Đây là muốn làm gì chứ? Mỗi người đều cảm thấy không ổn. Nhưng trong lòng hỗn loạn đã thấy xe ngựa chạy càng lúc càng nhanh, càng ngày càng đến gần. Bến thuyền với đất trống hai bên đoạn sông cũng không quá rộng rãi, cũng may ở cửa sông Thanh Giang giàu có và đông đúc, nhưng cũng chỉ dung nạp được ba cỗ xe ngựa đi song song. Cho nên những xe ngựa kia lúc chạy đi, biến thành cánh quân ba chiếc xe đi đầu.
Khoảng cách càng ngày càng rút ngắn, người ta cũng nhìn rõ người trên xe ngựa. Mấy người này bị cột dây vào hông, cố định người vào xe ngựa, trong tay họ đều cầm gậy trúc to. Ngựa kéo xe cũng bị che mắt lại.
Rốt cuộc là muốn làm gì? Nhiều người như vậy, bọn chúng muốn dùng xe ngựa tông vào sao? Chẳng lẽ chúng không biết nếu tông vào sẽ gây ra náo loạn lớn hay sao? Dùng xe ngựa này tông vào, nhiều người như vậy chắc chắc sẽ phải giẫm đạp lên nhau, sau đó còn bị vó ngựa giẫm lên, bánh xe cán nát, không biết sẽ chết bao nhiều người? Dân chúng ở cửa sông Thanh Giang nhiều như vậy, bọn họ thực dám làm sao?
Tiếng móng ngựa đạp đất, tiếng cọ sát của trục xe khiến bọn người đằng trước có chút luống cuống, cho dù là những kẻ hung ác giết người đổ máu kia cũng là như vậy. Bọn chúng không sợ liều mạng chém giết, nhưng trước mắt lại là sáu con ngựa kéo ba cỗ xe, hơn nữa ngựa kéo xe kia đều bịt kín mắt bằng vải đen. Nghe nói ngựa nhìn thấy vật còn sống sẽ tránh, bịt kín mắt như vậy chính là không muốn đám gia súc này né mình ra.
- A! Đám người đằng trước nhất không kìm được sợ hãi trong lòng, gân cổ hét to một tiếng. Phía sau cũng bắt đầu xôn xao, nhưng đội ngũ nhiều người như vậy, cho dù có xoay người chạy cũng không nhanh. Có người chảy thẳng đến bờ sông rồi nhảy xuống, dù sao tiết trời cũng không lạnh, nước sông cũng không sâu.
Cứ như vậy, những cỗ xe ngựa kia cứ tông thẳng vào đám đông.
Mấy người đứng trước dù có chen chúc thế nào cũng không khỏi bị xe ngựa đụng phải. Người đánh xe lòng dạ cũng độc ác, không khống chế mấy con ngựa, tùy ý cho nó bộc phát bản tính.
Ngựa mấy trăm trên ngàn cân tông vào thân người hơn trăm cân. Hơn nữa ngựa còn chạy như điên, người có muốn chạy cũng không được.
"Binh" Tiếng va chạm nặng nề vang lên, mấy người phía trước bị hất văng ra ngoài, bay cũng không xa bao nhiêu, thân người va chạm với thân người, đã ngã xuống rạp một đám lớn.
Tiếng kêu sợ hãi, tiếng khóc thét vô cùng thảm thiết trong nháy mắt bùng phát. Có người té lăn trên đất còn chưa kịp bò dậy, xe ngựa xông tới kia vẫn không mảy may chậm lại, đánh xe ngược lại còn ra sức thét to thúc giục. Ngựa giẫm đạp lên, bánh xe nghiền nát, mấy con ngựa vẫn bất chất tất cả vọt tới.
Chốc lát sau, tiếng thét chói tai đầy sợ hãi vang lên rồi cũng yếu dần. Nguyên do chẳng có gì đáng nói, bởi vì người bị vó ngựa giẫm lên, bị bánh xe bọc sắt đè nát không hét thành tiếng được nữa rồi.
Sau khi xe ngựa xông vào đám đông, nhưng kẻ vong mạng lẫn vào đám đông kia đều bị tách ra chạy loạn, thậm chí bởi vì bọn họ đứng gần phía trước, bản thân mình bị tông ngã lăn ra trên đất, không còn cơ hội đứng dậy lần nữa.
Người đánh xe sắc mặt xanh mét, cục diện hiện tại cũng làm cho bọn họ thấy kinh hãi. Nhưng họ vẫn không một chút mềm lòng mà nương tay, roi trong tay quất thật mạnh vào mấy con ngựa, khiến cho xe ngựa càng chạy nhanh hơn.
Dần dần, ba cỗ xe ngựa không còn giữ được đội hình bắt đầu chạy tán loạn. Lúc này, mấy tráng hán trên xe ngựa mới phát huy chỗ hữu dụng. Bọn họ vung vẩy cây gậy trúc lớn trong tay hung hăng đánh xuống đám người. Vả lại không chỉ sức mạnh gậy trúc này quật đập, gậy trúc huy động còn mang kình lực của xe ngựa, lần lượt từng người từng người bị đánh ngã.
Có kẻ thân thủ tốt và vong mạng, tránh khỏi bị xe ngựa đụng chạm nghiền nát, muốn mượn cơ hội leo lên xe, nhưng lại nhìn thấy có hai người đứng thẳng bị dây thừng cột cố định vào xe lập tức không dám nhúc nhích. Có một người đang vung vẩy gậy trúc không ngừng đánh quật bốn phương, còn người kia tay cầm phác đao, cảnh giác quan sát xung quanh, ai dám leo lên chắc chắn sẽ bị chặt rơi xuống.
Hơn mười chiếc xe ngựa cứ như vậy xông vào đám người, xua đuổi người lăn lộn về phía sau. Đến lúc này, bản thân xe ngựa va chạm và nghiền ép nãy giờ vẫn không bị tổn hại gì nhiều, còn đám người bị giẫm đạp kia mới là khẩn cấp nhất.
Hiện tại ai cũng hận mình tại sao không có thêm mấy chân, nhưng với cục diện lúc này, e rằng có thêm mấy chân cũng chạy không kịp. Tất cả mọi người chen nhau đứng bên đường, người bên cạnh hoặc là nhảy sông hoặc là trèo tường đi vào đường nhỏ. Tuy vậy, người đứng ở giữa trong lúc nhất thời không cách nào trốn được, mặc dù biết là phải né tránh nhưng vẫn bị đám đông cuốn vào nghiêng ngả lảo đảo, không tự chủ được.
Một lớp này cũng không biết là chết bao nhiêu người, vả lại ở giữa sông bên bờ toàn là những người nhảy sông nhưng người ở trên đường vẫn không ít đi chút nào.
Lưu Tiểu Khả suy cho cùng vẫn còn chút bản lĩnh lăn lộn giang hồ, nhìn thấy xe ngựa vọt tới, gã nhanh chóng bỏ chiêng lại, xoay người bỏ chạy thục mạng, vốn dĩ mặc kệ những người khác. Đến lúc này gã mới biết mình si tâm vọng tưởng đến mức nào, Triệu Tự Doanh làm sao mà không có bày bố, vốn dĩ chính là đã sắp xếp trận địa nghênh đón quân địch rồi. Triệu Tự Doanh sẽ e dè nhiều người sao, người có nhiều hơn nữa bọn chúng vẫn ra tay ác độc, lần này không màn không hỏi tới chính là chỉ chực chờ có người dám ngoi đầu lên mà thôi.
Không chỉ mình bị lừa dối, chỉ sợ mấy thương gia nhà giàu kia cũng một phen váng đầu, còn chưa biết sẽ bị trả miếng như thế nào nữa. Ý niệm này của Lưu Tiểu Khả vừa lóe liền cảm thấy chính mình chạy thoát giữ mạng mới là khẩn yếu nhất, nào đâu màn tới nhiều như vậy. Vừa mới rồi Lưu Tiểu Khả đã nhìn thấy vị bằng hữu kia của mình không cẩn thận ngã xuống đất liền bị đám đông giẫm đạp lên, mãi không đứng dậy được, cũng không biết là sống hay chết rồi mà Lưu Tiểu Khả cũng không thèm đoái hoài đến.
Gã vừa rồi xoay người bỏ chạy, tuy rằng là chiếm thế thượng phong so với người khác nhưng gã lại quên hướng đi. Bây giờ, gã có chen lấn cũng không ra ngoài được, trèo tường chui ngõ nhỏ cũng không được, ngay cả nhảy sông cũng không nốt. Gã bị đẩy ngã trái ngã phải cuối cùng cũng nổi cơn ác độc, tay chân vung loạn, liều mạng xông tới gần Vận Hà.
Nhưng vào lúc này, toàn là người giang hồ phát cuồng, đến dân chúng bình thường cũng không dễ chọc. Ai cũng đang chen lấn, muốn đẩy người bên cạnh mình ngăn xe lại, còn bản thân thì kiếm đường chạy trốn.
Lưu Tiểu Khả vừa chạy vừa đánh người, gã cố gắng hết sức xông tới bờ Vận Hà. Lúc nhìn thấy mặt sông, gã nhẹ nhàng thở ra nhưng đột nhiên lại bị một người phía sau đẩy mạnh lảo đảo một cái. Nếu là bình thương, gã cũng nhanh chóng giữ thăng bằng nhưng ai ngờ lại bị người ta liên tiếp đụng vào, cả người ngã lăn trên đất, vừa muốn đứng dậy đã bị mấy bàn chân phía sau giẫm đạp lên lưng. Lưu Tiểu Khả gắng sức quay đầu, bất thình lình nghe thấy tiếng vó ngựa cùng bánh xe càng lúc càng gần, cứ như vậy nghiền ngang qua.
Đám người ùn ùn lui về sau, rất nhanh đã về tới bãi đất trống nơi bái thần. Chỗ này trống trải, người thoái lui tới nơi này nhanh chóng chạy trốn nhưng xe ngựa đuổi theo cũng càng xông vào nhiều thêm mấy chiếc. Có người muốn trèo lên xe ngựa, lại bị người ta cầm đao bổ xuống, máu tươi bắn tung tóe khiến cho người ta càng thêm kinh hoảng sợ hãi.
Trong gian phòng trang nhã mặt hướng về phía Vận Hà ở Lâm Phong Lâu, mấy tên con cháu nhà quyền quý cùng với vị cử nhân kia lúc trước vừa mới chuyện trò vui vẻ hiện tại đều mặt mày tái nhợt. Nhìn khung cảnh phía dưới kia, bọn họ đều nghe thấy rõ ràng từng chút tiếng kêu thê lương thảm thiết, nhìn thấy từng tia máu tươi và đám người đang ngã lăn dưới đất.
Lúc vạch mưu là một chuyện, tận mắt nhìn thấy lại là chuyện khác. Tất cả mọi người đều muốn nhắm mắt lại, xoay người đi không muốn nhìn nữa nhưng lại không ai dám làm, bởi vì trong gian phòng này còn có mấy tên đại hán đang trông chừng bọn chúng.
- Triệu Tự Doanh, Vân Sơn Hành không muốn sinh sự lôi thôi nhưng cũng không phải sợ phiền phức. Tất cả những kẻ gây rối đều sẽ bị đánh rất đau.
Cách Lâm Phong Lâu không xa, ở gian phòng riêng trên lầu hai Thanh Giang Lâu, đám người Chu Học Trí, Trương Hổ Bân cùng Lê Đại Tân đều đang xem tình cảnh phía dưới. Ngoại trừ Chu Học Trí không nhịn được phải nhíu mày, Trương Hổ Bân và Lê Đại Tân sắc mặt đều rất bình thường.
- Cho tới bây giờ, ở cửa sông Thanh Giang chỉ có tam giáo cửu lưu là biết chúng ta lợi hại. Chúng ta có quy củ nghiêm khắc, chưa từng đánh nhau với đám dân chúng kia. Đám dân chúng kia chỉ nghe thấy lời đồn không hề kinh sợ chúng ta, mỗi lần bị xúi giục sẽ nổi dậy gây rối. Lần này ta thừa cơ giáo huấn chúng một trận, để cho bọn họ thấy máu biết lợi hại.
Người ngoài nhìn vào ai cũng nghĩ sức mạnh của Triệu Tự Doanh đều tập trung ngoài cửa sông Thanh Giang, nhưng không ai biết rằng tai mắt của đội Nội Vệ cùng người giang hồ Từ Châu ở bên trong theo dõi rất sát sao. Tin tức mấy thương gia giàu có xúi bậy đám dân chúng gây rối đã được báo với Đổng Băng Phong và Chu Học Trí ở nơi đó trước tiên.
Chiếu theo ý nghĩ của Chu Học Trí, chính là lập tức phái người phong kín mấy nhà thương gia giàu có kia, bắt kẻ làm ra việc đó giết đi, sau đó bình ổn tình thế, phòng ngừa tai họa xuất hiện.