Hữu trưởng sử Tư Văn Hiên hừ lạnh một tiếng khinh thường nói.- Nói kẻ sĩ cương nghị gì. Đường đường mệnh quan triều đình lại bị thổ hào Từ Châu dọa mềm nhũn. Nếu như truyền ra bên ngoài, há không phải mất mặt người Sơn Đông chúng ta.
Trong mắt người phủ Lỗ Vương bọn chúng chính là chủ nhân Sơn Đông, thường xuyên có lời lẽ đại loại thế. Sau khi nói xong câu này, Tư Văn Hiên lại nhíu mày mở miệng hỏi.- Sau lưng cường hào Từ Châu này là ai, là quan trên đất đó hay là trong triều đình có người chống lưng. Có thân phận quan lại sao?
- Cái này... cái này tiểu nhơn vẫn chưa biết.
Hữu trưởng sử của phủ Lỗ Vương Tư Văn Hiên giọng điệu chợt trở nên nghiêm khắc.- Vậy đi thăm dò, mau đi tra.
Người bị chất vấn nọ vội vàng khom người nhận lệnh, xoay người bước nhanh chạy ra ngoài không dám có mảy may chậm trễ. Người xung quanh tuy rằng thở mạnh cũng không dám nhưng cũng biết vị Trưởng sử này không có thật sự nóng giận. Đây cũng không lạ lùng, vỏn vẹn chỉ là một tên thổ hào Từ Châu, sao sẽ được để vào trong mắt bậc cành vàng lá ngọc như phủ Lỗ Vương này, nói một câu cũng bẩn mồm.
- Chờ chốc nữa đi chỗ Tri phủ đưa bái thiếp, nói bản quan muốn tới nhà thăm hỏi. Hiện giờ thì dặn dò người viết thư cho chỗ Tuần phủ, chờ ta trở về xin vương gia đóng ấn. Trong thư phải nói hộ nông dân của vương phủ bị loạn dân ác đảng ức hiếp xin Tuần phủ đại nhân phái người tra hỏi.
Tư Văn Hiên rời khỏi ghế của mình đi ra ngoài, hai người hầu cận của gã lập tức đi theo đằng sau. Hữu trưởng sử Lỗ Vương không có đi ra quá xa chỉ tới căn phòng liền kề bên cạnh sân, nơi này nhìn như là phòng khách bình thường còn mấy nha hoàn dáng vẻ thanh tú hầu hạ, vừa thấy Tư Văn Hiên đi vào vội vàng chạy sang ân cần.
- Mời Kiều bách hộ lại đây, nói là có chút việc riêng muốn bàn. Tư Văn Hiên mở miệng nói, một gã hầu cận khom người một cái bước nhanh tời khỏi phòng.
Tư Văn Hiên thở hắt ra, xoa mi tâm của mình, ở nơi đó nhắm hai mắt lại. Đọc sách cầu công danh nhưng được an bài làm quan lệ thuộc trong vương phủ, vậy thì cũng không nói được tiền đồ gì nữa rồi. Cho dù có làm được chức Trưởng sử này cũng chỉ là quyền hạn to lớn trong một vùng trời đất vương phủ này, không có khả năng điều đi nơi khác, cũng không thăng tiến, chỉ sẽ ở trong vương phủ sống hết quãng đời còn lại chỉ vĩnh viễn coi như quan viên lệ thuộc vương phủ này, phẩm cấp này vốn dĩ không khả năng đổi tới nơi khác.
Tiền đồ như thế, không cầu được công danh, vậy chỉ còn cách dùng tài năng trên gia sản tiền tài. Việc lớn việc nhỏ của phủ Lỗ Vương đều thao túng ở trong tay Tư Văn Hiên, mấy hoạn quan thừa lệnh nhận lãnh ti chức cũng không can thiệp được. Mỗi năm một phần tư khoản thu vào sản nghiệp điền trang của phủ Lỗ Vương thậm chí càng nhiều hơn nữa đều vào trong túi Tư Văn Hiên. Chỉ qua mấy năm quả thật phải nói là giàu ngang một nước rồi.
Hữu trưởng sử phủ Lỗ Vương Tư Văn Hiên vẫn rất tỉnh táo, gã biết rằng tuổi tác mình lớn thêm nữa cũng sẽ lẩm cẩm phạm sai lầm. Chức Trưởng sử vương phủ này tuy rằng là cái bếp nguội lạnh mãi không cháy được, nhưng cũng có không ít người thèm thuồng nhòm ngó. Đợi chờ phạm lỗi bị người xách đi vứt bỏ còn không bằng bản thân bớt chút sĩ diện. Quả nhiên, ngoại trừ của chìm, của nổi trước đây cũng lấy được chút sản nghiệp truyền lại đời sau.
Tư Văn Hiên cũng mua trạch viện và bố trí cửa hiệu ở Lâm Thanh Châu và Tế Ninh Châu. Điền trang gần kề phủ Tế Nam cũng có mấy cái, tuy nhiên ruộng đất tốt nhất Sơn Đông đều ở phủ Duyện Châu, Tư Văn Hiên vẫn là muốn ở nơi đó gầy dựng thôn trang truyền lại đời sau, nhưng đã không có bao nhiêu chỗ trống dư lại.
Kể từ khi biết Khổng phủ còn có điền trang ở Hà Nam và Bắc Trực Lệ, tâm tư của Tư Văn Hiên cũng trở nên lanh lẹ. Sơn Đông nếu như không còn đất, vậy sao không đi ra bên ngoài? Cho nên gã gấp gáp bố trí ở mấy nơi huyện thành gần kề Nam Trực Lệ. Nói cách khác, mấy nơi hoang vắng gã không biết sao trông thấy được này lại không ngờ rằng vừa mới động vào đã gặp phải trở ngại, điều này khiến Tư Văn Hiên trong lòng rất là căm tức.
Đang lúc ngắm mắt trầm tư, một tên đại hán đi vào phòng, đại hán này chỉ khoác bên ngoài áo bào ngắn, giữa eo giắt nhạn linh đao, có dáng vẻ hung hãn, nhìn thấy Tư Văn Hiên ngồi ở trên ghế lại vội vàng cung kính chắp tay ôm quyền nói.- Thuộc hạ bái kiến Trưởng sử.
Tư Văn Hiên mở mắt lộ ra nét cười thản nhiên, giơ tay ra hiệu nói.- Kiều xá nhân khách khí làm gì, ngồi xuống nói chuyện.
Nghi vệ, Xá nhân là võ quan trong vương phủ, từ sau khi ba Vệ sở của phiên vương hủy bỏ, thì chỉ có mấy chục gã Nghi vệ, Xá nhân gánh vác phòng bị và hộ vệ. Người tuy ít phẩm bậc lại không thấp, đại đa số có phẩm hàm Tổng kỳ và Bách hộ, nhưng phần đông đều là rác rưởi sống lay lất.
- Ở trước mặt Trưởng sử nào đáng nhắc tới. Gọi tôi Tiểu Kiều là được rồi. Vị Kiều bách hộ này tràn đầy kính cẩn nghe lời, nhưng dáng vẻ hung hãn của y lộ ra ngoài lại có vẻ ngượng ngừng lạ thường.
Tư Văn Hiên lắc đầu bật cười, giơ tay ra hiệu Kiều bách hộ ngồi xuống, mở miệng trêu chọc nói.- Nói bao nhiêu lần, Tiểu Kiều này là vợ của Chu Du, ngươi muốn bị người ta xem thành bọn nữ nhân sao?
Kiều bách hộ kia sửng sốt, tức thì cười ha hả. Đợi giọng cười ngừng lại, Tư Văn Hiên mở miệng nói.- Ngươi có rảnh đi Đơn huyện, Ngư Đài bên kia xem thử. Có người gây bất lợi cho thôn trang của vương phủ.
Nghe được lời này, Kiều bách hộ kia lông mày nhất thời dựng thẳng, thái độ hung dữ nói.- Ai ăn tim sói gan báo lại dám chạm tới sản nghiệp của vương phủ chúng ta, thuộc hạ đêm nay sẽ lên đường, mang mấy cái đầu trở về.
Hữu trưởng sử Tư Văn Hiên gật đầu. Trong mấy vị Nghi vệ, Xá Nhân trong phủ gia cảnh của gã Kiều bách hộ này tồi tệ nhất, làm việc cũng hung tàn ác sát nhất, thông đồng hết thảy với giang hồ lục lâm còn có quan binh trên đất này. Nghi vệ, Xá nhân khác gia cảnh giàu có ấm no, chỉ muốn sống tháng ngày thái bình trong vương phủ. Còn Kiều bách hộ này lại là kẻ sợ nghèo khổ, chỉ cần cho đủ lợi lộc, chuyện gì đều sẽ đi làm. Bởi vì tánh tình này, Tư Văn Hiên dùng gã Kiều bách hộ này rất là thuận tay, Kiều bách hộ cũng rất mực nịnh bợ với Hữu trưởng sử.
Tư Văn Hiên nhìn như vô ý nói.- Trong vương phủ chúng ta, đụng tới chuyện tiêu xài tiền của, vậy thì người người lên trước. Thật muốn đi ra sức đổ máu làm chút chuyện, không có một ai chịu nhích lên trước. Cũng chỉ có ngươi còn có cỗ tâm huyết. Lần này chớ mang quá ít người sang. Những bằng hữu của người mang nhiều thêm một chút.
Hai người tới lui lâu rồi, ám chỉ trong lời nói tất nhiên hiểu rõ. Mang nhiều bằng hữu một chút dĩ nhiên là lũ trộm cướp Sơn Đông kia rồi, còn có những quan quân giống thổ phỉ còn hơn cả thổ phỉ. Mang những người đó đi chính là muốn đại khai sát giới, đổ nhiều máu, rơi nhiều mấy cái đầu, trấn trụ cục diện. Nhưng lời như thế cũng giống như nói rõ ràng cục diện bên kia có chút khó nhằn, không giết người không được.
Nếu là trước đây, Kiều bách hộ vỗ ngực ưng thuận ngay, nhưng hiện giờ lại có chút khó xử, bật cười nói.- Trưởng sử, không phải thuộc hạ đùn đẩy. Vào lúc này, thuộc hạ thật triệu tập không được quá nhiều người, các nơi cũng quá bất tiện.
Nét cười trên mặt Tư Văn Hiên lập tức tiêu biến, lạnh lùng nhìn Kiều bách hộ nói.- Không phải tiêu tốn ngân lượng là được chứ gì? Các ngươi mỗi lần đi thôn trang nơi xa phạm án đều không ít người. Sao lúc này bất tiện được?
Giọng điệu đột nhiên chuyển sang lạnh lẽo, Kiều bách hộ vốn chỉ đã ngồi xuống nửa bên ghế luống cuống không kịp đứng lên. Chớ nhìn y là võ phu hung hãn, đối phương là quan văn sống an nhàn sung sướng, nhưng trước mặt Tư Văn Hiên này, Kiều bách hộ rất ngoan ngoãn. Y hoảng sợ liên tục giải thích.- Trưởng sử hiểu lầm rồi. Trưởng sử có lẽ không biết. Vào tháng chạp rồi, các lộ mã tặc phủ Duyện Châu chúng ta. Không, các lộ nhân mã ấy... ấy đều hao tổn không ít tinh nhuệ. Lại có người thấy được sơ hở, báo cừu thâu tóm đang phải đánh nhau vô cùng ác liệt. Thật sự là không điều ra người tới được.
- Bào tham tướng bên đó thì sao? Tư Văn Hiên nhíu mày hỏi. Phủ Duyện Châu có phủ Lỗ Vương, Khổng phủ Diễn Thánh Công, lại có vùng đất như Tế Ninh Châu, quan quân Sơn Đông có một phần ba đều ở nơi này, thiết lập riêng lẻ chức Tham tướng phái tới trấn thủ nơi này.
Nói tới Bào tham tướng này, trên mặt Kiều bách hộ nét cười chua chát càng nặng thêm, lắc đầu giải thích.- Lão Bào bên kia càng thảm bại hơn. Thuộc hạ dưới trướng của chính ông ta, cộng cả Thiên tổng, thân vệ gia đinh bên dưới tổn thất xấp xỉ từ tám thành trở lên. Vốn dĩ bòn mót không ra được người, hiện giờ đang luống cuống tay chân báo lên ôn dịch bệnh chết đó ài.
Nghe xong những lời này, Hữu trưởng sử Tư Văn Hiên của phủ Lỗ Vương cũng phải nghẹn họng nhìn trân trối, không màn tới trách tội, thân thể nghiêng về phía trước, tò mò hỏi.- Rốt cuộc xảy ra chuyện lớn gì. Không nghe thấy đánh nhau to, tiêu diệt tặc phỉ gì, cũng không nên vô duyên vô cớ liều chết sống mái với nhau như thế chứ?
- Nghe nói là các lộ nhân mã phủ Duyện Châu chúng ta muốn lấy treo thưởng gì đó, đi vây giết một đám người Từ Châu tới...
Kiều bách hộ thân cũng là hạng người lăn lộn trong giang hồ lục lâm, đối với đại sự lan truyền Duyện Châu thậm chỉ Sơn Đông bậc này tất nhiên hiểu rõ, nhưng mới giải thích một câu, đã bị Tư Văn Hiên nhíu mày ngắt ngang.