Trong lòng bọn họ trống rỗng, nhưng đều chỉ đành lựa chọn tin tưởng.
Loại áp lực làm người ta hít thở không thông này kéo dài trong chốc lát, sau đó Trương Thuyên cuối cùng lại khôi phục lại bình tĩnh.
- Vì nước vong thân, chuyện tốt làm sao. Hơn nữa ngươi không chạy, ta làm sao để ngươi chiếm việc cái danh tốt? Lại nói, đất Liêu bại hoại như vậy, bọn ta đều phải bị trách tội. Hiện giờ đại nạn sắp đến, ta có lẽ đâu một mình chạy trốn. Tất nhiên sẽ có người đến ra mặt thu dọn. Bọn ta đến lúc này nên báo đáp ơn nước nhà.
Thấy được kiên định trong mắt Trương Thuyên, Kinh lược Đại Minh cuối cùng cũng cảm nhận được vị đồng liêu này đã hạ quyết tâm.
Lòng ông ta không kìm nổi chợt run rẩy.
Cũng tốt, vậy cả hai cùng nhau ở đây tuẫn tiết vì nước đi.
Nhưng, ngay khi Viên Ứng Thái trong lòng còn cảm khái, Trương Thuyên đột nhiên lại mở miệng, trong mắt tràn đầy bi thương.
- Việc đã đến nước này, bọn ta nên tự nhận sai, tự quyết lấy, cũng không cần nói. Nhưng đất Liêu ngày càng bết bát, đến lúc đó nên thế nào cho phải.
Viên Ứng Thái cười cười, nhưng giọng điệu lại có chút đắng chát.- Giang sơn Đại Minh ba trăm năm, nhân tài thiên hạ đông đúc, như thế nào không có cách bắt Kiến Nô bé nhỏ như vậy chứ? Vũ Hành, không cần nghĩ nhiều. Được rồi, dù gì ngươi đã không muốn đi, vậy chúng ta cùng nhau lưu lại nơi này đi. Như vậy cũng tốt, cũng tốt.
Chính lúc này, đột nhiên từ nơi xa truyền đến một trận tiếng trống rền vang. Hai người vội vàng cùng nhìn về phía quân Kim Nữ Chân Kiến Châu. Sau đó, họ phát hiện một cánh binh sĩ Nữ Chân cờ màu lam tách khỏi hàng ngũ, xông về phía dưới thành.
Lẽ nào là muốn công thành ngay sao? Hai người trong lòng đồng thời thoáng nảy ra suy nghĩ như vậy.
Sau đó, họ đột nhiên phát hiện, đằng sau bọn binh sĩ này, còn có không ít người ăn vận giống như bá tính dân thường theo sau, đang bị áp giải chạy về phía dưới thành Liêu Dương.
Đây là có chuyện gì? Là muốn xua đuổi dân chúng công thành sao?
Hai người liếc nhìn nhau.
Sau khi mhìn một lát, Trương Thuyên đột nhiên hét lớn.
- Không tốt, Kiến Nô là muốn đào rãnh cạn hào. Kinh lược, mau mau hạ lệnh ngăn cản a.
Viên Ứng Thái cũng lập tức kịp hiểu ra.- Kiến Nô chết tiệt.
Đối với phòng thủ thành mà nói trọng yếu nhất chính là tường thành, kế đó là sông hộ thành, nếu đoạn phòng ngự sông hộ thành bị loại trừ, như vậy thành Liêu Dương chỉ còn lại tường thành trơ trụi khẳng định rất khó kiên trì lâu dài. Là Kinh lược Liêu Đông Đại Minh, Viên Ứng Thái biết Đại Minh trong mấy ngày ngắn ngủi vốn dĩ không gom được nhiều quân binh đến tiếp viện Liêu Dương, thậm chí nên nói là vốn dĩ không có người đến cứu viện Liêu Dương.
Vứt bỏ hẳn ngoài thành, làm con rùa chui rút trong thành phòng ngự, cũng không đúng đắn. Từ xưa đến nay, binh lính thủ thành, nếu như dũng khí cùng quân địch chiến đấu trên đất bằng một trận đều không có, vậy cho dù rùa rụt cổ thủ thành cũng thủ không được bao lâu. Điểm này, cho dù là trước đó không có lĩnh binh qua như Viên Ứng Thái cũng hiểu được.
Một khi đã như vậy, một khi dù sao cũng phải chết, vậy không bằng chết oanh liệt một chút, Viên Ứng Thái thầm nghĩ.
Nghĩ đến đây, Viên Ứng Thái liền không do dự nữa, ông ta nhìn về hướng thân binh của mình, sau đó quát lớn ra lệnh.
- Mau đi truyền lệnh cho bọn Hầu tổng binh và Lý tổng binh, bản quan muốn đích thân dẫn họ ra khỏi thành, cùng Kiến Nô đánh một trận.
Không bao lâu sau, Viên Ứng Thái mặc xong khôi giáp, Đốc lĩnh quân Minh tổng binh Hầu Thế Lộc, Lý Bỉnh Thành, Lương Trọng Thiện, Khương Bật, Chu Vạn Lương ra khỏi thành năm dặm, nhằm đội quân Kiến Nô xông đến nghênh chiến.
Một khắc xuất thành, Viên Ứng Thái đã biết mình đánh không thắng. Tát Nhĩ Hử loại cục diện có lợi thế binh lực gấp mấy lần cũng đánh không thắng, hiện tại cục diện địch đông ta ít này lại càng thêm không có cơ hội. Ông ý chỉ mong muốn tận lực gắng sức chém giết binh sĩ Kiến Nô mà thôi.
Trước khi xuất thành nghênh chiến, một phụ tá khuyên Viên Ứng Thái.- Đại nhân, vạn vạn lần không được a. Liên tiếp bại chiến, tướng sĩ sớm đã khiếp sợ. Bọn ta thủ thành đã khó khăn như vậy, nếu xuất thành nghênh chiến, vậy càng thêm khó có phần thắng a. Đất Liêu mặc dù gian khó, nhưng dù sao thánh thượng ủy thác đất Liêu đại nhân tóm lại vẫn cần vất vả lo liệu, hà tất phải tự cam chịu như vậy?
- Ý ta đã quyết, không cần nhiều lời. Viên Ứng Thái chỉ lưu lại một câu như vậy liền xoay người bùi ngùi rời đi.
Nhìn bóng lưng Viên đốc sư rời đi, tên phụ tá gấp đến độ phát run, nhưng sau cùng chỉ đành hung hăng dậm chân, thở dài một tiếng.
Ngươi chỉ muốn tuẫn tiết vì nước, ngươi có hay không nghĩ qua thiên tử Đại Minh phái ngươi đến là để ngươi thu phục núi sông đất nước, không phải kêu ngươi tuẫn tiết vì nước.
Loại văn thần này, xưa nay biết ăn nói, miệng đầy lời to tát, kết cuộc nước đến chân lại cái gì cũng đều nghĩ không ra, chỉ nghĩ chuyện cấp bách liều chết báo quân vương, ngươi chết lưu cho mình thanh danh tốt, nhưng kỳ vọng của thiên tử Đại Minh đâu? Họa phúc của dân chúng Liêu Đông đâu? Bọn họ lại nên làm thế nào?
Có lẽ là bởi vì dự cảm được ngày diệt vong sắp đến gần, người phụ tá này cũng không cần quan tâm cái gì. Một người ngày thường cẩn thận dè dặt, lúc này không ngờ hét to lên, mắt đã tràn đầy nước mắt.- Kẻ hại nước tham quan ô lại, kẻ gây họa cho nước nhà là quan văn quyền quý a. Triều đình Đại Minh hiện hai hạng người này chỗ nào cũng có, lấp đầy triều đình, ta xem sợ là phải xong rồi a.
Lời cảm thán này, Viên Ứng Thái đã nghe không được nữa, cho dù nghe được, ông ta cũng không sẽ có bày tỏ gì.
Mặc dù là xung phong, nhưng kỳ thực hàng ngũ quân Minh cũng không nghiêm chỉnh, càng không nói có loại khí thế bi tráng quyết một lòng tử chiến này. Binh sĩ miễn cưỡng duy trì quân trận, tay cầm binh khí, bước thấp bước cao vọt tới đối diện, phát ra thanh âm hô quát dài ngắn không đồng nhất, thậm chí không có bất kỳ hữu dung thêm can đảm cho mình.
Mà Nỗ Nhĩ Cáp Xích sau khi thấy quân Minh ra khỏi thành nghênh chiến, không có bỏ lỡ cơ hội, lập tức mệnh lệnh đại quân nhằm hướng quân Minh bắt đầu tấn công.
Hai cánh quân rất nhanh đã xông vào nhau.
Quân Minh sĩ khí giảm sút như vậy nào còn là đối thủ của quân Kim Nữ Chân Kiến Châu đầy chinh chiến đã lâu?
Những giáp binh Nữ Chân đội nón trụ mặc trọng giáp, rất nhanh đã cắt vào trong quân trận của quân Minh, sau đó dùng kỹ xảo chiến trận thành thạo và sức lực cá nhân lớn mạnh quét qua quân Minh xung quanh, giống như lưỡi dao sắc bén xé rách trận tuyến của quân Minh.
Sớm đã sợ binh lính quân Minh, trong tình thế bất lợi như vậy càng thêm mất đi hoàn toàn ý chí tiếp tục chiến đấu. Bọn họ rất nhanh bắt đầu nao núng lui về phía sau, nhưng binh giáp Nữ Chân hoàn toàn không cho họ cơ hội thở dốc, vẫn không ngừng truy đuổi chém giết họ. Theo cùng với trận chém giết, thương vong của quân Minh ngày càng lớn, mà quân Kim Nữ Chân Kiến Châu lại không có bao nhiêu thương vong, giống như càng đánh càng hăng.
Cuối cùng, có một đội binh lính nhỏ chịu không nổi cuộc chiến hoàn toàn không có gì trông mong này, bọn họ quay người bỏ trốn về phía sau, trong miệng còn hô kêu lớn.
- Bại rồi! Bại rồi!
Dường như cử động thành một chuỗi, sau khi nhìn thấy có một cánh quân nhỏ chạy tán loạn, binh sĩ còn sót lại của Đại Minh giống như cũng bị lây nhiễm, lũ lượt thối lui ra khỏi tiếp chiến với binh lính Nữ Chân, sau đó liều mạng bỏ chạy tán loạn về phía sau.- Bại rồi! Bại rồi! Tiếng gào thét đầu tiên rất là thưa thớt, sau đó càng lúc càng lớn, cuối cùng hội tụ thành một trận nước lũ không gì chống đỡ được. Bọn binh sĩ quân Minh vừa hô to vừa hoàn toàn bất chấp hết thảy chạy ngược lại. Thi thoảng bọn họ hoảng hốt chạy bừa hỗn loạn thành một cục, thế nhưng thay vì chạy trốn tìm đường sống lại chạy về hướng binh đao, giống như vào lúc này đã có dũng khí ra trận chém giết.
Nhìn tình cảnh này, quân Kim Nữ Chân Kiến Châu không hỏi phá lên cười. Mấy năm gần đây đội quân người Hán lúc đối chiến với bọn họ, tình cảnh như vậy đã là quá quen thuộc, cũng làm cho bọn họ càng thêm khinh miệt với người Hán.
Viên Ứng Thái ở hậu phương đốc trận, trước mắt không khỏi tối sầm.
Tiền tuyến dễ nhìn thấy đã tan tát đúng như vị phụ tá trước đó suy đoán, binh lính sớm đã lòng dạ sợ hãi thậm chí không dám chém giết với người Nữ Chân tiếp nữa.
Hiện giờ gầy dựng lại tiền tuyến, đón đánh với người Nữ Chân lần nữa hiển nhiên là không có khả năng, ông ta đành hạ lệnh mau chóng thu binh, bảo những đội binh lính kia trở lại trước.
Có lẽ còn sợ sệt đại pháo trên đầu thành, cuộc đuổi giết của người Nữ Châu chỉ giằng dai chỉ mấy khắc ngắn ngủi đã không có tiếp tục nữa, bọn chúng vừa ở ngoài thành mắng nhiếc, vừa thu binh có hàng có lối giống như sớm đã coi thành Liêu Dương là vật trong túi.
Màn đêm buông xuống, Viên Ứng Thái nghỉ ngơi ở trong doanh trại quân Minh ngoài thành, chỉ có điều cả đêm không chợp mắt vốn dĩ không cách nào ngủ được chỉ trằn trọc trăn trở, trong đầu rối tung rối mù. Ông ta nghĩ ngợi rất nhiều thứ, nghĩ tới những chuyện từng trải qua cả cuộc đời mình. Lúc còn trẻ gian khổ đèn sách mà sau đó được đề danh trên bảng vàng. Sau khi thành tiến sĩ, ông ta lúc ấy chỉ muốn báo đền ơn triều đình, thế mà sau khi vào quan trường, ông ta lại nhận ra nơi chốn vốn ban đầu khát khao không ngờ hoàn toàn khác biệt với tưởng tượng. Khắp nơi đều là đấu đá và cản trở, tất cả đều kéo bè kết đảng, trên dưới dối gạt lẫn nhau, vốn dĩ không có người đặt an nguy đất nước và vạn dân ở trong lòng.