Vẻ mặt Mã Xung Hạo trở nên nghiêm nghị, trịnh trọng nói.- Bẩm Tiến gia, thuộc hạ cũng chỉ là suy đoán, nếu thật sự tham tiền thì sau khi khám nhà sẽ vơ vét một món, chúng cũng sẽ thu tay. Dù sao quan văn sĩ tử gần gũi gắn bó, nói không chừng tìm được tới ai đó không kịp thu tay sớm sẽ có phiền toái. Nhưng thuộc hạ cũng chỉ đoán thôi, nếu không phải bỏ tiền ra chỉ sợ...
Triệu Tiến gật đầu lại hỏi.- Bỏ tiền ra dò la tin tức, ngươi có cách, chuyện này trước tiên giao cho ngươi làm. Dùng quen biết kinh sư của ngươi đi cứu phụ thân của Vương Triệu Tĩnh. Đừng sợ tiêu tốn ngân lượng. Hôm nay ngươi hãy tìm người quen đi, chuyện tiền bạc không cần lo, khi ngươi xử trí công việc sẽ đưa tới đó.
Mã Xung Hạo khom người đáp lại.- Chỉ là dò la tin tức, phía kinh thành có mấy người rất đáng tin cậy, mong Tiến gia cứ yên tâm.
- Mấy người cùng đi theo Nhiếp Hắc, không cần làm chuyện khác, bất cứ lúc nào đợi ta căn dặn. Triệu Tiến mở miệng nói, Mã Xung Hạo vội vã khom người đáp lại, cáo từ rời đi.
Đợi Mã Xung Hạo rời khỏi, vẻ nghi hoặc trên khuôn mặt mấy người trong phòng càng rõ hơn, liếc nhìn nhau, nhất thời đều không biết nên nói gì, Vương Triệu Tĩnh chần chừ hỏi.- Đại ca, bạc này sao mà nhanh đến kinh sư được, Vân Sơn Hành điều động nhất thời cũng không kịp.
Triệu Tiến thuận miệng đáp lại một câu.- Trước hết để cho Lý gia ở Lâm Thanh điều động. Ông ta làm Tuần kiểm, không biết bao nhiêu thương nhân phải nịnh bợ, ở đó cũng gần kinh thành.
Điều này vốn dĩ không phải thứ mọi người bận tâm, mọi người liếc nhìn nhau vẫn trầm mặc, Triệu Tiến vỗ tay xuống mặt bàn, đứng lên nói.- Cần sửa soạn thì đã sắp sẵn rồi, nên làm cũng đã làm rồi, tiếp sau việc chúng ta phải làm là bình tĩnh dò la tin tức, ai đi làm việc người nấy đi.
Trong giọng nói của hắn mang theo chút bực bội, vốn là kể sơ qua hỏa khí với mọi người, giảng giải phương trận trường mâu hoàn chỉnh, kết cuộc đột nhiên có một tin tức xuất hiện, rất nhiều chuyện phải làm từ từ thì đã trở nên gấp rút, dồn dập như thế chắc chắn sẽ có chuyện sai sót và sơ xuất thế này thế kia.
Trong phòng mọi người đều xin cáo lui, họ còn bận rất nhiều việc, Vương Triệu Tĩnh cố ý rơi lại sau cùng, đợi tất cả mọi người đều đi ra, y lại tới trước mặt Triệu Tiến, vẻ mặt quyết tâm, hít một hơi thật sâu định nói gì đó, nhưng mồm mở ra lại khép lại, vẻ mặt lại có thần sắc lưỡng lự.
- Trước khi chưa điều tra ra manh mối sự việc, đệ đừng nghĩ nhiều quá, làm tốt việc của đệ đi. Triệu Tiến trầm giọng nói, hắn cũng đoán được Vương Triệu Tĩnh muốn nói gì, nhưng nói như vậy, thân là con người, đâu dễ dàng quyết đoán như vậy.
Vương Triệu Tĩnh gật đầu, mắt rưng rưng, tuy nhiên cúi đầu cố che giấu, Triệu Tiến vỗ vai Vương Triệu Tĩnh nói tiếp.
- Bất kể là cướp ngục hay thế nào, chắc chắn sẽ cứu được Vương thúc từ kinh thành ra, đệ cứ yên tâm.
Đi cướp ngục kinh thành, nói ra như chuyện cổ tích, khó bề tưởng tượng nổi, nhưng Triệu Tiến nói chắc như đinh đóng cột, Vương Triệu Tĩnh giơ tay lau khóe mắt, khom người xuống vái, đang định làm thì bị Triệu Tiến nâng lên, nhìn y chằm chằm.- Huynh đệ nhà mình, những chuyện này đều nên thế.
Vương Triệu Tĩnh hít một hơi thật sâu, Triệu Tiến dịu giọng nói.- Trở về nghỉ ngơi sớm đi, ngày mai bắt đầu bận rộn rồi.
Trước khi sắp nói lời cáo từ, Vương Triệu Tĩnh cũng không nói câu gì, Triệu Tiến tiễn y ra ngoài sân, lúc đi đã nghe thấy tiếng vó ngựa dồn dập vang lên khắp nơi, sau đó đều đi xa hết, đã bắt đầu truyền lệnh truyền tin đi khắp nơi.
Nhưng chợ muối Hà Gia Trang và các thế lực của Triệu Tự doanh hiện nay đều không cảm nhận được quá nhiều điều khác nhau, vì tất cả đều buôn bán theo lẽ thường, nhưng mỗi người đều biết có chuyện sắp xảy ra.
Cho dù đã dặn dò người nhà của mọi người đi tới trại điền trang bờ đông hồ Lạc Mã, nhưng Triệu Tiến không dự định để Từ Trân Trân, Mộc Thục Lan và con cái rời đi.
- Nếu ta không bảo hộ được các nàng thì trong mấy tấc vuông Từ Châu Bi Châu này, các nàng đi đâu được chứ? Triệu Tiến biết tính tình thê thiếp của mình, hắn nói không hề giấu diếm.
Từ Trân Trân và Mộc Thục Lan cũng tỏ vẻ thản nhiên, chỉ có Triệu Phương và Triệu Long không biết đã xảy ra chuyện gì, một đứa cười, một đứa khóc, một lúc sau lại thay đổi cho nhau, khiến trong phòng vô cùng náo nhiệt.
- Việc làm ăn ngoài quặng sắt Cảnh Sơn đó trước mắt đều dừng lại, rèn binh khí áo giáp cho phu quân. Tráng sĩ của Từ gia cũng không ít, biên luyện ra cũng là trợ lực của phu quân.
- Trước mắt thấy sự việc có chút kỳ quái, nhưng còn chưa đến bước này. Triệu Tiến buồn bực trả lời, phân giải trước sau, cộng thêm phán đoán của Mã Xung Hạo thì chuyện này cực kỳ đáng ngờ.
Trước đây vẫn luôn phòng bị Từ Châu dính dáng đến tội danh mưu phản, nhưng một khi bị đổ lên đầu tội danh này lại chẳng phải là với Từ Châu, luôn cảm thấy kỳ lạ khó chịu.
- Tiến ca, nếu triều đình muốn động tới Từ Châu, trong Văn Hương Giáo tất nhiên có phi ký truyền tin, tính ngày thì chậm nhất mai mốt sẽ nhận được tin, tới khi đó sẽ càng chuẩn hơn.
Mặc dù Từ Trân Trân biết trong tay Mộc Thục Lan có một đám nhân mã, chuyện can hệ đến Văn Hương Giáo, Mộc Thục Lan cũng chỉ nói riêng với Triệu Tiến.
- Từ gia và Vương gia ở kinh thành đều có bố trí, chuyện lớn như vậy lại chẳng phải đại sự dính dáng tới Văn Hương Giáo, phi ký đi nhanh nhưng sẽ không quá cơ mật, mấy tai mắt ngầm mà thiếp thân sắp xếp đều sẽ chặn được để biết tin.
Mộc Thục Lan nói rất rõ ràng, song sau khi ăn cơm tối xong, Triệu Tiến nói chuyện riêng với Mộc Thục Lan lại không phải vì chuyện này.
- Tiểu Lan, huynh muốn phái người vào kinh cướp ngục, bên muội giúp đỡ được chăng?
- Thuộc hạ mà nhị bá và tứ thúc của muội mấy năm nay gom lại đã tan tác rồi, hiện giờ còn đang từ từ gom góp lại. Phía kinh thành sợ là không có, nhà của Tiểu Lương quen thuộc với kinh sư, tuy nhiên chuyện dẫn lối như vậy cũng là không trông cậy được.
Triệu Tiến trầm mặc, sau khi đám Vương Triệu Tĩnh rời đi, Triệu Tiến không vội đi, chỉ đóng cửa hỏi thăm.- Gom đủ một đội giỏi võ nhanh nhẹn tới kinh thành cướp ngục, các ngươi có nắm chắc không?
Trong phòng Tôn Đại Lâm và Mạnh Chí Kỳ đều lộ vẻ kinh hãi, Ngưu Kim Bảo và Nhiếp Hắc thì giữ vẻ mặt bình thường, yên lặng một lúc, Nhiếp Hắc lắc đầu đáp.- không nắm chắc, kinh thành quá lớn, giết vào không khó, cứu người ra cũng không khó. Nhưng cướp thiên lao tất nhiên đóng cổng tra xét khắp cả thành, cho dù cứu ra được e rằng vẫn phải bị bắt lại.
- Nhiếp huynh đệ nói không sai, trong tay lão gia không thiếu kẻ giỏi võ nhanh nhẹn. Đám người ở kinh thành đó đã quen hưởng thụ, không có gan chém giết, nhưng phiền toái thì vẫn có. Một khi kinh động, bốn phương tám hướng đều có người tới, kinh thành này lại quá lớn, chỉ sợ còn chưa xông được ra. Cổng thành nếu đóng lại rồi, khi đó thì thật sự có chạy đằng trời.
Triệu Tiến lại hỏi.- Nếu đem ngân lượng đến các nơi, mua chuộc toàn bộ trên dưới, chúng ta phái người tới chỉ là hộ tống người ra, phòng khi chẳng may thì sao?
Đám Đông Xưởng này đã vì tiền mà lừa gạt, vậy thì đưa bạc cho chúng, Triệu Tự Doanh tích góp nhiều vàng bạc như thế, giờ là lúc nên dùng.
Nghe nói vậy, Nhiếp Hắc và Ngưu Kim Bảo đều không lên tiếng, lại trầm ngâm, Nhiếp Hắc mới mở miệng nói.- Có lẽ có mấy phần nắm chắc, nhưng ở nơi như kinh sư, mọi sự không dám có gì bảo đảm.
- Ngày mai tìm Mã Xung Hạo, hỏi rõ đường xá ở kinh thành trước. Nếu biết được cặn kẽ chỗ giam giữ ở đâu là tốt nhất, trước tiên xây dựng diễn luyện ở Từ Châu trước. Triệu Tiến buồn bực nói, đây chính là tiền lệ định ra trước khi nhảy vào Phùng gia trước đây.
Tuy nhiên mọi người cũng biết không gấp được, tin tức vẫn chỉ là lời từ một phía của người đưa tin, giờ Vương Hữu Sơn rốt cuộc ra sao còn chưa biết, thậm chí có phải bị nhốt trong thiên lao Chiếu Ngục hay không cũng không biết, hết thảy đều phải đợi người bên này đi điều tra, qua qua lại lại nhanh nhất cũng phải mười mấy ngày.
Sau khi dặn dò xong bên chỗ Mộc Thục Lan, buổi tối Triệu Tiến ngược lại ngủ cùng Từ Trân Trân. Trước khi ngủ, Từ Trân Trân thì thầm hỏi.- Phu quân, hay là bảo Đại Phượng và Tiểu Long cùng đi với Mộc muội tử tới trại lưu dân?
- Không nên nghĩ bậy bạ. Triệu Tiến tức giận đáp lại một câu, có lẽ thấy ngữ khí của mình quá nặng, lại giải thích thêm.- Cho dù thật sự tới bước đó, cũng không phải tới chỗ lưu dân.
Từ Trân Trân nằm đó nói lời xa xôi.- Thiếp thân từ nhỏ trông coi việc gia, tính cách cũng mạnh mẽ, trưởng bối trong nhà nói thiếp thân sau này lấy chồng sẽ thiệt thòi bị ức hiếp.nNhưng sau khi đi theo phu quân, tất cả đều rất hài lòng, thiếp thân rất mãn nguyện. Nghĩ đây là phúc phận thì sẽ có một chỗ khó chịu, cứ cách một đoạn tháng ngày lại phải lo lắng đề phòng, lo cho hai đứa con, lo cho phu quân, cũng lo cho mình.
Triệu Tiến nhất thời cũng không nói gì, im lặng một lúc mới lên tiếng.- Sau lần này, nàng cũng không còn phải lo lắng sợ hãi nữa, nhưng còn phải lo lắng sợ hãi liền cả một năm hoặc mấy năm.
Lời này làm cho Từ Trân Trân phì cười, nhéo cánh tay Triệu Tiến, che miệng khẽ cười không ngừng.
Một đêm qua đi, sáng sớm hôm sau tỉnh dậy, Triệu Tiến phát hiện ra mình ngủ rất ngon, lẽ ra liên lụy đến đại án mưu phản, tiếp đó sắp xảy ra mưa rền gió dữ, nhưng mình lại không lo lắng gì, cũng thật kỳ quái.
Triệu Tiến biết rằng mình đã đủ trấn tĩnh, nhưng liên lụy mưu phản lại là chuyện hắn luôn lo lắng, bởi vì tới bước này chính là vạch mặt hoàn toàn, trước đây thi thoảng nghĩ tới đều trằn trọc không yên, lần này thực sự gặp phải lại không lo lắng gì.
Nếu nói tảng đá đang treo cuối cùng cũng buông xuống thì không phải, có lẽ quá nhiều điểm đáng ngờ hỏi ra hôm qua, vốn dĩ không có cách nào thực thi.
Trước đây Triệu Tiến luyện công buổi sáng đều là sức mạnh và võ nghệ, sau khi Lộ Dịch tới liền bắt đầu học bắn súng, dùng súng hỏa mai mới làm ra, chiếu theo cử động chuẩn mực trên sách đồ hình của Lộ Dịch, bắt đầu làm tỉ mỉ từng bước nhét đạn bắn ra.
Sau khi buổi tập luyện sáng sớm kết thúc, cả nhà ăn bữa sáng, sau đó một ngày bận rộn bắt đầu, so với trước đây, hôm nay không có gì khác, những chuyện công việc dặn dò ngày hôm qua, hôm nay sẽ bắt đầu có lời trả lời lại.
- Người đưa tin các nơi đều đã lên đường, phía châu thành đã bắt đầu động đậy.
Triệu Tiến theo thường lệ đầu tiên đi tới giáo trường của đội Thân Vệ và đoàn thứ nhất, trên đường Nhiếp Hắc đã theo tới, điều Nhiếp Hắc muốn nói là chuyện khác.
- Lão gia, chợ muối và các chợ ở khắp nơi đều không thấy chút động tĩnh gì, trong các trạch viện riêng cũng hết thảy như cũ, không có bất cứ khác thường nào.
Nghe thế, Triệu Tiến nhíu mày lại, đây mới là chỗ quỉ dị thật sự. Chợ muối và chợ búa đều là cửa tiệm do thương gia giàu có mở, trong đó thương nhân giàu có ở cửa sông Thanh Giang và thương nhân buôn muối Dương Châu dính dáng rất nhiều, có chút lộn xộn thậm chí còn liên lụy đến trong nhà mấy người quyền quý ở Sơn Đông, Hà Nam những người này dựa vào bối cảnh đương nhiên tin tức linh thông.