Cử động của liên đội Triệu Tự Doanh nhanh hơn một chút so với đội kỵ binh. Vào lúc Du kích tiêu doanh Tuần phủ Tiêu Đại Dũng bắt đầu khích lệ, bọn gia đinh Triệu Tự Doanh đã đồng loạt bước xông tới đằng trước. Ngay lúc bọn quân tướng cùng đáp lời rống giận, Triệu Tự Doanh đã tiến lên được hơn mười bước.
Nhịp bước ngay ngắn, thanh âm khôi giáp va đập cũng trở nên càng lúc càng hợp thành một, rung động ầm ầm. Một khắc này, ngọn lửa thiêu đốt xung quanh, bại binh khóc la, kêu sợ rống giận đều trở nên yên lặng, giống như chỉ có tiếng bước chân nặng nề và động tĩnh va đập của khôi giáp, cả quân doanh rung lên bần bật.
Thú cưỡi của đội kỵ binh quan quân có một số chấn động làm kinh hoảng, hí vang hỗn loạn, khống chế chẳng đặng. Sĩ khí vừa mới phấn chấn, bị khí thế chỉnh tề xông tới đè ép chặn cứng, trong lúc nhất thời cổ họng đều giống như bị cái gì ngăn chặn, một tia máu nóng vừa mới dâng trào lên lại từng chút lạnh trở lại.
Không riêng gì người đang hoảng sợ chần chừ, ngựa cũng bắt đầu không khống chế được, đội ngũ chỉnh tề xông tới tựa như con thú khổng lồ khiến ngựa từ trong bản năng cảm thấy sợ hãi. Những con ngựa đnag bị người cưỡi thúc giục kia bước ngừng bước chạy không muốn đi. Còn ngựa chưa bị người cưỡi quật roi kia thì muốn lui về phía sau. Có tiến trước có lùi sau, chính đội kỵ binh này cũng trở nên hỗn loạn.
Du kích tiêu doanh Tuần phủ Tiêu Đại Dũng kia đã cảm thấy không hay. Gã nổi giận quát lên một tiếng, dùng gót giày đâm thật mạnh vào bụng ngựa. Thú cưỡi bị đau, hí thảm một tiếng chợt phóng cuồng về phía trước. Lực cánh tay của Tiêu Đại Dũng đó cũng kinh người, con ngựa nhảy chồm lên, gã vừa rống giận vừa túm chặt dây cương, cách đội ngũ Triệu Tự Doanh chừng ba bước thì chuyển hướng. Cũng may thân là Du kích, thú cưỡi là ngựa tốt, cách xa hơn hai mươi bước, ở nơi chật hẹp như vậy mau chóng phi nhanh chuyển người rõ ràng không có ngã sấp xuống, cứng rắn đụng ngã lăn một lều trại bên đường, cứ như thế chạy ra ngoài.
Tiêu Đại Dũng kỵ thuật như thế làm người của Triệu Tự Doanh và kỵ binh quan quan đều phải chấn động, vừa tỉnh hồn lại, Du kích Tiêu Đại Dũng kia đã chạy xa rồi. May mà đây chỉ là chốc lát ngắn ngủi, Đổng Băng Phong quát lớn thúc giục, bọn gia đinh nhanh chóng sực tỉnh, xông thẳng vào phía đội kỵ binh của đối phương. Bộ tốt đấu kỵ binh, đánh giáp lá cà phần thắng chính ở chỗ quấn chặt lấy nhau.
Chủ tướng đột nhiên chạy trốn, một đám người bên đó đều sửng sốt, còn chưa kịp khiếp vía, càng nhiều người cũng không màn tới bỏ trốn. Đã chạy rồi, vậy chỉ có cứ thế mà xông lên, nhưng khoảng cách ngắn như vầy, ngựa vốn dĩ chạy không nổi.
Đôi bên rất nhanh đã đụng vào nhau, nhìn thấy từng mũi mâu sắc bén trước mắt, nhìn những lưỡi đao lóe ra ánh sáng lửa lớn doanh trại, thú cưỡi của đội kỵ binh bùng lên nỗi sợ hãi trong bản năng, từng con ngựa dựng người thẳng đứng, phát ra tiếng hí dài, nhưng đây không có hữu dụng nào, trường mâu cứ đâm vào thân ngựa, thân người không mảy may lưu tình.
Thế xông tới của liên đội gia đinh Triệu Tự Doanh chậm lại một chút, bọn gia đinh quát to đẩy về phía trước, cứng rắn thúc ngã, đẩy ngửa cả người lẫn ngựa những kỵ binh quan quan kia. Kỵ binh quan quân đằng sau đã không dám vọt tới, vội vàng ghìm ngựa, kẻ đằng sau thì thừa thế gấp gáp chuyển vật cưỡi, chạy trước là hơn.
- Tiến lên! Tiến lên! Đổng Băng Phong trong miệng rống to, trường mâu trong tay lại y hệt con rắn độc, cấp tốc đâm ra, trúng ngay sườn trái một gã kỵ binh quan quân đằng trước, kẻ nọ té thẳng từ trên ngựa xuống.
Vừa mới thu hồi trường mâu, còn chưa kịp ra chiêu tiếp theo, lại mượn ánh lửa nhìn thấy ngoài ba mươi bước một gã kỵ binh quan quân ở trên ngựa giương cung lắp tên, bắn về hướng Đổng Băng Phong.
Né cũng không kịp né, trường mâu trong tay Đổng Băng Phong hất ra, nâng cánh tay chặn trước mặt.
Tiếng rít phá không của mũi tên trong tiếng người hô ngựa hí không rõ ràng, tất cả lại đều nghe được một tiếng "đang" vang lên. Thân mình Đổng Băng Phong chấn động, nhưng bình yên vô sự. Theo khoảng cách này, cung tiễn vốn dĩ không cách nào phá vỡ khôi giáp sắt Triệu Tự Doanh tự tạo.
Cung thủ quan quân kia vốn dĩ không kịp lắp tên bắn ra lần thứ hai, trên người của gã trúng cỡ chừng năm mũi tên cứ như thế té lăn xuống ngựa. Đổng Băng Phong buông cánh tay xuống, trước mắt lại đang có một gã kỵ binh quan quân ngó thấy sơ hở, thúc ngựa muốn xông tới. Đổng Băng Phong lại không có né tránh, giơ trường mâu nghênh đón, gia đinh bên cạnh xếp thành hàng đi theo.
Ngựa chạy không nhanh tất nhiên cũng không nói được thế vọt tới gì. Kỵ binh không có thế tấn công không có bất kỳ ưu thế nào với bộ tốt, thậm chí còn bởi vì có thân thể ngựa che chắn, cử động làm không được liền mạch.
Nhưng gia đinh Triệu Tự Doanh cử động liền lạc. Kỵ binh và bộ tốt cứ như thế đụng vào nhau, kỵ binh cầm mã đao kỵ mâu không có chiếm được một tí lợi thế. Binh khí trong tay bọn họ không so được với độ dài trường mâu gia đinh Triệu Tự Doanh, cho dù đủ dài, cũng rất khó phá vỡ khôi giáp chắc chắn của Triệu Tự Doanh tự tạo.
Tiếng kêu thảm liên thanh, từng con ngựa trống không, kỵ binh trên lưng ngựa đều bị đâm giết, chém chết, té từ trên lưng ngựa xuống, sau đó gia đinh Triệu Tự Doanh không có để ý những chiến mã yên cương đầy đủ này, chỉ xua đuổi chạy đi, tiếp tục xông tới trước.
Kế tiếp thì không có kẻ địch nào đối chiến nữa rồi. Đối mặt đánh nhau, dũng mãnh và tiến lên không lùi của gia đinh Triệu Tự Doanh đã dọa đối phương sợ bể mật gần chết. Chủ tướng trốn trước càng khiến cho mọi người không còn mảy may chiến ý, mưa tên của ba mươi cây cung kia rơi xuống cũng khiến người không cách nào chống đỡ, tất cả hiện giờ cũng chỉ biết chạy trốn.
Lúc trước đó chen chúc xếp thành hàng, muốn chuyển hướng cũng khó khăn, nhưng sau khi giao chiến ngắn ngủi, nên chết thì chết, nên trốn đã chết, để trống ra chỗ đủ rộng lớn, chọn lựa của tất cả cũng rất nhanh gọn, lập tức ùn ùn tản ra.
Gia đinh vốn cho rằng phải ác chiến liều mạng bây giờ càng chạy càng nhanh, cứ như thế dọc theo phương hướng ban đầu xông ra ngoài, bọn họ rốt cuộc không đuổi kịp đội kỵ binh của quan quân, vì kỵ binh chạy ra chắc chắn nhanh hơn bộ tốt.
Đội kỵ binh quan quân chia thành hai ba đám, chỉ nhằm vào chỗ không có lửa, không có kẻ địch chạy trối chết. Nhưng bên đó thường thường là đội ngũ doanh trại bọn họ còn chưa có tán loạn, thậm chí còn là bộ tốt mới tụ tập trở lại. Những kỵ binh chạy loạn đó đảo lộn hoàn toàn đại doanh của quan quân. Rất nhiều quan binh đầu óc choáng váng ra khỏi doanh trướng còn không biết xảy ra chuyện gì liền bị kỵ binh nhà mình đột nhiên xông tới tan đàn xẻ nghé. Tiếp theo đó nữa, đội ngũ Triệu Tự Doanh đốt giết kéo tới.
Khắp chốn nổi lửa, ầm ầm chạy loạn, cả doanh trại hoàn toàn tan tác, còn các liên đội gia đinh và đoàn luyện Triệu Tự Doanh mới vừa vặn đánh xuyên qua doanh trại này.
Đến ven rìa doanh trại này, theo khói lửa ngút trời chiếu rọi, bốn bề và trước mặt toàn bộ đều là quan binh tán loạn cũng không gặp người cưỡi ngựa, những kẻ cưỡi ngựa kia sớm đã chạy mất tung mất tích.
Tới ven rìa, Đổng Băng Phong một lần nữa hạ lệnh.- Chỉnh đốn đội ngũ! Giới bị! Bọn gia đinh vâng lệnh chiếu theo đó mà làm. Cứ như vậy xông tới đánh xuyên qua, mấy liên đội Đổng Băng Phong đang dẫn dắt tổng cộng bị thương mất năm người, còn là vết thương nhẹ trong lúc chạy gấp bị ngã xuống.
Đổng Băng Phong quay đầu nhìn doanh trại chốc lát, giở giáp mặt lên cho không khí xuyên vào, đêm thu tuy rằng mát mẻ, nhưng đại doanh quan quân ánh lửa ngút trời hung nóng cả người đều là mồ hôi.
Đổng Băng Phong lầm bầm đôi câu.- Còn tưởng rằng phải xông phá thêm mấy lần mới sụp được. Không ngờ rằng dễ dàng như vậy.
Một gã liên trưởng thanh âm bức bối nói.- Đoàn trưởng, lần này vẫn là có chút mạo hiểm. Vốn cho rằng quan quân không mảy may phòng bị không ngờ rằng bọn chúng dùng kỵ binh gác đêm.
Đối với gia đinh Triệu Tự Doanh tập kích đêm đại doanh, bọn họ đương nhiên không ngờ được quan quân muốn tiến gấp đánh bất ngờ cũng phát động vào đêm nay, chạm mặt đội kỵ binh của đối phương còn cho rằng đối phương sớm có phòng bị.
Đổng Băng Phong lắc đầu khẽ nói mấy câu gì đó, sau đó cao giọng hô lớn.- Các đội tập hợp, quét sạch tàn quân, lên ngựa lên xe truy đuổi, đuổi ra ba mươi dặm hẵn quay lại.
Y lên tiếng hô to, binh lính theo đó hô lớn truyền đưa mệnh lệnh ra, về phần lúc trước y khẽ nói cái gì chẳng mấy ai bận tâm.
Câu nói kia chính là: "Hóa ra là đồ bị thịt như thế, biết vậy nín nhịn chẳng động thủ làm cái gì."
Đổng Băng Phong mệnh lệnh vừa phát ra, doanh trại hộ thương nhân vừa mới rồi đen thui có một số vùng lóe sáng lên từng điểm ánh lửa, từng chiếc xe ngựa kéo bị xua đuổi ra ngoài, bọn binh lính cứ theo xe ngựa như thế bắt đầu đi tới bốn phía xung quanh.
Bọn lính trinh sát của quan quân sau khi tới được hai chỗ đống lửa kia, liền phát hiện mình bị hơn trăm tên kỵ binh bao vây, không muốn chết chỉ còn cách đầu hàng. Những người đội nhân mã kia trói chặt lính trinh sát của quan quân ở lại đằng sau không có tham dự vào trong cuộc đánh bất ngờ, mãi tới lúc này, Đổng Băng Phong hạ mệnh lệnh ra, bọn họ mới bắt đầu chạy đi.
Một liên đội ba chiếc xe ngựa, trên xe ngựa có sẵn đồ ăn nước uống, bọn đoàn luyện gia đinh nếu như mệt rồi thì nghỉ ngơi tạm thời ở trên xe ngựa, như vậy, khiến cho liên đội trước sau giữ vững sức lực truy đuổi, cước bộ sẽ không giảm bớt. Nếu như gặp phải đội kỵ binh quan quân tụ tập lại giết trở về, ở trên mảnh đất bằng phẳng sông ngòi chằng chịt này cứ dựa gần vào xe ngựa làm công sự chiến đấu.
Mà hơn trăm tên gia đinh kỵ binh Triệu Tự Doanh kia, thì không phi nhanh đi trước mà là chạy ở giữa các liên đội xe ngựa, bất cứ lúc nào cũng sửa soạn chi viện, giúp đỡ phía sau.