Vương Triệu Tĩnh vẫn chưa trở về thành, chỉ ở mãi nơi Hà Gia Trang. Còn Như Huệ bên này đã sắm sửa trạch viện ở Hà Gia Trang xong xuôi rồi, thân thích trong thành cũng đều đã chuyển đến. Cả nhà Cát Hương đón năm mới cũng là ở Hà Gia Trang. Ba người này trước sau đều ở Hà Gia Trang cả. Cha Trần Thăng, Trần Vũ có chút cứng đầu, ông ta là muốn ở lại trong thành làm một Tổng bộ đầu nhàn rỗi nên qua năm mới cũng phải vào thành, mùng năm mới quay lại. Trong vài ngày tới, đoàn thứ nhất sẽ do Triệu Tiến tạm thời trông coi.
- Tiến ca, huynh đúng là cực khổ. Đây là lời của Mộc Thục Lan. Cứ nhìn cục diện Triệu Tiến ở Từ Châu và nhìn Triệu Tiến tất bật cả ngày, bất cứ ai cũng sẽ cảm thán như vậy.
Sáng ngày mùng năm, Triệu Tiến liền dẫn theo đám huynh đệ và mười mấy hộ vệ cưỡi ngữ đến bên bờ Hoàng Hà. Hoàng Hà hai bờ nam bắc đều khí thế ngất trời. Nhưng vẻ rộn ràng ở đây tuyệt đối không phải vì chợ búa và du ngoạn trong tháng mà là cảnh làm việc dân chúng và lưu dân. Mọi người đều đang xúc bùn đắp đập, khởi công tu sửa thủy lợi.
Dù có Triệu Tự Doanh, tình hình ở Từ Châu cũng tương đối tốt nhưng ăn không no, đến mùa xuân người đói kém vẫn cực kì nhiều. Huống chi còn cả quân lương, và nạn dân, lưu dân từ khắp nơi đổ về. Cứ vào lúc này năm ngoái, những người này nếu không phải chạy về phương nam thì đã chết đói, chết rét rồi. Triệu Tự Doanh cũng cố hết sức cứu tế những người này nhưng Triệu Tự Doanh cũng không phải là từ bi, cho không, muốn ăn cao lương gạo lức và trấu cám của Triệu Tự Doanh thì phải hoàn trả sức lao động tương xứng. Mỗi ngày làm được bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu, ngoài ra, những trang đinh trang viên có phần lương thực nhất định cũng phải tham gia. Nói chung giảm bớt được lương thực tích lũy được nhiều một chút.
Bùn sông là phân bón ruộng lý tưởng, mùa đông chính là lúc đào vét, tu sửa mương máng cực tốt mà xây dựng đê đập cũng là một trong những đích ngắm trong đó. Dù sao thì Từ Châu cũng ở gần Hoàng Hà, lũ lụt Hoàng Hà là một trong những thảm họa đáng sợ nhất ở thời đại này. Đề phòng trước vẫn là tốt hơn so với nước đến chân mới nhảy.
Đào vét bùn sông, đào vét tu sửa mương máng, xây đắp đập nước, mỗi việc đều thay mặt cho một lượng lao dịch vật vả, khổ nhọc khổng lồ. Sau một ngày lao động vất vả, tối đến đều sức cùng lực kiệt, nhưng mọi người vẫn vô cùng nhiệt tình tham gia, để được ăn no, ai cũng bừng bừng khí thế. Cũng có không ít người trong lòng vẫn thấp thỏm không yên, sợ những việc này kết thúc rồi sẽ không còn chỗ ăn cơm chỉ còn nói chịu đói.
Nhưng công trình thủy lợi này rất lớn, xem chừng trước khi Hoàng Hà tan băng thì không cách nào hoàn thành xong, hơn nữa các đốc công quản sự vân vân đều đã hứa hẹn nếu dốc sức làm việc, những người có biểu hiện tốt thì đầu xuân còn được sắp xếp đi khai hoang hoặc sắp xếp đến trồng trọt ở trong trang viên. Nói chung sẽ có một nơi tốt kiếm được miếng cơm. Những lời hứa hẹn này khiến mọi người vừa thấp thỏm lo lắng, vừa hưng phấn hoan hỉ, tràn trề tinh thần.
- Không có gì ngoài ý muốn thì thu hoạch năm nay chắc chắn tốt hơn năm ngoái. Không riêng gì Từ Châu, chỉ cần là địa bàn mà chúng ta nắm giữ đều như thế mà làm thì không những lôi kéo được lưu dân mà còn ổn định lại tâm tư của các trang đinh. Có làm, có ăn, sẽ không nghĩ ngợi lung tung nữa. Như Huệ có chút hưng phấn giải thích. Mấy người Triệu Tiến ngồi trên ngựa quan sát. Gia đinh trên ngựa dưới ngựa xung quanh bọn họ đều đề phòng cực kì cẩn thận.
Trên mặt mỗi người đều tươi cười. Ngày đông bận rộn thế này đều là chủ ý của Triệu Tiến. Mọi người đều thấy được đủ loại ích lợi trong đó. Vừa rồi Như Huệ mới chỉ nói những điều nên nói, còn một vài chuyện khác thì mỗi người đều tự hiểu rõ.
Mấy năm gần đây, cuộc sống trang đinh trong các hộ nông dân yên ổn rồi lại sống bình yên nên bắt đầu có những kẻ nổi lên lòng dạ khác. Bọn họ nghĩ rất đơn giản, nghĩ ở trong trang viên sống quá yên bình, ổn định thì bên ngoài chắc hẳn cũng thái bình, vậy mà Triệu lão gia vây nhốt bọn họ lại không cho rời khỏi là làm cái gì, chẳng lẽ muốn tất cả cả đời làm trâu làm ngựa cho hắn sao?
Nổi lên suy nghĩ này tất nhiên là phải về quê xem thử. Những trang đinh này ở trong thể chế của Triệu Tự Doanh lâu rồi nên rất quen thuộc các quy củ ở đó, hơn nữa hiện nay người có con cái lại không nhiều. Thanh niên nam nữ bắt đầu cũng không có trói buộc, bọn họ rất dễ dàng chạy ra ngoài. Nhưng quân lương thúc ép thổi qua, ra khỏi đại phận Từ Châu rồi thì cũng không còn là cõi thái bình yên ổn nữa.
Có vài người tốt số, ở bên Bờ Hoàng Hà bị bắt về nhưng bọn họ càng lúc càng nghĩ rằng mình bị lừa, Có vài người thì vận số không tốt, chạy khỏi địa phận thế lực của Triệu Tự Doanh, sau đó dù bọn họ thấy những gì, gặp phải những gì, dù hối hận hay không thì đều không trở về được nữa. Chỉ có vài người quay lại, người nhà và đồng bọn thường thường không trở về cùng bọn họ.
Trên dưới Triệu Tự Doanh đối với chuyện này đều rất căm tức. Mấy người trở về tuyên truyền giảng giải đến từng trang viên cũng chẳng cần thêm thắt gì mà chỉ cần kể lại những điều mình đã đích thâm trải qua là đủ, những gì nhìn thấy, nghe thấy, trải qua đều đủ để những người khác giật mình.
Nhưng chỉ thế vẫn còn chưa đủ, để có thu hoạch tốt hơn, để có trang viên hoàn thiện hơn, để có công sự và doanh trại tốt hơn, từng lưu dân trong trang viên đều được giao việc, thực thi đủ loại việc khác nhau làm cho bọn họ không còn cơ hội chạy trốn, không còn thì giờ, sức lực, tinh thần để nghĩ linh tinh.
Làm đốc công đều là những gia đinh hoặc đoàn luyện. Bọn họ dùng những điều đã học được trong huấn luyện để trông coi lao dịch. Trong công việc này, những người lao dịch có được tập trung sơ sịa nhất, có được liên thủ khởi đầu. Nếu sau này trong số bọn họ có người được chọn làm đoàn luyện thậm chí thành gia đinh, đối với những mức độ huấn luyện nhận được sẽ cao hơn rất nhiều.
Ngoài hữu ích đối với gia đinh nhà mình, những người lao dịch nặng nề này còn được thu nạp từ những lưu dân, nạn dân đến Từ Châu. Kẻ tham gia làm việc không chỉ phải kiên trì mà nhất định phải là những thanh niên trai tráng có tố chất khỏe mạnh nhất. Bọn họ là những người giỏi nhất, nói tàn khốc hơn nữa, dưới cơn đói rét người không đủ khỏe mạnh đều đã bị loại bỏ rồi.
Lưu dân bên ngoài tới cũng có người may mắn. Nếu ngươi có một thân tuyệt kỹ, bất kể là ở phương diện gì đều giúp được người thoát khỏi chết đói, dùng tuyệt kĩ của mình để đổi lấy mạng sống cho cả nhà. Ngoài ra, người biết chữ cũng là người may mắn nhưng đừng nghĩ Triệu Tự Doanh coi trọng những tên thư sinh đọc sách, kẻ nào muốn sống sót thì phải học cách làm sổ sách, những thứ trong kinh thư đều vô dụng. Cái cần học là bản lĩnh của chưởng quỹ phòng thu chi trong tiệm buôn và làm việc Lại mục trong nha môn. Hai việc này nghe thì rất có thể diện nhưng lúc mới đầu ngươi phải bắt đầu từ học trò nghe sai vặt đã. Ngoài ra những người có được cứu tế không công chính là những đứa trẻ khỏe mạnh, bất kể nam nữ, Triệu Tự Doanh cũng sẽ thu nhận cứu tế. Nếu như phụ mẫu ưng thuận bán thân vào Triệu gia thì dù không phải là cô nhi cũng sẽ nhận được chu cấp nhất định.
Có người nói cay nghiệt nói đây là do Triệu Tiến có con cái nên mới phát chút thiện tâm ít ỏi còn lại. Nếu lại đi mua bán người, trời cao thật sự sẽ giáng một đạo sét xuống đánh chết hắn. Nhưng Triệu Tiến một chút cũng không bận tâm đến, đối với hắn mà nói, trẻ nhỏ là một tờ giấy trắng bồi dưỡng nên được lòng trung thành với mình, trở thành thuộc hạ để truyền thụ bản lãnh của mình.
Điều cuối cùng, những lao dịch này cũng là vì để tiêu hao hết những lương thực sắp hỏng trong kho. Tào lương đổi rượu, trang viên trồng trọt khiến Triệu Tự Doanh tích góp được một lượng lương thực lớn. Mặc dù Từ Châu rất hợp để dự trữ lương nhưng dù sao cũng không được quá lâu, so với việc để lương thực mốc meo không bằng tận dụng hữu ích lớn hơn.
Nhưng dù người khác có khắt khe hơn nữa thì cũng phải thừa nhận hiệu nghiệm công trình này trong mùa đông này của Triệu Tự Doanh. Quan phủ Từ Châu, một châu bốn huyện cũng không phải không có tụ tập điều động chuyện đại loại như thế nhưng đều là đầu voi đuôi chuột, chết trong trứng nước thậm chí biến thành lợi lộc quan phủ thông đồng đút túi, một thủ đoạn lừa gạt dân chúng. Nhưng việc làm Triệu Tự Doanh khơi dậy, hiệu nghiệm và thành quả so với quan phủ làm ra đều nhiều gấp bội thậm chí gấp mười phần. Mắt thấy vô số bùn sông được chuyển đến những thửa ruộng màu mỡ trong trang viên phụ cận, từng đoạn mương hẹp dài được đào xong, đê đập bên bờ Hoàng Hà được đắp đất chắc chắn thật sự là khiến cho mọi người phải nghẹn họng nhìn trân trối.
Trong ngoài Từ Châu rất nhiều người thậm chí còn chưa bao giờ nghĩ tới làm được những điều này. Việc này thật sự khiến cho bọn họ có cách nhìn sâu sắc hơn về Triệu Tiến.
Ngoài việc điều động sức dân càng lúc càng hiệu nghiệm, nhiều người không hề để mắt đến có mặt của những công cụ bằng sắt, không có những công cụ thuận tay này việc đào đất vét bùn sẽ không dễ dàng đến thế. Ngoài ra còn cả lượng lớn gia súc, xe ngựa được đưa vào trong công việc này càng nâng cao hiệu nghiệm thêm một tầng hơn nữa việc xây dựng cải tạo mương máng không chỉ là việc đào mương rãnh không thôi mà còn phải biết phân chia điều tiết lượng nước nếu không mương máng rất dễ dàng bị phá hủy, cũng như phát huy không được hữu dụng cần có. Vì thế để làm được tốt nhất, Triệu Tự Doanh cố ý mời thầy thợ về thủy lợi ở cửa sông Thanh Giang tới. Những người này cũng là người trong tào vận, chuyên tu sửa Vận Hà. Nói đến cũng thật đáng buồn, hiện giờ ở Đại Minh ngoại trừ ở trên tào vận con có những thầy thợ hiểu về thủy lợi ra thì những mương máng tưới tiêu ở nơi khác cũng chỉ là dựa vào từng trải truyền miệng thôi, đã trở nên vô cùng thô sơ, nơi nơi đều nhìn trời kiếm cơm.
Ngay cả gia đinh và đoàn luyện Triệu Tự Doanh trú đóng ở Từ Châu cũng đều tham gia vào lao động ngày đông. Việc này đã được coi là một kiểu huấn luyện, chỉ là bọn họ không phải tham gia cả ngày mà là các đội các liên thay phiên nhau. Tuy gia đinh và đoàn luyện Triệu Tự Doanh tháng ngày sống cùng không lâu nhưng lại cho lưu dân và hộ nông dân không ít sức mạnh. Ngay cả thuộc hạ của Tiến gia cưỡi ngựa cầm đao cũng đều tham gia, mọi ngươi không cho rằng việc này có gì không cam lòng hết.
Đoàn người Triệu Tiến chạy đến trên đập đất bên bờ Hoàng Hà nhìn đám người bận rộn phía dưới, những dân chúng sống cùng nhau kính ngưỡng đoàn người Triệu Tiến, biết bọn họ là chủ nhân của Từ Châu lại không nghĩ rằng Triệu Tiến và những người bên cạnh cũng đồng dạng dùng ánh mắt phức tạp nhìn đám người bận rộn phía dưới.
Vương Triệu Tĩnh cầm roi ngựa chỉ điểm nói.
- Đại ca, tiểu đệ nhìn những người phía dưới chỉ cảm thấy khí thế hừng hực, dùng sức dân đến mức này, Triệu Tự Doanh chúng ta còn gì là không làm được?
Không chỉ Vương Triệu Tĩnh nghĩ như vậy, mỗi người đập đất nhìn xuống đây đều nghĩ như vậy. Nhìn đoàn người đông đúc phía dưới, bận rộn làm việc có lớp lang, có đội hình, nhìn các hạng mục công trình bên bờ Hoàng Hà dần dần hoàn tất, trong lòng mỗi người đều hừng hực khí thế.
Vào mùng bảy tháng giêng hôm nay, Từ gia đưa đến mười lăm khẩu súng kíp lượt đầu tiên. Súng kíp trước hết đưa đến chỗ Triệu Tiến, cán nắm gấp khúc, nòng súng hẹp dài, kìm mỏ chim, cò súng, chỗ bỏ thuốc súng các loại bộ phận súng đều rất đầy đủ, kíp nổ và hỏa dược thậm chí đạn chì cũng đều mua sắm tất thảy. Từ gia dù sao cũng dùng loại súng kíp này rất lâu rồi.
Người trong ngoài Triệu Tự Doanh đều biết thói quen của Triệu Tiến hoặc là nói đều đã nghe đến sự tích này. Tiến gia tuổi không lớn nhưng vô cùng trầm ổn, chỉ vẻn vẹn có vài lần thất thố nhưng đều có dính đến hỏa khí này. Hôm nay vừa đưa tới mười lăm khẩu, Triệu Tiến sớm đã đến doanh trại của đội học đinh bên này, mọi người cũng chẳng lấy gì đáng ngạc nhiên.