Hiện nay học đinh của đội học đinh có hơn ba trăm người, trong đó hơn một trăm người từ mười sáu tuổi trở lên, còn lại đều là trẻ con. Đội học đinh trước đây là chỗ an bài ổn thỏa con tin lôi kéo thế lực các phương, thế nhưng hiện nay hoàn toàn gọp vào với đội dự bị của Triệu Tiến. Trong đó con cháu thành gia có hơn hai mươi người, Khương gia có hơn mười người, Từ Châu vệ từng có trăm người. Đội học đinh hiện nay tuy rằng tuổi hơi nhỏ, nhưng lại là đội ngũ bất cứ lúc nào cũng đều kéo ra ngoài liều mạng chém giết được.
Sau khi Triệu Tiến đến trước tiên không triệu tập người mà đến một chỗ doanh trại, quan sát tỉ mỉ súng kíp này. Chế tạo một cây súng kíp, thợ rèn gánh vác tạo ra có được một lạng bạc, đồng thời người thợ rèn này phải khắc tên mình lên súng kíp, nếu như xuất hiện sai lầm trục trặc lúc rèn tạo, chế tạo, vậy thì người thợ rèn này phải đền mạng.
Có bạc khích lệ, có mất đầu làm trừng phạt, mỗi một cây súng đều tận tâm tạo ra, thoạt nhìn chỉ là một thứ hàng thủ công mỹ nghệ, khắp nơi tinh tế, nhìn không ra một tia sai lầm nào. Thậm trí ngay cả thuốc súng đen được đưa đến đều dùng cái sàng sàng lọc cẩn thận. Phải hữu dụng, Triệu Tiến lật qua lộn lại xem, đích thực không tìm ra cái gì sai lầm cả, nhưng chỉ là súng kíp không tìm ra sai lầm.
Cán nắm quá nhỏ, kích cỡ gần như bằng cán thanh thiêu xuân đao. Như vậy vào thời điểm bắn rất khó giữ ổn định, chính xác thiết nghĩ cũng không xong, nòng súng quá nhỏ lại dài. Chưa nói đến nòng súng rèn ra như vậy sẽ mất bao nhiêu công sức, nòng súng như vậy trong lúc va chạm rất dễ biến hình, hơn nữa nòng súng quá dài cũng làm cho trình tự nhét viên đạn chì ép chặt thuốc nổ này trở nên khá là phiền phức. Triệu Tiến ở nơi đó lật đi lộn lại xem xét khiến quản gia Từ gia mang súng kíp đến vô cùng khẩn trương. Cô gia xem có phần rất cẩn thận, xem vẻ mặt cô gia rõ ràng không hài lòng lắm.
Súng hỏa mai trong ký ức của Triệu Tiến là nòng súng ngắn hơn, đường kính lớn hơn, cán của súng hỏa mai càng to thì càng dài, chống đỡ trên vai. Nhưng biết quy chế như vậy không có nghĩa là lập tức chế tạo, chi tiết và nhỏ bé dài ngắn mới quyết định thành bại. Triệu Tiến cũng không muốn Từ gia bên kia chế tạo thử, việc khống chế của bên kia vẫn không sao nghiêm mật đươc, nếu chẳng may đồ vật này bị những người khác học được thì chắc chắn sẽ xuất hiện mạo hiểm lớn.
Hơn nữa ở hiện tại, Triệu Tiến cũng không muốn cho gia đinh dùng tới hỏa khí quá sớm. Quân đội cốt lỗi của Triệu Tự Doanh vốn là ít chiến đấu, phải rèn luyện dũng cảm và huyết khí của bọn họ trong mỗi lần đánh giáp lá cà. Hiện nay gia đinh vẫn chưa từng thấy qua máu trải qua thực chiến vẫn còn rất nhiều, không nên để cho bọn họ từ rất sớm thực thi bắn súng hỏa mai dưỡng ra bản tính sợ sệt và chậm chạp. Nếu chiến đấu thường xuyên vậy thì vẫn còn bỏ đi, nhưng hiện nay dưới thế cục này lại không làm cho bọn họ chạm vào quá sớm.
Sự tình đều phải chia làm hai mặt để xem xét, chuyện nhà mình nhà mình biết. Triệu Tiến biết bản thân phương trận trường mâu nhược điểm lớn nhất chính là công kích từ xa và phòng hộ. Với tầm vóc ba đoàn năm đội lớn của Triệu Tự Doanh, số lượng cung thủ không đủ ba trăm. Thật sự đánh nhau, ba trăm người này miễn cưỡng che chắn hai đoàn còn chưa chắc đủ. Sở dĩ không bị chịu thiệt, chẳng qua là còn chưa gặp phải kẻ thù quá mạnh mà thôi.
Đội học đinh có giáo trường của riêng mình, bởi vì bên này còn học bắn hỏa khí, bốn phía còn có tường đất vây quanh. Triệu Tiến đưa ra mệnh lệnh, rất nhanh đã có một liên học đinh tập hợp ở giáo trường.
- Mười lăm cây súng kíp này, mỗi người một cây, nhồi vào nổ súng, liên tục bắn cho tới khi không nổ súng được nữa mới thôi.
Súng kíp này liên tục nổ ra gần bảy phát, nòng súng sẽ phải nóng bỏng, không tiếp tục nhồi vào bắn ra được. Người am hiểu phải dùng miêng vải dày và ướt lau nòng súng để hạ nhiệt xuống. Chuyện này Triệu Tự Doanh cũng có truyền thụ, song đại đa số thời điểm đều là giảng việc binh trên giấy, lúc dùng đến không nhiều.
Nhìn Triệu Tiến đích thân tới, trên dưới đội học đinh đều nghiêm túc lạ thường, bọn họ càng hi vọng mình thể hiện tốt trước mặt Triệu Tiến, nếu như sớm biểu hiện nổi trội nhất được đưa đến trong đoàn đội gia đinh làm việc, vậy thì là quá mức vui mừng rồi.
- Sẵn sàng. Đội trưởng phát lệnh hô to, bọn học đinh đã lập tức dựa theo yếu lĩnh và luyện tập nhồi vào đạn dược. Đầu tiên đem hỏa dược đưa vào trong nòng súng, dùng que cời ép chặt, sau đó nhồi viên chì vào, lại dùng giấy bồi vo lại nhét vào. Đây là lúc phòng ngừa họng súng nghiêng lệch hướng xuống viên chì trượt ra khỏi nòng súng. Sau đó đổ thuốc súng và chỗ đựng thuốc súng, đem ngòi lửa châm kẹp trên kìm mỏ chim, rồi đem súng kíp kẹp trên xiên gỗ.
Đội trưởng phát lệnh kia vừa liếc mắt nhìn sơ qua một cái, giơ cao trường đao trong tay lên vung mạnh xuống, hét lớn một tiếng.- Khai hỏa.
Âm thanh nổ lát đát liên tục vang lên, khói trắng tràn ngập, mùi khí của diêm tiêu, lưu huỳnh tràn ngập khắp sân, đội trưởng kia lập tức hô to.- Sẵn sàng. Bọn học đinh đâu vào đấy bắt đầu rửa sạch nòng súng, nhồi vào lần nữa, rồi lần lượt phóng ra. Trên giáo trường thật giống như đốt pháo liên tục nổ vang, khói thuốc súng cũng càng ngày càng dày đặc, cũng may gió mùa xuân ở Từ Châu không nhỏ, thổi tan khói thuốc súng.
Mỗi cây súng kíp nổ ra tám lần, nòng súng đã trở nên nóng bỏng. Tuy nhiên lần này không cần vải dầy tẩm ướt chà lau, cứ như vậy chờ lạnh xuống. Triệu Tiến bên kia việc cần phải làm còn rất nhiều, tấm bia gỗ làm từ miếng gỗ dày được đưa đến trước mắt Triệu Tiến kiểm tra từng cái một. Trên mỗi tấm bia đều có ba bốn phát trúng đích. Độ chuẩn xác này nhìn có vẻ không cao, nhưng bọn học đinh vốn cũng chưa có cầm qua nhiều lần hỏa khí chân chính huấn luyện. Cộng thêm chuẩn xác của bản thân súng kíp, thành tích như vậy coi như không tệ rồi. Nhìn xem độ sâu đạn chì khảm vào bia gỗ, phi giáp và tỏa tử giáp đoán chừng là ngăn không được đấy.
Nhìn kỹ một hồi, Triệu Tiến lại nói rằng.
- Lấy một bộ giáp sắt nhà mình đến, lấy thêm một bộ miên giáp hoàn chỉnh. Bắn một phát nhìn xem áo giáp, sau đó tiến gần mười bước bắn tiếp. Từ ngoài tám mươi bước bắt đầu.
Giáp sắt nhà mình chính là loại khôi giáp do rèn từng khối sắt tổ hợp nên, còn về miên giáp thì không cần phải nói nữa, đây còn là khí giới của quân nước Đại Minh. Tuy nhiên loại giáp trụ này so với giáp sắt của Triệu Tự Doanh mà nói, thì quá dày và nặng, năng lực phòng hộ lại không bằng giáp sắt, cho nên Triệu Tự Doanh sớm đã không cần rồi. Miên giáp này trước sau vẫn không rèn ra đồ mới, chẳng qua là đống đồ năm đó thu hoạch được từ trong Hà Gia Trang và Vân Sơn Tự.
Lần bắn này và vừa rồi không có gì khác nhau, trắc trở xuất hiện vừa nãy lúc này cũng xuất hiện. Nói tỷ dụ như bởi vì nòng súng quá dài, cho nên lúc dùng que cời phải trút nghiêng súng kíp, bởi vì nòng súng quá nhỏ, có đôi khi góc độ que cời không đúng liền bị kẹt ở bên trong. Khẩu lệnh đội trưởng kia nếu như hô gấp, bọn học đinh hơi chút hoảng loạn, giơ súng kíp lên bắn cả que cời ra ngoài. Bởi vì nhiều lần nâng lên hạ xuống, bả vai và cánh tay nhức mỏi, trên thân cũng chẳng an ổn được gì.
Mấy đội trưởng gia đinh huấn luyện học đinh sắc mặt đều không tốt, cảm thấy đây là lúc mất mặt ở trước mặt Triệu Tiến. Tuy nhiên Triệu Tiến lại không có buồn vui gì, chỉ là nhìn cử động ngắm bắn của bọn học đinh và mỗi lần tấm bia đưa đến.
Theo khoảng cách tám mươi bước, không có một viên đạn chì nào tạo nên tổn hại đối với giáp sắt của Triệu Tự Doanh, tổn hại với miên giáp cũng không lớn, nhiều nhất bất quá là phá vỡ miếng vải dày bên ngoài, bắn vào miếng bông tầng thứ nhất. Lúc cách bảy mươi bước không có thay đổi gì. Khoảng sáu mươi bước, trên giáp sắt của Triệu Tự Doanh bắt đầu xuất hiện vết cắt và điểm trắng. Còn đạn chì bắt đầu xuyên thấu từng tầng miếng bông một của miên giáp, đại bộ phận đều bị lá sắt khảm bên trong miên giáp ngăn lại, cũng có một phần nhỏ xuyên thấu miên giáp. Dưới khoảng cách năm mươi bước, bắn trên giáp sắt của Triệu Tự Doanh ra cái hố còn miên giáp thì bị xuyên thấu. Khoảng chừng bốn mươi bước miên giáp như trước bị xuyên thấu, lá sắt khảm bên trong và tỏa tử giáp phủ bên trong cũng chặn không nổi rồi. Mà giáp sắt của Triệu Tự Doanh bị bắn lõm vào khá là lớn, nhưng người ở trong đó cũng sẽ không bị thương
Cuối cùng súng kíp phải chống tới gần đến hai mươi bước nổ súng. Giáp sắt của Triệu Tự Doanh là thợ giỏi rèn ra, khối sắt giáp ngực này là sư phụ thợ rèn dùng cây búa đập từng cái, khó tránh khỏi có những chỗ có độ dày không đều, ngay tại một chỗ mỏng bị súng kíp bắn phá rồi, chẳng qua đạn chì khảm ở tại bên trong lỗ nhỏ kia, nhưng không xuyên thấu.
Chẳng qua đến khoảng cách này, mỗi lần súng kíp cùng lúc khai hỏa không đủ tám cây. Thật không phải là bởi vì bản thân súng kíp xảy ra vấn đề, mà là bên này học đinh có chút theo không kịp. Lúc sức lực dư thừa, tất nhiên cử chỉ đúng mực, thân thể ổn định, sau khi sức lực giảm sút, cử chỉ bắt đầu không ổn, thân thể cũng bắt đầu lắc lư. Cử chỉ đúng mực khi huấn luyện cũng bắt đầu xuất hiện sai sót, hiềm rằng lúc này bởi vì Triệu Tiến ở bên cạnh, bọn học đinh bối rối lại càng thêm hồi hộp. Có ba người lỡ tay rơi vãi viên chì trong túi ra mặt đất, bởi vì tới gần khai hỏa, tất cả mọi người đều cách nhau rất gần, viên chì của vài người cũng lăn lộn cùng một chỗ, thời điểm nhặt lên nhồi vào, lại có đạn chì nhét không tiến vào miệng súng.
Lúc nhìn thấy một màn như vậy, Triệu Tiến nhăn mày lại, vị quản sự thợ rèn Từ gia càng lúc càng thấp thỏm không yên. Không riêng gì gã thấp thỏm trong lòng, mấy người bọn học đinh mắc lỗi ai nấy đều sợ hãi. Bọn người đội trưởng gánh vác huấn luyện cũng trở nên khẩn trương. Tuy nhiên từ đầu đến cuối, Triệu Tiến đều không khiển trách hay tức giận gì.
Điều này làm cho mọi người cũng đều không ngờ đến, Triệu Tiến lúc huấn luyện chưa bao giờ hòa khí kiềm chế, đạt tới được đòi hỏi hết thảy đều dễ nói, nếu làm không được, quân pháp và trách phạt đều nghiêm khắc, hôm nay sung kíp bắn ra chồng chất sai lọt như vậy, nhưng hắn lại không tức giận.
- Huấn luyện theo thường lệ.
Một mệnh lệnh này phát ra, mọi người mới thực sự xác định Tiến gia không hề muốn truy cứu. Bọn đội trưởng gánh vác huấn luyện những học đinh đều âm thầm cắn răng, đợi chút nữa sẽ cẩn thận dạy dỗ những binh sĩ đã làm mắt mặt mình.
Triệu Tiến không rời khỏi chỗ trú đóng của đội học đinh, dừng lại ở gian phòng gần kề, chỉ đem theo ba hộ vệ Ngưu Kim Bảo, Tôn Đại Lâm và Mạnh Chí Kỳ sau đó gọi người quản sự Từ gia đó tiến vào.
Triệu Tiến trầm mặt nói.- Ngươi mau chóng về Từ gia. Nói tất cả sung kíp rèn ra hiện giờ ngừng lại. Sau đó trong đám thợ rèn tạo ra súng kíp, chọn ra một nửa người tay nghề tốt nhất, bảo cả nhà bọn họ dọn đến gần cạnh Hà Gia Trang.
Vị quản sự Từ gia này nơm nớp lo sợ nói.- Cô gia, thật có cái gì đó không ổn, tiểu nhân nhất định trở về bảo cho bọn họ sửa lại. Đòi hỏi phải khiến cô gia bên này vừa lòng.
Trong ngữ khí của Triệu Tiến mang theo chút bực bội, buồn bực nói: - Theo dặn dò của ta mà làm, những thứ khác không cần bận tâm.
Bị Triệu Tiến nói như vậy, vị quản sự đó thân mình run lên, vội vàng vâng dạ, Triệu Tiến cũng không có nhiều lời với gã, chỉ là bảo người mau chóng trở về.
- Tiểu Mạnh, tất cả súng kíp đều thu lại. Bảo kho quân giới bên kia bảo quản nghiêm ngặt. Triệu Tiến dặn dò vài câu, Mạnh Chí Kỳ vội vàng vâng dạ. Ở trong tùy tùng hộ vệ sát bên Triệu Tiến, Mạnh Chí Kỳ càng giống hạng đầy tớ nhà quan, ghi chép truyền lệnh, địa vị ở trong Triệu Tự Doanh có chút không thấp.