Nhưng Lê Đại Tân lại đưa ra ý kiến bất đồng. Y nói, điểm mấu chốt của chuyện này không nằm ở mấy thương gia giàu có, mà là dân chúng cửa sông Thanh Giang. Việc phong tỏa kênh đào, cửa sông Thanh Giang gây tổn hại từ trên xuống dưới. Bọn chúng tuy không ở ngoài sáng mà oán giận nhưng phía dưới cũng bất mãn không nhỏ. Với thế cục hiện tại, nếu không trấn an bọn chúng, oán hận của bọn chúng sẽ càng lúc càng lớn, nói không chừng đến lúc nào đó sẽ bị người xúi giục. Lần này nếu bọn chúng muốn gây loạn, vậy cứ để cho bọn chúng loạn, sau đó chúng ta ra tay đánh thật ác, cho bọn chúng biết lợi hại, làm cho bọn chúng sau này không dám la lối nữa. Nếu như tới lúc đằng trước giao chiến đằng sau bất ổn, đây mới thực sự là đại phiền toái.
Đối với đề xướng của Lê Đại Tân, Chu Học Trí cảm thấy quá mức lỗ mãng, liều lĩnh. Y cho rằng hẳn là nên mua chuộc dân tâm chứ không nên đổ máu kết thù. Còn lại Đổng Băng Phong và Trương Hổ Bân đều ủng hộ đề xướng của Lê Đại Tân.
Vì việc này, Chu Học Trí còn cố ý viết một phong thư gửi Triệu Tiến. Kết cuộc, Triệu Tiến hồi âm lại cũng rất đơn giản, hiện tại chúng ta cũng không phải muốn tạo phản, cần dân tâm để làm gì, chúng ta đã cho bọn chúng đường sống, nhưng bọn hắn vẫn bất mãn, nếu lúc này đây trấn an náo loạn, như vậy bọn chúng còn muốn được đằng chân lân đằng đầu mà tiếp tục gây náo loạn.
Sau khi được cho phép, bọn họ ngay lập tức bắt đầu bố trí. Thậm chí vì để cho bọn thương gia giàu có càng thêm dễ dàng móc nối với nhau, Lê Đại Tân còn chủ động điều gia đinh đội Nội Vệ cùng với tai mắt ngầm ra ngoài.
-... Hễ là hộ thương nhân nào tham dự trong vạch kế, nam đinh chi trưởng trong nhà phải dẫn đi một nửa, đưa tới lưu dân trại bên kia làm con tin...
- Gây rối thê thảm như vậy, kẻ chủ mưu lại thật tự tại. Đối với cách xử trí này, Chu Học Trí tuy là chế diễu hai câu nhưng y cũng tự mình cũng hiểu được, bọn thương gia giàu có ở cửa sông Thanh Giang không chỉ có tiền, sau lưng bọn chúng còn có chỗ dựa vững chắc, có giao tình thế nọ thế kia, còn phải dựa vào bọn chúng mà đem đến rất nhiều tin tức tới lui với bên phía kinh thành, đây đối với mưu kế của Triệu Tiến có nhiều chỗ tốt.
Người trên gian phòng trang nhã của Lâm Phong Lâu chắc chắn toàn bộ đều bị giữ lại. Các thương gia giàu có tham dự cũng bị phong tỏa, sẵn sàng bắt đầu bắt người.
Dù ngoài mặt bất mãn việc sát phạt quá nặng, Chu Học Trí cũng hiểu được chuyện lần này mang ý nghĩa trọng đại. Sau chuyện này, y gửi riêng cho Triệu Tiến một lá thư dài.
Trên thư y nói rất thành khẩn, nếu không phải lần này dẫn rắn khỏi hang, bọn họ vốn rằng không ngờ được đám thương gia giàu có khống chế cửa sông Thanh Giang có bao nhiêu sâu dày, sức mạnh những thương gia giàu có này điều động ra được như thế nào. Hạng người chợ búa giang hồ sống lâu hóa cáo, sĩ tử đọc sách tú tài cử nhân vân vân, hết thảy bọn chúng đều sai sử tới được. Xúi giục và mưu mô như vậy, cho dù là đối phó với quan phủ, quan phủ cũng phải cúi đầu.
Lần này nếu không phải Triệu Tự Doanh đáp trả, thật phải bị bọn chúng hủy đi đồ dùng ngăn sông, muốn làm gì thì làm. Mà việc Triệu Tự Doanh làm cũng rất đơn giản và hữu hiệu. Đó chính là ta mặc kệ ngươi có lý do gì, ta mạnh hơn ngươi, vậy ta động thủ đánh nát ngươi.
Ngoài ra còn có một chuyện thú vị, một đám quan lại Viên ngoại lang Hộ bộ, đại sứ kho hàng cùng với Tri phủ Hoài An và Tri huyện Sơn Dương chân chính có quan quyền, trong lần náo động này lại khoanh tay đứng nhìn, tuyệt không tham dự.
Triệu Tự Doanh đối với quan phủ ở cửa sông Thanh Giang phòng bị rất sâu. Khi biết có người xúi giục đoàn kết, ngay tức thì theo dõi chặt một đám quan viên đó, lại không ngờ rằng không có phát hiện gì. Ban đầu Lê Đại Tân còn tưởng rằng đối phương ẩn núp quá sâu, đến cuối cùng mới phát hiện bọn họ quả thật không có tham dự.
Bọn quan lại trước giờ dù không có uy phong nhưng bọn họ còn đang tại vị, quen biết cũng không đoạn tuyệt, tin tức của bọn họ so với thế lực tầm thường thì linh thông hơn rất nhiều. Thời điểm chuyện này bắt đầu bọn họ có lẽ không biết, nhưng về sau, không lý nàomà một chút phong thanh đều không nghe nói.
Lúc đội Nội Vệ phát hiện quan lại trên đất này cố ý ru rú ở nhà, hơn nữa rất ăn ý mà cùng đóng cửa cáo bệnh, bọn họ mới hiểu ra được bọn quan viên của sông Thanh Giang vốn không muốn tham dự.
- Đối với quan lại mà nói bất quá là quốc sự chính sự, không dính đến nhà mình. Nhưng đối với thương gia giàu có và dân chúng bản xứ mà nói, ngăn sông là dính đến lợi ích của bản thân
- Bắt người nhặt xác làm phiền ngươi, ta phải đến chỗ lục gia. Trương Hổ Bân không ở lại đây lâu, nhìn thấy tình thế phía dưới dần ổn định, đám người cũng đã bị tách ra, y liền cáo từ rời khỏi. Lê Đại Tân cười đáp lại một câu, tùy ý để y rời đi.
Trong cái sân rộng bao quanh bến thuyền, có mấy liên đoàn luyện Từ Châu đang ẩn núp. Nếu dùng xe ngựa cán người không hữu dụng vjaay thì buộc phải động đến đao thương.
Mà Trương Hổ Bân còn có quân vụ, binh mã ở nam Trực Lệ rốt cuộc cũng có cử động, gia đinh và đoàn luyện cần phải sẵn sàng bày trận đón quân địch.
Còn về động tĩnh của binh mã Nam Trực Lệ này, thì là Thủ bị Sơn Dương dẫn suất tất cả đội ngũ, Lang Sơn phái tới chín thiết kỵ...
Mặc dù con số này làm cho người ta không có lời nào để nói, nhưng quân vụ việc binh không chấp nhận được một chút qua loa, nếu chẳng may đối phương lừa gạt có quỷ kế gì, bên mình lại sơ sót thì đó là tai họa lớn tựa trời.
Tuy nhiên tin tức sau đó truyền tới, chuyện kế tiếp lại càng quái lạ, Tần thủ bị Sơn Dương kia phái ra một gã thân binh cầu kiến Đổng Băng Phong, nói rằng có mấy người hy vọng cùng y gặp mặt, nhưng nhất định phải giữ bí mật.
Những người này trước khi gặp mặt Đổng Băng Phong đều đã bị tra soát cẩn thận. Trong số đó có một người cũng tính là người quen, Thiên tổng thân binh Tham tướng Từ Châu, quen biết không ít người. Một người khác tai mắt ngầm ở trên đất cửa sông Thanh Giang cũng không xa lạ gì, Thiên tổng thân binh Phó tổng binh Lang Sơn Lục Toàn Hữu, cũng là thường xuyên bị phái tới cửa sông Thanh Giang làm việc công. Về phần còn có một người tự xưng là phụ tá Tuần phủ Phượng Dương, kẻ này cũng dễ nhận mặt, người phủ Hoài An và huyện Sơn Dương từng gặp qua cũng là không ít.
Ngoại trừ ba gã trên người có chức phận, còn có một vị nói là thân cận của Tuần phủ Phượng Dương Quách Thượng Hữu, con người tầm thường nhìn hơn ba mươi tuổi, đoán chừng vị này chính là lại đây phòng bị mọi người lén cấu kết, hồi báo chuẩn xác.
Đổng Băng Phong, Trương Hổ Bân đều sửa soạn khai chiến, sự tình chặn tào vận lớn như vậy, triều đình khẳng định phải xảy ra động tĩnh, đã qua hơn một tháng, dù sao cũng nên triệu tập binh mã, thời điểm cứng đối cứng sắp tới rồi. Nhưng cho dù là tai mắt ngầm hai người Lê Đại Tân và Thành Đại Hổ phái đi ra không có mang đến bất luận địch tình gì. Thủ bị Sơn Dương kia chấn chỉnh quân đội đợi mệnh, lại không phát binh khí, nghiêm lệnh bất cứ kẻ nào không được rời khỏi doanh, thậm chí còn ra quân lệnh "Ai dám gây ra hiểu lầm với đám người Từ Châu kia, lão tử chém hắn trước."
Mấy phương hướng đều không hề có địch tình, phía nam và phía tây đều an tĩnh vô cùng. Mật thám bố trí ở Phượng Dương và quân doanh Lang Sơn khi trước cũng không có bất kỳ hồi báo nào, thế cho nên bọn Đổng Băng Phong đều nghĩ đến việc thám tử bị trừ khử, lại phái người đi mới phát hiện không có bất kỳ sự tình gì.
Ở bến thuyền Vận Hà phụ cận cửa sông Thanh Giang, tiếng khóc rung trời. Các nhà hộ đều tới thu thập xác chết, nhìn thấy nam đinh nhà mình ban ngày ra đi, lại không về được, cả nhà đều suy sụp, mặc cho ai cũng nhịn không được, số người lập tức nhảy sông cũng không ít, còn phải vớt lên. Bất quá, những chuyện lặt vặt này đều là tráng niên bản xứ làm, tiêu tốn nhặt xác đốt chôn là do thương gia giàu có cửa sông Thanh Giang "nhiệt tình hiến cho" chi ra. Kẻ đốc thúc làm mau lẹ thì là bọn sai dịch của huyện Sơn Dương, đoàn luyện Lê Đại Tân chỉ gánh vác trông coi.
Trong tình cảnh như vậy, Đổng Băng Phong và người Tuần phủ phái tới bắt đầu đàm phán bi mật.
Ngoại trừ Sở thiên tổng, mấy người khác đến từ bên ngoài Từ Châu khi nhìn thấy Đổng Băng Phong và Trương Hổ Bân đều rất sửng sốt. Bọn họ dù trước đó có nghe thấy, nhưng khi nhìn đến người thật vẫn là không kìm nổi kinh ngạc, đám phản tặc to gan lớn mật này không ngờ còn trẻ như vậy.
- Ai cũng không muốn động đao binh người chết quá nhiều. Chúng ta đến bên này chỉ muốn cùng các vị ước định một việc, chắc chắn sẽ không khai chiến. Nhưng không có làm gì thế nào cũng ăn nói không xong. Tiêu doanh nắm trong tay Phủ đài còn có binh mã Lang Sơn cùng với dân tráng khắp nơi sẽ tụ tập đợi mệnh, nhưng sau khi Bắc thượng đến Cao Bưu châu cũng sẽ không tiếp tục tiến lên phía trước. Sự tình ước định chính là, đối với bên ngoài phải thống nhất cùng một lời. Binh mã Từ Châu các ngươi cùng đại quân Nam Trực Lệ ở xung quanh huyện thành Bảo Ứng đánh một trận, binh mã Nam Trực Lệ bại lui, chết bị thương hơn trăm.
Sau khi nghe phụ tá Tuần phủ Quách Thượng Hữu nói ra những lời này, Đổng Băng Phong và Trương Hổ Bân ngơ ngác nhìn nhau, gia đinh hộ vệ đứng ở phía sau bọn họ cũng đều lộ ra vẻ mặt ngạc nhiên, ngược lại hai người Thiên tổng và vị thân tín kia sắc mặt rất đỗi bình thường.
Không ngờ bọn họ đường hoàng nói ra đánh nhau giả như vậy, hơn nữa lại còn là đàm phán cùng đầu mục thế lực chặn Vận Hà đánh đồng với mưu phản, hơn nữa nói chuyện còn vô cùng trịnh trọng.
Phụ tá kia nhìn sắc mặt bên phía Từ Châu, cũng hiểu được suy tư của đối phương, liền có chút thành khẩn nói.- Đại nhân nhà ta triệu tập binh mã một chỗ tiến lên phía bắc, tới chỗ cửa sông Thanh Giang bên này, đôi bên nhất định là phải đánh nhau. Các ngươi nói có đúng hay không? Đánh sẽ chết, sẽ bị thương, sẽ tiêu tốn. Mặc kệ ai thắng ai thua, chuyện này cũng không tính là chấm dứt. Triều đình muốn động đại quân, chỗ Từ Châu cũng phải điều động tới. Nếu còn có tiếp sau nữa, trước đó tội gì phải mệt mỏi? Không bằng mọi người ước định xong lời thoái thác, có lời ăn nói với bên trên là được rồi.