Đợi lão nhà giàu kia đứng dậy sửa soạn đi dẫn người, Mộc Thục Lan đột nhiên mở miệng nói.- Nhớ rõ nói với người nhà những nữ nhân kia. Có trải qua một lần này, tất cả cũng coi như quen biết. Năm nay, năm sau, năm sau nữa đều phải đưa nữ quyến trong nhà đi lại, thường xuyên tới lui, mang lời tới.
Gã nhà giàu trang chủ có vẻ sửng sốt, tuy nhiên đầu óc rất lanh lẹ, vội vàng kính cẩn vâng dạ. Nữ nhân trẻ tuổi cách Triệu Tiến gần như thế nhất định là đắc tội không nổi, mặc dù không biết thân phận nữ nhân này, nhưng cách gần như vậy lại tùy tiện chen ngang như thế, địa vị thân phận gì tất cả tất nhiên phán đoán ra được.
Bên này người vừa rời đi, Mộc Thục Lan liền quay đầu giải thích nói.- Tiến ca, những nữ nhân này nếu như là gia đình bần hàn còn tốt. Nhà nghèo, hộ nhỏ không để ý nhiều như thế, nhưng hiềm rằng là của nhà giàu. Sau khi bị bắt, trở về chưa chắc có kết cục tốt gì, mười có tám chín bị người nhà bức tự sát tuẫn tiết. Nếu như vậy chúng ta thật chỉ cứu không công rồi.
Nghe xong lời Mộc Thục Lan, Triệu Tiến nhất thời cũng không nói không rằng, cuối cùng chỉ là nói một câu.- Vẫn là muội thận trọng.
Thái dương lặn về tây, trời dần dần vào đêm, các lộ nhân mã Từ Châu rải ra đuổi giết truy binh bắt đầu trở về. Có người vui mừng phấn chấn, chỗ yên ngựa treo thủ cấp, sau vật cưỡi còn mang theo ngựa. Nhưng cũng có người mặt mày buồn so, hai tay trống trơn, kẻ chém đầu có thu hoạch tất nhiên phải tới trước mặt Triệu Tiến khoe khoang xin ban thưởng, còn những kẻ hai tay trống không kia thì muốn đi sang giải thích mấy câu.
- Thời hạn Tiến gia cho quá gấp, trời vừa tối mắt thấy đuổi kịp cũng không đuổi nữa. Không khác gì nhau mỗi người đều nói lời như thế.
Đối với lời oán thán như thế, Triệu Tiến cũng cười trấn an.- Các vị tới được chính là ân tình, tội gì phải để ý chuyện cỏn con. Về sau ngày rộng tháng dài.
Nhiều người như vậy tới đây, dù sao cũng qua quýt không được. Cũng may gã nhà giàu huyện Ngư Đài có truyền thống nuôi dê. Chỗ Triệu Tiến cho ngân lượng lấy ra dê béo lập tức làm thịt, hoặc nướng hoặc chưng, tiếc thay không có quá nhiều rượu ngon, chỉ đành cầm một số rượu ủ dưới đất cho đủ số. Mặc dù như vậy, toàn trường cũng là huyên náo vang trời, hơn nữa theo chân tiến vào bọn thân sĩ thổ hào huyện Ngư Đài cũng lũ lượt chạy tới.
Hạng người có thực lực đứng đầu trên đất Ngư Đài trước kia không tới, chẳng phải bởi vì muốn khoanh tay đứng nhìn, mà là không dám cũng không biết có cớ gì kéo sang. Triệu Tiến đối với bọn họ chính là người cõi trên, tùy tiện đắp nối quen biết thật quá mức mạo muội rồi. Nhưng hiện giờ Triệu Tiến cứu về mười mấy nữ quyến, đây đã có duyên cớ cảm tạ, trên dưới đều lấy nghĩa cử cảm động của Triệu Tự Doanh làm duyên cớ, sửa soạn rượu thịt sang đây cảm tạ.
Tuy rằng bọn họ cảm thấy Triệu Tiến cao cao tại thượng, nhưng Triệu Tiến rất là điềm đạm với bọn họ. Thái độ này khiến bọn thân sĩ thổ hào huyện Ngư Đài dũng khí tăng lên rất nhiều. Trịnh tú tài cầm đầu nói.
- Huyện Ngư Đài nhiều nạn tai, thổ phri hoành hành. Tiến gia vừa tới, quả thật là thổi may mù thấy trời xanh, bá tánh thân sĩ bổn huyện đều trông chờ Tiến gia phù hộ. Mong được Tiến gia xót thương.
- Sẽ có người bàn bạc những việc này với các ngươi. Trước tháng hai sang năm, trước hết thanh trừ một lượt tín đồ thắp hương trong huyện. Đợi lúc ta tới lần nữa, ai còn có dính líu với người tin thờ thắp hương, vậy thật chính là tội lỗi mất đầu diệt môn rồi. Triệu Tiến trả lời vô cùng ngắn gọn không có chút nào chối đẩy. Tình thế tiến tới nước này, huyện Ngư Đài ở xung quanh Từ Châu vốn nên trong vòng khống chế, không cần phải lễ độ.
Nơi Sơn Đông gần với Từ Châu, Triệu Tự Doanh hiểu rõ nhất, cũng biết nơi này dính líu rất sâu với Văn Hương Giáo. Triệu Tự Doanh thật muốn kéo tới chiếu theo khuôn phép trước giờ làm việc, khẳng định sẽ giết núi thay biển máu. Không bằng bảo bọn họ trước đó tự mình dọn dẹp, tới lúc cũng ít đi nhiều phiền toái. Văn Hương Giáo nói là truyền giáo trong bá tánh nghèo khổ, nhưng muốn sống yên đứng vững ở một phương, vẫn là ngấm ngầm đồng ý ủng hộ bọn thân sĩ cường hào. Chẳng hạn như nói Từ Châu, bọn cường hào lòng ôm chí khác đối nghịch với Triệu Tự Doanh mấy lần thả Văn Hương Giáo truyền giáo ở địa bàn của mình.
Lời Triệu Tiến đơn giản rõ ràng, cũng sát khí đằng đẵng. Tuy nhiên cao thấp huyện Ngư Đài thậm chí bao gồm mấy vị giám sinh, tú tài có công danh kia, ai nấy đều cảm ân vô tận luôn mồm ưng thuận. Càng có người thô kệch có chút nóng nảy, ở nơi đó vỗ ngực thét to nói.- Xin Tiến gia yên lòng, ta đây trở về sẽ lo liệu những kẻ thắp hương kia.
Nhưng Triệu Tiến cũng cảm thấy lạ lùng, huyện Ngư Đài và Từ Châu gần như thế, nên biết cách làm của Từ Châu. Triệu Tự Doanh một khi tiến vào trú đóng, đoàn luyện đóng quân, mở lập phân hiệu Vân Sơn. Kẻ chịu thiệt không chỉ có quan phủ, ngay cả lợi ích của bọn thân sĩ cường hào cũng sẽ có tổn thất. Bọn họ không có cách nào giở trò trong thuế má, không có cách nào xem bá tánh tá điền thành của cải riêng của mình nữa. Những cái đó toàn bộ phải thuộc về Triệu Tự Doanh. Mở rộng tiếp như thế, nếu như trong nhà bọn họ không có con cháu làm việc ở Triệu Tự Doanh hoặc là Vân Sơn Hành, nhiều nhất cũng chỉ là gã phú hộ, tiền của vân vân không thiếu, nhưng quyền thế uy phong đều không có, thu vào cũng sẽ giảm bớt. Triệu Tự Doanh thi hành khắp nơi ở Từ Châu, Bi Châu vân vân ngoại trừ ở bãi cỏ hoang dễ dàng nhất, nơi khác thường thường phải lôi kéo lặp đi lặp lại nhiều lần, giết tới mức máu chảy đầy đất tới hiện giờ mới ổn định được. Nếu như những người huyện Ngư Đài này biết rõ kết cục, sao còn mong đợi như thế.
Chỗ bọn họ kỳ quái, Lưu Dũng dặn dò người đi sang dò la. Đội Nội Vệ làm chuyện như thế rất là giỏi, Mã Xung Hạo bắt chuyện hỏi thăm lại càng am hiểu, tình cảnh trong sân lại thoải mái sôi nổi. Không bao lâu, tin tức nghe ngóng được đã trở về.
Mộc Thục Lan lúc này đã ngủ, sau khi xóa đi lớp ngụy trang bên ngoài, thiếu nữ thật ra có tánh tính rất độc lập, mọi việc có phán đoán và chủ kiến của mình, hơn nữa lòng dạ giới bị rất nặng. Nhưng vào lúc này, lại không muốn rời khỏi bên cạnh Triệu Tiến, ngủ tỉnh dậy đều được nhìn thấy Triệu Tiến. Tuy nhiên sau khi trú đóng ở huyện Ngư Đài, Mộc Thục Lan cũng nhận ra được mọi chốn đều an toàn, không cần lo lắng như thế, theo hơi nóng đống lửa hơ ấm, ngủ thật say. Triệu Tiến và bọn huynh đệ tuần tra xong doanh trại, có làm bố trí sơ qua, lúc này mới trở về bên này, hạ thấp giọng bàn luận.
- Trên dưới huyện Ngư Đài đều sợ rồi, vốn rằng những kẻ đó còn trông cậy mượn ngọn gió đông quân lương thâu tóm ruộng đất người tự vỗ béo mình. Lại không ngờ rằng không vơ vét ra được lương tiền chỗ bọn bá tánh, quan phủ sẽ lấy từ tay bọn chúng. Mấy nơi gần kề huyện Ngư Đài đều rất thảm, kết cục bọn chúng đều thấy được rõ ràng. Chống đỡ được tới bây giờ đều là nương nhờ Từ Châu chúng ta. Cáo mượn oai hùm.
- Đây cũng khó trách, trong huyện không có cường hào quá lớn gì, những kẻ này ở trước mặt quan phủ chỉ là một nắm cát rời, trách sao không chống đỡ được.
Đối đáp đơn giản, mọi người hiểu rõ nguồn cơn mọi chuyện, Cát Hương ở nơi đó trầm ngâm chốc lát mở miệng nói.- Đại ca, không bằng lại bảo các lộ nhân mã Từ Châu đi giết. Hôm nay canh giờ cho bọn họ quá ngắn rồi, nếu như thì giờ đủ, những truy binh đó khẳng định sẽ bị giết sạch sẽ. Tới lúc đó sức mạnh phủ Duyện Châu này càng yếu. Chúng ta thừa cơ nắm lấy.
Triệu Tiến cười lắc đầu, nhìn xem ánh mắt Trần Thăng, Cát Hương và Lưu Dũng, hạ thấp thanh âm thêm vào một câu.- Không bảo bọn họ giết hết cùng một đạo lý với ta lưu lại Từ Hồng Nho không giết. Thì giờ không còn sớm, mau đi nghỉ ngơi.
Ba gã huynh đệ đều sửng sốt, lập tức như có điều suy tư, không nghĩ bao lâu Trần Thăng đứng dậy trước, thanh âm bực bội nói.- Nghĩ cái gì mà nghĩ, đi theo làm cho tốt, ta đi một vòng bên trong doanh.
Lưu Dũng và Cát Hương liếc mắt nhìn nhau đều lắc đầu cũng đứng lên đi về doanh trại.
Sáng sớm hôm sau, Triệu Tiến đã dẫn đại đội bước lên đường trở về, các lộ nhân mã kéo tới tiếp ứng đều nhận ra được phóng khoáng rộng rãi của Triệu Tiến. Chiếu theo số người tới được nơi này nhiều ít, mỗi đội đều được chia cho thớt ngựa hoặc nhiều hoặc ít. Hơn nữa những con ngựa này yên cương đều đầy đủ. Một thớt chiến mã yên cương đầy đủ giá cả chính thật không thấp, trong các lộ nhân mã kéo tới tiếp ứng gom yên cương chỉnh chu không vượt quá sáu mươi người. Phân chia như vậy tất nhiên bọn họ cảm thấy được đáp đền rất hậu hĩnh. Đây còn không tín có những thu hoạch thu được đó. Những thứ đó còn có thêm ban thưởng thêm vào, chiến lợi phẩm cũng có quy về cho từng người. Các lộ nhân mã đều cảm thấy tất cả đều vui vẻ đều cảm thấy lần này tới không có uổng phí.
- Cử động như vầy thật sự là hao tốn quá lớn, về sau cần thận trọng, thân trọng hơn nữa. Các lộ nhân mã cảm thấy Triệu Tiến khẳng khái, hắn và mấy người huynh đệ lại cảm thấy hao tốn quá lớn.
Lưu Dũng tính toán khoản mục rất kỹ lưỡng.- Cho nên nói vẫn là gia đinh bộ tốt khỏe nhất. Tốn kém một thớt ngựa này chống đỡ được sáu người mười người. Một lần này chúng ta đi vội lui mau, gần như ném tiêu hao một đoàn gia đinh một năm vào đó. Gia nghiệp to lớn cũng không nên tiêu xài như thế.