khách, là một đám thương lái đội mũ rộng vành che nắng. Nhìn bộ dang phong trần mệt mỏi của những người này, thế nào cũng không liên quan gì đến người viết chữ đọc sách. Tuy nhiên những người này vào không được bao lâu thì Hồ Nhữ Bân vội vàng chạy tới, sau đó đóng cửa thư phường.
- Mã Lục, không ngờ ngươi lại cả gan đến kinh thành. Ngươi có biết là bao nhiêu người đang tìm chủ tớ các ngươi không, cáo thị đã lên đến mấy ngàn lượng rồi.
Nhìn đám người kia uống trà, Hồ Nhữ Bân cười hắc hắc giễu cợt. Vóc người ông ta không cao, mấy tên làm thuê trong sân của thư phường thì đều khỏe mạnh cường tráng, trong tay còn cầm binh khí hoặc dụng cụ gì đó, vẻ mặt đều có hơi cảnh giác.
Mã Lục, tùy tùng của Mã Xung Hạo, thì lại rất trầm ổn, khách khí chào hỏi.
- Hồ chưởng quỹ, đã lâu không gặp.
Hồ Nhữ Bân quét mắt nhìn năm người đang ngồi đó uống trà, ngoại trừ Mã Lục ra còn lại đều lạ hoắc, trông có vẻ là bình thường, vẻ mặt cũng hòa nhã, nhưng Hồ Nhữ Bân lại không dám cẩu thả. Nhiều năm như vậy, ông ta đã nhìn ra được những thứ phía sau hình dáng bề ngoài. Mấy người này đều không đơn giản, đều đã từng giết người, mà lại thu liễm trầm ổn, đều là hạng người tài giỏi thuộc hàng nhất đẳng. Hạng người như vậy, nhà quyền quý tầm thường chưa chắc có được.
Thầm suy tính trong lòng, sắc mặt Hồ Nhữ Bân lại rất bình tĩnh, y cười cười rồi ngồi xuống, hỏi thăm.
- Mã đô đường chẳng phải cũng đắc tội với Nam Kinh hay sao? Nói là đã gạt mọi người rất là nhiều bạc, còn có ý đồ làm loạn gì đó nữa, hiện tại ngươi còn làm theo y làm việc không? Hay là tự mình ra ngoài làm riêng rồi?
- Ta vẫn còn làm việc cho lão gia.
Hồ Nhữ Bân trêu đùa.
- Vẫn còn ở cùng Mã đô đường à. Tiểu tử đó tâm tư quá lớn. Ngươi nói ngươi ở chỗ này, kiếm tiền thì có kiếm được thật, nhưng muốn làm đại sự làm chính sự, kết cuộc đều chẳng tốt cho đôi bên. Bên phía Nam Kinh cũng rối rắm như thế này phải không?
Nhìn thấy Mã Lục để lộ một nụ cười khổ, Hồ Nhữ Bân biết mình đã nói đúng, miệng lại tiếp tục nói.
- Lão Mã, chúng ta qua lại cũng không phải một năm hai năm, ngươi cũng biết ta là người nói lời giữ lời. Chúng ta cùng bán đứng Mã đô đường, sáu ngàn lượng bạc vào tay, còn có được một ân tình lớn, có lẽ ngươi còn có được một thân phận Cẩm Y, Bách hộ. Mã đô đường đắc tội quá nhiều người rồi, những người bị Trịnh gia chén ép năm xưa đều muốn quay về tính sổ, ngươi tội tình gì phải theo y chịu tội?
Giọng điệu cười xòa, cũng không nhìn ra có phải là nói thật hay không. Nhưng nói đến đây, bốn người ngồi uống trà lại liếc mắt nhìn về phía này. Hồ Nhữ Bân theo đó ngồi thẳng người, ho khan thật mạnh một tiếng. Tiếng ho này của y, khiến đám người hầu trong thư phòng lập tức tỉnh ngủ, tay đều cầm lấy binh khí.
Mã Lục cười, giễu cợt một câu.
- Hồ chưởng quỹ đừng nói chơi, đứa bé ở ngõ Điềm Thủy Tỉnh ở đông thành là con của ngươi phải không? Nếu như người cha hiện tại của nó biết, ngươi phải làm sao đây?
Nói đến đây, Hồ Nhữ Bân ngẩn người, lập tức biến sắc. Không đợi y mở miệng, Mã Lục lại nói tiếp.
- Đừng có suy nghĩ đến chuyện diệt khẩu, cho dù là ngăn cản được mấy người bọn ta, thì đêm nay tin tức sẽ được truyền đi, đến lúc đó ngươi có kịp ra khỏi thành không?
Vẻ mặt của Hồ Nhữ Bân biến ảo một hồi, lại khoát tay, mặt tươi cười nói.
- Kẻ như Mã Lục ngươi chẳng biết đùa. Làm sao mà ta kêu quan phủ bắt ngươi được, nếu làm như vậy, còn ai làm ăn với ta nữa. Lão Mã ngươi cũng phải có chuyện mới đến cửa. Mau nói rốt cuộc là gì đi, đâu lẽ nào có tiền mà không kiếm.
Mã Lục trao đổi ánh mắt với mấy người đi cùng, rồi đứng dậy đi về phía Hồ Nhữ Bân. Động tác này của y khiến người của hai bên đều trở nên căng thẳng. Cơ thể của Hồ Nhữ Bân cũng cứng đờ, nhưng sau cùng không xảy ra chuyện gì. Mã Lục chỉ lấy một phong thư ra đưa cho Hồ Nhữ Bân, sau đó ghé vào tai y khẽ nói mấy câu.
Mở lá thư ra, nghe những lời thì thầm của Mã Lục, nụ cười trên mặt Hồ Nhữ Bân biến mất, có chút kinh nghi nhìn Mã Lục, lại nói tiếp, giọng điệu không còn chút trêu đùa nào.
- Lão Mã, chuyện này không nói chơi được đâu. Ta truyền lời ra tiếng vào cũng phải gánh chịu liên đới. Ngươi nên thỉnh ai cao minh hơn đi, ngươi hãy yên tâm, ta sẽ không nói bậy bạ gì đâu.
Sau khi bị cự tuyệt, Mã Lục lại không buông tha, chỉ nghiêm túc nói.
- Hồ chưởng quỹ, chuyện này làm xong, ngươi sẽ cho bên đó một ân tình lớn, trong cung cũng sẽ cảm thấy ngươi là một kẻ được việc.
Hồ Nhữ Bân cười khổ nói.
- Ta cần cái này để làm gì? Đầu óc không có, một văn tiền cũng không lấy ra được.
Mã Lục không khuyên bảo, mà chỉ ra dấu, bốn tên đồng bọn của y lập tức mở tay nải, từng món đồ tốt được đặt lên bàn.
Vốn dĩ những người trong hiệu sách vẫn rất căng thẳng, cho rằng sắp phải động thủ với đám người này, nhưng lập tức liền dừng lại. Nhìn thấy từng thỏi vàng đặt ở trên bàn, ánh vàng rực rỡ hấp dẫn tầm mắt của mọi người, Hồ Nhữ Bân nói được nửa câu thì dừng lại, ngơ ngác nhìn những thỏi vàng kia.
Giọng nói của Mã Lục vẫn thản nhiên như trước.
- Hoàng kim ba trăm lượng, đây là tiền đặt cọc, sau khi việc thành, trả thêm ba trăm lượng hoàng kim nữa. Hồ chưởng quỹ, dựa theo giá cả, cho dù là truyền lời cho người chấp chưởng Ty Lễ Giám, chẳng quả cũng chỉ nắm chắc được năm trăm lượng bạc thôi. Chuyện này mà làm xong thì
Chưởng quỹ của hiệu sách Hồ Nhữ Bân không bận tâm đến Mã Lục nữa, chỉ đứng dậy đi về phía chiếc bàn đặt đầy những thỏi vàng. Y đến trước chiếc bàn cầm lấy một thỏi ước lượng, rồi đặt lên miệng cắn thử, nhìn xem có dấu răng không, lúc xoay người trên mặt đã nở một nụ cười.
- Hai chúng ta đã giao tình nhiều năm như vậy, mối làm ăn này ta nhận. Tuy nhiên cần phải nói trước, ta chỉ lo chuyện truyền lời, chuyện có thành hay không ta không màn tới, ngươi cũng biết quy tắc rồi đó.
Mã Lục gật gật đầu, nghiêm túc nói.
- Điều này ta đương nhiên là biết, nhưng hôm nay sẽ phải truyền lời đi. Hồ chưởng quỹ đừng trách ta nhỏ nhen, những nơi khác ta cũng phải nghe ngóng, nếu như vẫn chưa truyền lời, sự việc thật sự là khó coi lắm. Đừng tưởng là dưới chân thiên tử, dù giết một người cũng không phiền phức lắm đâu.
Hồ Nhữ Bân lại khôi phục bộ dáng trước kia, cười hì hì nói.
- Thôi mà, thôi mà, Hồ mỗ làm ăn nhiều năm như vậy, nặng nhẹ biết rõ.
Mã Lục không nói gì thêm, chỉ gật gật đầu. Hồ Nhữ Bân chần chừ một hồi rồi bắt đầu cảm thán, nói.
- Lão Mã ngươi và Mã đô đường rốt cuộc đang giúp đỡ ai? Một hạng người cỡ thiên vương lão tử như vầy, sao trước giờ ở kinh thành chưa từng nghe qua?
Nói đến đây, trên mặt Mã Lục lộ ra một nụ cười, y quay đầu nói.
- Ở nơi Từ Châu hẻo lánh kia, thanh danh đương nhiên chưa truyền đến.
Đám người Mã Lục đi ra khỏi thư phường, lập tức lên ngựa rời khỏi, sau khi đi nước kiệu ra khỏi hai con đường mới mới thả bước chậm dần, đi thêm nửa con đường, mới có người buồn bực nói.
- Bên phía thư phường không có người bám theo.
Tuy mọi người vẫn bình tĩnh, nhưng nghe vậy vẫn thả lỏng một chút, có người không kìm nổi, hỏi.
- Nơi khẩn yếu như vậy trong cung, họ Hồ kia truyền lời vào được sao?
Mã Lục trả lời chắc chắn.
- Được, trong cung không biết bao nhiêu người phải dựa vào số trợ giúp này đó.
Nhìn thấy trên mặt đồng bọn vẫn có vẻ mê muội không hiểu, Mã Lục cũng không suy nghĩ đến thật giả của vẻ mặt này, chỉ giải thích.
- Đám nội quan rất xem trọng tiền tài, người có khoản thu thêm không nhiều lắm. Việc truyền tin nghe ngóng này chính là một trong những nguồn thu của bọn chúng. Các ngươi cho rằng một mình Hồ chưởng quỹ này gây dựng được con đường này sao? Là người trong cung bỏ thư phường này ở ngoài làm mai mối, chúng ta tìm những nhà khác cũng đều đi theo con đường này, chẳng qua là người ở trong khác nhau mà thôi.
Gắn liền với lời nói trước đây, mọi người mới hiểu rõ. Mã Lục cười, lại nói tiếp.
- Hồ Nhữ Bân kia cũng không dám làm giả. Tiểu Chu chúng ta tìm có thù với hắn, nếu như không truyền lời đến, chúng ta nhất định biết.
Người bên ngoài nhìn vào nội cung hai mươi bốn nha môn, là nhìn vào phẩm cấp, người nào là Thiếu giám, người nào là Thái giám, phẩm cấp càng cao, thì địa vị càng.
Nhưng bản thân đám nội quan lại không nhìn nhận như vậy. Một hoạn quan có thân phận cao quý hay không, không nằm ở công việc của kẻ đó, cũng không nằm ở phẩm cấp của kẻ đó, mà là kẻ đó có được tin sủng của vạn tuế gia hay không. Chỉ cần có thiên ân ở trên mình, cho dù ngươi là tạp dịch ti tiện nhất ở Cán Y cục (nơi giặt đồ), cũng sẽ trở thành một phe đảng lớn trong cung. Không được tin tưởng, cho dù ngươi là Chưởng ấn của Ty Lễ Giám, sớm muộn gì cũng có số mệnh đi hoàng lăng trồng rau vẩy rượu quét dọn.
Ví như nói về người cao nhất hiện tại trong cung, không có gì nghi ngờ chính là Đề đốc Ty Lễ Giám Thái giám Ngụy Trung Hiền. Ngụy Trung Hiền giám sát Đông Xưởng, theo quy tắc chỉ xếp cái ghế thứ hai trong Ty Lễ Giám, nhưng Chưởng ấn Ty Lễ Giám Thái giám Vương Thể Càn lại không dám tự cho mình ngồi ghế đầu, mọi chuyện đều do Ngụy Trung Hiền làm chủ.