Nghe thấy vậy, gã phu xe lập tức cho xe ngựa dừng lại, mấy tên của phủ Lỗ Vương đi hộ tống xe ngựa vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì, một gã hậm hực hô to.
- Sao dừng rồi, đêm nay còn phải qua đêm ở huyện thành Ngư Đài, làm trễ nãi ngươi có gánh tội được không?
Đang vênh mặt hất hàm sai khiến, chỉ thấy trước mắt có ánh đao chợt lóe, bên tai loáng thoáng có tiếng kêu thảm thiết vang lên, đây là cảm giác cuối cùng của gã.
Mấy chục gia đinh đoàn luyện động thủ, giết mấy tên vương phủ không hề phòng bị này không khác nào giết gà. Sau khi làm sạch sẽ gọn gàng, bọn họ liền đào một cái hố ở một nơi cách quan đạo mấy mươi bước. Mọi người cùng nhau bắt tay vào làm, đưa thi thể vào, sau đó bắt đầu lấp đất, không bao lâu thì đã làm xong, mà ngay cả vết máu trên quan đạo cũng đều dùng cát lấp sơ lại.
Sau đó mang của cải trên mấy chiếc xe ngựa chuyển sang chiếc xe ngựa khác. Xe ngựa trở nên nhẹ hơn, tốc độ cũng nhanh hơn nhiều. Tay cưỡi ngựa ngồi trên ngựa gật gật đầu, nói.
- Các huynh đệ về doanh sớm một chút, mấy hôm tới còn phải vất vả.
Nói xong y liền cưỡi ngựa đi xa, gia đinh đoàn luyện phía dưới đều hét to đáp ứng, cũng có người vui mừng phấn chấn nói.
- Được thoải mái như vầy, vất vả thì vất vả, thật sự hận không thể chém thêm mấy đao lên người mấy tên tặc tử ẻo lả khốn kiếp này.
Nơi xảy ra chém giết không chỉ có ở đây, các tửu phường ở Từ Châu cũng đều động thủ, thường là những người đầu nhập sớm nhất tham gia chém giết. Sau cuộc chém giết, thi thể được quấn bằng chiếu chở ra ngoài, ở gần đấy đã đào sẵn mấy cái hố, dấu vết đều xử lý sạch sẽ.
Chưởng quỹ của tiệm muối Thông Hòa ở chợ muối bất bình, vừa nói vừa mắng.
- Đám người trong Vương phủ chưa từng nhìn thấy bạc sao? Làm sao mà cả đám ai nấy đều tham lam như thế. Cả ngày cứ nói sau này bọn chúng làm quản sự, không cho bọn chúng đủ thì về sao đừng hòng buôn bán ở chợ muối nữa. Ta nhổ vào mặt hắn, đến ông chủ của chúng ta là ai cũng không dò hỏi, mà đã dám lớn lối như thế rồi. Lại nói, có bạc cũng không dâng cho bọn chúng, cho dù thật sự phủ Lỗ Vương tiếp quản chợ muối này, một nơi khẩn yếu như vầy lẽ nào để mấy tên tạp nham như bọn chúng cai quản hay sao? Thật là buồn cười.
Thủ quỹ của phòng thu chi đang im lặng gõ bàn tính ghi sổ sách lại nói.
- Nếu thật đến ngày đó, ta thấy chợ muối này cũng không mở được nữa. Ngoại trừ một đám người của Triệu Thiên Vương ra thì ai cai quản tốt được nơi này. Đám người phủ Lỗ Vương quá tham lam rồi, nhất định sẽ giết gà lấy trứng, sẽ không làm ăn buôn bán lâu dài được đâu.
Bên ngoài vang lên giọng nói của một tên tiểu nhị.
- Chưởng quỹ, Lư quản sự đến.
Chưởng quỹ nọ phun nước bọt coi thường, lẩm bẩm mắng.
- Ngày nào cũng đến quấy rầy, không cho chút bạc thì không chịu đi, nói là xuất thân vương phủ, chứ ta thấy phải gọi là xuất thân ăn mày đúng hơn.
Thủ quỹ thở dài khuyên nhủ.
- Kiên nhẫn chút đi, người trong vương phủ không có vương pháp, nếu thật sự cục diện không ổn, chúng ta muốn dọn dẹp vẫn không được đắc tội bọn chúng.
Chưởng quỹ rầu rĩ gật đầu, lập tức trên mặt nở một nụ cười, bước nhanh ra ngoài đón tiếp. Với kiến văn của y, đương nhiên biết họ Lư này ở phủ Lỗ Vương cũng chỉ là một nhân vật không khẩn yếu lắm, nhưng trước mắt vẫn không đắc tội thì hơn.
Họ Lư sắc mặt nghiêm túc, tỏ vẻ khinh người.
- Chu chưởng quỹ, ngươi cũng quá là không hiểu chuyện, để ngươi lấy ba thành, về sau phần nộp theo lệ cũng không cần nữa. Chuyện tốt như vậy, sao ngươi lại cho rằng ta đang hại ngươi chứ. Đây là ý của vương gia chúng ta, vương gia chúng ta tính ra cũng là bối phận gia gia của đương kim vạn tuế gia đấy. Ngươi khước từ như vậy là ý gì, cẩn thận quan phủ đến bắt ngươi đấy.
Chu chưởng quỹ vừa cười, vừa thầm mắng trong lòng, rằng cái thứ như ngươi đã từng gặp mặt Lỗ Vương chưa cũng khó nói, hù dọa ai chứ. Nhưng nghĩ tới nghĩ lui, tiểu nhân dạng này không nên đắc tội thì đừng có đắc tội vẫn hơn, cũng chỉ đành bịt mũi ứng đối. Có lẽ là hoạch họe một hồi, lại lấy ra ít bạc và tiền đồng để gã dàn xếp, sau đó cứ thế mà xong.
Lư quản sự nọ nói mấy câu nhận ra không có tiến triển gì, lại có chút tức giận, chỉ vào Chu chưởng quỹ phẫn nộ quát.
- Họ Chu kia, đừng biến hảo tâm của ta thành lòng lang dạ thú. Hôm nay những chuyện ngươi đáng bị đều sẽ bị, không có ta che chở cho cửa hiệu của ngươi, ngươi sẽ phải cút khỏi Từ Châu.
- Lư quản sự, cái này
Không ngờ đã nói đến mức này, Chu chưởng quỹ cố nén lửa giận, lấy từ trong ngực ra một bao bạc đã chuẩn bị trước, vừa muốn đưa sang thì Lư quản sự nọ đưa tay giật lấy. Không ngờ tay của Chu chưởng quỹ đưa ra một nửa thì rụt trở về, lời nói cũng im bặt, sửng sốt nhìn về phía sau lưng gã họ Lư.
Lư quản sự lại giận dữ, vừa muốn nói, thì nghe sau lưng có tiếng bước chân rất gấp, quay đầu nhìn lại, thì thấy hai tên tuần đinh của Triệu Tự Doanh. Nhân vật như vầy làm sao nằm trong mắt họ, sớm muộn cũng phải cút đi. Lúc này không ngờ lại có kẻ không có mắt đến quấy rầy, thật là phiền toái. Lư quản sự rất là bực tức, sắp tới bên Sơn Đông lại có người đến, hơn nữa còn là người của vương phủ. Bọn đó vừa đến, nào còn có chỗ tốt cho mình. Phải thừa lúc bọn đó chưa đến gom số bạc mình đáng được nhận, bằng không sau đó cũng chỉ có giương mắt thèm thuồng nhìn kẻ khác vơ vét.
Đang lúc thế này không ngờ lại có người đến quấy rầy, thật sự là đánh rắm không đúng chỗ mà. Lư quản sự xoay người muốn đánh cho bọn chúng cái bạt tai, chẳng qua chỉ là tạp dịch làm việc kiếm cơm, về sau phải nương nhờ phủ Lỗ Vương ăn mấy cái đồ ăn thừa, lại dám đến quấy rầy mình.
Lư quản sự không chút suy nghĩ liền giơ tay lên, nhưng y vừa cử động, hai tuần đinh kia đã đánh một quyền. Đây là tráng hán có chiêu thức quyền cước, một quyền thì đã đánh cho quản sự cong rập người.
- Ngươi... ngươi lại dám đánh ta
Tiếng gào thét còn chưa kịp nói hết, thì tóc đã bị tên tuần đinh nắm lấy, lôi thẳng ra ngoài không màn đến gã.
Lư quản sự kia đau đến kêu to, nằm dưới đất giãy giụa kêu cứu, lại bị một cước thật mạnh đạp lên ngực bụng, tiếng hét to lập tức không phát ra nữa, bị lôi ra ngoài giống như một con chó chết.
Từ người đi vào đến động thủ, tất cả đều xảy ra quá nhanh, không chỉ Lư quản sự không kịp hiểu ra, ngay cả trên dưới tiệm muối đều sững sờ. Đến lúc người bị lôi đến cửa bọn họ mới sực tỉnh, trong lòng thầm cảm thấy sảng khoái, bước nhanh ra ngoài xem.
Lúc này đã nghe thấy tiếng mắng chửi vang lên ở những nơi khác trong chợ muối, cùng với tiếng gào rú đau đớn thảm thiết liên tiếp, đứng ở cửa thì đã nhìn thấy rõ ràng tình cảnh trên đường phố. Đám người Lỗ Vương phủ càng lúc càng kiêu ngạo mấy ngày nay giờ từng tên từng tên bị kéo lê trên đường. Bọn chúng vốn không có võ nghệ gì trong người, giãy giụa mấy cái đã bị đánh đến không động đậy nổi.
Nhìn thấy tình cảnh như thế này, ai nấy đều cảm thấy sảng khoái, mấy ngày nay quả thật tức giận không ít. Quen qua lại với Triệu Tự Doanh, thật sự không quen với đám người phủ Lỗ Vương cảm thấy những chuyện như thế này là lẽ đương nhiên. Ngay cả Triệu Tự Doanh mạnh mẽ như vậy còn làm theo quy tắc, các ngươi ngông cuồng gì chứ?
Sảng khoái thì có sảng khoái đấy nhưng trong lòng mọi người lại cảm thấy thấp thỏm không yên. Bất kể là nói thế nào, tiền thuê đóng trước cho ba năm đã nộp rồi, hiện tại thấy phủ Lỗ Vương đã rơi đài, cũng không biết Triệu Tự Doanh có tính tiền thuê nữa hay không.
Cũng có người suy nghĩ sâu xa hơn một chút. Triệu Tự Doanh vạch mặt với phủ Lỗ Vương, lẽ nào muốn xé cờ tạo phản. Chẳng may là như thế, mối làm ăn này đừng hòng làm nữa, tiền thuê ba năm càng trôi theo dòng nước.
Có người gõ chiêng đi ngang qua lớn tiếng hô to.
- Tiến gia nhà ta đã nói, tiền thuê ba năm đó là Vân Sơn Hành ra mặt thu. Nếu nói lời thì phải giữ lời, về sau tiền thuê ba năm này không cần phải nộp nữa.
Nghe thấy thế rất nhiều người mới thở phào nhẹ nhõm, thậm chí còn hoan hô, cảm thấy mình nhặt được lợi lộc lớn, nhưng những người nghĩ sâu xa thì lại không lấy gì làm vui mừng.
Những người sống lâu năm ở vùng phụ cận Hà Gia Trang cũng không bất ngờ đối với cục diện trước mắt chút nào, thậm chí rất nhiều người đã đoán trước được cái ngày này, nhưng khách thương mới đến lần đầu thì lại cảm thấy vô cùng kinh ngạc. Cho dù là quan phủ sai dịch bắt người cũng không làm trôi chảy như vậy. Rất nhiều chỗ lại có cùng một cử động cùng một lúc, giống như gió cuốn mây tan.
Muốn bắt thật ra cũng rất dễ dàng. Người của phủ Lỗ Vương phần lớn đều đảo quanh chợ muối và chợ buôn bán, hằng ngày đều suy nghĩ làm sao cho mập mạp, làm sao để móc chút tiền từ đám thương gia, nên Triệu Tự Doanh động thủ giống như bắt rùa trong hũ vậy.
Về phần Kiều bách hộ và mấy tên cầm đầu, bọn họ đương nhiên không cần đích thân ra tay, hằng ngày đều ăn chơi phóng túng trong khách điếm, chờ người ở dưới đến hiếu kính là được.
Với năng lực của Triệu Tự Doanh, bắt những người này tuyệt không có khả năng lọt lưới, nên khách điếm nơi đám Kiều bách hộ ở vẫn chưa nhận được phong thanh gì. Đến lúc Nghi vệ Xá nhân Kiều Sơn của Lỗ Vương phủ phát hiện chưởng quỹ và tiểu nhị của khách điếm toàn bộ đều biến mất không thấy đâu, thì một liên đội đoàn luyện đã bao vây tầng tầng lớp lớp lấy khách điếm.
Thấy Mã Xung Hạo mang đao đi tới, sắc mặt của bách hộ Kiều Sơn trắng bệch, im lặng ngã ngồi trên ghế, mà vị đầu mục hoạn quan cùng đến lại giận dữ, chỉ vào Mã Xung Hạo mắng.
- Tên khốn, ngươi không có mắt sao, dám
Nói được nửa câu, thì bị đạp một cước vào ngực, cả người ngã lăn dưới đất, khóe miệng có chút máu chảy ra. Mã Xung Hạo cười nham hiểm, nói.
- Lúc ở kinh thành, đám người không trứng kia cũng không dám nói với ta câu này, ngươi là cái thá gì chứ.
Y nổi giận, những người khác của phủ Lỗ Vương lập tức đều không dám động đậy, để tùy ý cho đoàn luyện hung thần ác sát xông vào bắt người trói người. Đến lúc này Kiều bách hộ kia lại tỉnh táo, cười thảm nói.
- Các ngươi quả thật dám tạo phản sao? Vì chút tiền tài, các ngươi thật sự dám đánh một canh bạc sao?
Mã Xung Hạo khinh bỉ nói.
- Không tạo phản, đợi đến lúc gia nghiệp to lớn này bị các ngươi ăn sạch sẽ thì chết không toàn thây cũng không chừng. Ngươi cho rằng mấy cái chiêu trò này của các ngươi người khác nghĩ không ra sao?
Kiều Sơn thẫn thờ gật gật đầu, nói với một giọng điệu cũng thẫn thờ không kém.
- Nhưng tạo phản là một chuyện lớn, dùng một nơi như vậy mà đối nghịch với Đại Minh. Đại Minh lại có trăm vạn binh mã, Từ Châu ngươi có bao nhiêu, đến lúc đó... đến lúc đó các ngươi không sợ sẽ tan xương nát thịt, tịch biên gia sản tru diệt gia tộc hay sao?
Sau khi nói mấy câu, giọng điệu của Kiều Sơn trở nên kịch liệt, nhưng không có chút cử chỉ nào, tùy ý để đoàn luyện bắt trói.
- Bọn họ trước giờ đều nhất mực không sợ, chẳng qua là đang tìm một cơ hội thích hợp mà thôi.
Mã Xung Hạo cũng lười để ý đến Kiều Sơn, định thuận miệng nói một câu, rồi lại thôi.
Triệu Tự Doanh làm việc như sấm rền gió cuốn, dứt khoát quyết đoán, số bạc mà người của phủ Lỗ Vương tham ô xảo trá mà có đều bị tịch thu, đưa về Triệu Tự Doanh và Vân Sơn Hành, đưa thẳng vào sổ sách. Về phần những hộ thương nhân bị làm tiền, thì bảo bọn họ đến nhận lãnh.
Sau khi tính toán sổ sách, người đều đưa đến Hoàng Hà, cho một đao nhanh gọn, buộc đá tảng ném xuống sông, chỉ để lại một mình Bách hộ Kiều Sơn, cùng với người của phủ Lộ Vương, đều nhốt vào đại lao châu nha giam giữ.