Nhưng lời này lại khiến Triệu Tiến rất chua xót, đích xác rất khó, thiếu chút nữa cả hai sẽ không còn gặp lại nhau. Triệu Tiến hai tay ôm Mộc Thục Lan vào lòng, nàng an tĩnh dựa vào ngực Triệu Tiến. Trong phòng rất yên tĩnh, cứ như vậy một lúc, Mộc Thục Lan ở trong lòng Triệu Tiến không kìm nổi, vừa cười vừa nói.- Tiến ca ôm ta chặt quá, huynh còn muốn ôm bao lâu nữa đây.
Sau khi hưng phấn chính là mệt mỏi, nhưng Triệu Tiến và Mộc Thục Lan cũng không buồn ngủ, chỉ nằm đó nhỏ giọng nói chuyện phiếm.
Mộc Thục Lan ở trong lòng Triệu Tiến, nhỏ giọng hỏi.
- Tiến ca, Từ Hồng Nho muốn làm hoàng đế. Vương Hiếu Hiền ở Loan Châu kia cũng muốn làm hoàng đế. Huynh muốn làm cái gì?
Triệu Tiến lúc này thật ra rất thả lỏng. Trước mặt Mộc Thục Lan, hắn không có gì không nói được, có điều hắn lại hỏi một đằng trả lời một nẻo.- Huynh năm nay mới 20 tuổi, không vội.
Mộc Thục Lan an tĩnh một hồi, lại rúc vào ngực Triệu Tiến, lẩm bẩm nói.- Tiến ca, Tiểu Lan đoán được sơ qua vì sao huynh không giết Từ Hồng Nho rồi.
- Có một số chuyện huynh không nên dây vào. Triệu Tiến vẫn là hỏi một đằng, trả lời một nẻo, tuy nhiên lúc nào đã bối rối.
Sau khi nghe qua bình phẩm của Từ Trân Trân đối với Mộc Thục Lan, vốn Triệu Tiến còn có chút bận lòng, sợ hai người ở chung không tốt, gia đình thành ra không yên. Không nghĩ tới nói thì vẫn nói, Từ Trân Trân và Mộc Thục Lan sống với nhau rất hòa khí. Hơn nữa Triệu Phượng đặc biệt thích Mộc Thục Lan, sau khi gặp mặt lần đầu tiên liền cả ngày quấn lấy Mộc Thục Lan không rời. Nếu như có chuyện gì khiến Từ Trân Trân không vui thì đây chính là một việc, song bên ngoài cũng không biểu hiện ra.
Mắt thấy sắp tới gần năm mới. Triệu Tự Doanh mở rộng vững chắc. Vân Sơn Hành phát tài lớn, cuối năm là thời điểm kết toán. Một lượng lớn ngân lượng các nơi từ Hải Châu, từ Dương Châu, từ cửa sông Thanh Giang đều đổ về Từ Châu. Trần Hồng bận tối mày tối mặt, mắt thâm quầng, ngón tay gẩy bàn tính đau nhức, nhưng cả ngày vẫn cười hì hì.
Tuy nhiên đám Triệu Tiến lại cảm thấy có chút không thoải mái. Không thoải mái này không phải là trên thân thể mà là bản thân Triệu Tự Doanh. Năm nay Mã Xung Hạo dẫn người lên phía bắc, Triệu Tiến đã sửa soạn nghiễm nhiên đối đầu đánh lớn, nhưng không nghĩ tới đối phương lâm trận lại tán loạn. Nhưng sự tình đã náo động đến bước này, không lý nào lại vô thanh vô tức mà bỏ qua. Triệu Tự Doanh bình thường làm việc bất kể khiêm tốn bao nhiêu, lần này chỉ sợ đều chạy không thoát, quan sai, quan quân đều sẽ chen nhau mà đến.
Nhưng điều không nghĩ đến đó là hoàng đế Vạn Lịch băng hà, hoàng đế Thái Xương sau một tháng tại vị cũng lại băng hà. Cục diện quyền chính trong triều đình rung chuyển kịch liệt, quan trường lại càng biến động, ai còn đếm xỉa tới chuyện của một thổ hào Từ Châu. Triệu Tự Doanh chỉnh đốn binh mã chấn chỉnh quân binh sửa soạn chiến đấu, vạn phần đề phòng, không nghĩ rằng lại uổng công, thật sự là rất khó chịu.
Triệu Tiến có chút bất đắc dĩ nói.- Nếu như không chiến, nhuệ khí của đám gia đinh sớm muộn sẽ mất hết. Văn Hương Giáo ở bốn huyện Sơn Đông nếu như đã bị quét sạch. Tiếp theo chuyện diệt phỉ bắt cướp an bài các liên đội thuộc các đoàn đi, phải khiến bọn họ luôn chiến đấu, luôn phải đổ máu.
Gần tới tháng chạp, các nơi đều bận rộn kết toán, chỉnh đốn và sắp xếp. Triệu Tiến ở đây đã có chút an nhàn khó có được, cuối cùng đã được yên tĩnh xử lý sự vụ thường ngày, xem bản sao triều báo, thì giờ nghe Vương Triệu Tĩnh đọc thư cũng dài hơn.
- Cục diện triều chính rung chuyển, trên quan trường cũng vô cùng hung hiểm. Hiện tại Từ Châu mọi thứ thuận lợi, muốn ở kinh sư tìm tai mắt ngầm cũng không khó, hay là để phụ thân đệ mau quay về Từ Châu đi, ở kinh sư nếu chẳng may có gì hung hiểm, chúng ta thật sự không màn đến được. Tới bước này, Vương Hữu Sơn đã không còn tính là được Triệu Tự Doanh che chở nữa, ngược lai sẽ bị Triệu Tự Doanh làm liên lụy. Nếu như ở kinh sư thực sự bị hoạch tội, nhốt giam, Triệu Tự Doanh thật đúng là không có nhiều cách.
Nghe Triệu Tiến nói điều này, Vương Triệu Tĩnh cũng cười khổ, bất đắc dĩ trả lời.- Gia phụ không nỡ rời kinh sư, nói là làm quan nhiều năm như vậy, lần đầu tiên chứng kiến một màn kịch lớn như thế, nếu như không được ở gần xem cho hết sẽ nuối tiếc suốt đời.
- Tháng tám, Thái Xương bệnh nặng, Thái giám Ty Lễ Giám kiêm chưởng quản Ngự Dược Phòng là Thôi Văn Thăng dâng thuốc xổ, Thiên tử sau phi phục thuốc bệnh tình càng nghiêm trọng. Một ngày đêm nôn ba mươi, bốn mươi lần, thân thể càng thêm suy nhược. Quan thần đều chỉ trích Thôi Văn Thăng không biết y lý, dâng thuốc bừa, cũng có người hoài nghi là Trịnh quý phi của hoàng đế Vạn Lịch chỉ đạo. Ngày hai mươi chín tháng tám, Thái Xương bệnh tình càng thêm nghiêm trọng, do Hồng Lư Tự Lý Khả Chước tiến "Hồng hoàn", Thái Xương phục vào, đến mùng một tháng chín thì bệnh chết. Trong ngoài triều đình đều vì thế mà nghị luận. Ngự sử Vương An Thuấn dâng sớ đầu tiên, xin trừng trị nặng Lý Khả Chước. Tiếp đó, Ngự sử Trịnh Tông Chu, Quách Như Sở, Phùng Tam Nguyên, Tiêu Nguyên Phổ, Cấp sự trung Ngụy Ứng Gia, Huệ Thế Dương, Thái thường khanh Tào Ngoạn, Quang lộc thiếu khanh Cam Phàn Long, Chủ sự Lã Duy Kỳ trước sau dâng sớ xin trị tội gian đảng Thôi, Lý. Kết cuộc, Thôi Văn Thăng bị đẩy đến Nam Kinh, Lý Khả Chước thì bị đưa đi sung quân.
- Mùng một tháng chín, Thái Xương chết bệnh, trưởng tử Chu Do Giáo năm nay mười sáu tuổi được lập làm tân quân. Lúc đó tùy tùng Lý thị của Thái Xương vẫn ở Càn Thanh Cung, Chu Do Hiệu ở Từ Khánh Cung. Lý thị và hoạn quan Ngụy Trung Hiền cấu kết với nhau, ý đồ lợi dụng Chu Do Hiệu nhỏ tuổi, độc chiếm đại uyền, không chịu dời ra Càn Thanh Cung. Mùng hai tháng chín, Đo cấp sự trung Dương Liên Thủ trước hết gây khó dễ, dâng sớ phản đối Lý thị tiếp tục ở Càn Thanh Cung, vạch tội vô lễ với trưởng tử, không nên đem trưởng tử của hoàng đế gửi gắm cho nàng. Ngự sử Tả Quang Đấu cũng dâng sớ nói: Càn Thanh Cung trong nội đình giống như Hoàng Cực Điện ở ngoại đình, chỉ có hoàng đế và hoàng hậu mới được trú ngụ ở đấy, còn lại phi tần cũng không được ở đấy. Mời Lý thị dời ra Uyết Loan Cung trong Nhân Thọ Cung chỗ dành cho cung phi dưỡng lão. Lý thị nhận được tấu chương của Tả Quang Đấu thì giận dữ, mấy lần sai người triệu Tả Quang Đấu. Tạ Quang Đấu không gặp, Lý thị vô cùng tức giận. Chu Do Hiệu cho rằng Tả Quang Đấu nói đúng, thúc giục chọn ngày lành tháng tốt dời cung. Nhờ có nỗ lực của Dương, Tả, ngày mùng năm tháng chín, Lý thị chuyển sang Uyết Loan cung, hoàng thái tử Chu Do Hiệu trở lại Càn Thanh Cung.
Giống với sau trận chiến Tát Nhĩ Hử năm thứ bốn mươi sáu, bốn mươi bảy Vạn Lịch, lần này Vương Hữu Sơn viết rất nhiều thư cho Từ Châu, độ dày tựa bằng một quyển sách. Thì giờ đọc thư, giảng giải thật cũng không ít, cho nên Vương Triệu Tĩnh đợi đến sau khi việc chung thân của Triệu Tiến và Mộc Thục Lan xong xuôi mới bắt đầu kể rõ. Hai chuyện Thái Xương uống thuốc băng hà và Lý thị dời cung đã có tiếng ở kinh sư. Một cái "Hồng hoàn", một cái "Di cung", được coi là hai đại nghi án. Mặc dù trên thư nói rất rõ chân tướng, nhưng Vương Hữu Sơn trong đó cũng nói. Ông biết rằng mọi người ở kinh sư cũng đều biết, nhưng cũng không dám nói đây chính là chân tướng. Điểm đáng ngờ trong đó có rất nhiều, nhưng trong đó cũng có trình tự mạch lạc. Đặc biệt, triều đình bắt đầu đem hai vụ án "Hồng hoàn" và "Di cung" gắn với việc năm thứ bốn mươi ba Vạn Lịch, một tên cuồng đồ đánh thái tử lại với nhau.
Trước sau năm Vạn Lịch, mọi việc đều thích dính líu với ba vụ án này, có cái gì mà tam đại trưng, bây giờ lại lôi ra tam đại án. Vương Hữu Sơn trên thư đã kể lại tỉ mỉ vụ án đánh thái tử. Theo ông thấy, Triệu Tiến, Vương Triệu Tĩnh và đám vãn bối biết việc triều chính càng nhiều thì càng có lợi. Tuy nhiên, Vương Hữu Sơn hiện giờ lẻ loi ở kinh sư, phe phái của ông đã sụp đổ, không có người nào thân cận, tất cả mọi người đều cảm thấy chức quan của Vương Hữu Sơn sẽ không còn giữ được lâu nữa, cũng không có người giao đãi quá sâu sắc, có lẽ đây cũng là lý do mà Vương Hữu Sơn viết thư nói hết mọi điều.
- Vạn Lịch tháng năm năm thứ bốn mươi ba, nam tử ngoài cung Trương Sai cầm mộc côn trong tay xâm nhập vào Đông Hoa Môn trong đại nội, đánh thẳng tới hoàng thái tử đang ở Từ Khánh Cung, sau bị Thái giám đại nội bắt được. Việc Trương Sai đánh thái tử, trong triều tranh luận không đồng nhất. Đại thần ủng hộ Trịnh Qúy phi đưa Phúc Vương làm thái tử cho rằng là Trương Sai bị điên nên làm thế; đại thần ủng hộ hoàng thái tử cho rằng đây là âm mưu ám hại thái tử. Trải qua hội thẩm của mười ba ty của Bộ Hình, điều tra rõ Trương Sai là tín đồ của một chi Bạch Liên giáo ở một vùng kế cận kinh đô. Thủ lĩnh của giáo này là Mã Tam Đạo, Lý Thủ Tài, bọn họ cùng Thái giám Bàng Bảo, Lưu Thành trong cung Trịnh quý phi cấu kết, phái Trương sai xông vào trong cung, đánh thái tử.
- Vụ án này phát sinh đã làm chấn kinh cả trong cung và triều đình. Gắn với năm Vạn Lịch bốn mươi mốt từng xảy ra việc nội thị của Trịnh quý phi cấu kết với kẻ gian nguyền rủa thái tử, vụ án đánh thái tử khó tránh khỏi can hệ đến Trịnh quý phi. Hoàng đế Vạn Lịch hết sức hòa giải mâu thuẫn giữa Trịnh quý phi và hoàng thái tử. Một mặt giận dữ trách mắng Trịnh quý phi, một mặt khiến hoàng thái tử thay đổi thái độ. Việc Trương Sai làm tất có người đứng sau làm chủ, thay đổi thành việc hoàn toàn là do Trương Sai. Ngoài ra, Vạn Lịch lại triệu kiến quần thần, tỏ vẻ hoài niệm hoàng thái hậu, người bảo hộ hoàng thái tử, tự mình nói ra thành ý lập thái tử của mình. Ngoài việc hạ lệnh trừng trị nghiêm khắc đám người Trương Sai, không cho phép liên lụy đến người vô tội, nhằm cứu tội cho Trịnh quý phi.
Vương Hữu Sơn trong thư nói rất rõ ràng, vụ án đánh thái tử mấy năm trước và vụ án "Hồng hoàn", "Di cung" nhìn như không có can hệ, nhưng cẩn thận truy cứu liền phát hiện thấy vẫn không nằm ngoài hai phe. Một bên là chúng thần Đông Lâm, một bên là Trịnh quý phi Trịnh gia. Hơn nữa chân tướng của ba vụ án lớn này thế nào, thật ra không ai bận tâm, tất cả đều tranh luận và công kích lẫn nhau, cũng là để làm cho đối phương rớt đài, để cho người của mình lên đài.
Giữa thời Vạn Lịch, quần thần tranh giành căn cơ nước nhà. Đông Lâm cùng Chiết đảng, Sở đảng, Tề đảng ở thế không đội trời chung. Đông Lâm là vì lập thái tử Chu Do Hiệu, cũng chính là thiên tử Thái Xương lập một tháng đã băng hà, phía còn lại tất nhiên về phe Trịnh quý phi và Phúc Vương. Đây cũng giải thích vì sao vụ án đánh thái tử nói là Trịnh quý phi đứng sau chỉ đạo, vụ án Hồng hoàn nói là đảng của Trinh quý phi âm mưu, vụ án di cung cũng nói là kế hoạch của Trịnh quý phi. Vạn Lịch Hoàng đế vừa chết, Trịnh quý phi chính là hổ chết rồi, vốn dĩ không có biện pháp nào tạo ra trở ngại đến triều chính. Đảng Đông Lâm sở dĩ nhiều lần lôi Trịnh quý phi ra, chẳng qua chỉ là là để đả kích những đảng không có đứng cùng một phe với chúng.