Từ đầu tới đuôi gã quản sự béo mập này cũng không muốn làm lễ ra mắt hỏi thăm. Chân mày Vương Triệu Tĩnh và Như Huệ đều đã nhăn lại, Triệu Tiến thì cười hi ha. Sau chốc lát, đầy tớ của quản sự cũng được dẫn vào, là người trẻ tuổi nhanh nhẹn, sau khi vào phòng chỉ đảo mắt nhìn quanh, đến cuối cùng lại nhìn chằm chằm trên người Ngưu Kim Bảo. Nhìn thật chăm chú chốc lát, sau đó mới đi tới sau lưng Chu quản sự kia, vả lại ghé sát tới bên Chu quản sự rỉ tai nói nhỏ mấy câu.
Nói cái gì mọi người đều đoán ra được, chỉ nhìn khuôn mặt Chu quản sự kia mau chóng trỗi lên vẻ kiêu căng, trước liếc mắt nhìn Ngưu Kim Bảo, sau đó mở miệng nói.
- Triệu Tiến, ngươi biết giết hại bộ hạ của thân vương là tội lớn hay không?
Triệu Tiến cười nói.- Đánh đồng với mưu phản, cái này ta biết rõ.
- Chứa chấp phản tặc bậc này, chính là tội đồng đảng. Sẽ phải bị chặt đầu tịch biên gia sản, thậm chí phải trảm cửu tộc. Ngươi cũng biết cả sao?
- Đương nhiên là biết.
Chu quản sự nói hung hăng bức người, sắc mặt Ngưu Kim Bảo âm trầm sắp biến thành đen rồi, còn trên mặt Vương Triệu Tĩnh và Như Huệ thì lộ ra vẻ khinh thường, chỉ có Triệu Tiến vẫn mang ý cười.
Nhận ra vẻ hung hăng bức người này của mình không có hiệu nghiệm, Chu quản sự lại liếc nhìn Ngưu Kim Bảo, giọng điệu chậm rãi nói.- Nhìn nơi chốn nhỏ bé của các ngươi, ở Từ Châu gầy dựng ra cục diện một phương cũng thật vất vả, ai nấy có nhà cửa, vợ con lại càng gian nan. Chu mỗ cũng không muốn làm chuyện không lưu tình nghĩa gì. Những lời vừa rồi của Chu mỗ thiết nghĩ các ngươi cũng nghe hiểu rõ là ý gì. Buôn bán hai nơi chợ muối và tửu phường, các ngươi nhượng lại đi.
Lời nói đột nhiên có biến chuyển. Chợ muối và tửu phường này là hai nguồn của cải lớn của Hà Gia Trang, Chu quản sự này mở miệng đã muốn bảo Triệu Tiến nhượng lại. Trên mặt Triệu Tiến vẫn mang ý cười như cũ, người sau lưng cũng đều bình tĩnh. Nhìn thấy biểu tình của mọi người sau lưng và Triệu Tiến, Chu quản sự này lại có chút nóng nảy khó hiểu, song vẫn kiềm hãm lại bản tính nói.- Nếu như ngươi đưa một nửa chợ búa cho Chu mỗ, chợ muối cũng sẽ lưu lại một thành cho ngươi.
- Nói xong chưa?
Triệu Tiến mở miệng hỏi một câu. Cả mặt Chu quản sự tràn đầy kinh ngạc, người trung niên nhanh nhẹn sau lưng gã cũng ngạc nhiên, trong lúc nhất thời không biết trả lời câu hỏi của Triệu Tiến thế nào, chỉ theo đó gật đầu.
Triệu Tiến quay đầu nhìn Vương Triệu Tĩnh và Như Huệ, lại ngó sang Ngưu Kim Bảo, Tôn Đại Lâm và Mạnh Chý Kỳ. Ngưu Kim Bảo lúc này đã trấn định lại, Vương Triệu Tĩnh nhịn không được cười phá lên, Như Huệ cũng lắc đầu, Triệu Tiến bật cười ha hả.
Trong tiếng cười đó, Chu quản sự và tên đầy tớ sau lưng kia cả mặt ngạc nhiên sau đó biến thành tràn đầy tức giận. Tiếng cười dừng lại, không đợi Chu quản sự này mở miệng, Triệu Tiến cười hỏi.- Sản nghiệp núi vàng biển bạc này, ngươi nói đòi là được, bằng vào cái gì nào?
Chu quản sự cũng nhẫn nhịn không được nữa, đứng phắt dậy khỏi chỗ ngồi, thịt mỡ cả người đều theo đó không ngừng núng nính, chỉ Ngưu Kim Bảo nói.- Hung đồ này sát hại tính mạng thân thuộc Lộ Vương. Đó chính là đại tội mưu phản. Ngươi thu dụng trọng phạm bậc này cũng đồng nghĩa có dính líu với mưu phản. Chu mỗ có ý tốt suy nghĩ cho ngươi, bảo ngươi lấy gia sản đổi lấy bình yên của mình. Không ngờ rằng ngươi còn kiêu ngạo như vậy, thật là không biết sống chết.
Triệu Tiến cười hỏi lại.- Nếu như tất cả đều nói là ta mưu phản rồi. Ngươi còn dám tới trong nhà của phản tặc. Lá gan ngươi không nhỏ, cũng là không biết sống chết sao?
Lời nói này vừa ra Chu quản sự và đầy tớ đằng sau gã sắc mặt tái nhợt, thân thể giật rung một cái, lập tức Chu quản sự kia gào thét.- Ta là Quản sự Điển Bảo của phủ Lộ Vương, là quan lại thuộc phiên vương được sắc phong. Ngươi dám chạm vào ta, ngươi muốn tạo phản sao? Ngươi muốn bị tịch biên gia sản giết cả tộc không?
Bên này vừa dấy lên động tĩnh, bên ngoài lập tức có mấy gia đinh cầm đao xuất hiện. Triệu Tiến chán chường phất tay, bọn gia đinh gật dầu lui về sau. Chu quản sự đối mặt Triệu Tiến, tất nhiên không nhìn thấy một màn này. Tuy nhiên phất tay của Triệu Tiến cũng không có dừng lại, chính là điệu bộ đuổi người. Nét cười trên mặt vẫn còn đấy nhưng đã trở nên rất nhàm chán.- Cũng chỉ có chút bản lãnh này mà thôi. Ta bên này còn có việc phải bận rộn, các ngươi cút đi thôi.
- Ngươi! Chu quản sự tắc nghẽn chốc lát lập tức bùng lên lửa giận, chỉ Triệu Tiến nói.- Ngươi... cái hạng người hèn mạt không biết sống chết. Cho ngươi con đường sống ngươi không đi, lão gia ta đây phải đi nha môn kiện ngươi. Đợi lúc tịch biên gia sản giết cả tộc, đợi lúc ngươi quỳ ở trên pháp trường, khóc lóc cũng không còn kịp nữa. Thức thời thì sang tên chợ búa cho ta. Điền sản thôn trang này cũng cho ta. Ta...
Triệu Tiến có chút bực bội phẩy tay.- Đi thôi. Đi thôi. Ta bên này còn có chuyện phải bận rộn.
- Ngươi! Chu quản sự tức giận tới sôi máu, ngực không ngừng phập phồng. Nhưng dù sao ở địa bàn người khác, hơn nữa gã quay đầu liếc mắt cũng nhìn thấy gia đinh cầm đao nhìn chằm chằm, chớ nói chi tới hán tử to béo sau lưng Triệu Tiến kia thần sắc lại càng không lương thiện. Hảo hán không chịu thiệt trước mắt, Chu quản sự hít thở hai hơi thật sâu, nghiến răng chỉ Triệu Tiến nói.- Ngươi chờ chém thành trăm ngàn mảnh đi.
Sau khi nói xong, oán hận rời khỏi, người trung niên kia xoay đầu liếc nhìn chằm chằm Ngưu Kim Bảo mấy lần, lúc này mới bước nhanh đi ra ngoài.
Đợi người ra khỏi phòng, Triệu Tiến cười nói.- Thứ bọn chúng dựa vào là gì. Chẳng qua chính là quyền thế của phủ Lộ Vương. Bọn chúng cho rằng dựa vào cái này thì đi lại được trong trời đất. Chỉ cảm thấy dưới gầm trời chỉ có mình ta, cái gì cũng không nhìn thấy, cái gì cũng không biết.
Vương Triệu Tĩnh khinh miệt nói một câu.- Thật sự là hạng rác rưởi vô dụng.
Ngược lại Như Huệ mở miệng nói.- Lão gia, cứ thả bọn chúng đi như thế sao?
- Nếu như không xé toạc một tầng này, kẻ nên kiêng nể vẫn phải kiêng nể. Triệu Tiến trả lời ngắn gọn một câu sau đó chuyện sang bên phía Ngưu Kim Bảo nói.- Ngươi tới lo liệu chuyện này. Chờ bọn chúng rời khỏi Từ Châu động thủ lần nữa. Có cần người thì tìm tới chỗ Triệu Tĩnh điều động. Chớ lưu lại người sống là được.
Ngưu Kim Bảo khom người vâng dạ, biểu tình trên mặt vẫn bình tĩnh như trước, nhưng nếu như nhìn kỹ, lại thấy ra được chút thoải mái.
Như Huệ cười chuyển sang chuyện khác.- Lão gia, Thi Bình Ngao kia tính tiền lương, quân nhu quả thật là một tay giỏi giang. Chia phát lương thảo đoàn đội gia đinh chúng ta sau khi được Thi tiên sinh chỉnh lý so với trước giờ thuận lợi hơn không ít.
Triệu Tiến cười tiếp lời.- Chầm chậm sẽ tới. Hiện giờ Mã Xung Hạo kia cũng đã nén lại lòng dạ làm việc. Thi Bình Ngao kia sớm muộn cũng có chỗ cho chúng ta dùng tới.
Lúc này Lưu Dũng đã đi tới chỗ Khổng Gia Trang, nơi đó giáp ranh với Tào huyện và Ngư Đài, vừa hợp bố trí chút chuyện. Kẻ y lưu lại trấn thủ nơi Hà Gia Trang không ngờ lại là Mã Xung Hạo.
Bản lĩnh chính là bản lĩnh, mặc dù Mã Xung Hạo ở trong đội Nội Vệ không được người ưa thích, nhưng bản lĩnh làm việc của gã giống như gia đinh đội Nội Vệ, thậm chí còn phải giỏi hơn rất nhiều đầu mục lâu năm. Võ nghệ khá là xuất chúng, mặc kệ một chân không có thuận lợi, nhưng một đối một không có mấy người là đối thủ của gã. Cộng thêm trong quan trường luyện ra được phép đoán ý qua sắc mặt lời nói khiến cơ duyên của gã trong đội Nội Vệ càng lúc càng tốt đẹp, ở các nơi khác cũng càng lúc càng nhiều người cảm thấy gã không tồi.
Dẫn các lộ nhân mã uy hiếp Từ Châu, suýt nữa khiến Triệu Tự Doanh Từ Châu lâm vào con đường cùng tất nhiên rất nhiều người nhớ rất rõ ràng. Song chuyện này cũng dần dần trôi xa, Mã Xung Hạo cũng người một nhà thân phận đã được nghiệm chứng. Hoàn cảnh của gã càng lúc càng tốt, không nói giữa các đồng bọn, Lưu Dũng không phải chỉ một lần từng khen ngợi Mã Xung Hạo ở trước mặt Triệu Tiến.
Quản sự phủ Lộ Vương vênh váo tự đắc tới tận cửa hỏi tội, lại khí thế bừng bừng rời khỏi, sau đó từ Hà Gia Trang nhắm thẳng hướng thành Từ Châu rời đi. Một màn này tất nhiên bị Mã Xung Hạo nắm chặt. Chuyện tới ngay trên miệng này điều Mã Xung Hạo làm được cũng không nhiều, song gã lại phán đoán rất rõ ràng tâm ý của Triệu Tiến, không có ngăn cản mấy người này, còn an bài người đi báo tin cho chỗ thành Từ Châu.
So với náo nhiệt của Hà Gia Trang, thành Từ Châu bên này thì rất vắng lặng, cũng may khách điếm vân vân cũng còn coi như chỉnh chu, Chu quản sự kia sau khi trời tối mới chạy tới Từ Châu, chỉ đành trú lại trong khách điếm ngoài thành.
Mới an ổn chỗ ở xong, Chu quản sự này tập hợp sáu gã tùy tùng lại, vẻ mặt thận trọng dặn dò.- Hà Gia Trang giàu có thành cái dạng gì các ngươi cũng nhìn thấy được. Tửu trang kia và chợ muối kia còn có chợ búa đều là nơi ngân lượng chảy thành sông. Chờ bắt được Triệu Tiến này tống vào ngục, mấy thứ này đều xem như tiền của phạm tội có được, thành đồ trong vương phủ, rơi xuống cho chúng ta được cái gì. Không bằng trước tiên kẹp ra một vài thứ, chỉ cần tiện tay moi được một chút, cả đời, mấy đời chúng ta đều ăn dùng không hết.
Tất cả đều hớn hở gật đầu, Chu quản sự lại làm một số sắp xếp, mọi người đều gật đầu vâng dạ, ai nấy phát lời thề thốt không tiết lộ chân tướng, lúc này mới tự trở về chỗ của mình. Song biết được bản thân mình sắp phát tài lớn rồi, cả đêm đó chắc chắn cũng không ai ngủ được.