Cách làm này thoạt nhìn như nham hiểm, nhưng lại rất hữu hiệu. Thủ phụ Nội các Phương Tùng Triết bởi vì dính líu đến vụ án "Hồng hoàn" và "Di cung" nên bị công kích không ngừng, cuối cùng đã không còn chỗ đứng. Mấy người được bổ nhiệm sau đó đều là người của đảng Đông Lâm hoặc là có giao tình mật thiết với đảng Đông Lâm. Triều đình lúc đó gọi là "chúng chính doanh triều", đương nhiên đây là cách nói của đảng Đông Lâm. Đối với những quan lại thuộc các đảng khác mà nói thì không phải là những ngày tốt đẹp gì, hoặc là từ quan hoặc là tại vị nhưng phải đau khổ chống đỡ, sợ bị bắt hoặc là dính líu đến ba vụ án lớn.
Trên thư Vương Hữu Sơn còn kể sự tình xảy ra sau đó, vụ án "di cung" chấm dứt, triều đình và người dân đều cho rằng chính nghĩa đại thắng, nhưng không nghĩ tới mấy ngày sau vụ án "Di cung", Uyết Loan Cung bị cháy, được mọi người ra sức cứu giúp, mẹ con Lý thị mới được cứu ra. Lúc ấy đã có người trách đảng Đông Lâm khinh người quá lắm. "Hoàng bát muội nhập tỉnh thùy liên, vị vong nhân trĩ kinh mạc tố" (Hoàng bát muội rơi xuống giếng ai thương, người chưa chết tự treo cổ đừng kể). Trong ngoài sự việc đều lộ rõ sự kỳ quái. Tuy nói từ thời Thành Tổ hoàng đế tới nay, Tử Cấm Thành bị cháy không phải là sự tình hiếm lạ gì, nhưng lần hỏa hoạn này phát sinh không khỏi quá khéo, rất có khả năng là giết người bịt miệng. Nhưng Vương Hữu Sơn ở trên thư chỉ dám nói như vậy, mà ngay cả trên dưới kinh thành cũng không ai dám nói rõ điều này, cùng lắm cũng chỉ nói tới đảng Đông Lâm ức hiếp mẹ góa con côi quá mức.
Một phong thư này xem tiếp, nói tiếp, quả nhiên là khiến người ta đau đầu nhức óc. Tuy nhiên Triệu Tiến làm việc cũng dứt khoát, gọi người kêu ngay Mã Xung Hạo tới. Thủ hạ của Mã Xung Hạo đã bị phái ra ngoài làm việc nhưng Mã Xung Hạo vẫn ở lại Hà Gia Trang bên này, cũng không tham dự vào chuyện cơ mật của đội Nội Vệ, chỉ là mỗi ngày đem theo mười mấy người tuần tra trấn thủ vùng phụ cận Hà Gia Trang.
- Tiểu nhân thật sự không rõ ràng lắm. Không dám giấu Tiến gia, lúc ở kinh sư, ân chủ không sai khiến tiểu nhân làm chuyện này, tiểu nhân khẳng định không biết. Sự việc cơ mật khẳng định sẽ không tuyên truyền ra ngoài để ai ai cũng biết. Tuy nhiên, tiểu nhân cũng cân nhắc qua việc này, nếu như thật sự là Trịnh ân chủ muốn làm cái gì, cho người xách đao đi chẳng phải là càng tốt hay sao, ở kinh sư có bao nhiêu kẻ vong mạng, hà tất phải tìm một tên điên như vậy. Mã Xung Hạo thật sự là biết gì đều nói hết.
Về vụ án "Hồng hoàn" và "Di cung", Mã Xung Hạo cũng có cách nhìn và phân giải của mình.- Thân thể Thái Xương vốn cũng không tốt, điều này trong ngoài kinh thành đều biết. Tháng ngày ở Đông Cung còn tốt, không nhiều việc lắm. Nhưng từ lúc lên ngôi, công việc bận rộn, bản thân y không chống chịu được, cho dù là không dùng hồng hoàn, sớm muộn gì cũng phải chết khi dùng một bát thuốc nào đó, cho dù là có độc hay không.
Về vụ án "di cung", Mã Xung Hạo nói càng thú vị hơn.- Trong thân quân có những kẻ nhàn rỗi, làm việc thì không được, nhưng lại thích buôn chuyện thiên hạ. Theo bọn họ nói, Lý thị kia dung mạo dị thường, đầu óc lại không đủ tỉnh táo đối với những biến động, sóng gió nơi hậu cung, không biết chừng có người cố ý châm chọc vài câu, Lý nương nương đã tự mình nhảy lên rồi.
Nói xong lời này, Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh trầm mặc một lúc lâu. Vương Triệu Tĩnh chỉ là không kìm nổi cười, Triệu Tiến lại không ngừng lắc đầu, tay cầm thư vung vẩy, nói.- Hiện tại triều đình chính là đang tập trung vào điều này hay sao? Tại sao không có người nào nói về Liêu Đông, nhìn giống như thiên hạ thái bình vậy, lẽ nào người Nữ Chân Kiến Châu cũng vì ba vụ án lớn này mà ngừng đánh sao?
Nghe được lời Triệu Tiến nói, Vương Triệu Tĩnh lại vỗ vỗ trán, lục hòm gỗ bên cạnh một lúc, lấy ra trong đó một bức thư đưa qua, mở miệng nói.- Cũng là tiểu đệ sơ sót, trong này có nhắc tới một đoạn. Chỉ nghĩ rằng điều khẩn thiết nhất là ba vụ án lớn.
Triệu Tiến nhíu mày nhận lấy, huynh đệ bọn họ qua lại một hồi khiến Mã Xung Hạo đứng yên bên cạnh rất kinh ngạc. Khi y nghĩ đến những người Triệu Tiến lòng mang chí lớn, điều đáng bận tâm nhất chính là việc phân tranh trong triều đình, tùy thời nắm lấy phương hướng biến động của đại cục. Tại sao sự tình ở vùng biên giới xa xôi Liêu Trấn, người Nữ Chân Kiến Châu mặc dù phiền toái, mặc dù là mối họa lớn trong lòng nhưng cũng không trọng yếu bằng những biến động triều chính.
Không nói cái khác, điểm đáng ngờ trong ba vụ án lớn kia không nói rõ, nhưng ba vụ án lớn này dính dáng đến nhiều mặt, thay đổi của Lục bộ Nội các, thậm chí Đốc phủ ở các nơi trong tương lai cũng vì điều này mà có can hệ. Điều này đối với tồn vong của Triệu Tự Doanh trong lòng Đại Minh mà nói là cực kỳ trọng yếu, có liên quan rất nhiều đến lão đại và những người vai vế có thực quyền ở Nam Trực Lệ. Từ cách hành sự và làm việc của Triệu Tự Doanh, khẳng định sẽ có xung đột với quan phủ, đến lúc đó dính líu đến những lão đại và người có thực quyền này chỉ sợ sẽ có phiền toái lớn.
- Đình Bật có đảm lược, biết binh pháp, giỏi trấn thủ biên giới, nhưng tính tình dễ nổi giận, hay chửi bới. Lúc làm Ngự sử, Diêu Tông Văn, Lưu Quốc Tấn đối với việc Đình Bật làm kinh lược Liêu Đông, hai người thấy Đình Bật không vừa ý, liền liên thủ công kích Đình bật. Diêu Văn Tông nhìn sơ qua binh sĩ Liêu Đông trở về, chửi bới Đình Bật, đọc sách nửa mùa mà còn đòi trí dũng. Lại nổi trống để đồng bọn công kích, ắt muốn phế bỏ ông ta. Ngự sử Cố Tháo Thủ vạch tội Hùng Đình Bật xuất quan hơn năm, không có ý chiến đấu, sông Bồ thất thủ che giấu giả như không hay biết. Sĩ đồ Hà Thương cũng châm chộc, thượng phương bảo kiếm chỉ dùng để khoe khoang lập uy. Triều đình bận rộn nhiều việc mà bắt đầu nghị luận về tình hình biên giới. Ngự sử Phùng Tam Nguyên vạch tội Đình Bật vô mưu, khi quân. Chiếu chỉ hạ xuống, Đình Bật phẫn, cố gắng biện giải, lại cầu bãi chức. Mà Ngự sử Trương Tu Đức vạch tội làm hỏng Liêu Dương, Đình Bật tức giận, lại tự giải thích, ra sức xin bãi chức. Cấp Sự Trung Ngụy Ứng lại vạch tội thêm, nên ngày bốn tháng mười, triều đình nghị bàn cho phép để Đình Bật ra đi, bổ nhiệm Viên Ứng Thái thay thế.
Triệu Tiến hiện tại cũng xem được những văn thư tương đối dễ hiểu, Vương Hữu Sơn viết thư rất để ý điểm này. Mã Xung Hạo tuy trong lòng nghi hoặc nhưng vẫn quan sát Triệu Tiến. Thấy Triệu Tiến nhíu mày, rất nghiêm túc đọc phong thư này. Lúc hắn nghe người ta nói tới ba vụ án lớn này, thái độ rất nhẹ nhàng, nhưng lúc này lại rất nghiêm túc.
- Làm càn, Hùng Đình Bật vốn dĩ đã ổn định được Liêu Đông rồi. Hiện tại tùy ý thay đổi người như vậy khẳng định sẽ có phiền toái. Triệu Tiến đưa thư trả lại cho Vương Triệu Tĩnh. Mã Xung Hạo liếc mắt rồi lại cúi đầu, nghĩ thầm rằng việc biên giới Liêu Đông hỏng rồi, Triệu Tiến không phải rất vui mừng sao? Vì sao lại làm ra vẻ như vậy. Vương Triệu Tĩnh lại không chút nào kỳ quái, chỉ cầm lấy tờ giấy, nói.- Gia phụ nói tánh tình của Hùng Đình Bật này quá mức cương trực, nóng nảy, không chấp nhận tủi nhục. Diêu Tông Văn và Lưu Quốc Tấn đã đầu nhập vào Đông Lâm, mà Hùng Đình Bật tại Liêu Đông xa xôi lại chưa từng lấy lòng Đông Lâm, lần này nhất định sẽ bị công kích. Tánh tình của Hùng Đình Bật lại không nhịn được, từ chức là điều đã trong suy tính trước.
Triệu Tiến lắc đầu, cười lạnh một tiếng nói.- Một trăm ngàn đại quân Tát Nhĩ Hử bại vong, thế giặc Nữ Chân Kiến Châu mạnh mẽ như thế, nhưng trong mắt người thiên hạ vẫn không bằng chuyện đấu tranh vô vị trong triều đình này, thật là, thật là
Nói hai câu, lại nhìn Mã Xung Hạo, Triệu Tiến không nói tiếp. Mã Xung Hạo hiểu là e ngại mình, có mấy lời không nên nói lộ, tuy nhiên y cũng không để ý. Lúc này mới được bao lâu, nếu như khinh thường mà tiếp nhận mình đó mới là ngây thơ. Hơn nữa, bây giờ Mã Xung Hạo vẫn kỳ quái thái độ của Triệu Tiến đối với tình hình Liêu Đông. Thái độ này không khỏi có chút quá đà, phải chăng là có chút không phân biệt được nặng nhẹ. Thân đang ở nơi tim gan của Đại Minh, lại có hùng tâm chí lớn như vậy, cho dù là lo nghĩ nước nhà, nhân dân cũng nên hiểu được nặng nhẹ, nếu chỉ dựa vào nhiệt huyết... Vậy lựa chọn của bản thân kia có phải đã sai lầm rồi hay không?
Trăm ý nghĩ xoay chuyển trong đầu Mã Xung Hạo, tuy nhiên nghĩ đến đây, y thầm bật cười trong lòng, cười chính mình suy nghĩ quá nhiều, lúc này thật ra là không có chỗ để đi, chỉ có bên này chứa chấp được mình, vẫn là đừng nên kén cá chọn canh.
Triệu Tiến lại không biểu lộ tình cảm của mình quá nhiều, chỉ vỗ tay vịn ghế nói.- Nhiều tin tức như vậy, đằng sau còn có cái gì, phụ thân đệ ở kinh thành lâu, kiến văn cũng khác chúng ta. Chỗ khẩn cấp mà thúc ấy cảm thấy chưa chắc đã là khẩn cấp, lời của huynh vừa rồi chỉ là cảm thán mà thôi.
Lời này thật sự ra là giải thích cho Vương Triệu Tĩnh. Lời cảm thán vừa rồi rất dễ bị hiểu rằng tành Vương Hữu Sơn không biết phân biệt nặng nhẹ. Vương Triệu Tĩnh cũng lắc đầu cười nói.- Huynh đệ trong nhà, nói việc này làm gì. Sau khi thuận miệng một câu lại lấy ra một bức thư mới để đọc. Thư từ kinh thành tới còn có bản sao, sau khi thêm vào ngắt câu Triệu Tiến cũng xem hiểu, nhưng không biết từ lúc nào đã hình thành thói quen, đều là Vương Triệu Tĩnh đọc cho Triệu Tiến, vừa đọc vừa giải thích, cũng rất tiện lợi.
Vương Triệu Tĩnh cười nói.- Phong Khách Thị là Phụng Thánh phu nhân, Ấm Kỳ Tử Hậu Quốc Hưng. Em trai Khách Quang làm thiên hộ Cẩm Y Vệ, ban thưởng Ngụy Trung Hiền tập ấm của hắn là Ngụy Chiêu làm thiên hộ Cẩm Y Vệ, quần thần không giành được, thiên tử không cho. Gia phụ trên thư còn nói. Thân tín Thiên tử Thiên Khải Khách Thị Thắng quá thân cận thái hậu, nói tính cách của Thiên tử Thiên Khải rất mềm yếu, hơn nữa tân quân vừa lập sẽ không tranh chấp nhiều lắm với hạ thần, nhưng trong chuyện phong Khách Thị, Thiên tử Thiên Khải rất kiên trì.
Triệu Tiến cũng lắc đầu, cười nói.- Mặc kệ bối cảnh sau vụ án "di cung" là thế nào, đại thần trong triều cũng là giúp Thiên Khải ngồi vững ở ngôi hoàng đế, có tầng nhân quả này, Thiên Khải rõ ràng kiên trì phong thưởng cho Khách thị, dễ thấy được mức độ thân tín.
Sau khi bình luận hai câu, Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh đều nhìn về phía Mã Xung Hạo. So với việc hai người bọn họ không gãi đúng chỗ ngứa, Mã Xung Hạo ở kinh thành nhiều năm như vậy, khẳng định là biết càng nhiều nội tình hơn, vừa rồi giải thích cũng rất cặn kẽ, thiết nghĩ đối với việc Khách thị và Ngụy Trung Hiền được phong thưởng cũng phân giải được chút lề lối.
Mã Xung Hạo cười tiến lên một bước. Y đối với việc như vậy cũng không lấy làm không vui, thân là thuộc hạ của Triệu Tự Doanh, giải thích được cho Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh chút tin tức triều chính, việc như vậy không biết bao nhiêu người phải đỏ mắt ghen tức.
Lúc sắp mở miệng, Triệu Tiến lại đột nhiên nhíu mày, quay sang Vương Triệu Tĩnh hỏi.- Vừa rồi đệ nói là Ngụy gì cơ?
Vương Triệu Tĩnh và Mã Xung Hạo đều sửng sốt. Vương Triệu Tĩnh lập tức đem tờ giấy thư cho Triệu Tiến, mở miệng nói.- Ngụy Trung Hiền, vẫn luôn hầu hạ bên cạnh thiên tử Thiên Khải. Lần này Thiên Khải tại vị chắc là sẽ được trọng dụng đấy, sớm được phong thưởng như vậy dễ thấy được phân lượng trong lòng thiên tử.
Triệu Tiến nhìn về phía Mã Xung Hạo, Mã Xung Hạo hiểu ý, giải thích.
- Thân quân, không, trong Cẩm Y Vệ biết người này. Y vốn họ Lý, hình như là người ở Thương Châu, dựa vào mua sắm cho mẫu thân thiên tử Thái Xương có được sủng ái, sau lại bợ đỡ được vú nuôi của Thiên Khải là Khách Thị, nghe nói hai người đã kết tri kỷ đối ẩm. Y Vẫn đảm trách việc trông coi hàng hóa, tuy nhiên hiện tại hẳn là vào Ty Lễ Giám rồi?