Khi y nỗ lực kiên cường không lười biếng, những kiến thức tạp học cất chứa trong học viện kia rất mau chóng cũng được y học bằng hết, còn học xong cả tiếng Latinh, tiếng Tây Ban Nha, tiếng Ý và mấy loại ngôn ngữ thông hành Châu Âu lúc ấy. Cùng lúc đó, y cũng được một vị giáo viên coi trọng, sau cùng theo đề cử của ông ta, khi đã tốt nghiệp Lộ Dịch Đức La Thập đi tới La Mã (Rome), trở thành tu sĩ dưới quyền của một giáo chủ điện thờ cũng là bạn thân giáo viên của y.
Thấy được hy vọng vươn lên, Lộ Dịch một lòng muốn thêm sức ở giáo hội, vật lộn với giàu sang của bản thân, cố gắng gấp bội làm việc vì giáo chủ này, cũng vật lộn có được tán dương và công nhận của đối phương, trở thành tâm phúc dưới tay của ông ta. (một lễ của thiên chúa giáo để lên chức cha)
Giữa lúc Lộ Dịch cảm thấy bản thân rực rỡ giống như trước mặt trải gấm, rất nhanh sắp tới lúc nổi trội hơn người rồi đả kích đầu tiên trong đời của y đột nhiên ập xuống.
Bởi vì dính dấp đến việc xuất thân từ cùng một viện thần học, Lộ Dịch cùng giáo chủ đều phục tùng cho thánh Đa Minh Ngã Hội, mà lúc ở trong Tòa Thánh nổi lên thế lực mới Da Tô Hội đang vùng dậy mạnh mẽ bên trong nội bộ giáo hội. Hơn nữa mọi cố gắng bài trừ, bác bỏ đều không thuộc về linh mục phái bọn họ, mà đám người Lộ Dịch, giáo chủ hiển nhiên trở thành tế phẩm đứng trước đầu sóng ngọn gió.
Tranh đấu quyền lực trong giáo hội diễn ra kịch liệt, linh mục đấu đá tàn nhẫn, vượt qua những tưởng tượng lúc trẻ của Lộ Dịch. Cũng không lâu lắm, giáo chủ và Lộ Dịch đã bị điều chuyển đến vùng Uy Ni (Venice) làm linh mục trên đất đó.
Sau khi hứng chịu đả kích này, Lộ Dịch không đoạn tuyệt ước muốn chiếm lấy quyền lực bên trong giáo hội không được, suy nghĩ xoay chuyển muốn đến vùng thương mại Uy Ni phồn hoa bên này tìm kiếm cơ hội phát tài.
Lúc này Uy Ni, tuy rằng không bằng thời kỳ toàn thịnh giàu có, nhưng vẫn là một trong những vùng giàu nhất Ý Đại Lợi, tàu buôn khắp Địa Trung Hải, tài chính cũng vô cùng thịnh vượng. Vì để kiếm tiền, Lộ Dịch từ từ tìm hiểu một chút quy tắc thương mại, hơn nữa đem không ít tiền để dành được đầu cơ vào buôn bán.
Uy Ni được gọi là Uy Ni thị trấn nước hám lợi, Lộ Dịch thường ngồi thuyền đến mỗi nơi giao dịch và thong thả quanh quẩn ở bến cảng, giống như điên cuồng tìm kiếm cơ hội đầu cơ buôn bán, một chút cũng không giữ danh dự của một tu sĩ trong lòng. Cũng chính dựa vào dũng khí và cố chấp này, dần dần y cũng quen với các quy tắc buôn bán, cũng làm cho mình có một số của cải nho nhỏ.
Nhưng, đả kích tiếp theo ập đến lại làm cho Lộ Dịch nhất thời rơi vào cảnh tuyệt vọng.
Vào năm một nghìn sáu trăm lẻ năm, nước cộng hòa Uy Ni vì đả kích giáo hội, đã cố ý vì tội nhỏ mà dẫn độ hai linh mục, cũng ban bố luật hạn chế quyền giáo hội được chiếm giữ đất đai tài sản riêng, gióa hội này lần nữa xảy ra cãi cọ. Giáo hoàng Bảo La Ngũ Thế cho rằng những thứ này đều là làm ngược lại với đức Chúa Trời răn dạy, yêu cầu bãi bỏ những phán quyết này. Về sau gặp phải khước từ, giáo hoàng phát ra lệnh phạt với Uy Ni. Nước cộng hòa đối với lệnh phạt cũng thờ ơ, chỉ thị cha sứ trong vùng tiếp tục làm việc của thánh chúa. Hành động này của nước cộng hòa và giáo hội đã dấy lên một đợt xung đột gay gắt. Nước Pháp cũng can thiệp với hành động lần này, cũng đề xuất lên phương án thỏa hiệp, vì thế một năm sau lệnh phạt của giáo hội được rút lại, còn bọn linh mục trên đất ấy nhận phải trừng phạt của giáo hội. Tài sản mà Lộ Dịch vất vả tích góp được, tức khắc mất đi gần như không còn gì.
Lộ Dịch ở trong khe hẹp của hai người khổng lồ, không thể không đối mặt với sự thật mình đã tán gia bại sản. Bên trong giáo hội không cách thăng tiến, ở Uy Ni thì không thể phát tài, đủ loại đả kích khiến Lộ Dịch như rơi vào giữa cảnh tuyệt vọng.
Sau đó tinh thần cũng sa sút thật lâu, lửa giận trong lòng Lộ Dịch Đức La Thập Phúc Đức lại lần nữa được đốt lên, y tự tìm cơ hội mới cho bản thân.
Vào lúc này tại Ni Đức Lan (Nederland), các tỉnh liên hợp thờ phụng đạo Tin Lành đang nắm quyền ở đó. "Người trầm mặc" dưới sự dẫn dắt của thân vương Mạc Lý Tư (Morris) con trai Uy Liễm (William), để có được độc lập mà tiến hành chiến tranh máu lửa cháy rực cùng đế quốc Tây Ban Nha tin thờ Thiên Chúa Giáo. Người Tây Ban Nha kêu gào khẩu hiệu "thà rằng giữ lại một người Ni Đức Lan nghèo khổ cho Thượng Đế, cũng không giữ lại một người Ni Đức Lan giàu có cho ma quỷ" mà giằng co hơn mấy chục năm. Lộ Dịch lợi dụng thân phận tu sĩ của bản thân, nhờ giáo chủ cùng những người quen biết bên trong giáo hội, cuối cùng cũng được phái đến vùng Ni Đức Lan làm cha sứ. Y một chút cũng không để ý tới sự nguy hiểm trùng trùng giữa khói lửa chiến tranh, vô cùng thích thú tham gia với đế quốc Tây Ban Nha trấn áp đạo Tin Lành phản loạn ở vùng Ni Đức Lan, nhiều lần vì quân đội Tây Ban Nha mà dò hỏi tin tức, thậm chí còn có mấy lần vì quân đội Tây Ban Nha mà đưa đường cho bọn chúng tràn xuống trấn áp quân phản loạn. Y làm như vậy đương nhiên không phải vì trợ giúp Thượng Đế thánh hóa Ni Đức Lan, còn là vì từ giữa những kẻ dị đoan này vơ vét ra chút tài sản của bọn họ.
Trong nhiều năm dập dìu trôi nổi, lần đầu tiên y tìm được hơi thở quê hương, chính là giữa quang cảnh thôn quê ở nam Hà Lan. Cái ngày đó, y đến nơi này, chỗ này trồng trọt những giống cây ăn trái và không dùng để ăn trái khác nhau về giống loài. Dưa bở, cam thảo đất đầy còn có hoa hồ điệp của Tây Ban Nha, cây trúc đào của Ý Đại Lợi, hoa lài quần đảo Á Tốc Nhĩ (Acores), đầy đủ mọi thứ, đang lúc trời quang, cối xay gió mang theo gió xuân ấm áp chậm rãi đong đưa.
Sông Lai Nhân (Rhine) ở dưới chân y, từ chỗ cao nhìn thấy dòng nước đổ về đại dương, người dân ở đây suốt mấy trăm năm xây dựng kênh đào bao phủ khắp mặt đất, sau đó dẫn vào giữa ruộng để tưới. Trên bầu trời xanh lam kia, chốc chốc lại có từng đám mây trôi lửng lờ, bất luận là đứng ở chỗ nào đều nhìn thấy cảnh những đám mây đẹp đẽ ấy biến đổi vô thường.
Nơi này thực xinh đẹp nhỉ, quả thực tựa như quê nhà.
Tuy đã kiềm chế nhưng trong thâm tâm vẫn không tự chủ được mà kích động, y mang theo binh lính Tây Ban Nha một bó đuốc đốt thôn trang đấy, cũng cướp nhiều tài sản của người dân nơi đấy.
Bởi vì vẫn luôn qua lại với quân đội, người này vốn trước đây tốt nghiệp tu sĩ ở viện thần học nên dần cũng hiểu một chút về nền tảng kiến thức quân sự, thậm chí vì để bảo vệ bản thân mà lúc nào cũng mang theo súng tùy thân. So với làm con chiêng của Thượng Đế, càng giống như là nhà thám hiểm, thậm chí y còn đi qua nhà xưởng chuyên đúc pháo, kiến thức vận hành máy móc điều khiển máy hơi nước đều biết rõ. Phải biết rằng trong thời kỳ chiến tranh này, chế tạo buôn vũ khí đạn dược chính là một món lợi khổng lồ.
Cũng không lâu sau đó, trái với nguyện vọng của Lô Dịch, chiến tranh giữa người Tây Ban Nha và Ni Đức Lan bắt đầu có dấu hiệu giảm dần, những đợt chủ động tiến công cũng ít đi, điều này cũng làm cho việc làm của Lộ Dịch càng ngày càng khó khắn. Đúng lúc này, trong một cánh quân đội quen biết mật thiết với y, có một vị lão binh vì trận chiến lần thứ nhất mà bị trọng thương tay phải, lão binh vẫn không có gì tích góp, cho nên cũng không được chăm sóc tốt. Tình cờ một lần Lộ Dịch có lòng tốt lấy tiền cho người ta khám và chữa bệnh cho vị lão binh đó, vị lão binh này sau khi vết thương khỏi cũng không trở lại quân đội, mà đi theo y trở thành người hầu của y.
Khi từng ngọn lửa dấy lên từ trên đất đai của Ni Đức Lan, Lộ Dịch cũng vì lúc phục dịch quân đội đế quốc Tây Ban Nha mà vơ vét được một số lớn lợi ích, lần nữa đem mình trở thành phú hộ. Đồng thời, Lộ Dịch đã có một số tiền lớn, vì để cho tiền của mình chất thêm hàng đống, cũng đem phần lớn trong đó đầu cơ vào thuyền vận chuyển và buôn bán trên biển lúc này mới nổi lên. Tuy rằng đại đa số người buôn bán đều là tín đồ đạo Tin Lành phương bắc, nhưng Lộ Dịch cũng không quá bận tâm vấn đề này.
Song, vận may của Lộ Dịch rất nhanh đã cạn sạch.
Người Tây Ban Nha chinh chiến suốt mấy thập niên đã quá mệt mỏi, rốt cục cũng đã chán ghét chiến tranh, bị thúc ép tới năm một ngàn sáu trăm lẻ chín thì cùng bọn phản loạn phương bắc ký kết hiệp định ngưng chiến, thật sự ra là thừa nhận nước cộng hòa liên hiệp là độc lập. Nước cộng hòa Hà Lan hồi sinh cũng chính là lúc tuyên cáo kết thúc lợi ích của Lộ Dịch.
Đã không còn chiến tranh, người Tây Ban Nha cũng không còn cần Lộ Dịch phục dịch nữa, mà người Ni Đức Lan thì nhớ rõ tội ác mà Lộ Dịch đã phạm lúc trước, điều càng khiến cho Lộ Dịch tuyệt vọng chính là một lần thuyền gặp nạn phân nửa vốn đầu tư của y ở ngoài biển đã trôi theo dòng nước. Vì để cứu tính mạng của mình, Lộ Dịch lần nữa gần như là hai bàn tay trắng mang theo người hầu hoảng sợ chạy thoát khỏi Ni Đức Lan, một lần nữa tìm kiếm cơ hội mới.
Y lần này cũng không yên lặng quá lâu, liền tìm được cho bản thân mình một cơ hội mới.
Qua đường tin tức của mình, y nghe đồn, đại thần đế quốc Áo Tư Mạn (nước Áo) ở Châu Âu đang chiêu mộ người tài để muốn tăng cường mở rộng hải quân của mình. Không biết là đã trải qua bao nhiêu đắn đo, mộng tưởng giàu có và nhiệt huyết trong mạch máu sục sôi khiến Lộ Địch đưa ra quyết định.
Lần này tuy rằng đế quốc Áo Tư Mạn đã suy yếu rồi, nhưng vẫn duy trì vỏ bọc đế quốc khổng lồ như cũ, nó bởi vì bá quyền Địa Trung Hải vẫn đối đầu nhau gay gắt và nước cộng hòa Uy Ni. Vì mục đích này đại thần quyết định liều lĩnh tự mình mở rộng thêm hải quân.
Đến quốc Áo Tư Mạn là của tín đồ Dị Giáo, còn chiếm lĩnh thế giới Cơ Đốc Giáo của thánh địa Quân Sĩ Thản Đinh Bảo (Constantinople), nhưng lúc Lộ Dịch đưa ra quyết định cũng không quá lo ngại vấn đề này. Chỉ cần giúp được y phát tài, cho dù là phục vụ tín đồ Dị Giáo y cũng không bận tâm, huống chi còn có phần nhiều vì đả kích Uy Ni để báo thù rửa hận cho bản thân.
Trải qua một chặng đường dài lênh đênh, y mang theo người hầu của mình đi tới Quân Sĩ Thản Đinh Bảo, sau đó dùng những kiến thức học được ở Hà Lan để người đế quốc Áo Tư Mạn giữ lại sử dụng. Trong lúc dạo chơi ở Quân Sĩ Thản Đinh Bảo, cung điện tráng lệ của đế quốc Áo Tư Mạn và cuộc sống xa xỉ của đại thần thực khiến y nhìn còn chưa đủ, mong muốn nhất định phải trở nên vượt trội của y càng thêm kiên cố.
Không sai, y chính là chạy đến đế quốc Áo Tư Mạn, không phải chỉ làm một cố vấn mặt kỹ thuật thôi, mà y còn muốn lấy được yêu thích của Tô Đan (Sudan) vua đế quốc Áo Tư Mạn, thành là cố vấn của ông ta thậm chí quan hầu cận. Chỉ cần trở thành đại thần đế quốc Áo Tư Mạn, như thế vinh hoa phú quý không phải đều thuận tay là có được đó sao?
Rất nhanh, bởi vì kiến thức của y, sau khi gặp một đại thần đế quốc Áo Tư Mạn, y thực sự được người đế quốc Áo Tư Mạn phân công đảm nhiệm cố vấn việc tạo thuyền. Những người đế quốc Áo Tư Mạn này cho y rất nhiều tiền công, thậm chí còn có cơ hội gặp mặt đại thần. Sau khi thấy được hy vọng mới, Lộ Dịch bắt đầu cố gắng gấp bội, muốn từ giữa đất nước Dị Giáo này gieo giấc mộng của mình xuống.
Nhưng lại không như ý nguyện của y rồi.