Sau khi chủ tớ hai người Lộ Dịch tới Từ Châu được dẫn tới khắp nơi tham quan, nhất là xưởng rèn chế tạo binh khí. Thông dịch thì một tấc không rời, ngoại trừ lúc phiên dịch còn phải nói chuyện thân mật với chủ tớ Lộ Dịch nghe nhiều một chút.
Vị này đối với súng hỏa mai quả thật là am tường, y và lão tôi tớ kia biết nhiều lắm, về phần thổi phồng đã từng đúc pháo này thì đáng phải hoài nghi.
Tuy nhiên Lộ Dịch và gã đầy tớ dường như cũng có chút hiểu biết với quân sự. Hằng ngày lúc đêm khuya, văn thư của Triệu Tự Doanh sẽ tới chỗ thông dịch, bảo gã cố gắng hết sức hồi tưởng từng câu nói một ghi lại, sau đó bản ghi chép này chuyển tới trong tay Triệu Tiến.
Lộ Dịch và đầy tớ của y từng chuyện trò, nói hàng ngũ và chiến thuật của Triệu Tự Doanh rất tương tự với Châu Âu, nhưng thiếu hỏa khí phòng hộ, càng gần giống hơn với đội quân gì đó nơi nào đó năm gì đó vân vân.
Cuộc nói chuyện này khiến Triệu Tiến cảm thấy rất vui mừng, mặc dù thông dịch không hiểu quá kỹ càng, nhưng Triệu Tiến lại từ trong vỏ bề ngoài nhìn ra được đối phương xác thật thông hiểu việc quân, hơn nữa y nói năm nào, chỗ gì kia, mười phần tám chín chính là bộ binh trường kích của Thụy Sĩ.
Nhưng Triệu Tiến vẫn không vội trao đổi với đối phương, hắn nghe nói Lộ Dịch này chính đang siêng năng học tập tiếng Hán. Hiện giờ mệt mỏi nhất chính là thông dịch kia, vừa phải truyền thụ tiếng hán cho Lộ Dịch này, vừa phải làm thông dịch, còn phải thành tai mắt ngầm theo dõi.
Cát Hương mở miệng nói.- Tên họ Lộ này cũng vội vàng biểu hiện. Gã đã đưa cho bản vẽ súng hỏa mai, hiện giờ bọn thợ rèn đang chiếu theo cái này rèn tạo. Song cái này tiểu đệ cũng nhìn thấy. Cán cầm súng hỏa mai dài hơn một chút, nòng súng ngắn một chút, to một chút, cái khác cũng không có gì kỳ lạ. So ra với súng kíp còn phải cồng kềnh hơn nhiều. Đại ca, cái huynh vẫn luôn mong muốn chính là loại này sao?
- Đúng, chính là loại này. Triệu Tiến cười nói. Mỗi lần nghe mọi người xưng hô Lộ Dịch hắn đều cảm thấy thú vị, tất cả đều cho rằng Lộ Dịch họ Lộ hoặc giả họ Lục, nhưng Triệu Tiến cũng không muốn đi sửa đúng cái này, đây cũng không phải khuôn phép nhất định gì.
Tất cả mọi người đều biết lúc Triệu Tiến bàn bạc hỏa khí tâm tình không tệ, Cát Hương thật muốn trò chuyện nhiều thêm mấy câu.
- Đại ca, huynh từng nói cái chống đỡ vai này khai hỏa vững chắc hơn. Điều này quả thật không tệ, nhưng loại hỏa khí này chú trọng làm sao để bắn xa. Nòng súng này vừa ngắn vừa to, há không phải bắn không xa được sao?
Triệu Tiến cười hỏi ngược lại.- Nòng súng nhỏ dài bắn càng xa hơn, đệ sao biết rõ được hả?
Cát Hương vừa muốn nói chuyện nhưng lời tới đầu lưỡi lại dừng, như có điều suy ngẫm chốc lát nói.- Thật đúng là quái dị. Tiểu đệ vẫn luôn cảm thấy như thế, lại không nghiệm chứng được gì.
- Đợi cái loại huynh muốn kia tạo ra rồi, nhìn xem hơn kém, các đệ sẽ hiểu thôi.
Tán gẫu mấy câu, tất cả mọi người trong phòng đều sửa soạn đứng lên cáo từ. Hiện giờ nghị sự sớm tối tất cả đều phải bận rộn không mở miệng nói chuyện nổi.
Cũng vừa lúc đó, bên ngoài có tiếng bước chân dồn dập vang lên, mọi người trong phòng liếc mắt nhìn nhau. Vương Triệu Tĩnh thanh âm trầm thấp nói.- Có phải có tin tức tới rồi không?
Tiếng bẩm báo bên ngoài chứng thực suy đoán của Vương Triệu Tĩnh.- Lão gia, kinh thành có tin khẩn.
Thần sắc bọn người trong phòng đều trở nên nghiêm túc. Tính toán ngày tháng, hẳn là kết quả cuộc chiến chỗ Liêu Đông. Vương Triệu Tĩnh bước nhanh ra ngoài đón tín tráp, mở luôn ở bên ngoài, vừa đi vừa đọc, đi tới trước cửa mới dừng lại thở dài, ở bên cạnh cũng không có người nào cần phải kiêng dè không nói ra được.
- Đại ca, Liêu Đông đại bại. Thẩm Dương, Liêu Dương bị Nữ Chân Kiến Châu đánh hạ. Kinh lược Liêu Đông Viên Ứng Thái tuẫn tiết vì nước rồi.
Thẩm Dương và Liêu Dương là hai tòa thành trì lớn nhất nơi ngoài quan ải, cũng là pháo đài và cốt lõi của cả Liêu Đông. Hai nơi này bị Nữ Chân đánh hạ, Liêu Đông đã hoàn toàn khó mà giữ được.
Mặc dù người trong phòng càng lúc càng xa rời với Đại Minh, nhưng cộng chung cả Triệu Tiến sau khi nghe thấy tin tức này ai nấy đều cảm thấy tâm tình vô cùng nặng nề, lồng ngực giống như thở không nổi nữa, rất không thoải mái.
- Huấn luyện bọn gia đinh không được lười biếng. Nếu như ai lười thì vứt ra. Triệu Tĩnh, huynh nói đệ viết. Viết thư cho đại đội và đoàn gia đinh khắp nơi. Huynh muốn đi lần lượt từng nơi kiểm tra, ai cũng không được lơi lỏng. Triệu Tiến đột nhiên càng lúc càng nâng cao thanh âm, nói ra sát khí lẫm liệt.
Ngày ba mươi tháng ba năm Thiên Khải đầu tiên, ở thành Thẩm Dương.
Tòa thành trì này đã vị bao vây khắp xung quanh rồi, khắp nơi đều nhìn thấy quân trướng của quân Kim Nữ Chân Kiến Châu, cả toà thành Thẩm Dương giống như là trên chiếc bàn cờ một quân cờ trắng lẻ loi đã bị một đám quân cờ đen bao trùm.
Bất kể là đội quân nước Kim ngoài thành hay là đội quân Đại Minh trong thành đều đã bày trận chống đỡ, như sắp gặp đại địch, từng dãy hàng binh khí dưới ánh mặt trời ban sớm lóe lên hào quang lạnh lẽo, chốn chốn đều tràn ngập sát khí trang nghiêm.
Hiển nhiên, một trận đại chiến đã tích tụ thế chờ bắt đầu nổ ra.
Vốn rằng, Kinh lược Liêu Đông của Đại Minh là Viên Ứng Thái từng sắp đặt bố trí ba lộ quân Minh xuất quân, ý đồ thu phục mấy tòa thành trì Phủ Thuận, Thanh Hà thất thủ bị Nữ Chân chiếm đóng. Nhưng ngoài suy tính những việc quân này mới sửa soạn mới vừa bắt đầu, Đại Hãn của quân Kim là Nỗ Nhĩ Cáp Xích đã xuất binh đoạt được tiên cơ. Sau đó một đường tấn công, cuối cùng dẫn trọng binh vây chặt Thẩm Dương.
Tuy rằng Nỗ Nhĩ Cáp Xích đột nhiên tấn công bất thình lình ngoài suy đoán của bọn tướng lĩnh, binh sĩ quân minh trong thành Thẩm Dương nhưng rất mau lẹ bọn họ cũng chỉ còn biết cam lòng đón nhận sự thật, sau đó chuyển sang bố phòng Thẩm Dương.
Trải qua tu sửa nhiều năm và sửa chữa gấp gáp tạm thời, hiện giờ thành Thẩm Dương bất luận nói theo bất kỳ một chuẩn mực nào, đều mười phần kiên cố.
Ngoài thành Thẩm Dương có hào sâu rộng lớn, dưới thành quân Minh còn đốn cây làm hàng rào, đầu thành còn có hồng y đại pháo trợ trận.
Chính bởi vì nhìn ra thành Thẩm Dương hiện giờ thủ vệ nghiêm mật, cho nên sau khi Nỗ Nhĩ Cáp Xích tấn công tới vùng ven rìa ngoài thành Thẩm Dương, không dám lập tức gấp rút công hạ thành, mà chọn hạ trại trú quân mấy dặm ngoài thành, để tiện thăm dò bố trí phương lược tấn công Thẩm Dương.
Ngay chỗ kín đáo trong đại doanh quân Kim Nữ Chân Kiến Châu, một người cưỡi ngựa đang cầm kính dòm xa thu được, cẩn thận quan sát bố trí của quân Minh.
Người này nhìn qua vô cùng khỏe mạnh, dáng người cường tráng cao to lúc gã dùng sức điều khiển một con ngựa càng có vẻ nổi bật hơn lên, lưng ngựa mềm mại giống như bị thân thể gã ép gãy rời. Trên khuôn mặt cương quyết màu nâu của gã không chút biểu tình, lại mang sát khí nghiêm trang của một đội quân. Vầng trán gã vừa rộng vừa cao, ánh mắt sáng ngời có thần, không ngừng chú thị binh lính hành quân trước mặt, hai má gã to bè hồng hào lộ ra màu nâu nhạt hiển lộ ra tinh lực vô cùng dư thừa. Tuy rằng đã quá sáu mươi nhưng gã vẫn lầm lẫm sinh uy, không hề kém cỏi so với bọn binh sĩ của gã.
Gã chính là Đại Hãn Nỗ Nhĩ Cáp Xích của Hậu Kim.
Từ sau khi khởi binh, gã đã trải qua vô số trận chiến lớn có nhỏ có, tới nay chưa từng nếm mùi bại trận. Nhất là cuộc chiến ở Tát Nhĩ Hử năm trước, gã mang mấy vạn binh lính Bát Kỳ, đại phá mười mấy vạn đại quân của Đại Minh, càng đẩy tiếng tăm của gã lên đỉnh cao nhất.
Còn lần này, gã muốn dẫn quân Kim Nữ Chân Kiến Châu đích thân tới tấn công, muốn đánh nát hai tòa thành trọng trấn ở ngoài quan ải cuối cùng của Đại Minh là Thẩm Dương và Liêu Dương.
Nếu như đủ sức làm cho đích ngắm này thành sự thật, Nữ Chân Kiến Châu hoàn toàn vững chãi ở Liêu Đông, vả lại còn tấn công được về phía tây, mưu đồ càng nhiều thêm nữa.
Nghĩ tới đây, ánh mắt gã nhìn về hướng thành Thẩm Dương không kiềm nổi càng lúc càng hừng hực lửa nóng.
Để thám thính hư thật của thành Thẩm Dương, thu được càng nhiều tin tức, Nỗ Nhĩ Cáp Xíc phái ra hơn mấy mươi tên kỵ binh thám báo dọc theo ngoài thành, cách một hào sâu bắt đầu trinh sát.
Như thế vốn dĩ không phải để trinh sát càng giống như thị uy, quân Minh phòng giữ Thẩm Dương tất nhiên sẽ không nhìn như không thấy đối với loại khiêu khích trắng trợn không kiêng nể gì này.
- Các huynh đệ, theo ta lên.
Tổng binh Đại Minh Vưu Thế Công quát lớn một tiếng, sau đó dẫn gia đinh thân tín của mình truy đuổi bắt lấy những kỵ binh thám báo này, trải qua một trận giao chiến trên ngựa ác liệt ngắn ngủi, bọn họ chặt được bốn cái thủ cấp, rồi sau đó thoải mái trở về.
Nhìn thấy trong tay bọn họ cầm thủ cấp của Thát tử, bọn quân thủ thành thốt lên một hồi khen ngợi không thôi. Vốn ban đầu tình cảnh ngưng trọng cũng trong chớp mắt trở nên thoải mái rất nhiều. Nhưng cho dù khen ngợi vang dội như thế, màn sương mù lẩn quẩn trong lòng bọn tướng sĩ quân Minh lại vẫn không có hoàn toàn tiêu tan. Bởi vì, trận Tát Nhĩ Hử thật sự bị bại quá thảm rồi, thế cho nên khiến cho trong lòng mỗi người đều hoặc ít hoặc nhiều lởn vởn một chút hoảng sợ với quân Kim Nữ Chân Kiến Châu.
Sau khi thấy được tình hình lần đầu đón đánh, Nỗ Nhĩ Cáp Xích truyền đạt mệnh lệnh xuống.- Hôm nay tạm thời thu binh, ngày mai tái chiến.
Tới ngày hôm sau, quân Kim Nữ Chân Kiến Châu đã nghỉ ngơi khỏe khoắn rời khỏi doanh trại, chậm rãi đè ép về hướng thành Thẩm Dương. Trận thế như thủy triều, bước đi liền cùng một thể giẫm đạp về phía thành trì, làm cho người ta có một sức ép khó bề hình dung được.
Tổng binh quân Minh Hạ Thế Hiền đang cưỡi chiến mã, lặng lẳng nhìn quân Kim Nữ Chân Kiến châu càng lúc càng gần trước mặt, y không nói được một lời, bọn thân binh và bộ hạ đằng sau cũng đều không hề thốt nên lời.
Mãi cho tới quân Kim Nữ Chân Kiến Châu sắp gần tới dưới thành đã nhìn thấy được tướng mạo dữ dằn của binh sĩ Nữ Chân hàng trước nhất, y mới hít thật sâu vào một hơi.
Khí lạnh còn sót lại ban sớm khiến trong lồng ngực y có một cơn lạnh xuyên thấu qua. Tiếp đó y rút phăng chiến đao.
- Xông lên!
Theo một tiếng hạ lệnh của Hạ tổng binh, hơn ngàn bộ hạ thân binh của y cũng theo y rời khỏi thành nghênh chiến đại quân Nữ Chân. Gia đinh thân binh xem như tiên phuông, bộ tốt làm hai cánh hậu đội, nhìn khí thế cũng thật uy mãnh, thế quân hào hùng, cũng không thua kém trận thế quân Nữ Chân Kiến Châu trước mặt.
Ở dưới thành Thẩm Dương, hai đội quân tiến tới từ hai phía đối nghịch nhau, giống như hai cơn đại hồng thủy, cuồn cuộn đổ ập về phía trước. Hai cơn đại hồng thủy thế khôn đỡ nổi, rất nhanh đã đụng vào nhau.
Binh Nữ Chân thắt bím tóc. Quân minh búi tóc cột gọn. Kẻ nào tự cầm binh khí của kẻ nấy, không mảy may nương tay cùng nhau chém giết. Khuôn mặt binh sĩ hai bên đều bởi vì chém giết lâu dài mà trở nên có chút vặn vẹo. Tiếng hô quát và binh khí sắc bén va chạm vào nhau hoặc là đâm vào thân thể người trộn lẫn vào với nhau thành một loại reo hò dường như vĩnh viễn không ngừng nghỉ khiến cho những binh sĩ này nhiệt huyết sôi trào càng thêm điên cuồng giết về phía kẻ địch.
Chém giết hỗn loạn không có giằng co được bao lâu, binh lính Nữ Chân dường như là cảm thấy có chút hết hơi, chậm rãi lui về đằng sau chậm rãi tụ tập, có vẻ muốn lui ra khỏi cuộc chiến, nhưng quân Minh đã giết tới mức bùng lên sát tính há sẽ để cho bọn chúng thoải mái chạy trốn sao?
Tổng binh Hạ Thế Hiền rống lớn một tiếng.- Mau đuổi theo. Sau đó một mình một ngựa tiến lên trước, phóng về phía hàng ngũ của người Nữ Chân.
Mà quân Kim Nữ Chân Kiến Châu cũng cùng một thời khắc đó xoay người bỏ chạy.
- Đuổi! - Giết lũ chó má!
Tiếng hô quát cao thấp nối liền nhau vang dội toàn bộ chiến trường, binh lính quân Minh nhất tề theo Hạ Thế Hiền xông tới.
Người Nữ Chân có vẻ luống cuống chân tay, một đoạn đường càng chạy càng nhanh, có một số kẻ còn vứt bỏ khôi giáp và binh khí vướng vít. Nhìn thấy kẻ địch rối loạn như thế, quân Minh cũng phát ra từng đợt hoan hô, bọn họ đều cảm thấy thắng lợi đã lâu chưa có vào lúc này dường như đã dễ như trở bàn tay rồi, chỉ cần đuổi theo, đánh giết, tàn sát bằng sạch bọn Kiến Nô. (Bọn nô lệ Nữ Chân Kiến Châu)