- Đã sắp đến thu hoạch vụ thu rồi, kinh sư phương bắc cũng phải trữ lương thực cho mùa đông, những thứ này hết thảy đều phải vận chuyển qua tào vận. Cho nên, mặc kệ triều đình bình thường muốn kéo dài như thế nào, lần này nhất định phải nhanh gọn, dứt khoát. Binh mã rất nhanh sẽ đến. Triệu Tiến vừa tự giảng giải vừa chỉ tay vào một điểm phía trên Vận Hà.
- Bốn ngàn binh mã Bảo Định trấn xuôi nam lại là tới Nam Trực Lệ của chúng ta, vậy bọn chúng chỉ đi được Sơn Đông, dọc theo Vận Hà xuôi nam. Người Tổng binh Đăng Lai cũng sẽ phái người tụ họp với chúng ở vùng Lâm Thanh. Đội Nội Vệ và tất cả tai mắt của Vân Sơn Hành đều phải dùng đến. Huynh muốn có được tin tức tức của quan quân sớm nhất. Triệu Tiến thanh âm nghiêm túc nói, Vương Triệu Tĩnh và Lưu Dũng đằng sau lập tức tuân mệnh.
Tay Triệu Tiến vạch ở trên Vận Hà mấy cái, sau nói.- Văn Hương giáo bên kia cũng phải theo dõi chặt chẽ, chớ cho bọn chúng thừa cơ tạo nên sóng giớ. Đồng thời cũng phải phái người đáng tin cậy nhất sang phủ Bảo Định. Nếu chẳng may tổng binh Bảo Định không hành sự theo binh pháp, muốn mạo hiểm theo đường bộ xuôi nam, huynh cũng muốn lập tức nhận được tin báo.
Trần Thăng và Cát Hương đều đang xem bản đồ. Thần sắc Trần Thăng thản nhiên, còn Cát Hương lại rất hưng phấn. Vẻ mặt Vương Triệu Tĩnh vẫn còn hốc hác nhưng y cũng rất điềm tĩnh. Chỉ có Như Huệ đứng ở ngoài cùng mở miệng nói.- Thưa lão gia, rất nhiều hộ thương nhân trong chợ muối và chợ búa đã đóng cửa. Kẻ còn chưa đống cũng chỉ là chuyện của ba bốn ngày nữa. Chỗ chợ lớn ở Thanh giang cũng chịu chung tình cảnh như vậy. Ngay cả Vương Tự Dương bên đó cũng lấy một mớ rượu nói năm nay bọn họ muốn đi quan ải phía bắc, không ở lại Nam Trực Lệ đón năm mới được. Sau khi tào vận bên kia bị chặt đứt, tào lương đổi rượu cũng bị ngừng. Nếu cứ tiếp tục như vậy, chỉ sợ từ lúc trung thu đến khi sang năm mới, các hạng mục làm ăn của chúng ta cũng sẽ không có thêm nguồn thu nào.
- Vương Tự Dương dù lá gan có lớn hơn nữa thì lần này y cũng không chống đỡ nổi. Gia nghiệp to lớn, y hiện tại không dám mang đi đánh cuộc. Triệu Tiến cười trêu chọc một câu. Tuy nhiên, trong phòng, không ai nói hùa theo.
Triệu Tiến cũng không để ý đến cử chỉ của mọi người, hắn tiếp tục nói.- Hiện tại, chúng ta vốn dĩ là có người và lương thực. Trong trang viên các nơi không thiếu lương thực và trai tráng. Bên phía Từ gia đang không ngừng tạo ra binh khí. Đường sông cùng đường bộ người khác dùng chúng ta cũng đang dùng. Có cái gì là đáng lo lắng đâu. Các ngươi cứ yên tâm, đợi đánh xong rồi, chuyện làm ăn sẽ càng thêm thịnh vượng, khoản thu vào cũng sẽ càng thêm phong phú.
- Lão gia, bên phía Dư gia cùng chúng ta hợp sức nửa năm nay, đội thuyền của Dư gia mấy ngày nay đều là ngày thu vào từng đấu vàng, có nên bảo bọn họ kết toán trước hay không.
Triệu Tiến cười nói.- Không cần. Các ngươi đừng đau lòng vàng bạc. Bạc của chúng ta chất trong kho cũng mốc meo lên cả rồi. Nếu cần chi tiêu cái gì, các ngươi cứ thẳng tay mà chi trả.
Vương Triệu Tĩnh lắc đầu, thanh âm khàn khàn nói.- Đại ca, các vị huynh đệ, là ta mệt nhọc đến mọi người.
Triệu Tiến cười nói.- Nếu đệ đã xem mọi người là huynh đệ thì đừng nói những lời vô nghĩa này nữa. Chúng ta nếu không làm như vậy chẳng lẽ còn có cách khác sao? Cũng chỉ có bị bọn chúng dùng từng dao cắt bỏ, còn lại bộ xương vẫn muốn làm phân bón ruộng. Sự tình lần này dù không phải do nhà đệ thì cũng sẽ nảy sinh việc khác. Chuyện đệ hiện tại cần chính là lo liệu thật tốt, chuyện lần này chúng ta sẽ thu xếp viên mãn chu toàn.
Vương Triệu Tĩnh còn muốn nói nữa thì Trần Thăng tiến lên vỗ vỗ bả vai, thanh âm buồn bực nói.- Đệ còn nói nữa thì sẽ không thú vị. Chúng ta là huynh đệ.
Bên này mọi người vừa muốn gật đầu thì bên ngoài đã có người bẩm báo. Nhiếp Hắc đi vào bẩm báo vài câu, phủ Lộ vương bên kia cuối cùng cũng biết ra quan lại bộ thuộc nhà mình cùng với quan lại phủ Vệ Huy gặp nạn ở Từ Châu. Lộ Vương đã tấu lên triều đình thỉnh cầu hoàng thượng trừng trị cường hào ác bá.
- Có thêm một con rận thì cũng không sợ ngứa. Chúng ta cứ tiếp tục theo dõi là được rồi.
Sự việc lần này, Triệu Tiến vốn dĩ không thèm đếm xỉa tới.
Cát Hương đột nhiên xen vào nói.- Đại ca, những vương gia ở Sơn Đông và Hà Nam đều đang nhằm vào chúng ta. Năm nào cũng có không biết bao nhiêu người nhìn chằm chằm vào gia sản của đại ca, nhăm nhe muốn chiếm tiền tài của Từ Châu chúng ta. Không bằng chúng ta thừa dịp lần này náo động lớn hơn nữa.
Lúc này nét mặt của Cát Hương không có chút gì là hưng phấn, ngược lại nghiến răng dữ tợn, chẳng qua giống như bình thường, mới nói phân nửa đã bị Triệu Tiến cắt ngang. Nhưng lần này, Triệu Tiến cũng không khiển trách, chỉ trầm giọng chất vấn.
- Quan ngoại đại bại, để cho giặc Thát đánh hạ Liêu Dương Thẩm Dương. Chúng ta nếu lại náo loạn lên thì người trong thiên hạ sẽ nhìn chúng ta như thế nào? Chúng ngay cả dân chúng Từ Châu cũng muốn xa rời chúng ta. Đến lúc đó kẻ địch cần đánh không phải là triều dình mà là tất cả người trong thiên hạ. Kẻ vốn trước kia khoanh tay đứng nhìn đều sẽ trở thành kẻ thù. Không nói đâu xa, sau khi hết thảy sự tình lần này được làm rõ, đệ hãy xem thử động tĩnh của các nơi. Chợ muối, chợ búa, còn có Vương Tự Dương thân mật như thế với chúng ta ra sao. Đệ còn muốn thật sự náo loạn tới trời thế nào?
Nghe vậy, Cát Hương trầm mặt xuống. Tuy nhiên y cũng không ũ rũ mà thoáng trầm tư, bởi vì câu trả lời lần này của Triệu Tiến đã làm rõ nhiều thứ.
Triệu Tiến cũng không tiếp tục nói, chỉ dùng ngón tay gõ lên mặt bàn. Tất cả mọi người đều đi tới.
Quân doanh Tuần phủ Phượng Dương tổng cộng có một ngàn hai trăm người, bộ tốt chín trăm, kỵ binh ba trăm. Bộ hạ của Phó tổng binh Lang Sơn phái ra ba ngàn sáu trăm người, bộ tốt ba ngàn ba trăm, kỵ binh ba trăm. Thái giám Tổng đốc tào vận Thủ bị Phượng Dương Thôi Văn Thăng phái ra hai trăm kỵ binh, binh mã còn lại đều dùng để cố thủ Trung Đô. Dù sao Phượng Dương là đất trọng yếu chỗ đặt hoàng lăng, tuyệt đối không được có sơ xuất.
Các lão đại triều đình suy tính, cho dù cắt xén bảy tám phần, Lang Sơn thế nào cũng chỉ có năm nghìn binh mã dùng được. Nhưng chuyện nhà mình nhà mình biết, đội quân chỗ Lang Sơn chân chính có sức chiến đấu tốt nhất, cũng chẳng quá ba nghìn người. Lý Hòa lần đó đã mất gần ngàn quân, trong bộ binh kỵ binh lần này phái đến dưới trướng Tuần phủ kẻ biết đánh đám lôi ra được cũng chỉ có chừng năm trăm, còn lại đều góp cho đủ quân số thôi.
Tuy nhiên Tuần phủ Phượng Dương Quách Thượng Hữu bên này cũng không tức giận. Những việc khó nói rõ đó ông ta cũng vô cùng rõ ràng, hơn nữa Phó tổng binh Lang Sơn Lục Toàn Hữu lần này cũng không ứng phó cái gì, y phái gia đinh thân vệ của mình sang, đây chính là vốn liếng tích lũy của y.
Phó tướng Lang Sơn Lục Toàn Hữu quả thật nhớ kỹ trong lòng chuyện không chiến tự tan ở Từ Châu lần đó, cũng còn tim đập chân rung với lần thảm bại ở trong bãi cỏ hoang, nhưng thân là võ tướng y cũng biết việc binh, lý lẽ giảng thuật rõ ràng, tập kích bất ngờ phần thắng cực lớn, quả thật đáng đánh cược một lần. Tuần phủ Quách Thượng Hữu không chỉ nói ra những lời này rất rõ ràng, còn cho lời hứa hẹn, Chuyện này nếu Lục Toàn Hữu giúp đỡ, như vậy lần thảm bại ở bãi cỏ hoang kia bên phía ông ta sẽ toàn lực che giấu.
Càng khiến cho Lục Toàn Hữu động lòng còn là vì công lao lần này. Bình định đại tặc mưu phản, quân công phong thưởng khẳng định không cần nói tới, có được phong thưởng tước Hầu, tước Bá cũng không phải không có khả năng. Tuần phủ Quách Thượng Hữu đã hứa hẹn quân công chia chác cho Lang Sơn ít nhất cũng phải ba thành, chớ nói tới nếu như đại thắng, lợi lộc có được ở chỗ chợ lớn Thanh Giang như thế nào.
Kỵ binh chỗ Thái giám Tổng đốc tào vận Thủ bị Phượng Dương Thôi Văn Thăng phái ra thì không có nói gì nhiều, Tuần phủ Phượng Dương có chức trách Tổng đốc tào vận, người tâm phúc đáng tin cậy bên cạnh vị Thôi công công này cũng có chức phận quản hạt tào vận, về tình về lý đều phải xuất binh tương trợ.
Hơn nữa bên phía Thôi Văn Thăng đã báo tin với Ngụy Trung Hiền, tất nhiên hiểu rõ trọng yếu của sự việc lần này, gã không dám có mảy may ậm ờ cho qua.
Nếu không phải sức mạnh của Triệu Tự Doanh ở Từ Châu quá lớn, thậm chí cánh tay đã giơ tới Túc Châu, Thôi Văn Thăng thậm chí định bụng dùng binh mã Phượng Dương đánh lén Từ Châu, lại bị quân tướng thuộc hạ liều mạng khuyên can. Sức mạnh của Triệu Tự Doanh ở Từ Châu không chỉ là một đoàn mấy đội kia, trong lòng tất cả có tính toán rõ ràng, điều lúc này làm được chính là tự giữ lấy mình.
Đất trọng yếu như Trung Đô Phượng Dương nếu chẳng may có sơ xuất, quan viên trấn thủ và thủ vệ trong ngoài đều chỉ có một con đường chết, cho nên muôn vạn lần không được cẩu thả. Thôi Văn Thăng không ra tay vô ich, nhưng cũng hi vọng Tuần phủ Quách Thượng Hữu chia lãi một phần quân công trong việc lần này, liền phái đội kỵ binh ra.
Đội kỵ binh của Lang Sơn và đội kỵ binh của Phượng Dương đều trải qua việc quan sát binh lính trong mưa kia, nhưng vào ngày hôm đó đi quan sát chỉ là đầu mục các nhà, tất cả chẳng hiểu đầu cua tai nheo đã lui mất, trong lòng tựu chung vẫn có mấy phần không phục. Hơn nữa cho dù là quân tướng dẫn đội, vào hôm đó nhìn thấy một màn bị chấn động kia, nhưng không có dùng đao thương thật đánh qua, sau khi xong việc ngẫm nghĩ lại, liền cảm thấy bản thân mình chưa chắc không có cơ hội, thậm chí cảm thấy mình lúc đó là bị kẻ khác làm mê muội.
Theo ý nghĩ như vậy, chỗ Tuần phủ Quách Thượng Hữu đề xuất đạo dùng binh rất sát tình thế lúc này, mọi người sau khi bàn định cũng cảm thấy nắm chắc rất lớn, đây mới sẵn sàng động thủ.