Tiền đội Đổng Băng Phong dẫn đầu thẳng tiến không lùi. Thật ra vào lúc này, bọn bộ tốt trong quân doanh đại đa số đã đi ngủ, bọn họ sau khi bị tiếng bước chân và động tĩnh bên ngoài bừng tỉnh, trong lúc nhất thời đều chết lặng không động đậy.
Quân doanh ban đêm nghiêm khắc đòi hỏi yên lặng, nếu như có tiếng gào thét trong doanh xuất hiện, mười phần có tám chín sắp đại loạn doanh trại tan tác. Cho nên ban đêm phát ra động tĩnh là kẻ muốn mất đầu bị thi hành quân pháp.
Nhưng mới đầu chết lặng, tiếp đó muốn động đậy thì không còn kịp rồi. Đuốc châm đốt lều vải, đốt cháy củi cỏ quân nhu trong doanh, bọn quan binh kinh hoàng hoảng hốt chạy từ bên trong ra ngoài, lại nhìn thấy trường mâu xếp thành hàng đội như rừng. Trong lúc luống cuống trong tay ngay cả binh khí cũng không có trên người thậm chí chưa mặc xong y phục, sao dám đi dập lửa cùng động thủ, trong lúc hấp tấp chỉ còn nước xoay người bỏ chạy.
Nhưng liên đội Triệu Tự Doanh là chia thành mấy mũi tấn công, tới khắp nơi phóng lửa đánh nhau. Hỗn loạn trong doanh trại từ chỗ cổng doanh bắt đầu lan tràn ra khắp bốn phương tám hướng. Tất cả chạy tới nơi nào cũng nhìn thấy kẻ địch toàn thân là thiết, chỉ tiếp tục chạy, càng chạy càng loạn. Thậm chí có binh lính từ trong ngủ say bị bừng tỉnh, lúc chạy ra ngoài còn không biết xảy ra chuyện gì, duy nhất làm được chính là chạy theo đại đội.
Cũng không phải là chẳng có ai muốn tụ tập đội ngũ lại phản kháng, nhất là liên đội gia đinh xông vào trước nhất cũng không quay đầu, sau lưng bọn họ cũng lưu lại khoảng trống, nhưng mới vừa bắt đầu tụ tập, Trương Hổ Bân dẫn bốn liên đội lại xông tới.
Doanh trại quan quân to như vậy, bên trong có chừng mấy ngàn bộ tốt, nói riêng về số lượng ước chừng là phải nhiều hơn gấp đôi đại đội đoàn luyện và đoàn gia đinh, nhưng trong đêm tối bị đột kích, cả doanh trại đều bị chia năm xẻ bảy, vốn dĩ không tụ tập lại được đội ngũ trên trăm người. Cho dù là vừa mới tụ tập lại, bốn trăm người Trương Hổ Bân suất lĩnh cũng chiếm ưu thế tuyệt đối, từng chút một đều sẽ bị đánh nát hoàn toàn.
Kẻ có gan chống cự, hơn mười thanh trường mâu đâm thọc tới, trên người có thêm mấy lỗ thủng ngã xuống, ai còn sẵn lòng liều mạng. Hơn nữa đám địch nhân đột nhiên giết vào này cũng không có đuổi tận giết tuyệt, chỉ cần kẻ nào chạy, chỉ cần kẻ đó chạy không quay đầu lại, không có ai đếm xỉa tới kẻ đó, trừ phi người đầu óc ngu muội ngăn giữa đường, như vậy trường mâu cũng không phải để chơi không.
Thế lửa càng lúc càng mạnh, doanh trại cũng càng lúc càng loạn, ngay cả doanh trại đội thương nhân gần kề cũng theo đó trở nên xôn xao, cục diện đã không cách nào thu dọn.
Một đội Đổng Băng Phong suất lĩnh kia vốn dĩ không có gặp phải trở ngại gì, cứ như vậy chầm rãi tiến lên, nhưng lúc chạy được một nửa nhìn thấy kỵ binh quan quân đã chỉnh đốn đội ngũ ở đằng trước.
Tuần phủ Quách Thượng Hữu và Du kích Tiêu Đại Dũng lập mưu, mấu chốt quan quân bắc tiến lần này chính là kỵ binh đánh bất ngờ, cho nên lúc hạ trại, kỵ binh cũng không có ở bên ngoài như bình thường ngược lại được lều trướng doanh trại bộ tốt vây ở giữa.
Bởi rằng đôi bên cũng không có tính toán giao chiến, cho nên không kịp nhớ tới bàn bạc về đội kỵ binh. Ngược lại vì muốn tiến gấp đánh bất ngờ, nhất thiết phải giấu diếm hành tung của đội kỵ binh với bên ngoài, do đó mới an bài như vậy. Mọi chỗ đều rắc rối, tiếng ca thán dậy đất nhưng để bí mật đánh bất ngờ thành công, cái này cũng là lẽ đương nhiên.
Chỉ là bởi vì an bài này, Đổng Băng Phong dẫn đội xông vào và đội kỵ binh đã sửa soạn rời doanh đụng đầu nhau.
Vừa rồi dặn dò lính trinh sát rời doanh dọn dẹp tai mắt ngầm, bất thình lình đã trở nên rối loạn, bất thình lình lửa lớn bốc lên, ầm ầm huyên náo, ngay cả đội kỵ binh bên này cũng nhất thời không biết xảy ra chuyện gì.
Du kích dẫn đội Tiêu Đại Dũng dặn dò thân tín đi thăm dò, nhưng thân tính còn chưa có kịp trở về, loạn binh tan rã đã tràn tới rồi. Dù sao cũng là nhân mã nhà mình sao xuống tay chém giết được, nhưng chính lúc chần chừ và không đành lòng đó lại khiến cục diện càng lúc càng khống chế chẳng đặng rồi. Loạn binh không ngừng tràn tới, khiến đội đội hình đội kỵ binh cũng trở lên tán loạn.
Càng rắc rối hơn chính là, trong đám loạn binh và bại binh, đều có người tới từ dưới trướng Phó tổng binh Lang Sơn và tiêu doanh Tuần phủ. Bọn họ kinh hồn khiếp vía khó tránh khỏi khiến kỵ binh thấp thỏm hoang mang, không biết bên ngoài tới bao nhiêu người, không biết cục diện rốt cuộc là như thế nào.
Tiêu Đại Dũng này có suy nghĩ đánh bất ngờ cửa sông Thanh Giang thật cũng phải kẻ tài trí tầm thường, sau chốc lát gã đã kịp sực tỉnh, kẻ xông vào đội kỵ binh chém giết không tha.
Chém đâm giết chết người phe mình, máu chảy đầy đất, nhưng như thế cuối cùng đã giữ vững được hàng ngũ. Kế tiếp Tiêu Đại Dũng chia ra trăm kỵ binh bảo hộ phòng thủ bờ biển Hoài Dương Trạch Chính Hiền, còn lại đi theo giết ra ngoài. Sức mạnh của mấy trăm kỵ binh này mặc kệ bỏ ở chiến trường nào đều có phân lượng.
Nhưng không có bại binh, đào binh nào dám xông vào đội kỵ binh, không có nghĩa bọn binh lính sẽ không chạy loạn. Tất cả kinh hoàng khiếp vía tán loạn khắp nơi khiến cho bước chân đội kỵ binh vốn dĩ không nhanh nổi. Huống hồ đây là bên trong doanh trại lại đi từ trong ra ngoài, vốn có đủ loại trở ngại, vướng víu. Vốn đã chạy không nhanh, huống chi thỉnh thoảng có đồng bọn hỗn loạn chạy tới từ đằng trước, phải khống chế vật cưỡi đột nhiên bị kinh động, bước chân lại bị chậm trễ.
Mặc dù là đêm tối, nhưng mượn ánh lửa ngút trời chiếu rọi, đôi bên cũng nhìn thấy nhau rất rõ ràng, tiếng va đập leng keng của khôi giáp kia càng che giấu không được. Bên kia đội nhân mã dừng lại, bên này liên đội Đổng Băng Phong suất lĩnh cũng dừng lại. Bọn họ vốn không ngờ rằng xông thẳng vào như thế sẽ gặp phải đội kỵ binh của quan quân.
Đổng Băng Phong nheo hai mắt lập tức quát lớn.- Bắn một loạt tên.
Bọn gia đinh Triệu Tự Doanh mặc giáp cũng luống cuống với xuất hiện của đội kỵ binh, hơn nữa đội kỵ binh trước mắt cũng không phải bại binh hốt hoảng chạy loạn trước đó, mà là kỵ binh toàn bộ mặc giáp đội hình ngay ngắn. Người ở trên ngựa, có lợi từ trên cao đánh xuống tất nhiên có một cỗ áp lực cho người khác. Song thường ngày huấn luyện bồi dưỡng ra một loại thói quen, đây khiến cho bọn gia đinh trong lòng hốt hoảng bồn chồn nhưng cử động lại không có biến hóa, đội hình không có tán loạn.
Ba mươi mấy tên cung thủ đi theo liên đội nghe thấy mệnh lệnh, theo đó bước nhân tiến lên trước. Đổng Băng Phong am hiểu cung mã, cho nên cung thủ đều là do y đích thân chọn lựa huấn luyện, xạ thuật quân kỷ đều rất xuất chúng.
Bước nhanh lên trước, sắp thành ba hàng trước mặt đội ngũ gia đinh, trương căng cung đã mở được một nửa trong tay bắn thẳng ra.
Đội kỵ binh Tiêu Đại Dũng suất lĩnh đột nhiên gặp phải đối phương mặc dù người xuất thân tiêu doanh không biết đối phương là ai, nhưng kỵ binh Lang Sơn cùng với Phượng Dương lại nhận ra đối phương, mấy người theo đó bật thốt lên kinh hô.- Đây là gia đinh của Triệu Tự Doanh.
Trong giọng điệu tràn đầy kinh hồn khiếp vía. Bọn họ cũng không từng tận mắt nhìn thấy, nhưng không biết bao nhiên lần nghe người kể lại. Nam nhi Từ châu toàn thân là sắt này huống chi mấy ngày nay đều phải võ trang sắp đi đánh lén bất ngờ Từ Châu, quét mắt nhìn thấy, lập tức nghĩ tới.
Nghe thấy lời này, Tiêu Đại Dũng tức thì giận tím mặt mày, đám giặc Từ Châu chết giẫm này, rõ ràng ước định xong đôi bên an ổn vô sự, không ngờ thừa dịp ban đêm đánh lén thật sự là vô sỉ.
Kinh ngạc, phẫn nỗ, chần chừ chốc lát, cử động của quan quân chậm mất một chút, bọn họ phần nhiều dựa vào từng trải lão luyện tác chiến, còn Triệu Tự Doanh không ngừng huấn luyện, sách lược rèn luyện kỹ càng, cử động trên chiến trường đã là theo thói quen.
Mệnh lệnh của Đổng Băng Phong vừa ra, bọn cung thủ sắp hàng, mở cung, bắn tên không có màn tới chuẩn xác, chỉ là nhắm phương hướng trước mặt, ba mươi mấy mũi vũ tiễn rơi vãi sang. Vào khoảng cách này, chạy thêm mấy bước tới trước thì bắn trúng càng nhiều kẻ địch, nhưng mệnh lệnh chính là mệnh lệnh, sau khi bắn một loạt tên, bọn cung thủ lập tức tản ra.
Vào khoảng cách này, đội ngũ kỵ binh tất nhiên không có khả năng tản ra, mưa tên vãi sang, lập tức không ít người trúng tên, kêu thảm té từ trên ngựa xuống. Nhưng bắn ra một loạt tên, bọn cung thủ chỉ là bắn tên ra, sức lực và chuẩn xác thì không nói tới được. Cũng có người cúi rạp trên ngựa, cũng có người cầm thuẫn bài che chắn. Tiêu Đại Dũng kia ỷ vào giáp trụ hoàn mỹ, sau khi che đậy đầu mặt, cứng rắn gạt đỡ mưa tên, người ở trên ngựa lớn tiếng rống giận, - Chúng ta giết sang, xông vỡ đạp nát đám giặc này.
Toàn trường vào lúc này, ở trong doanh trại hỗn loạn, muốn quay đầu chạy tản ra cũng không có khả năng, muốn ra ngoài chỉ hoàn toàn dựa vào lợi thế của kỵ binh so với bộ tốt, giết tan đám mọi rợ Từ Châu trước mặt này.
Tiêu Đại Dũng nghĩ tới điều này, hạng tinh nhanh khôn khéo trong quan quân cũng nghĩ tới được, không ít đầu mục quân tướng theo đó bắt đầu rống giận.
Mà ở đối diện bọn họ, Đổng Băng Phong hươ trường mâu trong tay, quát to nói.- Theo ta xông tới trước. Kéo gần lại kỵ binh không bằng chúng ta.
Nói xong câu này, Đổng Băng Phong đi nhanh về phía trước. Lệnh ra phải theo, y vừa động, mấy liên mặc giáp sau lưng cũng theo đó nhúc nhích. Bọn cung thủ đã bị chen lấn vào trong khe hở giữa các lều trại, họ rút ra đao kiếm sau hông chém giết với quân binh trong lều trại, hơi có khoảng trống cũng chạy bộ theo, mở cung bắn tên về phía trước.