Vào ban ngày chiến đấu rút lui, những tình huống này tất cả đều đích thân trải qua, đối với cục diện này lẽ dĩ nhiên rất rõ ràng, quân kỷ thì quân kỷ cũng khó tránh trong lòng thấp thỏm.
- Chiếu theo sức ngựa. Nơi Sơn Đông muốn an bài người ngăn đón, hừng đông ngày mai chỉ sợ sẽ đụng phải. Lúc đấy người đói ngựa đói, sợ là có rắc rối.
- Không cần sợ, chúng ta tới ngày mai đói thì đói, lại không phải không nhấc tay đánh nổi. Chúng ta chính là bốn trăm thiết kỵ, trên đất Sơn Đông lại đều là huyện thành, trong một đêm ai gom ra được nhiều nhân mã như vậy ngăn cản chúng ta. Cho dù ở Từ Châu, chỉ sợ cũng mỗi một Chu tham tướng kia đích thân xuất mã.
- Cũng thế, trong tay ông ta cũng chỉ mới có mấy trăm ngựa cưỡi. Tuy nhiên, hiện giờ trong tay ông ta không có ngựa.
- Nghe lão ca nói như thế trong lòng đã sáng suốt, thoải mái rất nhiều. Nhìn lạ mặt là người trong doanh chúng ta sao? Hay là người trên đất Từ Châu vậy? Xưng hô như thế nào đây?
- Họ Mã, ta mới tới.
Ban ngày bắt đầu chiến đấu, sau đó rời khỏi ngay lập tức, trong đêm không ngừng chạy đi, sau đó ăn sạch toàn bộ cấp dưỡng. Dọc trên đường tuy rằng nghỉ ngơi ngắn ngủi mấy lần, nhưng mệt mỏi của người ngựa cũng không được giảm bớt, bước chân vẫn là chậm lại. Đợi sau khi trời sáng, bọn Triệu Tiến lần nữa chỉnh sửa giờ giấc. Vốn ban đầu là một canh giờ sau khi mặt trời vừa ló dạng tới được Cao Bằng Sơn, hiện giờ nhìn, phải kéo dài thêm một canh giờ.
Lúc này đã qua huyện thành Cự Dã khoảng chừng hai mươi dặm, ngó thấy thôn trại ven đường khói bếp bốc lên, mặc dù so với tình cảnh bình thường, rất là vắng lặng vô cùng thưa thớt.
Từ lúc ở Từ Châu bắc tiến, dọc theo đường gắng sức đi rất bí mật, nhưng cũng khó đảm bảo không bị bá tánh ven đường nhìn thấy, nhưng người nào nhìn thấy đều hoảng hốt chạy đi rất xa. Hơn bốn trăm nhân mã này dù sao cũng tính như ổ trộm cướp lớn, nhìn thấy trốn xa chút là cử chỉ bình thường. Nhưng hôm nay lại khác, người ven đường nhìn thấy không ngờ không chạy, ngược lại là thò đầu ngó theo.
Hơn nữa những kẻ thò đầu ra nhìn này cũng không phải lưu dân nạn dân không có đường để đi. Khinh kỵ tới lui giữa đại đội và tiền phương trở về, những người này lập tức tản ra, sau đó lại lần nữa tụ tập. Còn nhìn thấy được người chạy thật nhanh về phía thôn trại, đây dễ dàng nhận ra là đi báo tin rồi.
- Tiến gia, một lũy trại bằng đất phía tây quan đạo ngoài năm dặm. Bên trong đi ra mấy trăm gã tráng niên, đang chạy về phía chúng ta. Còn có mười mấy người cưỡi ngựa muốn đuổi theo ta bị bắn rụng một tên sau đó đều rút lui.
Giữa ban ngày ban mặt, lại là địa thế bằng phẳng như thế, động tĩnh của đại đội nhân mã không che giấu được dò la của thám tử.
Nghe được lời bẩm báo này, Triệu Tiến mỉm cười, các huynh đệ bên cạnh hắn cũng không kìm được cười phá lên. Cát Hương nhổ một bãi nước miếng cười gằn nói.
- Treo thưởng món bạc lớn như thế, đúng thật là khiến người u mê đầu óc, cũng không ngờ được có gan tới lại không có mạng trở về.
Triệu Tiến chỉ bảo một tiếng.
- Bảo bọn huynh đệ mặc giáp sắp chiến.
Để giảm bớt tiêu tốn sức người và ngựa, nửa đêm hôm qua tới sáng nay lúc di chuyển đều không mặc giáp.
Trần Thăng nhíu mày nói.
- Có đáng làm vậy không? Đuổi dê còn cần bày trận lớn như thế sao? Không không hao tốn khí lực.
Triệu Tiến khoát tay cười nói.
- Ai nói không không hao tốn khí lực. Bữa sáng của chúng ta phải rơi vào trên người những kẻ này rồi.
Mệnh lệnh truyền xuống, bọn gia đinh lập tức giúp đỡ lẫn nhau, mặc khôi giáp lên, mặc giáp tuy rằng rườm rà nhưng giúp đỡ lẫn nhau cũng đã thành nề nếp, hiệu quả đã rất cao.
Không bao lâu giáp đã mặc hoàn tất, Triệu Tiến lại không vội hạ lệnh lên ngựa, chỉ dắt ngựa đi trước. Mộc Thục Lan lúc này tinh thần khôi phục tốt lên nhiều rất lặng lẽ, chỉ khoác y phục ở cưỡi trên một con ngựa, cuộc chiến bắt đầu, nàng sẽ bị vây ở trong đội ngũ.
Lặng lẽ thì có lặng lẽ, Mộc Thục Lan rất tò mò đối với hết thảy mọi việc trước mắt. Lúc nàng ở Đông Xương cũng từng thấy qua một chỗ huấn luyện, thậm chí phép nàng huấn luyện Đồng Tử Doanh cũng chỉ là tới từ bắt được lớp vỏ bề ngoài giảng giải của Triệu Tiến, nhưng Mộc Thục Lại lại chưa từng nghĩ tới võ phu có dáng vẻ này, trầm tĩnh thu liễm vào bên trong, di chuyển có lớp lang, mệnh lệnh đưa ra theo đó mà làm.
Mộc Thục Lan còn nhìn thấy được rất nhiều khuôn mặt quen thuộc trong đội ngũ, có mấy người từng tham gia tỷ võ ở bãi hàng năm đó. Đám trẻ con chơi đùa năm đó, hôm nay không ngờ tới mức như thế này rồi sao?
Cách năm dặm không xa, sửa soạn mặc giáp cũng tiêu tốn thì giờ, lúc này đã nhìn thấy đại đội nhân mã đông đen trước mặt. Mấy trăm người nếu như chiếu theo đội hình của Triệu Tự Doanh xếp hàng, thi thoảng thoạt nhìn rất gọn gàng, nhưng nếu như không có đội ngũ, quả thật một vùng rất lớn, nhìn có chút dọa người.
- Lên ngựa.
Triệu Tiến nói một câu, Cát Hương lớn tiếng hạ lệnh, mọi người đồng loạt lên ngựa. Triệu Tiến người đã ở trên ngựa dặn dò Ngưu Kim Bảo một câu.
- Đợi lát nữa khai chiến, ngươi hộ vệ Tiểu Lan cô nương, không cần để ý tới ta.
Ngưu Kim Bảo thanh âm trầm thấp trả lời. Trường mâu trong tay Triệu Tiến giơ lên, vẫy một vòng nhỏ phía trước, đội nhân mã bắt đầu khởi hành nhưng không có gì tấn công, cứ như thế chạy chậm tiến lên.
Vào mùa này, trong đất hoang ngay cả cỏ khô cũng không nhiều, vật cưỡi không có được gì lót dạ, lúc này đang đói khát, nếu như vừa bắt đầu đã tấn công, khả năng chết đột ngột vô cùng lớn.
Tuy nhiên đối mặt một đám ô hợp như vậy trước mắt, cũng thật không cần phóng ngựa tấn công.
Đội ngũ ô hợp trước mặt kia rất là kiêu ngạo. Mười mấy gã cưỡi ngựa từ đầu kia không dám truy đuổi, sợ bị tên bắn lén, nhưng hiện giờ lại không giống tự thấy khoảng cách rất gần lại sẽ không tách rời đội ngũ đi bộ đằng sau, dũng khí cũng liền tăng lên.
Phần đông số người biết cưỡi ngựa này đều là moi móc từ trong lũy trại bằng đất kia, không phải con cháu của trại chủ thì là nam đinh của nhà giàu có, thậm chí chính là trại chủ và thân tín của y, trước mắt lúc này vừa vặn muốn hiển lộ võ dũng của nhà mình.
- Nơi đây là đất của Thạch gia Cự Dã, đằng trước chính là đạo tặc họ Triệu gây tai vạ ở Vận Thành...
Đây cũng là cách nói, người chốn giang hồ tụ chúng chém giết, báo danh hiệu, nói tội danh của đối phương, đây là điều phải có, để tỏ vẻ nhà mình không phải vô cớ sinh sự việc không đâu, có danh phận đại nghĩa làm chuyện này.
Người trên ngựa ngay phía trước kia trung khí sung mãn, nhưng lời hô ra nửa chừng thì dừng lại, giống như bị người ta đột nhiên bịt kín mõm. Triệu Tiến bên này im lặng không lên tiếng, lại nhìn thấy ngay phía trước đối phương chạy lên mười mấy gã cưỡi ngựa vội vàng ghìm chặt vật cưỡi giống như đồng loạt đánh tới đụng phải một vách tường chặn trước mặt. Thậm chí có người bởi vì tay chân luống cuống, dừng lại quá mau lẹ té thẳng từ trên ngựa xuống, lại giẫy dụa bò dậy xoay mình lên ngựa.
Không ai màn tới bọn Triệu Tiến, đều phải xoay chuyển vật cưỡi, bỏ chạy trở lại đường vừa tới. Cử động này ngược lại khiến bọn Triệu Tiến sửng sốt, nhưng cũng không có dừng lại thế tiến lên phía trước.
Rất nhanh đã chạm mặt với đội ngũ đi bộ đông đen kia, đám người này vốn dĩ cũng giương nanh múa vuốt, hét giết rung trời, nhưng nhìn thấy đội nhân mã của bọn Triệu Tiến kéo tới, lập tức an tĩnh không một tiếng động. Đằng trước dừng bước chân, đằng sau còn không kịp hiểu chuyện gì, cứ như vậy chen chúc từng bước một tiến lên, đến cuối cùng hoàn toàn dừng lại.
Không biết ai hô một tiếng.
- Má ơi!
Bỏ lại đồ vật trong tay, xoay đầu bỏ chạy, tiếng thét to này mở đầu, tiếng kêu thảm kinh hãi vang lên liên tiếp. Mấy trăm nhân đinh đông đen tạo thanh thế cực lớn này trong nháy mắt ầm ầm tán loạn, trong ruộng đất hai bên quan đạo, ngập tràn đám người bỏ chạy tứ tán.
Cát Hương bên cạnh Triệu Tiến nói một câu.
- Không ngờ còn có cả gậy trúc và mộc côn...
"Đại đội nhân mã" bốn năm trăm người này thật sự rất khó tả, trong tay hơn trăm tên đằng trước còn có đồ bằng sắt chỉ chẳng qua trong đống đồ sắt đó có được ba bốn chục thanh binh khí, còn lại đều là nông cụ, về phần những tên đằng sau, thứ cầm bất quá là mộc côn gậy trúc biết vót nhọn đã không tệ rồi.
Hơn nữa đằng trước cũng đều là hán tử tráng niên, người đằng sau thậm chí có thiếu niên mới mười ba mười bốn tuổi, hoàn toàn là dùng cho đủ số thêm phần can đảm.
Cứ như vậy một đám ô hợp bị mấy ngàn lượng bạc treo thưởng u mê đầu óc, muốn kéo tới vớt vát một chuyến. Nhưng nhìn thấy uy phong đội kỵ binh của Triệu Tự Doanh lập tức biết không phải đối thủ. Trường thương, đại đao, cung tiễn kia, chiến mã yên cương đầy đủ kia, còn có một thân giáp sắt kia. Những thứ đó bọn họ nghe cũng chưa từng nghe nói qua, nhìn cũng chưa từng nhìn thấy qua. Cho dù không nói tới điều này, nhìn thấy đạo tặc Từ Châu đằng trước này hóa ra là đội nhân mã bốn năm trăm người, đây cũng không phải thứ thôn trại nho nhỏ như bọn họ cống cự được. Nhìn thấy quái vật lớn cỡ này, còn không biết quay đầu bỏ chạy.
- Không được ngừng, đuổi theo.
Triệu Tiến lại hạ lệnh, cả đội ngũ cứ như thế không nhanh không chậm chạy về phía trước.
Người là chạy không qua nổi ngựa, có kẻ thật chạy không nổi, liền quỳ ngay xuống đất dập đầu xin tha, đội nhân mã Triệu Tự Doanh vốn dĩ không rảnh đếm xỉa tới, thậm chí kỵ binh còn sẽ khiển vật cưỡi tránh khỏi chướng ngại trước mặt đỡ phải vướn chân ngựa.
Một đường đuổi riết, không bao lâu đã tới trước lũy làng bằng đất kia. Mặt đất Sơn Đông không yên bình, đạo tặc nổi dậy như ong, thôn trại khắp nơi đất ấy đề phải tụ tập kết trại tự vệ, chỗ nhà mình cư trú trở thành thành lũy sơ sài. Tất nhiên hương dũng nhưng thôn trại này cũng không phải hạng người lương thiện gì, nếu có khách thương lẻ loi qua địa phận, bọn họ cũng sẽ trở thành đạo tặc thổ phỉ mưu đồ của cải hại mạng người.
Thôn trại này xây rất đúng phép tắc, tường đất vây quanh cao chừng hai người, ngoài tường còn có chiến hào, ra vào chỉ có hai chiếc cầu treo. Lúc này cầu treo đã được kéo lên, nhưng trên tường đất lại không nhìn thấy một người phòng thủ, đoán chừng tất cả người trong thôn trại đều bị phái ra ngoài rồi, lúc này đang chạy khắp núi đồi bên ngoài.
Mấy tên gia đinh to mồm tiến lên trước quát.
- Mở cổng trại ra, tha cho các ngươi không chết.
Trong ngoài thổ trại một mảnh vắng lặng, giống như một người cũng không có, nhưng mười mấy người cưỡi ngựa mới ban nãy kia hẳn quay về rồi.
Triệu Tiến lắc đầu cười, phất tay nói.
- Cung thủ áp trận, phái người đi qua mở cổng.
Tường đất rãnh sâu sơ sài như thế, chẳng qua chỉ cần phái người nhảy sang, bò lên thả cầu treo xuống, đây cũng không có rắc rối gì. Mệnh lệnh vừa ra, lập tức có mười mấy người thân thủ nhanh nhẹn cởi bỏ áo giáp, mang theo binh khí xuống chiến hào. Chiến hào này cũng rất sơ sài, mộc trúc vót tua tủa bên trong đều rất thưa thớt, nhổ bật lên là được, rất nhanh đã bám trèo sang bên kia.
Có người bắc cầu, đỡ đồng bọn lên trên, lập tức đã mò được tới ven rìa tường đất, hơi chút dùng sức đã sắp tung mình lên tới rồi. Nhưng đúng ngay lúc này, đầu tường có người xuất hiện, trong tay cầm đao, xem dáng vẻ kia giống như muốn chặt tay.
Chỉ có điều bên đó vừa ló đầu ra, mấy tiếng vun vút xé gió rít gào, ba mũi vũ tiễn cắm ở nửa người trên, kêu thảm một tiếng, lập tức té ngửa vào bên trong, nghe thấy được mấy tiếng kinh hô lát đát bên trong.
Sau đó bên dưới lại nhìn thấy có người lo đầu nơi lỗ châu mai, chỉ có điều vừa thoáng qua đã rụt trở về. Nhìn thấy mấy chục cây cung bày ra bên dưới cung không có lá gan đó không muốn rụt đầu.
Đã thấy được mười mấy người tung mình lên tường, cầu treo kia cũng chẳng qua là dây thừng buộc lên, bởi vì ở sườn bên trong chém đứt không dễ dàng, sau khi lên tới mấy chốc đã thả cầu treo đó xuống.