Câu hỏi này ẩn chứa điềm không may, thậm chí khiến nụ cười trên mặt vốn như vĩnh viễn không thay đổi của Hoàng Thái Cực cũng cứng đờ ra, nhưng hắn vẫn rất nhanh khôi phục lại bình tĩnh.
- Đây là việc Phụ Hãn mới an bài được, con chỉ cần phục tùng mệnh lệnh là được, chỉ cần Đại Hãn có lệnh để con công thành, con tuyệt không nói hai lời.
Đại hãn chuyển ánh mắt về phía trước.- Chính Bạch Kỳ của con hiện thực lực vẫn chưa đủ. Ta tìm con đến chính là muốn hỏi ý kiến của con. Ban nãy Đại Thiện đã tìm ta, cùng ta thương lượng một chút. Với đề nghị của nó, ta cảm thấy tốt nhất lần này là để A Mẫn gánh vác chủ công, con ở bên cạnh đốc chiến, thỉnh thoảng đánh trợ giúp một tay. Con thấy thế nào?
Hoàng Thái Cực hơi chút cúi đầu, sau đó ánh mắt như có như không bay đến trên người Đại Thiện.
Ta khi nào đưa ra đề nghị như vậy? Đại Thiện cũng hơi nhíu mày, nhưng cái gì cũng không nói.
Tuy rằng bề ngoài vờ như vô cùng bình tĩnh, nhưng Đại Thiện đã phát hiện ra dụng ý an bài của Nỗ Nhĩ Cáp Xích. Y rõ là muốn làm suy yếu A Mẫn, ngầm lại muốn khiến Hoàng Thái Cực cũng chịu chút đau khổ, tuy không biết lý do, nhưng Đại Hãn hiện là muốn làm như vậy.
Tuy rằng đã nhìn ra, nhưng gã vẫn cung cung kính kính như cũ đứng bên cạnh phụ thân, không biểu hiện ra một chút dị thường nào. Bởi vì chỉ cần không động đến đồ của gã, ai chết ai sống gã đều không bận tâm.
- Phụ Hãn có lệnh, không dám chối từ.
Hoàng Thái Cực không biểu hiện ra bất kỳ dị thường nào, liền cười lĩnh mệnh
Nhìn Hoàng Thái Cực gương mặt tràn đầy ý cười, Nỗ Nhĩ Cáp Xích trong lòng đột nhiên có một chút nghi hoặc.
Hoàng Thái Cực rốt cuộc là nhìn không ra ý tứ của mình cho nên không biết là gì ư? Hay là trong lòng sớm đã đoán được mình an bài như vậy, cho nên đã tính trước kỹ càng rồi ?
Từ khuôn mặt tràn đầy cung kính và nhu hòa ấy, Nỗ Nhĩ Cáp Xích không nhìn ra bất kỳ dấu hiệu gì.
Có đôi khi, y cảm thấy chính mình cũng nhìn không thấu đứa con này.
Con trai này chung quy chỉ là con trai, nó lật không nổi trời, cuối cùng, Nỗ Nhĩ Cáp Xích nghĩ thầm.
A Mẫn còn có Hoàng Thái Cực, gần đây đều quá mức đắc ý, nhất định phải chèn ép một chút, nhất là A Mẫn.
Bởi vì mặc dù được phong làm Bối Lặc, nhưng A Mẫn cũng không phải là nhi tử của y, mà là thứ tử của đệ đệ y Thư Nhĩ Cáp Tề.
Thư Nhĩ Cáp Tề này, chính là vì uy hiếp đến địa vị của Nỗ Nhĩ Cáp Xích, mới bị y quả quyết hạ lệnh nhốt đến chết. Trước Hãn vị và quyền lực, giữa tình huynh đệ, Nỗ Nhĩ Cáp Xích hiểu được làm sao để lựa chọn.
Như vậy, A Mẫn rốt cuộc là nghĩ như thế nào? Nỗ Nhĩ Cáp Xích có đôi khi không kìm nổi muốn nghĩ đến chuyện này.
Bởi vì A Mẫn trước mặt hắn luôn biểu hiện ngoan ngoãn phục tùng, hoàn toàn không dám có bất kỳ có ý làm trái nào, cho nên đối với cái chết của phụ thân, A Mẫn rốt cuộc là không có dị nghị, hay là không dám biểu hiện ra lòng dạ khác, Nỗ Nhĩ Cáp Xích không biết được.
Nhưng là mỗi lần nhìn thấy A Mẫn lúc vô tình biểu cảm, nhìn thấy ánh mắt giống như sói, y không khỏi nhớ tới bao nhiêu năm trước chính mình làm việc dưới trướng của Lý Thành Lương, đó là ánh mắt mạnh mẽ nhẫn nại đầy dã tâm, đó là ánh mắt thiêu đốt lên một ngọn lửa trong lòng, y liền không nhịn được trong lòng có chút sợ hãi.
Không chỉ muốn chèn ép cháu trai, mà ngay cả con trai y hiện cũng nhất định phải nghĩ cách khống chế. Mấy năm gần đây y luôn dùng đủ loại lý do để đè ép mấy đưa con đã nắm trong tay đjai quyền. Chẳng hạ như Đại Thiện, Mãng Cổ Nhĩ Thái, Hoàng Thái Cực hôm nay.
Bởi vì y muốn để con trai thứ mười bốn của mình, cũng chính là con trai thứ hai với sủng phi A Ba Lợi, Đa Nhĩ Cổn tiếp nhận Hãn vị thay mình. Y đương nhiên không thể lưu lại cho Đa Nhĩ Cổn cục diện không cách nào kiểm soát nổi các ca ca.
Tuy rằng cần đè ép những nhi tử này, nhưng y có kiên nhẫn, bởi chí ít hiện vẫn cần dùng đến chúng. Y chầm chậm tạo cơ hội cho Đa Nhĩ Cổn, giúp nó tiếp nhận càng nhiều ngưu lục và nhân khẩu, cuối cùng giúp nó danh chính ngôn thuận kế vị.
Hoàng Thái Cực khom người trả lời.- Nhi tử đã rõ, đợi lát trở về liền an bài, tuyệt đối không phụ lòng mong đợi của Phụ Hãn.
Lòng kiêng kị và phòng bị của phụ thân đối với A Mẫn, ý đồ suy yếu ám toán với bản thân mình, Hoàng Thái Cực hết thảy đều để trong mắt, cũng ghi tạc trong lòng. Lòng của gã không có bất kỳ dao động, mà là bình tĩnh giống bấy lâu nay.
Bởi gã biết, gã so với phụ thân mình trẻ hơn ba mươi ba tuổi, cái gã có là ngày tháng để thay đổi tất cả, gã đợi được.
Ban đêm, trong doanh trại Tương Lam Kỳ đã hạ trại xong, binh lính truyền lệnh của Đại Hãn Nỗ Nhĩ Cáp Xích đến trại của Kỳ chủ A Mẫn, tuyên đọc quyết định ban ngày của Đại Hãn.
Khi biết được Đại Hãn ngay cả bàn bạc cũng không bàn bạc với mình, sau khi đã quyết định để cho mình đảm nhận trọng trách chủ công thành Liêu Dương, Kỳ chủ Tương Lam kỳ A Mẫn phẫn nộ đến toàn thân đều run rẩy, gã nắm chặt tay mình, một câu cũng không nói lên lời.
Nhưng gã vẫn đón lấy mệnh lệnh như vậy, hết mực cung kính tiễn sứ giả đi, bởi gã biết bản thân không có con đường phản kháng nào.
Nếu gã dám cả gan phản kháng, phụ thân bị Đại Hãn nhốt vào trong một chiếc rương đến chết của gã chính là vết xe đổ, hơn nữa không có bất kỳ kẻ nào đến giúp gã hoặc là vì gã lên tiếng, cho nên gã chỉ còn nước cúi đầu nghe lệnh.
Hiện tại, thứ gã làm được chỉ là mau chóng khẩn trương làm tốt sau đó bày bố tiến công thành Liêu Dương, tận lực giảm thiểu tổn thất thực lực bản thân mà thôi.
Gã mở đôi mắt đã giăng kín tơ máu, sau đó cho gọi thân binh của mình đến.
- Gọi Tề Nhĩ Cáp Lãng đến đến cho ta.
Thân binh rất nhanh gọi đệ đệ ruột của gã Tề Nhĩ Cáp Lãng đến
Khuôn mặt Tề Nhĩ Cáp Lãng và A Mẫn hơi có phần giống nhau nhưng tính cách lại quá khác biệt. Có lẽ là bị kết cục của phụ thân dọa sợ, y không có dã tâm gì nhiều, dốc sức nịnh nọt Nỗ Nhĩ Cáp Xích, đối với địa vị hiện tại của mình cũng cảm thấy hài lòng, tuyệt không hy vọng xa vời với đồ người khác không muốn cho hắn.
A Mẫn khinh thường người đệ này của mình, nhưng gã lại không dựa vào đệ đệ của mình không được.
Sau khi gã đem quyết định của Nỗ Nhĩ Cáp Xích nói cho Tề Nhĩ Cáp Lãng, Tề Nhĩ Cáp Lãng đầu tiên lóe lên ánh mắt đau lòng, nhưng rất nhanh liền giống như bộ dáng A Mẫn đã suy đoán, chuyển thành thuận theo phó mặc số mạng.
- Đây là mệnh lệnh của Đại Hãn, chúng ta chỉ đành nghe theo.
A Mẫn kiềm chế phiền muộn trong lòng của bản thân, cố gắng nói ngắn gọn với Tề Nhĩ Cáp Lãng.- Cho nên huynh cho gọi đệ đến, xem xem sau này chúng ta nên làm gì.
Tề Nhĩ Cáp Lãng rất nhanh nói ra suy nghĩ của mình.- Còn làm được gì? Chúng ta sau khi đến Liêu Dương, nghỉ ngơi một chút liền tấn công thôi. Thừa dịp người Hán hiện vẫn chưa hoàn hồn, đánh cho bọn chúng vài trận lớn, chỉ cần dọa người Hán giật mình bể mật, chúng sẽ nội loạn. Đến lúc đó chúng ta lại nghĩ cách xông vào trong thành. Chỉ cần không có tường thành yểm hộ, người Hán là cái thá gì.
A Mẫn liền ngắt ngang lời của đệ đệ.- Đệ đây là làm cách ngu xuẩn. Mạnh mẽ xông lên như vậy, chúng ta phải chết bao nhiêu người? Đến lúc đó còn có ai coi trọng Tương Lam kỳ chúng ta nữa?
Tề Nhĩ Cáp Lãng nhỏ giọng nói.- Nhưng đây là mệnh lệnh của Đại Hãn a.
A Mẫn không kiên nhẫn lớn tiếng quát.
- Đại Hãn cũng không kêu đệ tự đi tìm chết, không cần vội vã.
Sau một lát, gã cũng phát hiện chính mình lỡ lời, vội vàng cẩn thận nhìn bốn phía, sau đó hạ giọng. A Mẫn không kiên nhẫn trả lời.
- Huynh không phải là nói phải chống lại mệnh lệnh của Đại Hãn, chỉ là nói chúng ta phải nghĩ một số cách để giảm thiểu tổn thất của mình, có hiểu không?
Tề Nhĩ Cáp Lãng không trả lời, hiển nhiên đối với lời trách mắng ban nãy của ca ca còn sợ hãi.
- Đệ lại đây nghe huynh nói A Mẫn gọi Tề Nhĩ Cáp Lãng đến, tới sát bên cạnh mình.- Theo như thám tử của chúng ta hồi báo, Viên Ứng Thái sau khi bị thua trận ở Thẩm Dương, đã rút về mấy đội quân Phụng Tập, Uy Ninh, đem chúng đều về hợp lực thủ hộ Liêu Dương, cho nên binh lực nơi đó hiện không ít. Huống chi, bọn chúng còn dẫn nước vào chiến hào, còn ở bên dọc chiến hào bố trí binh lính luân phiên canh gác. Đệ nói như vậy nếu mạnh mẽ xông đến, chúng ta phải mất bao nhiêu máu?
A Mẫn đối với bố trí phòng hộ của quân Minh ở thành Liêu Dương vô cùng hiểu rõ.
Đó cũng không phải là việc gì kỳ lạ.
Bởi vì sớm đã cài lượng lớn mật thám vào đội quân Đại Minh và trong thành Liêu Dương. Tình trạng bố trí trong thành Liêu Dương của Đốc sư Đại Minh Viên Ứng Thái và phòng thủ thành Liêu Dương, các tướng lĩnh cao cấp của quân Kim Nữ Chân Kiến Châu hầu như nói được là nắm rõ như lòng bàn tay. Không riêng gì trận chiến này, trước đây gần như trong mỗi lần cùng Đại Minh giao chiến, quân Kim Nữ Chân Kiến Châu đều nói khá là nắm rõ nội tình quân Minh. Bởi vậy khi họ và Đại Minh đối chọi, luôn ở ngay khi mới bắt đầu đã chiếm ưu thế, dễ dàng làm các bố trí thích hợp.
Sau mỗi lần thất bại, vì giữ lại cái mạng, người bằng lòng cấu kết cùng quân Kim Nữ Chân Kiến Châu cũng ngày càng nhiều, cho nên việc thu thập tình báo quân Kim Nữ Châu Kiến Châu ngày càng thông thuận hơn, gần như tìm hiểu được hết tất cả sắp xếp phòng thủ thành Liêu Dương của Đại Minh.