Tất cả đều hớn hở gật đầu, Chu quản sự lại làm một số sắp xếp, mọi người đều gật đầu vâng dạ, ai nấy phát lời thề thốt không tiết lộ chân tướng, lúc này tự trở về chỗ của mình. Song biết được bản thân mình sắp phát tài lớn rồi, cả đêm đó chắc chắn ai cũng không ngủ được.
- Ngươi khẳng định hán tử to béo kia chính là hung đồ kia sao?
- Xin Chu gia yên tâm, ngày đó tiểu nhân từng đi ngôi miếu nát của hung đồ kia. Chớ thấy hiện giờ thu dọn sạch sẽ rồi, nhưng dáng vẻ hung đồ này lại một chút không thay đổi.
Sau khi hỏi đáp khẳng định, Chu quản sự kai mới coi như yên tâm, trả ra giá cao ở quầy lấy một cân danh tửu Hán Tỉnh, uống xong ngủ say.
Vừa tảng sáng hôm sau, bọn người Chu quản sự đã đi chỗ cổng thành chờ đợi. Chớ nên chậm trễ, phải bảo quan phủ trên đất này truy bắt phản tặc, như vậy còn có cơ hội giở trò, nếu như đợi người có vai vế lớn của phủ Lộ Vương ra mặt, vậy lợi lộc to như Hà Gia Trang này không tới phiên người bên dưới chia phần nữa.
Một đám người hấp tấp tới trước cổng quan phủ Tri châu Từ Châu, nói thẳng với sai dịch trông coi trước cổng.- Bọn ta có đại án phải báo quan, nhanh một chút dẫn ta đi gặp đại nhân các ngươi.
Làm sai dịch trong nha môn, trấn thủ trước đại môn tuổi tác thường đều quá lớn, gặp chuyện không hoảng hốt, biết ứng đối ra sao. Nhưng sai dịch trấn thủ trước cổng nha môn châu thành Từ Châu này lại đều là hán tử trai tráng. Chu quản sự nào màn tới điều này.
Sai dịch trên bậc thang kia trợn mắt liếc nhìn, tức giận hỏi ngược lại.- Ngươi xem đây là nơi nào? Thái gia chúng ta ngươi nói gặp thì gặp được sao? Cút ra ngoài, cẩn thận lão tử cho ăn đòn.
Một đám người Chu quản sự không nghĩ tới bị đối đãi không lễ độ như thế, ai nấy đều kinh ngạc, lập tức đã giận dữ, mọi người phủ Lộ Vương ở ranh giới phủ Vệ Huy thậm chí cả Hà Nam đều hoành hàng ngang ngược, một sai dịch Từ Châu nho nhỏ sao lại càn rỡ như vậy.
- Đây là đại án mưu phản, làm chậm trễ phải xảy ra chuyện lớn.
- Cút!
Bên này kiềm nén tánh tình hô quát lại khiến cho sai dịch kia giận dữ, quơ lấy đại côn sơn đen bên tay hươ lên, quét một vòng về phía trước khiến một đám người Chu quản sự hoảng hốt không kịp lùi về sau, lại nhìn thấy xung quanh cũng có mấy sai dịch thần sắc không lấy làm thiện lương nhích gần tới.
- Chúng ta là người của phủ Lộ Vương. Lộ Vương ngươi có biết hay không. Đó là thúc thúc của đương kim vạn tuế gia. Người trong vương phủ chúng ta bị giết rồi. Hung đồ kia ở ngay Từ Châu của các ngươi. Nếu còn không đi bẩm báo, tới lúc đó tội lỗi này đều phải tính trên người của ngươi. Ngươi có biết hay không, Chu quản sự sắp giận điên lên rồi. Nghĩ thầm Từ Châu này rốt cuộc chính là nơi hoang vắng, người trên kẻ dưới đều chẳng có khuôn phép.
Nghe được ba chữ "phủ Lỗ Vương" này, sai dịch kai dừng tay, nhíu mày nhìn Chu quản sự, lẩm bẩm nói.
- Nơi Sơn Đông kia tới Từ Châu càn rỡ cái gì.
Vị này thật là nghe Lộ Vương thành Lỗ Vương rồi. Chu quản sự tức đến sôi máu, chỉ vào sai dịch nói.- Mau dẫn ta đi vào, bằng không sau khi xong việc lột da của ngươi ra. Đây là đại án mưu phản dính líu tới thân vương. Tri châu các người nếu không tận lực xử trí cũng phải gặp xui xẻo. Ngươi cũng phải bị chém thành trăm ngàm mảnh.
- Ngươi hù ta sợ sao? Ở bên ngoài chờ đấy. Sai dịch kia bị nói tới có chút nao núng, song vẫn mạnh miệng không chịu thua, chỉ bảo bọn Chu quản sự ở bên ngoài chờ đợi, bản thân xoay người chậm rãi đi vào.
Không bao lâu, mười mấy sai dịch khỏe mạnh vây quanh một gã trẻ tuổi cao gầy đi ra. Nhìn cách ăn vận của người trẻ tuổi này chính là Trưởng khoái Bổ phòng. Mấy người phủ Lộ Vương đều nhủ thầm trong lòng. Chốn Từ Châu này rốt cuộc có gì đó không ổn, sao đầu lĩnh nói chuyện làm việc đều là người trẻ tuổi.
Người trẻ tuổi cao gầy kia đứng ở ngoài cổng, từ trên cao nhìn xuống lạnh lùng hỏi.- Là các ngươi ở bên ngoài la hét ầm ĩ sao?
Chu quản sự cũng bất chấp thái độ vẻ mặt của đối phương, chỉ vô cùng gấp gáp nói.- Chúng ta là tùy tùng của phủ Lộ Vương. Ở Từ Châu của các ngươi phát hiện được trọng phạm giết hại mạng người trong vương phủ. Đây là đại án mưu phản, mời quan phủ phái người bắt lấy tra hỏi.
Người trẻ tuổi kia hỏi tiếp.- Ngươi nói ngươi là người vương phủ thì là phải rồi à? Có gì làm bằng cớ không?
Chu quản sự nén cơn giận và bực bội trong ngực, móc từ trong ngực ra một tấm thẻ bài đưa sang. Người trong vương phủ đi lại bên ngoài, phải nhờ vào thẻ bài này chứng minh thân phận. Chu quản sự trong lòng đã nảy sinh ác độc, chỉ cần gặp được Tri châu kia, những tên khốn khiếp mắt chó nhìn người thấp kém này đều phải trừng trị thật tốt.
Chưa từng nghĩ thẻ bài đưa sang, người trẻ tuổi liếc mắt nhìn, cũng không thèm đón lấy giơ tay đánh rơi, quay đầu trừng mắt với người báo tin bên cạnh nói.- Hàng giả như vậy cũng tới gọi ta, ngươi không con ngươi à? Đánh ra khỏi Từ Châu đi.
- Thập Nhất ca, thật có lỗi. Tiểu đệ cũng là đầu óc ngu muội. Sai dịch trẻ tuổi trấn thủ trước cổng kia liên tục khom người bồi tội. Người trẻ tuổi được gọi là Thập Nhất ca cũng không đếm xỉa tới, xoay dầu đi thẳng vào nha môn.
Thập Nhất ca này đi vào, nhưng mười mấy sai dịch khỏe mạnh đi theo gã ra ngoài kia lại không có xoay người. Sai dịch giữ cổng bồi tội kia lúc này đứng thẳng người dậy, hung tợn ngó trừng trừng đám người Chu quản sự. Mấy người Chu quản sự đều đã nghệch mặt rồi, hoàn toàn không biết rốt cuộc xảy ra chuyện gì. Bọn họ không phải là chưa từng đi ra bên ngoài làm việc lặt vặt, dựa vào danh tiếng của phủ Lộ Vương, ở Sơn Tây, ở Bắc Trực Lệ đều xuôi buồm thuận gió, sao ở Từ Châu này không dùng được nữa rồi?
- Đây không phải giả. Tới nước này, Chu quản sự cũng hoảng hồn, nào còn màn tới nổi giận chỉ cuống quýt không kịp giải thích.
- Con mẹ nó, đánh! Bọn sai dịch trước cổng nha môn nào đếm xỉa tới, theo dẫn đầu của sai dịch coi cổng kia, cầm côn đánh tới.
Binh bốp vang động, tiếng rú thảm liên thanh, Chu quản sự và mấy tên thuộc hạ nào chống đỡ nổi mười mấy cây côn vây đánh. Mấy kẻ phủ Lỗ Vương này có hai người biết võ nghệ, muốn đón đỡ đánh trả, thậm chí một người còn rút đao ra. Không ngờ rằng mười mấy cây đại côn đó cũng không phải toàn nện xuống, trong đó còn có mấy cây đâm chọc thẳng, lẫn nhau còn có liên thủ. Đỡ được một đòn lại bị hai cây côn chọc trúng ngực, chiêu thức nhất thời chậm lại đã bị một côn nện thật mạnh vào cổ tay, đao kia cũng cầm không đặng nữa.
Sau khi đánh người ngã ra lăn lộn, ngược lại không có dùng côn đánh mạnh xuống, bằng không sau chốc lát đã đánh chết hết. Cả bọn tiến lên quyền đấm chân đá, đánh đám người Chu quản sự bò lết đầy đất. Cũng may Chu quản sự kia thịt mỡ không ít, vẫn còn chịu đựng được.
Nhưng mặc dù như vậy, sau khi bị đánh một chập, đám người này đều không bò dậy nổi. Sai dịch trước cổng hung hăng nhổ nước miếng trên mình đám người đó, tiện tay ngăn lại một chiếc xe bò chở than vứt hết người lên trên, sau đó to mồm lớn giọng nói.- Chở ra thành vứt ở bên đường. Đám lừa gạt khốn khiếp này rốt cuộc là cổng thành nào thả cho vào. Các ngươi lần lượt đi hỏi thử, ai còn dám gây ra chuyện khốn khiếp như vậy nữa lão tử đi tìm bọn chúng gây rắc rối.
Có người cười hì hì vâng dạ, một đám người cùng tản đi trước cổng. Xe bò chở than kia cũng không dám dừng lại đi thẳng một đường tới chỗ ngoài cổng thành.
Ở trong phòng gần kề trước cổng nha môn tri châu, Triệu Thập Nhất vừa mới đánh rớt thẻ bài xoay người đi vào đang đứng ở trước cửa sổ nhìn ra ngoài, bên cạnh chính là Vương sư gia. Khuôn mặt Triệu Thập Nhất vẫn lạnh lùng như thường, trên mặt Vương sư gia thì mang theo ý cười, hai người đều nhìn phương hướng xe bò kia.
Vương sư gia nói rất nhẹ nhõm.- Kỳ thật Thập Nhấp lang cũng không cần thận trọng như thế, cho dù những hạng khốn khiếp này gặp được Đồng tri châu, ông ta sao dám đưa lệnh tiễn đi bắt Tiến gia. Đám khốn kiếp này không biết Từ Châu là nơi nào, xem thân phận vương phủ kia của mình thành một chuyện hiển nhiên rồi.
Triệu Thập Nhất lắc đầu trầm giọng nói.- Tin tức Hà Gia Trang truyền tới nói rất đúng. Lòng người còn chưa định, nghe thấy phiên vương người sợ hãi không ít. Việc như vậy vẫn là cẩn thận dè dặt tốt nhất.
Nói xong câu này, Triệu Thập Nhất chần chừ chốc lát mở miệng nói.- Làm phiền Vương tiên sinh khiên giải Đồng tri châu. Tháng ngày trước mắt không tệ, đợi mãn kỳ hạn nhậm chức lần này còn cầm được món ngân lượng rời đi, chớ bỏ qua tháng ngày tươi tốt, tự mình tìm những thứ không vui sướng gì.
Vương sư gia có chút hổ thẹn cười, lắc đầu nói.
- Những sĩ tử có công danh này, đầu óc đều có chút xoay chuyển không nhiều ngóc ngách. Ta sẽ đi khuyên giải, mong Thập Nhất lang yên lòng cũng mong chỗ Tiến gia yên tâm.
Trước khi tới quan phủ cáo trạng, Chu quản sự trươc giờ không ngờ tới sẽ gặp phải đối đãi như vậy. Đường đường quan lại bộ thuộc của vương phủ, không ngờ ngay cả bậc thang nha môn cũng không đi lên được, đã bị đánh loạn trời đất tối tăm một trận. Trên đường bị xe bò chở than đưa ra khỏi thành, còn bị người qua đường nhổ mấy ngụm nước miếng, bọn con nít vứt đất đá lung tung sang cũng không ít. Đợi tới chỗ khách điếm ngoài thành kia, nơi đó đã biết tin tức, vứt hết hành lý ra ngoài.