Triệu Tiến tay cầm trường mâu đứng đó, hắn chính là người đầu tiên bên tay phải của hàng đầu tiên. Chỗ hắn dựng thanh trường mâu lên chính là khởi điểm để gia đinh xếp thành hàng. Đám gia đinh quen đường thuộc lối chạy đến. Đội nhân mã của Triệu Tự Doanh cũng phải nhận lãnh huấn luyện bộ chiến giống như gia đình các đoàn khác, điều này rất quen thuộc. Tuy nhiên đứng ở mấy hàng trước nhất vẫn là tinh nhuệ của các liên trong đội Thân Vệ.
Không lâu sau, ba hàng ngang trăm người đã kết trận xong, năm mươi người xạ thuật không tồi tản ra đứng xung quanh đội ngũ. Triệu Tiến miệng ngậm chiếc kèn bằng đồng, móc lên giáp mặt của mình.
Tiếng kèn thổi lên, ba hàng ngang bắt đầu tiến lên phía trước. Khôi giáp trên người va vào nhau phát ra những tiếng leng keng, đội ngũ mấy trăm người phát ra âm thanh inh ỏi. Lúc này, trên chiến trường vô cùng yên tĩnh, tiếng hô quát khiêu khích lúc trước đều đã không còn, chỉ có tiếng kèn đơn điệu, tiếng bước chân đều đặn và tiếng va đập của khôi giáp. Ba hàng ngang gia đinh chỉnh tề, giống như ba người khổng lồ ép thẳng tới.
Lúc trước hai bên giằng co lẫn nhau, kỵ binh quan quân trong doanh trại đơn sơ kia vẫn còn chống chọi nổi, thậm chí còn có lúc muốn phản kích. Nhưng ba hàng ngang này ngay ngắn thẳng tắp rảo bước tiến tới, doanh trại kia lập tức rối loạn. Sau một hồi yên tĩnh, có người không bận tâm gì nữa trèo khỏi doanh trại chạy ra ngoài, nhưng bên ngoài sớm đã có du kỵ chực sẵn, bọn họ làm sao chạy trốn được. Lại có đầu mục hô to, mười mấy cung thủ trong doanh trại đã đến trước mặt, cứ thế mà giương cung bắn tên. Nhưng đội ngũ vẫn chưa nằm trong tầm bắn, chỉ thấy mũi tên nhẹ nhàng rơi xuống đất, vốn không gây thương vong.
Triệu Tiến khống chế tiết tấu của tiếng kèn, trường mâu trong tay thỉnh thoảng vung lên làm mấy cử chỉ. Lúc cách doanh trại khoảng sáu mươi bước, đội ngũ đã miễn cưỡng nằm trong tầm bắn, gia đinh của mấy hàng đầu lập tức cúi đầu. Ở trước áo giáp của bọn họ, cung tiễn vốn không xuyên phá nổi. Theo cử động của trường mâu trong tay Triệu Tiến, cung thủ Triệu Tự Doanh lấy đội ngũ làm tấm chắn khom người chạy đến.
Tiết tấu của tiếng kèn chậm lại, bước chân chậm lại, trường mâu dựng thẳng lên, toàn bộ đều đứng nghiêm. Cách doanh trại kia còn bốn mươi, nghe thấy được tiếng đinh đang thưa thớt, đó là âm thanh khi mũi tên va chạm với áo giáp. Cung thủ quan quân trong doanh trại đơn sơ kia giương cung không có chút khí lực, dù sao cũng không có sức sát thương, còn không bằng giảm bớt chút sức lực. Nhìn thấy đại đội dừng lại, bọn họ liền sửng sốt, thầm nghĩ cũng chưa có tổn thất gì, chẳng lẽ cứ như vậy mà ngừng đánh. Trong lúc còn đang kinh ngạc, lại nghe thấy có người lớn tiếng hô to, đội thứ nhất đồng loạt quỳ một chân, để lộ ra năm mươi mấy cây trường cung đang giương hết cỡ ở sau lưng.
Ai nấy đều sợ đến mất mật, theo đó muốn chạy trốn tránh né, nhưng trong vòng mấy mươi bước, muốn chạy trốn cũng không có chỗ để chạy. Mũi tên xé gió gào thét, năm mươi mấy mũi tên bắn tới, tiếng kêu thảm thiết vang lên liên hồi, lập tức cả đám người ngã rạp xuống, cũng không còn ai dám ló đầu ra nữa. Mười mấy cung thủ trong doanh trại cũng tử thương thảm trọng.
Lại có tiếng hô to, nhìn thấy đội ngũ đó đứng lên, tiếng kèn lần nữa vang lên, nhưng tiết tấu lần này gấp gáp hơn một chút. Người trong doanh trại nhìn thấy đội ngũ bắt đầu chạy bước nhỏ tiến về phía trước, nhanh chóng áp sát, mà cung thủ vừa nãy đứng sau đội ngũ xếp hàng ngang thì phân tán ra hai bên đội ngũ, thỉnh thoảng dừng lại bắn tên, mũi tên chui tọt vào trong.
Nước đã đến chân, người trong doanh trại lại không hoảng hốt nữa, so với giằng co như lúc nãy, thà là đao thật thương thật liều một trận lại còn thoải mái hơn. Hơn nữa người bên mình cũng không ít hơn mấy cái đội xếp hàng ngang kia. Bên đó thoạt nhìn chỉ có chút chỉnh tề, nhưng đội hình chỉnh tề là giết người được sao? Nấu thành cơm ăn được sao?
- Các huynh đệ, liều mạng với bọn chúng, giết một tên một trăm lượng, giết được đầu sỏ, thì có tới một vạn lượng, phát tài chính là vào hôm nay.
Sau tiếng hét to của gã, có những tiếng kêu gào vang lên liên tiếp.
Tiếng kèn đột nhiên trở nên vừa cao vừa sắc bén liên tục vang lên, nhìn thấy trường mâu trường đao ở hàng đầu của đội ngũ trùng trùng điệp điệp đặt ngang, cứ như thế mà nhanh chóng xông tới, giống như trước mặt vốn dĩ không có tường thấp cản trở.
Đám quan binh chuẩn bị đối mặt chém giết thoải mái đột nhiên phát hiện, không tài nào một chọi một được, thứ bọn họ phải đối mặt chính là một loạt mười mấy thanh trường mâu, hướng về phía trước thêm một chút còn có trường mâu và trường đao của hàng sau. Đây rõ ràng là một bức tường bằng đao sắc, cứ thế mà đẩy lên, người làm sao đối chọi nổi với tường, chỉ có lui. Phía trước lui bước, sau đó xoay người chạy đi, phía sau trong lúc gấp gáp còn không kịp hiểu chuyện gì, mới đi mấy bước thì đã chen chúc nhau, nhưng lúc này truy binh đã đánh đến rồi.
Có người bị trường mâu đâm xuyên qua, nhưng thi thể vẫn chưa ngăn cản nổi thế công của trường mâu, trường mâu thậm chí còn đâm xuyên qua người thứ hai. Tường thấp do rương hòm cùng yên ngựa chất thành không chịu nổi một kích, bị đám gia đinh dùng thân thể phá tan ngay tức thì, sau đó xông tới. Hàng thứ nhất thậm chí không dừng bước, cứ thế mà xông vào phá tan doanh trại. Từ đầu nay xông đến đầu kia, hai hàng sau cũng như vậy. Một con sóng ập tới, khiến kháng cự của doanh trại này hoàn toàn tán loạn.
Sau khi ba hàng đội ngũ xông tới, mấy trăm người trong doanh trại đã hoàn toàn tan tác, kẻ còn lưu lại trong doanh trại đều đã chết, vậy còn không bằng chạy ra ngoài thử vận may, có lẽ còn chạy được lên trời. Nhưng bên ngoài còn có mấy mươi gã cưỡi ngựa chờ đợi bọn họ. Kỵ binh truy sát, đám người này cuối cùng cũng không chống đỡ nổi, bắt đầu có người quỳ xuống đất cầu xin tha mạng. Cuộc giết choc vẫn chưa dừng lại, cứ thế mà càng quét hai lần, Triệu Tự Doanh mới dừng tay.
Triệu Tiến ra lệnh.
- Đi gọi đội phía sau mang ngựa đến, chúng ta ở đây nghỉ ngơi chỉnh đốn một chút, rồi xuất phát.
Vốn liếng của đám quan binh này còn mạnh mẽ hơn nhiều so với mấy đám cướp kia, cỏ khô lương thực đều có một chút, đối với Triệu Tự Doanh mà nói, thứ ưu tiên bù đắp là chiến mã, người thì lại không đói khát như vậy. Trong doanh trại nho nhỏ này còn phát hiện mười mấy nữ nhân, có vài người đã bị chà đạp không ra bộ dạng gì. Triệu Tự Doanh bọn họ làm việc không có lòng dạ đàn bà, thẳng thừng cho mấy người này được ra đi thoải mái. Vốn dĩ lúc làm những chuyện này, Triệu Tiến còn lo lắng liệu Mộc Thục Lan có cảm giác không đành lòng hay không, không ngờ rằng Mộc Thục Lan rất thản nhiên nhìn mọi chuyện.
- Con mẹ nó có còn là quan quân, còn là tinh nhuệ dưới trướng Tham tướng Duyện Châu không, hay là càn quét cướp bóc giống như đám Thát tử xâm lăng đây.
Tùy tiện tìm mấy tên để tra hỏi sẽ biết lai lịch, mặc dù là Triệu Tự Doanh đã gặp nhiều loại người, cũng không nhịn nổi mà chửi mắng.
Phủ thành Duyện Châu huyện Tư Dương là trọng địa của một phủ, Lỗ Vương phủ ở trong thành này, mà nơi phụ cận mấy mươi dặm, chính là Khúc Phụ. Nơi đó được gọi là Khổng phủ Diễn Thánh Công được truyền thừa ngàn năm, trọng địa như thế, đương nhiên phải an bài đại quân trú đóng, bố trí một Tham tướng ở đấy. Lẽ ra bên cạnh đều là hoàng thân quốc thích, bọn họ làm việc đáng ra phải kiềm chế một chút, nhưng đám người này quả thật là không kiêng nể gì, nhớ năm đó Khổng Lão Hổ của Khổng gia trang năm xưa chính là xuất thân như thế này, nói ra thì những việc trộm cướp như thế này cũng có kế thừa đấy.
Lúc dừng chân, thường xuyên che mặt đi mấy mươi đến cả trăm dặm cướp bóc thương nhân, càn quét bá tánh, bọn người linh thông tin tức ở nơi đều biết rõ ngọn nghành, bằng không lần này Văn Hương Giáo truyền tin cũng sẽ không đưa tin tức cho nhà này. Lúc rời khỏi nơi dừng chân, đám người đó làm việc càng vô pháp vô thiên, rõ ràng là đi đường gấp gáp, muốn đến cản đường Triệu Tiến xuôi nam, nhưng bọn họ đi đường gấp gáp, lại đến đây sớm hơn Triệu Tự Doanh một đêm, thuận tay quét sạch ba thôn trang của huyện Ngư Đài, vơ vét một khoản tài sản cùng không ít nữ nhân. Lần này cho dù bọn chúng không chặn đường Triệu Tiến được, cũng không trắng tay rời khỏi.
Sau khi nghe xong những chuyện này, Triệu Tiến ra mệnh lệnh rất ngắn gọn.
- Để lại năm mươi người, còn lại đều xử trí.
Ban đầu còn có người hô rằng chúng ta là quan binh, chẳng lẽ các ngươi muốn giết quan tạo phản hay sao? Sau khi nhìn thấy đầu người lăn lốc, máu chảy đầy đất, thì chỉ còn lại tiếng kêu khóc và cầu xin tha mạng, giết đến sau cùng, đến những nữ nhân bị bọn họ bắt tới cùng sợ hãi, ai nấy đều co cụm lại, chỉ dập đầu cầu xin các vị đại vương tha mạng.
Triệu Tự Doanh không bận tâm đến tiếng kêu khóc hay cầu xin, nhưng trên dưới đều đã có chút nét mặt thả lỏng. Từ huyện Vận Thành một mạch xuôi nam trở về, lo lắng lớn nhất chính là truy binh trên đường và những chướng ngại trước khi tiến vào Từ Châu, dọc đường đánh rồi chạy đánh rồi chạy, từng tên từng tên bị đánh bại và bình định, sau đó hẳn là thoải mái về nhà, thả lỏng sợi dây căng thẳng, thậm chí có người còn ngáp dài.
Nhưng còn có người không chỉ để mắt đến những điều này, Cát Hương cố tình đi đến chỗ vật cưỡi của quan binh xem thử, lúc quay về thì nhíu mày lắc đầu, nói.
- Rất nhiều móng ngựa đều đã sắp hỏng rồi, răng miệng cũng không xong. Quan quân vốn dĩ không thương tiếc mấy con chiên mã này, so với chúng ta quả là làm ít việc hơn.