- Ngươi nói là người Từ Châu sao?
- Đúng, chính là người Từ Châu tới. Vị đó chính là long đầu trên mặt đất Từ Châu, tuổi tác còn trẻ đã có cục diện rất to lớn... Kiều bách hộ gấp gáp nói tới đây lại nhìn thấy Tư Văn Hiên phẩy tay, vội vàng dừng lại.
Gã trầm giọng nói.- Ngươi mang theo mấy kẻ lanh lợi, đêm nay đi Đơn huyện và Ngư Đài bên đó. Không cần ngươi đi đánh đánh giết giết. Ngươi nghe ngóng thật tốt chuyện của nơi Từ Châu kia. Ta thật cảm thấy lạ lùng. Sao kế sinh nhai của Sơn Đông chúng ta lại có đám người Từ Châu mó tay vào được.
Tâm tình Mộc Thục Lan bình phục phải nhanh hơn Triệu Tiến nghĩ, thời điểm cuối tháng hai, Mộc Thục Lan đã tự mình nhắc tới muốn gặp bọn người Trịnh Toàn. Chiếu theo phép phân chia thứ bậc thường dùng trên đời này, phu phụ Trịnh Toàn chính là gia thần, gia tướng của Mộc gia, nói dễ nghe chút kỳ thật là người một nhà. Chiếu theo lễ số, lúc Mộc Thục Lan gặp cả nhà Trịnh Toàn chính giữa đôi bên cũng không cần treo mành.
Tình cảnh rất là cảm động, người tỉnh táo nhất là con trai, con gái Trịnh Toàn. Bởi vì bọn chúng thật sự không có ấn tượng nào với Mộc Thục Lan. Còn phu phụ Trịnh Toàn thì quỳ xuống đất khóc lớn, vành mắt Mộc Thục Lan nhẫn nhịn không được cũng đỏ ké.
Lần gặp mặt này thật ra chính là định cho xong an bài. Từ nay về sau, việc giáo phái Văn Hương Giáo Từ Châu sẽ do Mộc Thục Lan chủ trì, tuy rằng Mộc Thục Lan những năm vừa qua vẫn luôn bị thúc bá của nàng giam lỏng nhưng nàng đích thật học được rất nhiều thứ. Sau khi dò hỏi Trịnh Toàn mấy câu, y đã lại quỳ xuống, lần này không phải xúc động mà là sợ hãi.
Một bộ mánh lới của giáo phái này tự thành một thể sai biệt rất lớn với đội Nội Vệ. Mà Trịnh Toàn này bắt đầu đã ở tầng dưới cùng vẫn luôn dựa vào những từng trải và kiến văn để làm việc, cũng khó trách sao có trăm ngàn sơ hở bị Sơn Đông bên kia thâm nhập. Trịnh Toàn không am hiểu, Mộc Thục Lan lại nắm giữ kỹ càng tất cả khuôn phép, còn học tập tất cả trong mấy năm bị giam lỏng này.
Vào lúc gặp mặt, Triệu Tiến vẫn luôn ở bên cạnh, nghe thấy Mộc Thục Lan chỉ ra chỗ làm sai lầm của Trịnh Toàn, hắn thản nhiên lên tiếng.- Nếu như muội muốn làm cái gì, sau khi hỏi qua ta, sẽ điều động được người đội Nội Vệ và Vân Sơn Hành.
Trịnh Toàn trước sau nửa này nửa nọ, không ít người vốn nhậm chức Hương Chủ trước kia được lưu dùng, đây khẳng định là tốt xấu lẫn lộn. Hơn nữa Trịnh Toàn không có thay đổi ám ký, ám ngữ đưa tin, hiển nhiên Trịnh Toàn cũng không am hiểu một bộ khuôn phép này, càng không có người tới dạy.
Lần gặp mặt Triệu Tiến này không phải người làm chủ, hắn vẫn luôn ngồi ở bên cạnh lắng nghe. Ánh mắt của Triệu Tiến phần nhiều đặt ở trên người con trai, con gái của Trịnh Toàn. Con trai của Trịnh Toàn Trịnh Lâm năm nay mười lăm tuổi, vóc dáng có chút gầy yếu. Cậu ta coi như người trong nhà, cho nên từ lúc bắt đầu đã đưa tới học tập trong đội học đinh. Tuy nhiên học võ quả thật không có thiên phú gì, rất sớm đã đi chỗ Vân Sơn Hành học tính sổ sách quản sự. Nghe nói làm việc chăm chỉ cẩn trọng rất được mọi người tán thưởng.
Tuy nhiên Triệu Tiến cũng có được bẩm báo của Lưu Dũng, Trịnh Lâm này sớm đã là gia đinh đội Nội Vệ, tuy rằng võ nghệ không nói quá mức cao cường nhưng lòng dạ kín đáo làm việc không xảy ra sai sót, mai sau tiền đồ cao vời.
Về phần con gái vợ chồng Trịnh Toàn Trịnh Tiểu Hoa thì là thiếu nữ tướng mạo bình thường, lần này dẫn tới gặp mặt cũng là chiếu theo khuôn phép lúc trước, muốn bảo Trịnh Tiểu Hoa này tới làm nha hoàn của Mộc Thục Lan, nàng cười ưng thuận rồi.
Triện Tiến biết lòng dạ của Mộc Thục Lan nặng nề. Hiện giờ nha hoàn nô bộc nội viện Triệu gia tuyệt đại đa số là người của Từ Trân Trân mang tới, kẻ chân chính được xem là người của Triệu gia cũng chỉ có bà vợ của Triệu Tam và Mạnh Tử Kỳ hầu hạ mẫu thân Triệu Tiến.
Mặc dù nha hoàn nô bộc Từ gia xuất thân sớm đã được chỉ bảo, ai nấy vô cùng cung kính với Mộc Thục Lan, nhưng nàng vẫn đề xuất với Từ Trân Trân, nói là để khiến cho giáo chúng Văn Hương Giáo càng thêm trung thành, cho nên phải chọn những bé gái của giáo chúng làm thị nữ trong nhà, xem như con tin, cũng coi như giao tình gần hơn với nhau.
Giảng giải rất có danh phận đại nghĩa, nhưng ý nghĩa chân chính mọi người đều rất hiểu rõ. Song Từ Trân Trân cũng không có ý kiến gì khác với điều này chỉ mỉm cười ưng thuận, đồng thời nhắc nhở đôi câu. Nói giáo chúng xuất thân thấp hèn, con gái trong nhà rất có khả năng không am hiểu quy củ, cần Mộc Thục Lan dạy dỗ trói buộc thật tốt.
Lời nói đanh đá giữa thê thiếp nhất định là có, song còn không tới mức xảy ra xích mích. Triệu Tiến nhìn thấy đã hiểu rõ, lại lười để ý tới. Mặc kệ là Từ Trân Trân hay Mộc Thục Lan làm việc đều nắm rất chắc chừng mực. Chuyện giữa các nàng, để cho chính các nàng tự mình đi giải quyết.
- Tiến ca, hiện giờ nơi Từ Châu và xung quanh, giáo chúng trung thành với chúng ta là có, nhưng một dạ hai lòng càng nhiều hơn. Gian tế Từ Hồng Nho phái tới ẩn náu ở trong những kẻ một dạ hai lòng đó. Có một số kẻ quả thật chưa chắc là được an bài sang đây, nhưng Từ Hồng Nho bên kia hạ lệnh, bọn họ lại không dám không nghe. Mộc Thục Lan phân giải rất mạch lạc.
Mộc Thục Lan cũng có tính toán của mình.- Thiếp đây chuyện làm được bây giờ không nhiều, trước hết tìm ra giáo chúng thật sự trung thành.
Đối với chuyện Mộc Thục Lan chỉnh sửa và nắm trong tay cử động của Văn Hương Giáo, Triệu Tự Doanh tất nhiên là phải toàn lực ủng hộ, tuy nhiên nhìn trao đổi của Mộc Thục Loan và vợ chồng Trịnh Toàn, Triệu Tiến biết rằng về sau mình không cần để mắt tới quá nhiều.
Mồng hai tháng ba năm đầu Thiên Khải, đội Thân Vệ của Triệu Tiến bận rộn khí thế ngất trời. Nhìn thấy cảnh tượng này, người quen thuộc Triệu Tự Doanh đã biết rõ, Triệu Tiến sắp rời khỏi Từ Châu rồi, chỉ là không biết rõ đi nơi nào xung quanh đây. Vốn ban đầu chỉ có mấy chỗ phán đoán như cửa sông Thanh Giang, Túc Châu, trang viên bờ đông hồ Lạc Mã, hiện giờ lại phải cộng thêm bốn huyện Sơn Đông, thật sự là mò không chuẩn xác.
- Tiến gia, có người cầu kiến.
Triệu Tiến đang bàn bạc với Như Huệ và Vương Triệu Tĩnh mở phân hiệu Văn Sơn Hành Túc Châu, xẩy thấy gia đinh truyền vào, còn chưa đợi hỏi người nào, gia đinh kia lại mở miệng nói.- Người tới nói là quản sự Điển Bảo của phủ Lộ Vương Hà Nam, mang theo sáu gã tùy tùng, là tối qua mới tới. Vừa rồi chỉ thẳng tên họ muốn gặp Tiến gia, khi nói chuyện không lễ độ gì sất.
- Phủ Lộ Vương? Quản sự Điển Bảo? Triệu Tiến nhíu mày. Mấy người trong phòng theo đó nhìn về hướng Ngưu Kim Bảo đứng ở một phía. Trong ranh giới của Triệu Tự Doanh, cũng chỉ Ngưu Kim Bảo này có dính dáng tới phủ Lộ Vương.
Vương Triệu Tĩnh giải thích một câu.- Đại ca, quản sự Điển Bảo này là người trông coi sản nghiệp của cải trong phủ phiên vương.
Triệu Tiến đột nhiên mỉm cười, mọi người trong phòng đều phải sửng sốt, đều cảm thấy cổ quái, đây thật không phải lúc cười. Triệu Tiến mở miệng hỏi gia đinh bẩm báo kia.- Nếu như kẻ này không nói mình là người phủ Lộ Vương, bọn chúng không lễ độ như thế, ngươi có phải lập tức đánh người ra ngoài không?
Gia đinh cũng kinh ngạc, suy ngẫm chốc lát mới có chút ngượng ngùng gật đầu, thanh âm không mấy vui vẻ nói.- Tiểu nhân nghĩ, vương gia gì kia khẳng định đều là đại sự.
- Ngươi không có gì sai. Không cần hoảng. Ngươi hiện giờ dẫn người vào đây thì tốt rồi. Triệu Tiến cười nói đôi câu, gia đinh bẩm báo kia nhẹ nhàng thở ra, vội vàng rời đi.
Đợi gia đinh này rời khỏi, Triệu Tiến xoay người nhìn về phía Vương Triệu Tĩnh và Như Huệ. Hai người bọn họ cũng đều nhíu chặt chân mày, thần sắc nghiêm trọng. Triệu Tiến vừa lắc đầu vừa cười.
- Nhìn thấy không, bất kể là tên đó hay là các người, bình thường đều là kẻ không sợ trời, không sợ đất, nhưng vừa chạm tới phiên vương, ai nấy đều chân tay co rúm. Ta chính bởi vì vậy mới không vội.
Một câu cuối cùng này nói không đầu không đuôi, tuy nhiên Vương Triệu Tĩnh và Như Huệ vừa nghe đã hiểu. Hai người hai mắt nhìn nhau đều tự cảm thấy có chút hổ thẹn. Vương Triệu Tĩnh ho khan mấy tiếng vừa muốn mở miệng, Ngưu Kim Bảo vẫn luôn trầm mặc thanh âm ồn ồn nói.- Lão gia, tiểu nhân cần lảng tránh chốc lát hay không?
- Tại sao phải lảng tránh. Nếu chẳng may chốc nữa có nguy hiểm gì, ngươi há không làm tròn bổn phận hay sao? Triệu Tiến khó có được lúc trêu đùa, song trong phòng càng lúc càng yên ắng, tất cả đều cảm thấy được Triệu Tiến có chút nóng nảy.
Không qua bao lâu, quản sự Điển Bảo của phủ Lộ Vương được dẫn vào. Vừa nhìn thấy dáng người cân nặng vị này đã biết rằng là hạng người trông coi của cải ra vào. Eo to giống như vại nước tiểu, dáng mập mạp cả mặt bóng nhẫy, ăn vận rất là giàu sang, vẻ mặt xấc xược lạ kỳ. Sau khi đi vào trong phòng trước hết không đánh tiếng chào hỏi, chỉ làm mặt lạnh nói.- Chu mỗ có tên đầy tớ hầu hạ bên người, rất nhiều việc phải có y ở bên cạnh mới làm được. Triệu... Triệu công tử có cho được chút tiện lợi này hay không. Để cho y vào đây.
Triệu Tiến ngồi ở nơi đó, Vương Triệu Tĩnh và Như Huệ đứng ở sau lưng hắn, Ngưu Kim Bảo, Tôn Đại Lâm và Mạnh Chí Kỳ thì vòng xung quanh. Nghe thấy lời Chu quản sự này, Triệu Tiến cười gật đầu. Gia đinh sau lưng lập tức đi ra an bài. Chu quản sự kia cũng không có ôm quyền chắp tay, chỉ hậm hực tìm ghế ngồi xuống, lầm bầm nói.- Một kẻ thôn dân đã lớn lối như thế, gặp được người vương phủ tới không ngờ còn dám soát người.