Triệu Thập Nhất mỉm cười nói.- Khó nhọc Hạ thúc, ngày khác Trần bá phụ mời ngài đi Vân Sơn Lâu uống rượu.
Hạ thôi quan lắc đầu quầy quẩy, đứng dậy khỏi chỗ ngồi, ba bước dừng một bước cứ như thế rời khỏi phòng khách. Điệu bộ coi như bên cạnh không có ai này khiến cho một đám người phủ Vệ Huy và phủ Lộ Vương không sờ được đầu đuôi. Bọn chúng tuy rằng lớn lối một chút, khí thế ép người một chút, nhưng đây cũng chỉ là hành vi chốn quan trường, chẳng qua chỉ là ép đối phương nghe lời, ngay cả uy hiếp này cũng là hết mực khuôn phép. Thôi quan Từ Châu này một chút cũng không sợ, cứ như thế bước lớn lại bước nhỏ rời khỏi, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?
- Thứ đồ hèn mạt, các ngươi rốt cuộc xem phủ Lộ Vương là gì, ta muốn gặp Tri châu của nhà ngươi. Đi mau. Nghi vệ, Xá nhân kia vỗ bàn mắng to, còn Trương thôi quan kia cũng sắc mặt âm trầm.
Những lời này còn chưa nói xong đã nhìn thấy sai dịch trẻ tuổi kia móc ra một cái kèn thổi mạnh, thanh âm sắc nhọn chói tai, gào thét mắng chửi gì vân vân đều bị đè xuống.
- Ngươi điên rồi sao? Quan nha Từ Châu này khắp chốn kỳ quái, điều này khiến người Hà Nam tới thật sự là sờ không được đầu đuôi.
Triệu Thập Nhất giọng điệu lạnh tanh nói.- Vừa rồi lời Hạ đại nhân nói chúng bây đều nghe thấy cả rồi chứ? Chúng bây thật rất may mắn, tới thẳng nơi nha môn này.
Còn chưa đợi mắng chửi tiếp ra làm sao đã nghe thấy tiếng bước chân rầm rập, cửa chợt bị đẩy mạnh ra, một gã sai dịch trẻ tuổi dũng mãnh nhanh nhẹn xông thẳng vào.
Sao không có khuôn phép như thế, người Hà Nam tới vừa muốn quát mắng lại nhìn thấy từng gã sai dịch cầm đao búa đi vào trong phòng, hung tợn nhìn chằm chằm mình.
Nhìn lưỡi đao sắc bén lóe ra ánh sáng lạnh lẽo, nhìn thấy dáng vẻ những sai dịch sát khí đằng đẵng kia, người vương phủ và quan phủ Vệ Huy Hà Nam tới chân đều có chút mềm nhũn.
- Các ngươi... các ngươi muốn làm cái gì?
Triệu Thập Nhất giọng cao lanh lảnh nói.- Chúng bây là kẻ giả mạo. Dám giả mạo quan phủ, giả mạo quan lại bộ thuộc của phiên vương, đây là tội lớn. Bắt hết lại, đánh mấy chục gậy, ném vào trong lao từ từ tra hỏi.
- Ngươi... ngươi... Trương thôi quan kia cả người run lẩy bẩy, nói chuyện cũng không liền lạc. Nghi vệ, Xá nhân kia rốt cuộc xuất thân võ quan, thân hình tuy rằng to béo, tay chân lại không chậm, giơ tay cầm thẻ bài giắt bên hông của mình, rướn cổ họng nói.- Ta là hộ vệ phủ Lộ Vương, các ngươi ai dám vu cáo hãm hại.
Vào lúc nước tới chân này, người tới từ Hà Nam cũng đều đứng lên quát thét, đồng thanh hiển lộ rõ thân phận mình tới từ quan phủ và vương phủ, nhủ thầm tên Bổ khoái Từ Châu gan lớn bằng trời này cho dù muốn đổi trắng thay đen cũng phải nhìn sai dịch bên dưới có cùng làm loạn hay không.
Triệu Thập Nhất quát một tiếng.- Ta nói chúng bây là giả, chúng bây chính là giả. Kẻ động thủ phản kháng giết không cần hỏi.
Sai dịch xông vào trong phòng đồng thanh hò hét dạ vang, người Hà Nam tới tức thì á khẩu trợn mắt. Toàn cảnh xảy ra trước mắt vốn dĩ ngoài lý lẽ bình thường, nhưng thấy đối phương muốn tới bắt người, bên này cũng không có khả năng khoanh tay chịu chết, có người cũng muốn lấy binh khí.
Căn phòng tuy rằng rộng rãi, nhưng tiến vào nhiều người như thế, đông người cũng không có quá nhiều lợi thế, hơn nữa người tới từ vương phủ và quan phủ Hà Nam đều cảm thấy đối phương chưa chắc thật dám ra tay.
Một tiếng kêu thảm thê lương vang lên, ánh mắt mọi người lập tức nhìn sang, nhận ra cánh tay một vị hộ vệ vương phủ bị chém rụng ra đất, máu tươi phun tung tóe, ở nơi đó lớn tiếng kêu thảm. Vị Bổ khoái Từ Châu đối diện y kia sắc mặt lạnh lùng không có mảy may điệu bộ chần chừ lùi bước nào.
Sau khi thấy một màn như vậy, trong lòng người tới từ phủ Lộ Vương và nha môn tri phủ Vệ Huy Hà Nam cũng không còn một tia may mắn, mặc dù không rõ vì sao đối phương có lá gan lớn như thế nhưng vẫn là ngoan ngoãn giao binh khí đồ đạc ra.
Mỗi khi một người giao ra binh khí, hai người lập tức đi tới, thẳng thừng lột sạch sẽ y phục, tất cả đồ đạc trên người đều không chừa lại, người thì bị đẩy ra bên ngoài.
Tới được bên ngoài, cũng có người đợi bên này, không nói tiếng thứ hai, trước hết đè xuống đất đánh bằng côn, mấy chục côn đánh xuống, trên người không đổ máu, người vẫn đau la giống như heo bị thọc tiết nhưng bản thân lại không cách nào đứng lên, lại có người mang tới cho bọn chúng một bộ y phục mặc vào, xách thẳng vào trong đại lao.
Lúc mới đầu còn có người hô lớn, ta là kẻ nào đó của phủ Vệ Huy, ta là gã gì kia của phủ Lộ Vương, về sau tất cả phát hiện ra một quy luật, thanh âm hô la càng lớn, gậy đánh xuống càng độc ác, kẻ đánh tới hôn mê không chỉ một, sau đó ngoài động tĩnh đau la cầu xin tha mạng cũng không có thanh âm nào khác nữa.
Triệu Thập Nhất chỉ bảo cai ngục.- Chớ để chết đói, cũng không cho ăn no. Nhốt nuôi ở bên trong. Hiểu không.
Cai ngục cười vâng dạ dẫn ngục tốt tự đi lo liệu. Tiếng hô la phủ Vệ Huy, vương phủ gì kia y cũng nghe được rõ ràng, nhưng người ở Từ Châu thì hẳn nên nghe lời Triệu gia, y cũng không đếm xỉa vương gia bên ngoài gì đó.
Cai ngục bên kia vừa đi lại có một gã sai dịch hớn hở sát lại gần thấp giọng hỏi.- Thập Nhất ca, vàng bạc trên người bọn này không ít đâu nha. Ít nhất tính ra mấy trăm lượng.
- Tiền bạc lưu lại một phần ba. Tiến gia nói thưởng cho mọi người. Y phục và những thứ linh tinh khác, toàn bộ một mồi lửa thiêu cháy hết. Ngươi đi trông coi, ai muốn lấy trộm, cứ lấy mạng tới trả. Hiểu không? Thập Nhất nói chuyện bình tĩnh, kẻ nọ vốn ban đầu hết sức hớn hở rùng mình một cái, liên tục gật đầu.
Hiện giờ trong thành Từ Châu chỗ vắng vẻ nhất chính là nha môn tri châu này, Lại mục và sai dịch trên người thật có việc quan đều phải đi Vân Sơn Hành trong thành bận bịu rồi, bá tánh có gì oan khuất cũng đều đi bên đó giải quyết ai còn đếm xỉa rãnh rỗi tới quan phủ buôn nước bọt, cho nên tiếng kêu thảm huyên náo bên này cũng không có mấy người nghe thấy.
Người khác mặc kệ có nảy sinh chuyện gì, nhưng Tri châu Đồng Hoài Tổ của Từ Châu lại rất bận tâm, tuy rằng ông ta bị cho ra rìa đã rất lâu nhưng chút chuyện này vẫn là biết được rõ ràng.
Sau khi biết được người phủ Lộ Vương và phủ Vệ Huy cũng bị nhốt vào đại lao, cửa nhà Đồng Hoài Tổ đóng chặt, chỉ ở trong phòng buồn rầu, mặc dù mùa này đã rất ấm áp nhưng sắc mặt Đồng tri châu lại tái nhợt, từ trên xuống dưới cả người không ngừng run rẩy.
Phu nhân của Đồng tri châu bước vào săn sóc, chưa đợi lên tiếng hỏi tự Đồng tri châu mang theo thanh âm thổn thức nói.- Phu nhân, là ta liên lụy nàng. Chỉ sợ ta và nàng đợi không được tới cái ngày mãn nhiệm, Triệu Tiến này đã muốn tạo phản rồi. Hắn vừa phản tất nhiên sẽ không lưu lại tính mạng cả nhà chúng ta. Cho dù hắn không phản, tặc đảng của hắn làm ra nhiều chuyện như vậy, bên trên nếu như tra xét cũng là tội tan xương nát thịt.
Phu nhân của Đồng Hoài Tổ ngược lại rất sáng suốt.- Phu nhân cớ sao lo lắng. Ai nói Triệu Tiến phản. Chẳng lẽ hắn giết quan phủ rồi sao?
- Nhưng quan trên...
Lối suy ngẫm của Đồng phu nhân rất rõ ràng.
- Phu nhân chưa bao giờ ra mệnh lệnh gì, hết thảy đều là bị kẻ gian tà kiềm kẹp. Lại nói nữa, chuyện ngày hôm nay có ai sang bẩm báo với phu quân, có ai bảo phu quân đóng dấu chăng?
Y thị nói ra mấy câu này, sắc mặt Đồng Hoài Tổ mới dễ coi hơn nhiều. Đồng phu nhân cũng cảm thấy có chút đau đầu, tình cảnh như vậy thường thường đôi ba ngày thấy một lần, trượng phu của mình đã thành chim sợ cành cong rồi.
Đồng phu nhân nín nhịn đã lâu, vẫn phải nói ra một câu.- Tướng công, Triệu Tiến kia muốn tạo phản sớm đã phản rồi, muốn giết vợ chồng chúng ta cũng sớm đã động thủ rồi. Hiện giờ từ trên xuống dưới vẫn coi như cung kính chúng ta. Còn có một món bạc lệ thường không tệ. Nếu như muốn hại mạng chúng ta, sao phải làm như thế?
- Trong thành ngoài thành đều đã phái người điều tra. Con đường đi tới Hà Nam cũng dặn dò người theo dõi. Người từ Hà Nam tới hẳn lưu lại toàn bộ ở Từ Châu rồi. Lúc bọn chúng tới quá kiêu ngạo khinh thường, vốn dĩ không có sắp đặt sẵn thủ đoạn tiếp theo sau gì.
Lưu Dũng ở cửa sông Thanh Giang, Lôi Tài ở Lâm Thanh Châu, trước mắt người chủ trì nơi này là Nhiếp Hắc.
- Vương Tự Dương ở chỗ phủ Vệ Huy có mấy người quen biết, tiểu nhân đã dặn dò người đi theo sang đấy. Mấy ngày nữa chỗ phủ Lộ Vương sẽ có người theo dõi.
Nghe Nhiếp Hắc bẩm báo, Triệu Tiến gật đầu rồi mở miệng nói.- Bên đó dù sao cũng phải hơn một tháng mới có động tĩnh. Nếu người tới nữa vẫn xử trí như vậy.
Trần Thăng thanh âm buồn bực nói.- Sao phải dông dài như thế. Bên đó sớm muộn vẫn muốn động tới quan quân.
Triệu Tiến cười nói.
- Nhưng muộn cũng tốt hơn là sớm. Hiện giờ chẳng qua chỉ là ong muỗi gọi đàn mà thôi. Tới một con thì đập chết một con.
Nói xong câu này, Triệu Tiến hỏi Như Huệ.- Chỗ phủ Lỗ Vương Sơn Đông có được tin tức gì không? Triệu Tự Doanh chúng ta cũng coi như đáng nể, vừa đắc tội đã đắc tội tới hai kẻ hàng chữ vương rồi.
Tất cả đều cười vang, Như Huệ cười nói.- Chỗ phủ Lỗ Vương không có tin tức nào. Chiếu theo tin tức Nghiêm mặt đen và Tề Nhị Khuê báo về, điền trang vương phủ bên đó đều ngoan ngoãn nghe lời an ổn làm theo chỉ bảo của chúng ta. Có một chỗ trang viên Khổng gia vốn dĩ còn muốn giằng co, nhìn thấy vương phủ cũng nghe lời như thế, bản thân cũng ngoan ngoãn rồi. Nghe thấy điều này, trên mặt mấy người trong phòng đều có vẻ thoải mái. Triệu Tiến lại nhíu mày lắc đầu nói.- Kỳ quái.
Vương Triệu Tĩnh cười khúc khích nói.- Đại ca, chủ tớ người Tây Dương kia thật là dọa con nít sợ. Nếu không phải người đội Nội Vệ chúng ta đi theo, người Tây Dương đó suýt chút nữa bị đoàn luyện làm thịt rồi. Dáng vẻ kia nhìn giống như quỷ.
Tất cả cùng cười òa, Triệu Tiến cũng cười nói.- Chưa từng thấy mà thôi, ở lâu dài thấy quen rồi cũng không lạ kỳ nữa. Lộ Dịch này có chút bản lãnh, có chỗ hữu dụng với chúng ta.