Điều này thật sự là rất quái dị, Vương Hữu Sơn thậm chí hoài nghi đối phương là giả dạng cướp tiền. Tuy nhiên bọn Đông Xưởng lộ thẻ bài ra còn báo ra danh hiệu thượng cấp của bản thân, đây lại không làm giả được.
Lúc bị áp giải ra khỏi nhà, không ít người cũng đang vây ở bên ngoài dòm ngó. Kẻ ở nơi này rất đông là người nhà của quan lại ở Đô Sát Viện, nhưng thần sắc tất cả nhìn Vương Hữu Sơn đều rất hờ hững, cũng không có dáng vẻ lòng đầy căm phẫn gì, bởi vì Vương Hữu Sơn quen biết với nhà bọn họ đều rất xa vời, không phải đồng đảng, tất nhiên sẽ không gần gũi.
Sắc mặt Vương Hữu Sơn tái nhợt, ông vừa bất an đối với cảnh ngộ sắp phải chịu, vừa lo lắng những tiểu bối ở Từ Châu kia, ngay cả bước chân cũng có chút lảo đảo, Vương Hữu Sơn đột nhiên nhận ra Hà Thúc bên cạnh không quá hợp lẽ thường, dường như đang ngoảng đầu lại lắc lắc.
Nhìn thấy cử chỉ này Vương Hữu Sơn có chút tức giận, đến lúc nào rồi còn làm cái trò vô dụng đó. Ông xoay đầu sang thuận theo phương hướng Hà Thúc nhìn sang, lại nhìn thấy gương mặt quen thuộc trong đám đông, đó là người đưa tin Từ Châu tới, chính đang vẻ mặt kinh ngạc nhìn chằm chằm một đoàn người của mình. Sắc mặt người đưa thư kia lập tức trở nên hững hờ giống như việc không dính dáng tới mình, quay đầu đi về chỗ xa xa.
Vương Hữu Sơn không khỏi nhẹ nhàng thở ra, tin tức mình bị bắt đưa được về Từ Châu trước nhất, dù sao cũng tiện, không khéo mình cũng được cứu rồi. Ở đáy lòng của ông theo đó cảm thấy bọn tiểu bối ở Từ Châu quả thật không gì làm không được.
Y theo lời bọn Đông Xưởng bắt người, bản thân Vương Hữu Sơn cũng phán đoán ra được. Một quan văn thất phẩm không người che chở, trong ngoài triều đình đều lẻ loi trơ trọi bị bắt, mặc kệ ông là Ngự sử Đô Sát Viện xưng tụng là thanh sạch, lại vốn dĩ không có người để mắt tới. Cũng có người xuất phát từ hiếu kỳ, xuất phát từ cùng một nơi nha môn hỏi thăm một chút, vừa nghe là mưu phản, lập tức kính sợ mà giữ khoảng cách xa.
Sắp qua tháng năm rồi, đây là mùa khí trời tốt nhất, tiết trời nắng ráo, lại không lúc nào khô nóng, hơn nữa có mưa ngắt quãng, hoa mầu trong ruộng tăng trưởng cũng không tệ, đã có người nói năm nay mưa thuận gió hòa.
Theo chỉ đạo của người Tây Dương là Lộ Dịch, chuyển dời bọn thợ rèn tới gần kề Hà Gia Trang tạo ra súng hỏa mai kiểu dáng mới. Lúc bọn thợ rèn rèn tạo đều là hết mực tuân theo, trong âm thầm lại không thiếu được bàn tán mấy câu. Chẳng hạn như nói người Tây Dương này không đáng tin cậy, dáng vẻ cổ quái, đối với chuyện trong lò rèn cũng không am hiểu nhiều lắm. Lũ quỷ như thế này, biết được chuyện rèn đồ sắt sao?
Huống chi súng hỏa mai rèn tạo mới này, ngoại trừ cán gỗ biến dài hóa lớn này ra, nòng súng cũng biến ngắn hóa to, đồ vật như thế này bắn được bao xa? Có uy lực ra sao chứ?
Phiền phức của người Tây Dương này còn không chỉ một chỗ đó. Thuốc súng thứ đồ vật đó là phương thức điều chế lão tổ tông truyền lại, nhiều năm mọi người đã dùng như thế, y càng muốn làm con thiêu thân, muốn nén thuốc súng điều chế xong làm thành bánh bột thuốc súng, sau đó nghiền mài thành bột mịn, còn phải dùng sàng sáng lọc qua. Làm như thế đấy cũng không biết có biết bao phiền hà, nếu như không phải Triệu Tiến ủng hộ, tất cả sớm đã trở mặt rồi.
Hơn nữa Triệu Tiến nói ra rốt cuộc là trẻ tuổi, hắn từ nhỏ học võ, không ngờ cũng chỉ trỏ vẽ vời thứ đồ trong lò rèn. Hắn am hiểu cái gì, dụng cụ đo lường của các thầy thợ đều là tự mình tạo ra, dùng của người khác sẽ không thuận tay. Hắn thật ngược ngạo bảo thế nào cũng đòi hỏi giống nhau, bất kể cái nào thầy thợ tạo ra còn phải kiểm tra nhiều lần, hoàn toàn giống nhau mới chia cho mọi người dùng, mới đầu thật không quen nổi.
Tuy nhiên trong lòng mọi người cũng hiểu rõ, Tiến gia chính là lão gia, ông chủ của mọi người, hắn nói cái gì, tất cả chỉ đành ngoan ngoãn nghe theo.
Oán giận đối với gã Tây Dương Lộ Dịch kia, sau khi súng hỏa mai được rèn tạo ra, bọn thợ rèn bắn thử liền tiêu tan mất sạch. Nòng súng càng to chứa thêm được thuốc súng, đạn chì cũng tăng thêm, uy lực tất nhiên càng mạnh, sau đó tầm bắn không có trở nên ngắn hơn. Nếu như dùng thuốc súng nén rồi nghiền nhỏ lọc qua lần nữa tầm bắn và uy lực còn sẽ mạnh thêm.
Nếu như dùng tốt, như vậy mọi người cũng không lời nào để nói, chỉ ngoan ngoãn nghe theo. Nhưng vẫn phải không ngừng chiêu mộ thợ phụ, bời vì xử lý thuốc súng rất là phiền phức, cần có một số lượng lớn người làm. Vốn ban đầu chỉ là tiểu nhị làm công giúp thợ rèn, hiện giờ cũng trở thành một xưởng riêng biệt, hơn nữa xây dựng đơn độc bên cạnh một con sông nhỏ, còn đào mấy rãnh nước, nước sông dùng để cứu hỏa, nếu chẳng may có nguy hiểm phát nổ, tất cả trước hết nhảy vào trong rãnh.
Nói là khác kiểu dáng nhưng giàn khung cốt lỗi khác biệt không lớn so với súng kíp, thậm chí bởi vì nòng súng trở nên to gia công càng thêm đơn giản, phế phẩm cũng hạ thấp rất nhiều. Hôm ngày hai mươi hai tháng năm, ba mươi khẩu súng hỏa mai đưa tới chỗ Triệu Tiến, thuốc bắn ra cũng đều chiếu theo chỉ bảo trước đó bao thành từng bọc giấy nhỏ.
Giống với lần trước, bọn học đinh bị triệu tập tới giáo trường, đằng trước bày mấy bộ khôi giáp, có miên giáp cũng có giáp sắt của chính Triệu Tự Doanh. Súng kíp trước đó được trữ vào trong kho cũng lấy tới ba mươi cây.
Súng hỏa mai mới tạo và súng kíp đồng thời bắt đầu chứa thuốc bắn ra, chỗ thua kém từ lúc mới bắt đầu đã kéo giãn ra. Mặc kệ đều là dùng cùng một loại thuốc súng bắn ra, nhưng súng kíp bởi vì nòng súng dài nhỏ, nhét vào cũng không thuận lợi bằng súng hỏa mai kiểu mới. Không cần nói gì khác, que cời đúng chuẩn họng súng, một cái cắm vào và hai ba cái cùng cắm vào được cũng là có chỗ thua kém.
Sau tầm bắn, uy lực và chuẩn xác đều có thua kém, cán súng hỏa mai sửa đổi khiến thân thể người bắn giữ ổn định, còn súng kíp làm không được. Đường kính càng lớn thay mặt cho chứa được càng nhiều thuốc súng, đạn chì càng nặng, tầm bắn và uy lực cũng càng xa càng lớn hơn.
Khiến các vị Triệu Tự Doanh quan sát toàn trường kinh ngạc chính là, vào khoảng chừng bốn mươi bước chân, súng hỏa mai mới tạo đã phá hư giáp sắt của Triệu Tự Doanh, cách ba mươi bước hoàn toàn phá xuyên giáp rồi.
Thấy được hiệu nghiệm này, Cát Hương tâm phục khẩu phục, quả nhiên loại chuyện này không chỉ nghĩ là chắc chắn được.
Triệu Tiến ở trên mộc đài cười nói.- Hay lắm, ban thưởng Lộ Dịch mười lượng hoàng kim, thông dịch mười lượng bạc trắng. Có công ắt thưởng, nhất là đối với loại người như Lộ Dịch.
Thời đại này người Tây Dương tới được Đại Minh có hai loại, một loại là tu sĩ truyền giáo thành kính, một loại khác chính là nhà thám hiểm vì làm giàu. Lộ Dịch rốt cuộc là người có dáng vẻ gì, bản thân y cũng không có cố ý che đậy. Bởi vì Triệu Tiến bên này chẳng mảy may xem trọng thân phận giáo sĩ của y, Lộ Dịch chính là nhà thám hiểm khoác lớp da thành kính bên ngoài trái tim phát tài. Đối với người như thế, dứt khoát đơn giản ban thưởng cho y vàng bạc khích lệ, có hiệu nghiệm hơn bất cứ thứ gì.
Nghe được lời của Triệu Tiến, thông dịch cười tít cả mắt, gã bận bịu một năm cũng chỉ được hai ba mươi lượng bạc, một chốc lát đã được khoản tiền nửa năm, còn Lộ Dịch không đợi thông dịch kia phiên dịch, đã cả mặt tươi cười khom người thi lễ, trong miệng nói với giọng quái lạ.- Đa tạ đại lão gia ban thưởng.
Khẩu âm rất là quái dị, gần như chính là quan thoại Tùng Giang biến điệu, bọn người Triệu Tiến trước hết là sửng sốt lập tức cười vang đều cảm thấy thú vị.
Thông dịch nhìn mọi người vui vẻ, vội vàng nhích sát tới gần nói.- Lão gia, Lộ Dịch này hiện giờ học quan thoại rát là chăm chỉ, biết trước tiên chính là vàng, bạc. Điều này khiến bọn người Triệu Tiến càng cười to.
Gã Tây Dương Lộ Dịch cả mặt tươi cười, cũng không biết y rốt cuộc nghe hiểu lời trêu ghẹo của mọi người hay không.
Trù tính hoàn tất, áo giáp vỡ nát phải trở về lò rồi, còn đội trưởng gánh vác đội học đinh thì thu hồi lại súng kíp và súng hỏa mai mới chế tạo, hẳn vẫn đưa vào trong kho giống lần trước.
Triệu Tiến cao giọng dặn dò.- Không cần. Súng kíp cho vào kho, súng hỏa mai phát tới tận tay. Hằng ngày luyện tập nhồi đạn và đứng bắn. Mỗi ba ngày luyện tập một lần bắn đạn thật, đạn dược chi dùng, nhận lãnh thì tìm tới chỗ Tào tiên sinh.
Hắn vừa nói như thế, mấy đội trưởng đội học đinh không có lập tức nghe lệnh ngược lại chạy sang dò hỏi rốt cuộc hẳn nên phát những súng hỏa mai này cho ai.
- Học đinh biểu hiện tốt nhất mới cầm được súng hỏa mai. Người cầm được súng hỏa mai chính là gia đinh. Lập nên một liên riêng lẻ, chính là liên súng hỏa mai. Tiểu Mạnh, ngươi làm liên trưởng học việc cai quản. Vốn dĩ chỉ là một câu an bàn đơn giản, nói xong đã biên chế nhiều thêm một liên rồi.
Mạnh Chí Kỳ bị điểm tới tên cả mặt không tin nổi, y vốn dĩ là hộ vệ đi theo bên cạnh Triệu Tiến sao lại đột nhiên thành một liên trưởng học việc. Hiện giờ Triệu Tự Doanh có bao nhiêu lão binh còn chưa có được chức danh này. Không chỉ là Mạnh Chí Kỳ kinh ngạc, ngay cả mấy đội trưởng sang đây dò hỏi cũng cả mặt kinh ngạc.
Triệu Tiến cười nói.- Đội học đinh này có bao nhiêu kẻ không nguyện ý học dùng súng hỏa mai. Cảm thấy học được cái này, đời này không có tiền đồ gì, vẫn là học một số bản lĩnh đao thật thương thật khẩn yếu nhất. Liên trưởng súng hỏa mai này chính là nói cho bọn họ biết, học tốt cách dùng súng hỏa mai, có tiền đồ giống như nhau. Tiểu Mạnh học hỏa khí là tốt nhất.
Đội trưởng đội học đinh cũng không dám nói gì. Mặc dù Triệu Tiến đòi hỏi đội học đinh học tập cách bắn hỏa khí, nhưng bọn đội trưởng đều xuất thân gia đinh cảm thấy trường mâu vô dịch, loại súng hỏa mai thứ yếu này lúc dạy bảo học đinh không khỏi cũng mang loại tâm tình đó. Từ trên xuống dưới đội học đinh đều là dùng trường kích luận anh hùng, dùng võ nghệ tốt xấu phân cao thấp.
Mạnh Chí Kỳ rất thông minh, nhưng làm việc cũng rất thật khờ dại, nếu như là Triệu Tiến giao phó vậy thì nhất định phải học tốt, tiền đồ và vân vân không đi suy xét quá nhiều, do đó kỹ năng súng hỏa mai của y xuất chúng nhất.
Về phần những kẻ được chọn ra bắn thử súng hỏa mai tất nhiên là một đám người rèn luyện tốt nhất, bọn đội trưởng dạy bảo không dụng tâm thế nào, nhưng kẻ lấy ra để biểu hiện khẳng định là tốt nhất.