Triệu Tiến khoác xong áo bào cười nói.- Tự mình đi lo việc của mình. Như Huệ theo ta đi chợ muối dạo một vòng. Tháng hai khai trương phải đánh tiếng trước.
Mọi người đồng loạt đứng lên, bên cạnh phòng nghị sự này chính là thư phòng của Vương Triệu Tĩnh, cũng là nơi y làm việc. Người khác tản đi, bản thân Vương Triệu Tĩnh nhíu mày đi vào thư phòng, mở ra giấy bút vẽ cái vòng tròn, sau đó lại vẽ mấy vòng tròn nhỏ bốn phía vòng tròn này. Đánh dấu phía bắc là phủ Lỗ Vương và Khổng phủ Diễn Thánh Công, đánh dấu phía nam là Thái giám Phương Dương, phía tây thì đánh dấu là Chu Vương, phía nam chỉ viết hai chữ Nam Kinh. Sau khi viết xong, Vương Triệu Tĩnh thở ra một hơi lầm bầm tự nói.- Sớm muộn phải chạm tới. Hiện giờ đã chạm tới rồi.
Triệu Tự Doanh khởi nghiệp ở Từ Châu, lấy châu thành làm tâm từng bước một mở rộng về phía Nam Trực Lệ. Châu thành Từ Châu, toàn địa phận Từ Châu, Bi Châu, cửa sông Thanh Giang, toàn địa phận phủ Hoài An, còn có phủ Quy Đức ở phía tây. Hiện giờ ngay cả phủ Dương Châu cũng giơ tay tới rồi.
Mấy chỗ này đều có cùng chung một điểm, đó chính là không có hào bá chân chính gì, cũng không có thế lực lớn cắm rễ sâu chân chính, khó nhằn nhất chẳng qua là thương nhân giàu có cửa sông Thanh Giang, mấy thương nhân buôn muối Dương Châu. Những những kẻ có tiền này không có nhiều gốc rễ, chỗ ỷ vào chẳng qua là tài thế, đụng tới chính là dùng sức mạnh tiền chất đống, chạm mặt phải tinh nhuệ như Triệu Tự Doanh, không chịu nổi một đòn.
Cứ như thế mở rộng từng bước một ra ngoài, sắp bắt đầu va chạm đụng phải những con quái vật lớn kia rồi. Phiên vương từ lớn tới nhỏ mỗi nơi đều có hàng đống sản nghiệp điền trang, cho dù bọn họ không rời thành nhưng quan viên lệ thuộc và bọn người theo đuôi bọn họ tụ tập thành hào bá lớn nhất trên đất đó. Có đất đai, có đông người, còn có ủng hộ quan phủ và triều đình còn có gầy dựng thâm căn cố đế trên trăm năm trên đất ấy. Đối kháng với những thế lực lớn này, cũng không chỉ là đối kháng với một vương phủ, còn phải kiêng dè triều đình sau lưng bọn họ.
Nhưng càng né càng tránh không khỏi, phương viên thế lực của Triệu Tự Doanh dần mở rộng ra bên ngoài. Nhưng ở phía bắc, có phủ Lỗ Vương và Khổng phủ Diễn Thánh Công ở Sơn Đông, ở phía tây có Chu Vương của phủ Khai Phong, ở phía nam có Thái giám Thủ bị Phượng Dương và điền trang quan lại, vương hầu của Phượng Dương. Nếu như ánh mắt phóng ra xa hơn nữa thì là quý tộc Nam Kinh và quyền quý Giang Nam phía nam Trường Giang.
Từ một ý nghĩa nào đó, những thế lực khổng lồ này "bao vây" Triệu Tự Doanh ở bên trong, chỉ cần Triệu Tự Doanh bành trướng ra bên ngoài, thì sẽ chạm phải bọn họ, sẽ phải xích mích với bọn họ. Thế lực Triệu Tự Doanh trở nên lớn mạnh, sẽ thay mặt cho thế lực và tài sản của bọn họ phải thu nhỏ lại. Đây chính là chuyện dính tới căn cơ không có cách giảng hòa cho xong việc. Nhìn từ điều này, xung đột của bốn huyện Sơn Đông và vương trang của phủ Lỗ Vương không phải tình cờ, mà là lẽ dĩ nhiên.
Vương Triệu Tĩnh viết vẽ đồ hình trên tờ giấy, đây là thói quen y kế thừa từ phụ thân Vương Hữu Sơn, thời điểm trầm tư suy ngẫm đều sẽ viết này nọ.
Vương Triệu Tĩnh để bút xuống, hô với bên ngoài.- Đi gọi chưởng quỹ tiệm buôn Vân Sơn Hành vào.
Phần đông các loại sản nghiệp trong Vân Sơn Hành, chuyện làm ăn kiếm được tiền đều phải mó vào một tay, trong đó có một hạng phải bù lỗ chính là thương lái đi lại các nơi. Bọn họ mang hàng hóa Từ Châu và Nam Trực Lệ đi tới các nơi buôn bán, mỗi một lần đều kiếm không được mấy văn tiền, một vài nơi còn phải có Vân Sơn Hành bù vốn. Tuy nhiên lại vẫn luôn giữ vững, bởi vì cái này chính là con đường trọng yếu Vương Triệu Tĩnh và Như Huệ đi bên ngoài dò la tin tức.
Chợ muối Từ Châu cũng không phải chợ búa làm không được hằng ngày náo nhiệt từng bừng. Mấy thời điểm náo nhiệt nhất trong một năm cách xa nhau, trong tháng hai là một tháng náo nhiệt nhất của chợ muối Từ Châu. Bởi vì tất cả đều phải định giá tiền, định số lượng buôn bán ở nơi này, tiêu phí buôn bán một năm nay đều được định ra trong tháng này, sau đó trong mấy ngày rất nhiều xe ngựa còn có thuyền muối trên Hoàng Hà sẽ lên đường, đưa muối định xong đến các nơi.
Trong chuyện này, vùng phủ Khai Phong ở Hà Nam, phía đông phủ Hà Nam còn có Nhữ Châu cùng với mấy nơi phủ Hoài Khánh, phủ Chương Đức, phủ Vệ Huy bờ bắc Hoàng Hà đều phải thu mua hàng đống muối. Phủ Đại Danh của Bắc Trực Lệ và một vùng phủ Duyện Chau Sơn Đông cũng như thế.
Nơi khác không nhắc tới, buôn bán nghiệp muối của phủ Khai Phong Hà Nam bất kể muối quan, muối lậu thật sự đều là sản nghiệp của vương gia. Kho muối và chuyện làm ăn hiệu muối nhà họ vô cùng thịnh vượng, không cần nói phủ Khai Phong chính ngay cả mấy nơi khác của Hà Nam cũng trải rộng khắp, trước giờ bọn họ đều trao đổi với bọn thương nhân buôn muối Dương Châu, hiện giờ thì mua ở chỗ chợ muối Từ Châu.
Ở nơi chợ muối Từ Châu, không cần lo lắng tăng giá bị chặt một đao, còn giảm bớt không ít tiền khuân vác. Càng có một chỗ tốt nữa, người Triệu Tự Doanh luôn bảo đẩm an toàn của đội ngũ vận chuyển muối sẽ không có bất kỳ thế lực hắc bạch không có mắt nào quấy phá, đợi sau khi vào được phủ Khai Phong càng không có người nào dám chạm tới hàng hóa của phủ Chu Vương.
Nghe cái tên chợ muối nơi này, rất nhiều người đều cho rằng chợ muối này khẳng định tràn ngập mùi cá tanh và đồ ướp muối, tới ngày mùa đông còn tốt, vào mùa hạ chắc chắn là một vùng thối hoắc. Tuy nhiên chợ muối này chính là nơi sạch sẽ tao nhã nhất trong chợ búa Từ Châu. Bọn thương nhân buôn muối giàu sang mấy đời, kẻ buôn chuyển hàng đống muối lậu cũng đều là hạng người có gia cảnh, tất nhiên phải ưa thích có chút thể diện.
Trong mỗi một căn tiệm muối đều không có bố trí quá nhiều muối, nhiều nhất cũng chính là mấy cái bình sứ, chính là vì để cho khách nhìn xem phẩm chất muối. Trước mặt các tiệm muối của chợ muối càng nhiều nơi như là quán trà còn là quán trà bố trí đẹp đẽ trang nhã, tất cả ở bên trong uống trà nói chuyện làm ăn rất thoải mái.
Hiệu muối phủ Chu Vương mỗi lần tới đều chỉ chọn mua ở chỗ kho muối Phùng gia. Kho muối Phùng gia giá cả công bằng nhất cũng trù bị được hàng đống muối lớn nhất. Càng mấu chốt hơn chính là, kho muối Phùng gia như nay là sản nghiệp của Triệu Tiến. Trong mắt người phủ Chu Vương cũng không có Triệu Tiến Từ Châu gì, nhưng giao thiệp được với một cường hào chốn giang hồ lời nói hữu dụng cũng an lòng hơn với người khác.
Nơi tiền đường kho muối Phùng gia có hai cái bàn có hai, ở nơi đó uống trà ăn điểm tâm, dáng vẻ có chút nhàn nhã.- Ngươi nói Triệu Tiến này tuổi tác còn trẻ, sống thật không có ý nghĩa rồi. Trong tay gầy dựng sinh kế kiếm tiền nhiều như thế, bản thân lại sống thanh bần như vầy, mưu đồ cái gì đây?
- Khả năng là người nơi Từ Châu này quá sợ tháng ngày nghèo khổ rồi, có gia cảnh cũng không dám phung phí. Nghe nói hiện giờ chỉ có một thê một thiếp. Nếu như ta có nhiều ngân lượng như thế, mua sắm ruộng đất trạch viện khắp cả Giang Nam, mua hẳn mười mấy nha hoàn dung mạo xinh đẹp hầu hạ.
- Lão ca lời này của huynh ta nhớ kỹ rồi, đợi về nói với đại tẩu.
- Chớ nên! Đừng, đừng.
Trong sân tán gẫu vui vẻ, tức thì nổi lên trận cười vang, mấy vị này đều là kẻ tới chọn mua muối của hiệu muối Chu Vương. Làm được việc sai vặt tiêu tiền ở trong vương phủ cũng là hạng người có chỗ dựa, sống rất là thoải mái tự tại. Vừa rồi bàn tốt chuyện làm ăn với người kho muối Phùng gia, Triệu Tiến vừa hay Tuần tra ngang qua, chưởng quỹ quản sự kho muối ra ngoài nghênh đón, tất cả đều quen thuộc rồi, chỉ tự tiện.
Bên này nói một câu liền ngừng, vị mới nói giỡn kia còn cho rằng đối phương nóng giận, vội vàng muốn đứng dậy giải thích, lại nhìn thấy vị được gọi lão ca kia chỉ phía đối diện, cả mặt khinh bỉ nói.- Các ngươi xem, mấy kẻ nhà Lộ Vương.
Tiết trời đã không còn lạnh, cửa chính kho muối đều mở thoáng rộng, con đường đối diện có cái gì cũng thấy rất rõ ràng, nhìn thấy được mấy người ăn vận gần giống nhau ngồi ở đối diện cũng không biết ngó thấy có mặt người phủ Chu Vương bên này hay không.
- Mấy thứ đồ khốn khiếp vong ơn phụ nghĩa này, vốn rằng làm chó ở trước mặt huynh đệ chúng ta cũng không được, hiện giờ tự thấy mình là người có vai vế rồi.
- Chiếu theo quy củ bọn chúng phải lấy hàng trong tay chúng ta, dù thế nào cũng không được tự mình chạy tới Từ Châu, ta phải đi sang nói cho rõ ràng.
- Mau ngồi xuống đi. Lộ phiên nhà chúng là thúc thúc ruột đương kim thiên tử, chi của chúng ta cách xa bao nhiêu năm. Thật xảy ra náo loạn không chiếm được lợi lộc vương phủ e rằng còn trách phạt chúng ta.
- Ta chính là không quen nhìn thứ này.
Có người muốn đi sang gây rối, bị đồng bọn bên cạnh níu lại, hậm hực ngồi trở lại. Lộ Vương vào những năm Vạn Lịch được phiên đi, ông ta là đệ đệ ruột của hoàng đế Vạn Lịch, Lý thái hậu và Vạn Lịch đều rất mực thương yêu, quyền thế tất nhiên cũng ngút trời. Lúc vừa phiên tới Vệ Huy không chỉ mang một món bạc lớn ở kinh thành sang, sau khi đi vào Hà Nam còn cho rất nhiều ruộng đất và đủ loại đặc quyền.
Vốn nghề muối chỗ Hà Nam, là tài sản của Chu Vương và mấy vị cùng hàng chữ vương khác, phủ Chu Vương dẫn đầu kẻ khác đi theo chia chác lời lãi. Đợi phủ Lộ Vương phiên tới, buôn bán nghề muối ba phủ Hoài Khánh, Vệ Huy, Chương Đức tất cả quy hết về phủ Lộ Vương, thậm chí còn mượn cái này buôn bán trong địa phận đất Sơn Tây. Đợi tới sau khi tranh giành quyền thế, Phúc Vương phiên tới Lạc Dương lại móc một miếng lớn trên nghề muối. Nhưng Lộ Vương đời đầu là đệ đệ của hoàng đế Vạn Lịch, Phúc Vương đời đầu là con trai của hoàng đế Vạn Lịch cũng thân mật với thiên tử Thiên Khải ngày nay. Một chi Chu Vương này thì lúc Thái Tổ khai quốc truyền lại, thân sơ tất nhiên có khác biệt, tranh thì tranh không được cũng chỉ đành vuốt mũi nhẫn nhịn.