Trong lòng nghĩ như vậy, dưới chân hắn lại không có dừng, từng bước một đi sang.
Mộc Thục Lan khống chế không đặng tâm tình, cười đến cuối cùng đã biến thành khóc rồi, nước mắt vẫn đang không ngừng chảy trào ra, nàng không ngừng lau nước mắt, lại cứ mở to mắt nhìn Triệu Tiến, sợ sau khi nhắm mắt thì sẽ nhìn không thấy được nam nhân trước mắt nữa.
Triệu Tiến rốt cuộc đứng được trước mặt Mộc Thục Lan, mấy năm qua đi, hắn dã cao lớn hơn nàng rất nhiều, đứng gần sát lại cúi đầu nhìn thiếu nữ.
- Tiểu Lan.
Sau khi nói ra cái tên này, hắn đột nhiên cảm thấy cổ họng của mình giống như bị gì đó nghẹn lại, chữ kế tiếp không sao nói ra được. Mấy năm không gặp, hóa ra nàng ở nơi cách mình gần như vậy, không khéo còn từng lướt ngang qua nhau. Nếu như mình tới muộn mấy ngày, cô bé cùng nhau lớn lên, cùng cười qua, khóc qua, cùng vào sinh ra tử này sẽ phải bị thiêu chết rồi.
Vào thời đại này, muốn trùng phùng, thật sự rất không dễ dàng, còn gặp mặt lần nữa thật rất không dễ dàng, nhìn thấy nhau thật rất vui mừng.
Triệu Tiến đột nhiên nhận ra mình có ngàn vạn lời muốn nói, nhưng vào lúc này, hắn một câu cũng không nói nên lời.
Mộc Thục Lan vừa khóc vừa run rẩy bàn tay, sờ vào trên giáp ngực lạnh lẽo của Triệu Tiến, sau đó nắm chặt quyền trắng như tuyết ra sức đập phá. Nện một cái, hai cái, càng đánh càng dùng sức. Nhưng đối với Triệu Tiến, đây không có mảy may lay động, hắn đúng ở nơi đó mặc cho Mộc Thục Lan vung quyền. Lúc đánh tới cú thứ tư, đầu quyền của Mộc Thục Lan đã sưng tấy lên, Triệu Tiến giơ tay bắt lấy, lại bắt hụt, Mộc Thục Lan mềm oặt ngã xuống.
Lúc này Triệu Tiến túm lấy được, hắn giơ tay ôm chặt thiếu nữ, Triệu Tiến nhìn thấy thiếu nữ trong ngực sắc mặt tuy tái nhợt nhạt lại vẫn còn hơi thở, lòng thấp thỏm cũng buông thỏng.
Mặc dù ôm trong lòng ngực, nhưng thiếu nữ rất nhẹ, thật giống như trong lòng ngực không có ôm gì cả. Ngưu Kim Bảo nãy giờ đâu lưng lại xoay người sang, dò thử xem Triệu Tiến đồng ý, giơ ngón tay thăm dò khắp người Mộc Thục Lan một chút mở mí mắt ra nhìn thử khẽ khàng nói.
- Hẳn vẫn chờ chết, hôm nay được cứu, lại trùng phùng với lão gia, cắt đứt sợi dây căng thẳng kia, đợi tỉnh lại bồi bổ thật tốt là được.
Ngưu Kim Bảo từng ở trong Thiếu Lâm Tự, lại từng bước chân vào giang hồ nhiều năm, coi như bệnh lâu thành lương y rồi, vả lại phán đoán của gã rõ ràng là rất ăn nhập với cảnh tượng trước mắt.
Lúc Mộc Thục Lan ngã xuống hôn mê, Trần Thăng, Cát Hương và Lưu Dũng đều đứng dậy nhìn sang, bọn họ cố ý không nhìn bên này, lại vô cùng để mắt tới chuyện xảy ra bên này.
Nghe thấy lời Ngưu Kim Bảo, Cát Hương và Lưu Dũng lại đều nhìn sang người dưới đại trướng, theo bọn họ đứng lên quay đầu, cung thủ bên cạnh lập tức mở căng dây cung.
Người dưới đại trướng vẫn đang vô cùng bồn chồn nhìn chằm chằm Mộc Thục Lan, nhìn thấy nàng ngã xuống hôn mê, rất nhiều người sắc mặt còn trắng hơn cả thiếu nữ hôn mê kia, nhìn dây cung kéo căng bên đó, rất nhiều người cũng giữ vững không được nữa, quỳ phục ngay ra đất.
- Sao lại thế này?
Cát Hương gằn giọng hỏi, trong lời nói sát khí đằng đẵng.
Từ Hồng Nho coi như điềm tĩnh, lại không bằng lòng trả lời câu hỏi đó, người khác đều không nói ra lời. Cũng chỉ có Tạ Minh Huyền mở miệng, y cười khổ giải thích mấy lời.
- Bản giáo sửa soạn để cho Mộc Thục Lan này bị thiêu đốt nguyên vẹn toàn thây trước mặt mọi người, như vậy mới hiển lộ uy thế của bản giáo, trấn phục tứ phương. Cho nên vẫn luôn đối đãi chiếu cố Mộc Thục Lan không tệ. Không có bất kỳ tra tấn bạc đãi nào.
Cát Hương và Trần Thăng đều quay đầu nhìn về phía Lưu Dũng, y gục gặt đầu lại nói với người bên cạnh mấy câu, người nọ dẫn mấy người đi xa. Người khác không biết ra làm sao, chỉ biết người này là thân tín đội Nội Vệ của Lưu Dũng. Trần Thăng và Cát Hương lại biết người này chính là Mã Xung Hạo.
Không quá lâu, hướng Mã Xung Hạo vừa đi vang lên tiếng kêu thảm. Mới ban đầu là của nam nhân, sau đó lại biến thành tiếng rú thảm thiết của nữ nhân. Thanh âm đó vô cùng thê lương giống như đang trải qua thống khổ cực lớn. Không chỉ là bọn người Văn Hương Giáo dưới đại trướng, ngay cả người bản đội Triệu Tự Doanh cũng có một số kẻ đứng ngồi không yên.
Cũng may tiếng kêu thảm thê lương này tiếp tục không được bao lâu, Mã Xung Hạo nhanh chân chạy trở lại, ghé sát bên tai Lưu Dũng nói mấy câu.
Trước đây không lâu, Mã Xung Hạo vẫn còn là đường đường Chỉ huy Thiêm sự Cẩm Y Vệ Nam Kinh, nhưng hiện giờ lại chỉ là một gia đinh Nội Vệ thủ hạ của Lưu Dũng làm cho người ta không biết nên kính phục hay là ra sao. Y không có mảy may chống đối hay khó chịu, làm việc cẩn thận chăm chỉ, những lề lối, chiêu trò từng trải trong Cẩm Y Vệ của bản thân mình cũng kể hết cho mọi người cùng biết, chẳng giấu riêng chút nào, thái độ cũng đủ khiêm nhường, giống như chưa bao giờ từng làm qua quan lớn của Cẩm Y Vệ, cũng chưa bao giờ dân các lộ nhân mã tiến vào áp bức Từ Châu.
Sau khi nghe Mã Xung Hạo nói, Lưu Dũng gật đầu với Cát Hương và Trần Thăng thanh âm lanh lảnh nói.
- Chưa có giở trò gì.
Lời này Triệu Tiến tất nhiên cũng nghe thấy, hắn ôm Mộc Thục Lan khẽ gật đầu mở miệng chỉ bảo.
- Trói tất cả người nơi này lại với nhau, hù dọa hết người trong thôn trang.
Người sống trên bãi đất trống không còn thừa lại quá nhiều, dây thừng ở Tăng gia trang này cũng không thiếu, bảo bọn chúng tự trói chặt lẫn nhau.
Văn Hương Giáo từ lúc đi theo Từ Hồng Nho ở trên đất nơi này cũng là hạng đại hào một phương, không để quan phủ vào trong mắt, tùy ý xử trí mạng người, nuốt trôi cả hắc bạch đạo đó là lẽ dĩ nhiên, thường thường bản thân đều là hạng vai vế trên giang hồ. Nhưng vào lúc này, ai cũng không dám cứng đầu cứng cổ. Đội nhân mã vừa mới xông ngang chém dọc tiến vào, giẫm đạp những võ phu nhìn như nhanh nhạy mạnh mẽ trong sân kia thành thịt nát đã sớm khiến mọi người sợ rồi. Lại vừa nghe nói là Triệu Tiến Từ Châu gì đó, những tin đồn huyễn hoặc phóng đại kia cũng từ trong óc hiện lên.
Trói gô cả đám lại, đây chính là muốn động thủ diệt khẩu sao? Thật nực cười, bản thân mình ở Văn Hương Giáo bò lên được chỗ bên trên, ở nơi quản hạt tác oai tác quái, ngay mới vừa rồi thậm chí còn nghĩ đến mưu đồ đại sự. Nhìn thấy các lộ sức mạnh của Văn Hương Giáo trong sân còn cảm giác mình không gì không làm được, vinh hoa phú quý sắp vào được nơi tay. Nhưng bây giờ nhìn thấy được chỉ có một con đường chết.
- Tiến gia! Tiến gia! Tiểu nhơn cái gì cũng chưa làm, tiểu nhân là sang xem thử náo nhiệt. Khéo thay gặp gỡ. Tiến gia tha tiểu nhơn một cái mạng, tiểu nhơn sẵn lòng dâng tặng toàn bộ gia sản.
- Tiến gia! Tiểu nhơn sẵn lòng quy thuận Từ Châu, làm kẻ dắt ngựa đi theo Tiến gia. Tiểu nhân thông thuộc hết thảy các nơi ở Sơn Đông.
- Tiến gia! Từ Hồng Nho, Từ Hồng Cử này đều là hạng khốn nạn. Tiểu nhơn biết chỗ bảo tàng, núi vàng biển bạc của tổng đà chúng.
- Tiến gia! Muội muội và con gái của tiểu nhơn đều như hoa như ngọc.
Vị cuối cùng này lời còn chưa nói xong đã bị đồng bọn bên cạnh dùng đầu nện ngược câu nói trở vào. Tiến gia trong ngực còn một người kia, ngươi đừng không có mắt như thế nói bậy bạ.
Đến lúc này Từ Hồng Nho ngược lại điềm tĩnh, mặc dù hai tay bị trói chặt, người xung quanh mình gắng hết sức rời xa, ông ta lại nhắm mắt không thèm để ý, niệm tụng gì đó. Biểu hiện như vậy khiến người xung quanh ông ta càng rời xa hơn, đều cảm thấy Từ Hồng Nho này quả nhiên là người điên.
Từ Hồng Cử nổi giận đến đỏ bừng cả khuôn mặt, nhưng một câu cũng không nói ra được, y vừa rồi còn mắng to mấy câu, liền bị người trói tìm vải rách bịt chặt miệng, hiện giờ nóng nảy trừng mắt nhìn.
Tạ Minh Huyền thì vẫn luôn cúi đầu, thân mình hơi run rẩy, nghe đồng bọn khúm núm nịnh bợ không màn liêm sỉ càng nói càng quá trớn, gã cuối cùng nhịn không được nữa, ngẩng đầu rống to.
- Sĩ diện một chút, đừng để mất mặt trước người ngoài.
Rống quát một tiếng, lập tức có mấy tên gia đinh nhìn sang, nhưng cũng không có can thiệp. Những kẻ cầu xin tha mạng cũng cả mặt đỏ lên, lập tức nên làm thế nào thì làm thế đó.
Đại hào chốn giang hồ một phương bậc này, trước mặt thuộc hạ vô cùng uy phong nhìn vào biết giữ gìn nề nếp thể diện, vào lúc nguy cấp như nay ai cũng sẽ bất chấp thể diện gì, giữ được tính mạng, nhà cửa giàu có còn đấy, nếu như đã chết nơi này, hết thảy thôi nhắc tới nữa.
Tạ Minh Huyền nhìn rống hét vô dụng, tức giận liên tục lắc đầu đến cuối cùng chỉ còn nước cúi đầu xuống thật thấp.
Nơi Tăng gia trang này cũng có ngựa, cũng bị lục soát hết lôi ra, một số vật nặng trên ngựa của Triệu Tiến được chuyển dời tới ngựa thồ khác, lại dùng chăn lông đắp một cái ghế trước yên ngựa của Triệu Tiến.
Bên này tất cả người không phải bị áp giải thì là bị trói chặt, chiến mã cũng đã được nghỉ ngơi đầy đủ, Triệu Tiến thấp giọng dặn dò mấy câu với bọn huynh đệ, lại có mệnh lệnh truyền ra từ trên xuống dưới, bọn gia đinh vừa rồi ngồi ở nơi đó đồng loạt đứng dậy.
Toàn trường tiếng hô khóc huyên náo cầu xin tha mạng đột nhiên yên lặng, có tên sắc mặt nhợt nhạt, không kìm nổi bắt đầu run rẩy, có kẻ thì sau khi yên lặng ở nơi đó gào khóc, còn có kẻ chửi ầm lên. Ngược lại Từ Hồng Nho mở bừng hai mắt, sắc mặt giống như tro tàn, song vẫn coi như bình tĩnh. Tạ Minh Huyền cũng thở dài một hơi, liếc mắt nhìn quét qua gia đinh Triệu Tự Doanh nghiêm trang cưỡi ngựa, cũng là không cam lòng lắc đầu, nhắm nghiền hai mắt.