- Cái này cũng không có con số chuẩn xác. Có người nói là mấy ngàn, cũng có người nói là quá vạn.
- Hoang đường, cả Đại Minh gom ra hết có được bao nhiêu kỵ binh. Con số ít nhất là bao nhiêu? Tư Văn Hiên gắt gỏng thanh âm cao hơn một chút, tâm tình gã thật hỏng bét.
Người trả lời kia có chút sợ hãi nói.- Nói là hơn ba ngàn.
Hữu trưởng sử Tư Văn Hiên phủ Lỗ Vương thở hắt ra, sắc mặt khôi phục lại bình tĩnh trầm ngâm chốc lát rồi mới chậm rãi nói.- Làm tiếp chuyện làm ăn của các ngươi. Chuyện bản quan hỏi các ngươi về Từ Châu phải hỏi thăm. Các ngươi ở Từ Châu, ở Nam Trực Lệ cũng phải làm việc đúng bổn phận chớ nên ỷ vào phủ Lỗ Vương gì. Dù sao phủ Lỗ Vương chúng ta chỉ ở Sơn Đông giơ tay tới nơi Nam Trực Lệ không dễ dàng.
Người bên dưới khúm núm ưng thuận rồi, Tư trưởng sử nhấc bát trà lên nhấp một ngụm, những người bẩm báo đó liền hiểu y cáo từ. Ở phủ Lỗ Vương làm việc nhiều năm như thế, Tư trưởng sử làm việc rất là chu toàn, gã không có đặt toàn bộ hy vọng ở trên người Kiều bách hộ còn phát lệnh hiệu buôn làm việc cho vương phủ đi dò la. Những người này ngày thường chính là thương nhân cũng không ở bên ngoài khoác lác có quen biết với phủ Lỗ Vương, đi Từ Châu và các nơi khác của Nam Trực Lệ cũng không cần lo lắng bị người nhận ra điều gì.
Bên ngoài vang lên tiếng người bẩm báo.- Lão gia, Kiều xá nhân đã trở về rồi, muốn cầu kiến.
Sắc mặt Tư Văn Hiên trầm xuống, lập tức cam chịu lắc đầu mở miệng nói.- Bảo y vào, đặt cho y một cái ghế để ngồi.
Mỗi người đánh hai mươi gậy, tuy nói không nguy tới tính mạng cũng không tổn thương gân cốt, nhưng sai dịch nha môn xuống tay rất có chừng mực, sau khi đánh xong trong vòng mấy chục ngày tuyệt đối sẽ cử động không thuận lợi. Một đám người Kiều bách hộ được xe ngựa kéo trở về thành Tư Dương.
Kiều bách hộ đầu bù tóc rối đi vào, cà nhắc khập khiễng không nhanh nhẹn. Vẻ mặt Tư Văn Hiên lúc này rất điềm đạm, ngồi thẳng dậy chỉ chỗ ngồi sửa soạn sẵn nói.- Kiều xá nhân trên người còn có thương thế, ngồi xuống hẵn nói chuyện tránh cho khó chịu.
Những lời ân cần lo lắng này khiến Kiều bách hộ cảm động muốn phát khóc lại một phen cảm tạ, sau khi nhận ra trân mặt Tư trưởng sử lộ ra vẻ không kiên nhẫn mới ngồi xuống.
- Có người nói năm trước Chỉ huy Thiêm sự Cẩm Y Vệ Nam Kinh tụ tập mấy ngàn binh mã đi Từ Châu, sau đó bị dọa sợ chạy tán loạn. Con số này không có người nói rõ ràng. Có người nói quá vạn, có người nói là ba ngàn. Rốt cuộc có bấy nhiêu người?
- Hơn vạn sao có khả năng đó được. Liêu Trấn, Kế Trấn, Tuyên Phủ cộng thêm doanh Bắc Kinh, lấy cả Sơn Đông chúng ta có lẽ được quá vạn. Nam Trực Lệ vốn dĩ thiếu ngựa, sao có khả năng có con số lớn như thế, Rốt cuộc xuất thân võ quan, đối với cái này rất là hiểu rõ.
Kiều bách hộ suy nghĩ một chút lại nói.- Đội nhân mã bắt đầu đi khí thế rất lớn, hàng ngũ bày ra, bá tánh người đi đường nhìn vào thường thường sẽ ước đoán sai con số. Nhưng đội nhân mã doanh trại lớn mấy nơi Nam Trực Lệ cộng lại cũng sẽ không quá nhiều. Không dối gặt Trưởng sử đại nhân, thuộc hạ suốt đường xuôi nam tới Bi Châu, thi thoảng nghe người ta kể. Nói là vốn liếng của cải Phó tổng binh Lang Sơn, Tham tướng Từ Châu còn có mấy vị lão đại Nam Kinh đều lấy ra hết. Thuộc hạ ước chừng một ngàn rưỡi tới hai ngàn năm trăm. Chỉ sẽ ít không nhiều hơn.
Hữu trưởng sử Tư Văn Hiên có vẻ nhẹ nhõm thở ra, vừa muốn gật đầu lại như thoáng chút suy ngẫm hỏi.- Ta không am hiểu binh pháp cũng không biết việc võ nghệ. Một ngàn năm tới hai ngàn năm kỵ binh này rốt cuộc sức mạnh như thế nào.
Kiều bách hộ ho khan hai tiếng có chút thong thả nói.- Nếu không phải công thành, lương thảo không lo. Thật sẽ hoành hành tới phía bắc Trường Giang. Triều đình phải triệu tập đội nhân mã biên quân mới họa may diệt trừ được. Chỉ sợ khi đó cũng phải thương tổn gân cốt.
Kiều bách hộ này bản thân nói có chút xuất thần, sau khi nói xong cuống quýt cáo lỗi với Tư trưởng sử, cười khổ nói.- Mấy năm nay đều thái bình, thuộc hạ cũng chỉ suy đoán lung tung. Dù sao chuyện trên chiến trường nói không đúng được. Không đao thật thương thật đánh nhau, nói cũng vô dụng.
- Bất kể nói thế nào, dọa được đội ngũ như vậy rời đi Triệu Tiến kia chắc đã lấy ra mấy ngàn đoàn luyện. Nếu như cổ súy thôn làng, quá vạn người cũng có được. Tư trưởng sử hít vào một hơi thật sâu, những lời này không biết nói với Kiều bách hộ, hay là tự nói với mình.
Nhìn Tư Văn Hiên ở nơi đó xuất thần, Kiều bách hộ cũng không dám quấy rầy, đợi tới lúc Tư Văn Hiên phẩy tay, y khom người cáo lui ra ngoài.
Hữu trưởng sử phủ Lỗ Vương Tư Văn Hiên ở trong phòng nhỏ ngẫm nghĩ rất lâu, lúc ra ngoài cũng không có về phòng Thiêm áp của mình, mà là dặn dò người đi gặp Hùng công công Thừa phụng Hùng Tảo trong vương phủ, hẹn cùng nhau buổi tối uống chung trà. (Hai bên trái phải phủ để thường có hai phòng là Thiêm áp và Lục phòng, Lục phòng trông coi giấy tờ sổ sách, Thiêm áp giữ con giấu, Thiêm áp nghĩa là đóng dấu)
Phiên vương thấp hơn thiên tử một bậc, bên cạnh bọn họ cũng có hoạn quan hầu hạ, những kẻ này do nội cung ở kinh sư phái ra. Địa vị họ ở trong vương phủ cao hơn rất nhiều so với quan lại thuộc hạ văn võ vương phủ. Bởi vì những hoạn quan này đều có quen biết với lão đại trong nội cung kinh sư.
Hùng công công Hùng Tảo tuổi tác nhỏ hơn Tư Văn Hiên, tuổi mới chừng ba mươi, một người dáng mập mạp, bình thường có vẻ rất điềm đạm, cười lên không nhìn thấy ánh mắt, giống như Phật gia bên trong chùa miếu, giao tình từ trên xuống dưới vương phủ cũng không tồi.
- Bái kiến Hùng công công, hết thảy đều tốt đẹp cả chứ? Tư Văn Hiên ở trong phủ địa vị cao quý được tôn sùng nhưng không dám khinh mạn với Hùng Tảo. Vốn trước kia hai lão công công Thừa phụng chết thế nào, một phi tử của vương gia chết bất thình lình thế nào, gã thật cũng đoán được nguyên do.
Hùng Tảo cười hì hì nói.- Tư trưởng sử khỏe chứ. Lần này tới tận nhà ta, chẳng lẽ là có món của cải lớn nào đó muốn có được tới tay sao?
Trong vương phủ này, cái mọi người ỷ vào đều là tôn quý và quyền thế của phiên vương, Tư trưởng sử muốn dùng danh nghĩa Lỗ Vương cáo mượn oai hùm, đi áp chế quan phủ các nơi, thì phải nương nhờ vào sức mạnh của Thừa phụng này. Trước giờ Tư Văn Hiên tự mình làm thì được rồi, hiện giờ lại không êm xuôi, nếu như mượn được một phần sức lực, tất nhiên lợi lộc cũng phải chia ra.
Trưởng sử Tư Văn Hiên làm việc từ trước tới nay rất ổn thỏa, gã biết rằng tiền kiếm không hết, cũng biết có một số món của cải lớn một mình nuốt không trôi, cho nên kể từ lúc Hùng Tảo nhúng tay vào gã liền nhanh nhẩu chia lời lãi, thật sự giao tình rất tốt với Hùng Tảo. Dù sao hoạn quan vương phủ ra ngoài cũng bất tiện.
Nghe được lời trêu chọc của Hùng Tảo, Tư Văn Hiên cười khổ nói.- Lần này tới gặp Hùng công công chính là nói việc đó. Các lộ người dò la tin tức đều trở về rồi. Chuyện dò la được dọa tôi một phen. Sao vô thanh vô tức ở bờ nam phủ Duyện Châu chúng ta có một con cọp lớn như thế.
Trong phòng không có người ngoài, Tư Văn Hiên làm chuyện của tôi tớ giúp Hùng Tảo châm trà rót nước, một bên ân cần hầu hạ, một bên nói các chuyện biết được cho đối phương nghe.
Ngay lúc nói tới tiền tài quyền thế của Triệu Tự Doanh, Hùng Tảo nghe được hai mắt sáng lên. Lúc mới đầu trên mặt còn có chút kinh ngạc nghi ngờ không dám tin, đến cuối cùng chỉ còn lại tham lam và thèm thuồng. Đợi nghe tới sự tích uy phong của Triệu Tự Doanh vẻ mặt Hùng Tảo mới trở nên nghiêm túc, đến cuối cùng còn mang mấy phần căm hận.
- Thật sự là rắc rối. Đây là lời kết thúc của Tư Văn Hiên.
Hùng Tảo trầm mặc một hồi mới mở miệng nói.- Gán cho tội danh mưu phản không phải được rồi sao. Bên đó cách gần Sơn Đông chúng ta, gần sông xây cầu chẳng phải được rồi ru.
Mưu phản là đại tội tru di cửu tộc, ai bị dính vào cả nhà chết không có chỗ chôn, mấy chục tính mạng thậm chí trên trăm hoặc càng nhiều hơn đều phải mất, nhưng Hùng Tảo lại nhẹ nhàng bâng quơ nói ra. Nghe thấy lời này, Trưởng sử Tư Văn Hiên lại kìm không được lắc đầu cười khổ.- Hùng công công, trong tay Triệu Tiến kia có vạn tráng niên, trên tay dính máu cũng chẳng phải ít. Đội nhân mã mấy ngàn người chỗ Nam Kinh cũng bị y dọa lùi trở về. Tội danh mưu phản này không dùng được gì cả. Quan phủ nào dám bắt, dù bắt thì bắt được y sao?
- Hơn vạn tráng niên là cái thá gì. Đại quân vừa tới khẳng định tan thành tro bụi. Chỗ Nam Kinh thật có đội nhân mã mấy ngàn người kéo tới sao lại tan tát. Khẳng định có chuyện lục đục bên trong. Thanh âm Hùng Tảo có chút cao vút rõ ràng không kiên nhẫn được nữa.
Tư Văn Hiên kiên nhẫn nói.- Hùng công công, nếu thật phải đánh lớn chỗ Từ Châu liền đổ nát. Hơn nữa bản tánh quan binh là gì chúng ta không phải không biết. Bọn chúng kéo tới một lần, trên mặt đất còn sót lại được cái gì?
Hùng Tảo trừng mắt lập tức lại chán chường, nhấp nha nhấp nhổm nói.- Hai cháu trai của nhà ta đều theo tới Sơn Đông rồi. Bọn chúng chịu khổ nhiều năm như thế, phải đợi chỗ ta giúp mua sản nghiệp. Nhưng ai mà ngờ được Sơn Đông khốn khổ như thế khó có được mấy chỗ tốt lại sớm bị vương phủ và Khổng gia chia mất. Cứ tiếp tục như vậy, bản thân ta thật có lỗi với người ca ca chết sớm kia. Ài!