Trên mặt Lộ Dịch mang theo nét cười khiêm tốn, y từng thấy qua người khác chế tạo súng hỏa mai như thế nào, cũng từng thấy người khác đúc pháo ra sao, nhưng bản thân y lại không làm được, nhưng trước mắt chính là cơ hội nhất định phải nắm chặt rồi, về phần về sau làm thế nào đó là chuyện về sau.
Vừa lúc đó, Triệu Tiến đột nhiên mở miệng.- Ngươi biết nói tiếng Anh không? Câu này khiến cả phòng đều lặng thinh đồng loạt nhìn về hướng Triệu Tiến bởi vì câu Triệu Tiến nói cũng là tiếng ngoại quốc lại không quá giống với lời người Phật Lang Cơ kia.
Triệu Tiến mặc dù sắc mặt nghiêm túc, thật ra lại có chút lúng túng, tiếng Anh này nói với chất giọng kỳ quặc, bởi vì rất nhiều năm không có nói ra, cũng may mọi người nghe không hiểu.
Vẻ cười trên mặt Lộ Dịch có chút cứng đờ, y đột nhiên nhận ra người quyền quý trẻ tuổi trước mắt này e rằng không phải dễ lừa gạt như thế.
- Lão gia, người ngoại quốc này hỏi lão gia nói có phải tiếng Anh hay không. Y không hiểu ngôn ngữ này. Lúc thông dịch nói tiếng Anh thì phải dùng ngôn ngữ Phật Lang Cơ dịch lại đương nhiên đây chỉ là suy đoán của Triệu Tiến.
- Ngươi hỏi thử y, trong ngôn ngữ đất nước của y phát âm thế nào, y biết cái này không? Lầm lẫn thì lầm lẫn, chỉ đành dùng cách ngu nhất này xác nhận một số chuyện.
Mặc dù viện thần học có dạy dỗ khá là chỉnh chu nhưng tiếng Anh thời đại này cũng không phải một môn ngôn ngữ thông dụng. Lộ Dịch du lịch qua nhiều nơi như thế đa phần nói chuyện chính là ngôn ngữ Tây Đào Nha và Bồ Đào Nha, tiếng Anh thật sự là không từng chạm tới, Lộ Dịch lắc đầu.
Triệu Tiến trầm ngâm chốc lát, mở miệng nói với Dư Trí Viễn.
- Đa tạ huynh giúp đệ tìm được hai người này. Người thông dịch này đệ cũng cần dùng vài ngày. Bảo y chuyển nhà tới Từ Châu, nhà cửa sản nghiệp để đệ bố trí, tiền công gấp đôi.
Dư Trí Viễn cười nói.- Sao phải tiêu tốn của đại ca, tiểu đệ sắp xếp là được. Xem thấy hai người mình tìm được đúng hợp khẩu vị của Triệu Tiến. Thông dịch bên đó tất nhiên nghe hiểu lời của Triệu Tiến, chuyển nhà tới Từ Châu gã không có cảm giác gì, tiền công tăng gấp đôi này chính là chuyện vui, trên mặt không kìm nổi cười tuơi.
Triệu Tiến nói thẳng với thông dịch.
- Ngươi hỏi thử hai người ngoại quốc này. Bọn chúng muốn cái gì. Nói với bọn chúng, con người ta đây thích thẳng thắn, không thích tráo trở.
Thông dịch cũng nhịn không được cười.- Lão gia, người ngoại quốc này nói bọn họ phải truyền bá thần gì đó của bọn chúng. Không, chúng lại sửa lời rồi. Nói muốn vàng nén và bạc trắng, càng nhiều càng tốt.
Trong phòng mọi người đều cười vang, lão người hầu Tây Ban Nha kia có chút hổ thẹn, mà Lộ Dịch thì thản nhiên đứng ở đó, y để ý thấy trên mặt Triệu Tiến không có bao nhiêu khinh miệt, xem ra ăn ngay nói thật quả nhiên có lợi của nó.
Triệu Tiến cười nói.- Tìm Chu tiên sinh, chuyển một ngàn lượng hoàng kim và hai ngàn lượng bạc trắng sang đây, càng mau càng tốt. Lấy từ trong ngực mình ra một tấm thẻ bài đưa cho Mạnh Chí Kỳ. Sau khi Mạnh Chí Kỳ đón lấy bước nhanh đi ra ngoài cửa.
Kế tiếp hỏi đáp chuyện trò rất tùy ý, Lộ Dịch này nói đất nước của mình ở phía bắc Tây Ban Nha và phía nam Ni Đức Lan. Triệu Tiến nghi hoặc rất lâu với cái từ Ni Đức Lan này, hắn chẳng phải là không biết Ni Đức Lan là cái gì, nhưng phát âm trong ngôn ngữ Tây Ban Nha hắn không biết. Lộ Dịch hiểu mấy ngôn ngữ, nhưng thông dịch và y chỉ dùng được tiếng Tây Ban Nha trao đổi.
Triệu Tiến nhớ mang máng bản đồ Châu Âu, phỏng đoán sơ qua chốc lát, Lộ Dịch này có khả năng là người nước Pháp hoặc là nước Đức, nhưng thời đại này vẫn chưa có nước Đức.
Lộ Dịch nói mình là tu sĩ dòng Đa Minh Ngã Hội, nói từng trải của mình ở Châu Âu, nói từng đi đế quốc Áo Tư Mạn, còn có Châu Mỹ, Phi Luật Tân và Oa quốc. Lúc giảng giải những điều này, Lộ Dịch không có khoác lác gì, y chỉ kể lại theo sự thật. Bởi vì những từng trải này cũng đầy đủ muôn màu muôn vẻ rồi. Song y nói rất tuyệt vời, số lượng từ của thông dịch lại rất có hạn, mọi người nghe được cũng lúc được lúc mất, ngược lại Triệu Tiến bởi vì có trí nhớ từ trước gắng gượng cũng theo kịp.
Mạnh Chí Kỳ rất mau mắn đã làm xong việc rồi, dẫn mười gã gia đinh hộ tống mấy cái rương được chuyển vào trong phòng. Có được Triệu Tiến ra hiệu, rương được mở ra. Theo ánh mặt trời ngoài phòng chiếu rọi, hào quang thỏi vàng và nén bạc lập lòe mê người. Mấy người Triệu Tiến vẫn coi như ung dung, còn Lộ Dịch và lão người hầu của y không kìm lòng nổi con ngươi mở to, hít thở không thông.
Để cho bọn họ nhìn mấy lần, rương lại được đậy chặt lần nữa, sau đó chuyển đi. Lộ Dịch và lão người hầu kia đều xoay người nhìn xung quanh, tầm mắt quả thật bị rương nắm chặt. Nhìn thấy cái dạng này của bọn họ, Cát Hương và Dư Trí Viễn đều không kìm lòng đặng lộ ra vẻ khinh thường.
Triệu Tiến lại cảm thấy rất đỗi bình thường, người da trắng thời đại này chính bởi vì phần tham lam với của cải này mới sẽ lênh đênh vượt biển, mới sẽ dốc hết binh lực đi khiêu chiến, có dục vọng không phải chuyện xấu gì.
- Nếu như làm được đòi hỏi của ta, những vàng bạc này chính là của bọn họ thậm chí lấy được càng nhiều hơn, song phải học biết quan thoại của Đại Minh chúng ta. Nếu như ngươi dạy bọn chúng biết, vàng bạc bên trong đó cũng có một phần của ngươi. Câu đầu tiên là để cho thông dịch nói cho hai người bọn Lộ Dịch nghe, câu sau chính là nói cho thông dịch.
Trọng thưởng tất có kẻ dũng cảm, ánh mắt thông dịch nhất thời sáng rỡ, quỳ ngay xuống đất dập đầu nói.- Tiểu nhân nhất định làm được.
Nhìn thấy vàng bạc quý giá hào quang lóe sáng, nghe thấy lời của thông dịch giảng giải, ánh mắt của Lộ Dịch cũng vô cùng nóng bỏng, tràn đầy vẻ cứng cỏi nói.
- Xin đại nhân yên tâm, tôi nhất định sẽ chăm chỉ học tốt.
Triệu Tiến cũng không có an bài bọn họ lập tức làm gì, chỉ bảo người hộ tống hai người ngoại quốc này đi về Từ Châu trước, hơn nữa phải tiếp đón tốt, theo giám thị của hộ vệ, chủ tớ của Lộ Dịch và thông dịch đi khắp nơi của Triệu Tự Doanh thăm quan, bao gồm cả những nơi khẩn yếu như xưởng rèn, điền trang vân vân.
Khá giống với lúc đi vào, thái độ vị tu sĩ Lộ Dịch rời khỏi đã cung kính tới cực điểm, tuy nhiên mọi người đều có để ý tới điều này. Người ngoại quốc đó vừa đi, Dư Trí Viễn đã hết sức trịnh trọng nói.- Đại ca, thiên quốc chúng ta, thứ gì không có. Sở trưởng của người ngoại quốc lấy làm gương cũng đủ chẳng nên coi trọng như vậy.
Triệu Tiến mở miệng nói.- Thứ bọn chúng có không chỉ là sở trường, còn có một số ý tưởng và chiêu trò khác chúng ta. Đệ mong muốn chính là điều này.
Mọi người trong lúc nhất thời cũng không biết tiếp lời như thế nào. Đang trong lúc nói chuyện Lê Đại Tân bên ngoài bước nhanh đi vào, đầu tiên đứng ở trước cửa sau khi có được Triệu Tiến cho phép mới đi tới trước mặt ghé tai nói mấy câu, tiếp đó cúi đầu chào rời khỏi.
Khuôn phép chỗ đội Nội Vệ có nhiều khác biệt với nơi khác, song lúc đang gặp khách vội vàng lại đây thiết nghĩ có chuyện khẩn yếu. Mặc dù mọi người không muốn dò hỏi, nhưng vẫn theo đó nhìn về hướng Triệu Tiến, hắn cười nói.- Đợt sóng thứ nhất của phủ Lỗ Vương Sơn Đông tới rồi.
Nghi vệ, Xá nhân của phủ Lỗ Vương là Kiều bách hộ Kiều Sơn sau khi nhận lệnh của Tư trưởng sử lập tức gọi mấy thuộc hạ tinh nhanh, mọi người đều mặc y phục thường dân, giả trang thành thương lái và hộ vệ, cùng nhau xuôi nam đi dò la tin tức.
Bốn huyện Sơn Đông gần kề Nam Trực Lệ hiện giờ cũng đã bình yên trở lại. Ở chỗ thôn trang phủ Lỗ Vương kia không có cách điều động quan binh, còn đại đội nhân mã của Từ Châu và Bi Châu thì có sẵn. Vốn dĩ còn bởi vì thân phận phủ Lỗ Vương co chân bó tay, sau khi có được mệnh lệnh của Triệu Tiến, lập tức buông tay đánh lớn. Nơi huyện Ngư Đài đánh nhau sống chết hai lần, ngay cả người báo quan cũng không có, nơi khác cũng vài người biến mất không hiểu tại sao. Còn về kẻ cảm thấy có phủ Lỗ Vương dựa vào muốn động thủ đều là chết bị thương thảm hại, đầu rơi máu chảy là còn nhẹ.
Triệu Tự Doanh hiển lộ ra thủ đoạn sấm sét như thế, quan phủ trên đất ấy cũng đắc tội không nổi chỉ đành vuốt mũi giả làm rùa đen. Còn những quản sự trang chủ phủ Lỗ Vương kia đều bị dọa sợ hãi, một mặt cúi đầu nghe chỉ bảo, một mặt dốc sức báo với chỗ phủ Lỗ Vương thành Tư Dương xin cứu mạng.
Mấy người Kiều bách hộ suất lĩnh tất nhiên không cứu được nhiều nơi như thế, bọn họ vốn dĩ không hề muốn cứu, chỉ vừa đi đường vừa nhìn ngó, xuôi nam nghe ngóng. Ban đầu phủ Lỗ Vương xem bọn lục lâm giang hồ, thổ phỉ mã tặc như là chó, lúc cần dùng tới thì dùng, lúc không cần tiện tay vứt đi, trước giờ đụng chạm không sâu. Cho nên cũng không có hiểu biết quá nhiều với Triệu Tự Doanh Từ Châu, nhưng đi suốt đoạn đường này, thứ hiểu được càng lúc càng nhiều, cũng càng lúc càng hồn vía đâu mất.
Người không am hiểu binh mã thì không biết lợi hại của Triệu Tự Doanh, cũng không hiểu được rốt cuộc con quái vật lớn này là cái dạng gì. Người bên ngoài nghĩ rằng mấy ngàn hương dũng đoàn luyện tuy rằng là con số không ít nhưng cường hào các nơi cũng không phải điều động ra không được, lại còn là nơi chốn đắng khổ như Từ Châu này chẳng qua chỉ là gà đất chó nung mà thôi. Quan quân phía bắc Nam Trực Lệ hai vạn người có dư, nếu muốn động thủ thì dễ dàng nghiền nát Triệu Tiến gì gì đó.