Tư Văn Hiên theo đó cảm khái mấy câu.- Hùng công công, không riêng gì ngài sốt sắng. Tư mỗ cũng muốn lưu lại một vài thứ cho đời sau. Nhưng cục diện Sơn Đông trước mắt thật không còn chỗ nhón chân, không dễ dàng nhìn thấy một miếng thịt béo. Thật là gai nhọn đâm xương cốt.
Hai người đồng thanh thở dài, Tư Văn Hiên rót đầy nước trà cho mình lắc đầu nói.- Triệu Tiến này đột nhiên lộ mặt ra, tôi liền suy nghĩ. Chẳng lẽ kho báu của Thẩm Vạn Tam bị nhà y đào ra được. Cũng chỉ tốn công sức mấy năm, không ngờ sinh sôi nảy nở tới nước này rồi.
Hùng Tảo bật cười nói.- Chẳng là gì cả, ta ở kinh sư không biết nhìn thấy bảo nhiêu. Thân thích những kẻ quyền cao chức trọng trong ngoài cung, cho dù vốn trước kia là ăn mày xin cơm trên đường vừa vào triều cũng giàu ngang một nước. Mới nãy ta còn quên chưa có hỏi. Sau lưng Triệu Tiến này chắc phải có đại nhân vật nào ở hai kinh chứ?
Tư Văn Hiên lắc đầu thấp giọng nói.- Không có đại nhân vật gì. Cha của Triệu Tiến là Thủ bị huyện thành, cha của Vương Triệu Tĩnh huynh đệ kết nghĩa của y là Ngự sử Đô Sát Viện. Kẻ này là làm lớn nhất. Nói tiếp nữa còn có một tên Thủ bị. Còn lại đều là loại hộ thương nhân Bổ đầu gì đó. Một gã Ngự sử quyền quý ở nơi tồi tàn như Từ Châu kia cũng coi như hạng người cao chót vót rồi. Không khéo chính là kẻ chống đỡ của y.
Đến lúc này, hai người đã biến thành nói chuyện tán gẫu rồi, chính đang nói chỗ dựa vững chắc bối cảnh của bọn người Triệu Tiến, lại khiến Tư Văn Hiện nghĩ ngợi chốc lát nói.- Ngự sử quyền quý. Ở Từ Châu. Hẳn không phải người trong Đông Lâm. Cũng không có người che chở. Chỗ Triệu Tiến chính là dựa vào chức Ngự sử quyền quý này mới có hôm nay. Nếu như....
Nói mấy câu ngắt quãng, Văn Hiên đột nhiên chán chường đặt bát trà trên bàn, thanh âm khô khốc nói.
- Tư mỗ không có cách nào nữa. Đã bị phái tới bếp lò lạnh lẽo như vương phủ này, chỗ kinh sư kia sao để ý tới.
Hùng Tảo vuốt ve cái cằm trụi lủi của mình trầm ngâm chốc lát, trên mặt lại lộ ra nét cười, bưng bát trà lên nhấp mấy ngụm nói.- Cha nuôi huynh đệ kết nghĩa của ta năm nay đã vào Ty Lễ Giám. Ông ta hiện giờ cũng lăn lộn làm việc, tiền đồ rất được. Nếu như ngân lượng đủ dùng, vẫn là làm được việc.
Vẻ mặt chán chường của Tư Văn Hiên quét cái sạch trơn, nhìn chăm chú Hùng Tảo nói.- Hùng công công, quen biết chỗ kinh thành ngài nói quả thật hữu dụng. Nếu thật dùng tới được, chúng ta thế nào cũng gặm được miếng thịt Từ Châu. Làm khéo léo, ăn hết cả cũng không phải không được.
- Sao lại không hữu dụng. Danh hiệu Ngụy công công Ngụy Trung Hiền ở kinh sư thật gọi là vang dội.
Lúc giữa tháng tư, Triệu Tiến đã về tới Từ Châu. Triệu long đã học biết mấy từ đơn giản, bi ba bi bô chọc cho cả nhà vui vẻ. Còn Triệu Phượng học được tính ganh tị, nhìn thấy mọi người chú tâm hết vào đệ đệ mà lạnh nhạt với mình luôn sẽ giận dỗi hoặc là khóc lớn oa oa.
Lúc không cháu trai mong cháu trai, kết cuộc nhìn thấy cháu gái như vậy Hà Thúy Hoa lại đau lòng muốn chết, Từ Trân Trân cũng có điệu bộ gần như thế. Chiếu theo Triệu Tiên quan sát, dường như mẫu thân của mình và thê tử càng yêu thích Triệu Phượng hơn một chút, thậm chí ngay cả Mộc Thục Lan cũng như thế.
Đầu tháng ba, Hàng Châu cháy lớn, ước chừng đốt hết một ngày một đêm hơn sáu ngàn hộ dân bị thiêu hủy, chết trên trăm người. Kiếp nạn này phải xưng tụng là nghe gợn cả người.
Tuy nhiên con đường biết tin tức này mới là chân chính thú vị, cũng không phải hộ thương nhân truyền tin tức tới mà là chỗ Mộc Thục Lan báo cho biết.
Hương chúng giáo chúng Văn Hương Giáo lẩn lút bốn phương, tin tức truyền lại cũng đều dùng phương thức phi ký, người đưa tin đi nhanh không dừng lại nghỉ ngơi, chưa chắc chậm hơn hỏa tốc mấy trăm dặm của triều đình. (Là một cách truyền tin đã được định sẵn giữa đôi bên, chỉ có người đã đặt ra mới đọc được)
- Từ Hồng Nho sắp đặt thám tử ở phủ Đông Xương, nhưng Văn Hương Giáo đều là đồng môn cùng một chi phái, thiếp cũng đã an bài người trà trộn là thuộc hạ của Từ Hồng Nho. Kỳ thật vốn chỉ có mấy người được an bài sang đấy. Mấy ngày nay thử dùng xem sao, nhận ra vẫn sai sử được.
Đây là thành quả của Mộc Thục Lan. Trong việc công Triệu Tiến vẫn luôn rất thẳng thắn, sau khi hắn nghe xong chỉ dò hỏi.- Phải chăng Từ Hồng Nho lạt mềm buộc chặt hay không.
Mộc Thục Lan cũng trả lời rất thẳng thắn.- Có lẽ. Nhưng thiếp cũng không phải dùng mấy thám tử này dò la tin tức nơi đó. Chỉ có điều biết phi ký truyền tin, cái này không phải giả.
Tin tức có nhiều loại, đại đa số đều không có ý nghĩa gì, nhưng biết trước so với người khác thì có chỗ lợi thế, Mộc Thục Lan rất rõ điều này.
- Hàng Châu cháy lớn, chỉ sợ sẽ bị giáo phái các nơi tuyên cáo bốn phương. Nói là diệt vong sắp tới rồi, bảo mọi người cầu thần bái phật nhập giáo có được bình an.
Lúc Mộc Thục Lan nói điều này rất hưng phấn, Triệu Tiến biết nguyên do hưng phấn của nàng cũng không phải bởi vì chính tin tức mà là nàng cũng làm được việc, hơn nữa tìm được chỗ giỏi giang của mình.
- Muội quá hiếu thắng rồi. Ở bên cạnh ta không cần mệt mỏi như thế. Triệu Tiến có chút thương cảm, Mộc Thục Lan vâng dạ lại cười hì hì.- Tiến ca, mới trước đây huynh từng nói. Con người cả cuộc đời không được dừng lại, vừa dừng lại cái gì cũng đều mất hết.
Tuy nhiên tin tức Hàng Châu cháy lớn đối với Triệu Tiến cũng không trọng yếu, hắn chính đang đợi một tin tức khác. Vào hai mươi tháng ba, Vương Hữu Sơn từ kinh sư truyền tới bên này tin khẩn cấp. Nói Liêu Đông yên ắng rất lâu lại có động tĩnh, đại quân Nữ Chân Kiến Châu đã đi vào Thẩm Dương rồi. Chỗ Thẩm Dương liên tục báo nguy, không biết kết cuộc ra làm sao.
Liêu Đông có hai tòa thành lớn, một là Liêu Dương, một là Thẩm Dương. Hai tòa thành lớn tạo thành thế ỷ giốc phòng hộ lẫn nhau, chỉ chẳng qua với sức chiến đấu của quân Minh hiện giờ, thế ỷ giốc phòng hộ lẫn nhau này không đáng nói tới, chỉ sợ một thành gặp nguy nan, cái còn lại cũng phiền phức.
Gắn liền với tin tức Liêu Đông này là người phủ Lộ Vương ở Vệ Huy Hà Nam đã tới Từ Châu, thanh thế lần này không nhỏ chút nào. Vương phủ tới hơn mười người, do một gã Nghi Vệ, Xá Nhân dẫn đầu, phủ Vệ Huy cũng có mười gã Bổ khoái, sai dịch đi theo, người dẫn đầu không ngờ là một gã Thôi quan, gã này chính là quan văn chấp chưởng tội danh hình phạt án kiện.
Lại nói tiếp cũng khéo, ngày thứ hai sau khi Triệu Tiến về tới Từ Châu, người phủ Lộ Vương ở Vệ Huy Hà Nam cũng tới đây.
Thôi quan của phủ Vệ Huy là quan thất phẩm đã là quan văn thi cử mới có được. Sau khi tới Từ Châu, nơi này không thiếu được phải phái ra người phẩm bậc ngang hàng tiếp đón, Tri châu cũng phải gặp mặt, khoản đãi vô cùng lễ độ.
Lần trước một đám người Chu quản sự ngay cả cổng lớn nha môn cũng không vào được, Thôi quan Vệ Huy chính là do đích thân Thôi quan Từ châu đưa vào.
Thôi quan phủ Vệ Huy tràn đầy khí thế nước trà còn chưa dâng lên đã nghiêm túc nói.- Án kiện này dính líu tới mưu phản, vẫn mong chỗ quý phủ lập tức bắt giữ sửa trị nghiêm khắc. Phi tử của Lộ Vương khóc than cầu xin, vương gia cũng nổi giận đùng đùng. Trước lúc sắp lên đường cũng có chỉ bảo, nói nếu như Từ Châu đùn đẩy kéo dài, vậy đừng trách phải tấu lên thiên tử.
Thôi quan chỗ Từ Châu họ Hạ đã ngoài năm mươi tuổi, làm xong một nhiệm kỳ này phải cáo lão hồi hương rồi. Ông ta làm chuyện định tội phạm nhân bao nhiêu năm, lại thường ở Từ Châu, tất nhiêu hiểu rõ mấu chốt trong đó.
Nghe được lời như thế của đối phương, Hạ thôi quan chỉ liếc mắt nhìn sai dịch trẻ tuổi đứng ở một bên, sau đó ngoài mặt cười nhưng trong lòng không cười nói.- Trương đại nhân biết được thủ phạm là kẻ nào chăng?
- Thủ phạm là bảo tiêu bên cạnh Triệu Tiến. Triệu Tiến kia cũng phải chịu tội bao che. Lần này phải bắt hết về hỏi tội. Trương thôi quan Vệ Huy nói oang oang rất đanh thép.
Hạ thôi quan kêu lên một tiếng a, cầm lên chén trà hớt đi lớp bọt, nhấp một ngụm cũng không nói chuyện. Điệu bộ của ông ta lại khiến cho Nghi vệ, Xá nhân vương phủ đi theo tới kia nổi giận, vỗ bàn đứng dậy quát lên.- Cái thằng già kia, chuyện vương gia nhà ta ngươi còn dám lười nhác như vậy. Vương gia nhà ta chính là thúc phụ của đương kim thiên tử. Chỉ cần tấu lên, quan bào trên người ngươi sẽ phải bị lột bỏ, từ trên xuống dưới Từ Châu các ngươi đều là theo giặc. Đến lúc đó muốn chết cũng không êm ái như thế.
Một cử chỉ này của y, Lại mục sai dịch phủ Vệ Huy đi theo tới còn tốt, còn một đám người phủ Lộ Vương thì đồng loạt mắng to, trong lời lẽ đều là uy hiếp.
Hạ thôi quan chậm rãi ung dung bỏ chén trà lên bàn, lắc đầu nói.- Quan phủ cũng là chỗ có nền nếp khuôn phép, các ngươi huyên náo như vậy, làm thành giống như cái chợ, thật sự không có khuôn phép.
Nhìn thấy đối phương chụp mũ mình, Nghi vệ, Xá nhân Vương phủ kia không nhịn được ngoác miệng mắng to.- Ngươi nói cái gì, ông đây dùng khoái mã về Vệ Huy cũng không quá mười ngày. Đợi ông đây trở về, tới tiếp theo chính là Xưởng Vệ trong kinh. Tới lúc đó ngươi chớ có hối hận.
- Các ngươi thật may mắn, biết rõ trước tiên tới nha môn Tri phủ, không đi thẳng tới Hà Gia Trang. Hạ thôi quan kia chậm rì rì cảm thán một câu lại xoay đầu nhìn về hướng sai dịch trẻ tuổi kia nói.- Thập Nhất lang, lão phu cũng không quản được chỗ này nữa, vẫn là ngươi tới lo liệu đi nha.