Nói là như vậy, nhưng khả năng bỏ sót rất rất nhỏ, Vương Triệu Tĩnh giơ tay lên, nhưng tâm tình vẫn rất suy sụp, Trần Thăng cũng không để ý tới, chỉ nói.- Nhìn như vậy, lộ Tham tướng Từ Châu này xem ra vô ích, mấy Thiên tổng trấn giữ xung quanh y không dám làm loạn, dùng đoàn luyện đã trông chừng được, tụ tập binh lính đều không có khả năng.
Gần vạn binh mã dưới trướng Tham tướng phân tán ở các yếu điểm hiểm yếu của vùng đất đóng giữ, thời bình để duy trì trị an, thời chiến thì tập trung điều đi. Nhưng vùng đất đóng giữ của Tham tướng Từ Châu đại đa số đều trùng khớp với vùng đất của Triệu Tự Doanh, đám quan binh này sớm đã biết lợi hại của Triệu Tự Doanh, hơn nữa không ít người vẫn cầm bạc của Triệu Tự Doanh làm việc, nếu thật sự muốn đánh thì những kẻ này bỏ hẳn qua một bên, thậm chí được coi như là trợ giúp sức lực.
Đương nhiên, kể cả những binh mã này trở thành kẻ địch với Triệu Tự Doanh, thì họ sẽ bị tiêu diệt không hề lưu tình, hơn nữa dùng đoàn luyện là đủ rồi.
Triệu Tiến tiếp lời.- Phía Lang Sơn cũng không phải nghĩ nhiều, nếu Lục Toàn Hữu manh động, đoàn thứ ba và đoàn luyện ở cửa sông Thanh Giang sẽ lập tức đánh sập ông ta. Lục Toàn Hữu nói là Phó tổng binh, dưới trướng có hơn vạn đại quân, nhưng có được ba ngàn lính thường xuyên trong tay không? Khi tụ tập binh mã thì người của chúng ta đã tới rồi.
Trần Thăng gật đầu, Triệu Tiến lại nói.- Phía đông Giang Bắc của Nam Trực Lệ gần như đều trống rỗng rồi. Phượng Dương còn có đại binh. Sơn Đông và Bắc Trực Lệ sẽ có. Phía Hà Nam không có bao nhiêu binh mã, đoán chừng xấu nhất là biên quân đất Tần, Tấn xuôi nam.
Trần Thăng cười nhạo nói.- Đây há chẳng phải là dùng binh mã cả thiên hạ đối phó với Từ Châu chúng ta sao? Không có khả năng. Bên ngoài còn có Thát tử, phía Liêu Đông càng phải phòng bị. Nếu tính như thế, Giang Nam còn có đại quân, phải đề phòng bọn chúng vượt sông.
- Liệu địch từ đằng xa, cũng không có gì sai. Triệu Tiến mỉm cười trả lời, nói xong câu này, Triệu Tiến nhìn về phía Vương Triệu Tĩnh, nhận ra vẻ mặt của y vẫn có vè ngu ngơ, lập tức giận dữ, nhìn y chằm chằm nói.- Muốn cứu phụ thân đệ thì đừng ngây người đứng đực ở đấy, còn rất nhiều chuyện phải làm. Đệ bảo một mình Tào tiên sinh chịu sao nổi? Mau đi đi.
Vương Triệu Tĩnh bị quát mấy câu, người khẽ run lên, theo đó đứng lên, lặng lẽ chắp tay quay người rời khỏi phòng.
Khi y đi ra còn bị vấp ở bậc cửa, bộ dạng mất hồn mất vía. Sau khi đóng cửa, Trần Hoàng nhăn mày lại, hạ giọng nói.- Nhìn bộ dạng của y, không khéo sẽ bất chấp đại cục. Nhưng sau một lần cố chấp như vậy, e rằng trong lòng cũng có vướng mắc. Huynh đệ này về sau cũng không làm được nữa. Nhưng để y đi kinh thành cũng không được, có lẽ đi rồi bắt luôn cả y.
Nói tới đây, Trần Thăng dừng lại nói.- Đệ còn có em trai, đệ dẫn người đi một lần. Mấy huynh đệ chúng ta cũng kỳ lạ, sao lại có nhiều con một như thế.
Nghe xong lời của Trần Thăng, Triệu Tiến giận đến bật cười, chỉ vào mũi Trần Thăng nói.- Hoang đường, đệ đi thì sẽ không mạo hiểm sao? Đệ ở kinh sư, cha mẹ đệ không đau lòng sao?
Trần Thăng đánh bật tay của Triệu Tiến rơi xuống, nghiêm túc nói.- Vậy đại ca làm thế nào? Thật sự không quản sao? Vương thúc giúp chúng ta bao nhiêu, bao nhiêu người bên dưới và xung quanh đều đang nhìn chúng ta, lần này làm không tốt rất nhiều người sẽ nản lòng.
Triệu Tiến có phần cao giọng.- Muốn quản, phải chuẩn bị chu toàn, chuyện lần này đệ cho rằng chính là cứu người sao? Không khéo những việc chúng ta tính toán làm mười năm, hai mươi năm sau đều phải bắt đầu từ bây giờ, nhưng chúng ta còn chưa chuẩn bị chu đáo.
Trần Thăng lắc đầu, chậm rãi nói.- Không phải chúng ta tính toán, là tính toán của đại ca. Cho dù huynh tính toán thế nào, cho dù sinh tử hay nước sôi lửa bỏng thì các huynh đệ đều sẽ đi làm. Đôi khi đệ cũng nghĩ không ra, chúng ta từ nhỏ lớn lên cùng nhau, sao huynh nghĩ được nhiều như thế, mưu tính xa như vậy.
- Huynh sẽ không có lỗi với mọi người.
- Huynh đệ một nhà, không có gì mà có lỗi hay không có lỗi. Suy nghĩ trước xem giải quyết chuyện của Vương Triệu Tĩnh thế nào đã. Tâm sự của đệ ấy quá nặng nề, đệ cưỡi ngựa tới bến đò xem, ở đó cũng phải sắp xếp đoàn luyện và trạm canh gác để canh giữ. Trần Thăng đứng lên, gật đầu ra hiệu rồi bước nhanh ra ngoài.
Triệu Tiến cũng chỉ gật đầu ra hiệu, ngồi đó không động đậy. Đợi Trần Thăng đi ra, Triệu Tiến đập mạnh mấy cái xuống bàn trà bên cạnh, cốc sứ trên bàn rơi xuống vỡ tan tành, khiến cho đám Ngưu Kim Bảo sửng sốt. Cực hiếm khi thấy tâm tình Triệu Tiến như nay, Triệu Tiến hít sâu mấy cái vẫn chưa bình tĩnh nổi, cắn răng tức giận nói.- Rốt cuộc là chuyện gì? Tội mưu phản không rõ ràng này thật là khốn khiếp.
Phụ thân của Triệu Tiến là Triệu Chấn Đường và phụ thân Đổng Cát Khoa của Đổng Băng Phong ai nấy rời khỏi chỗ trấn thủ, dẫn theo gia quyến tới trang viên bờ đông hồ Lạc Mã, chỉ nói với bên ngoài là tới cửa sông Thanh Giang mấy ngày.
Thủ bị trấn thủ thành trì nói đi là đi, còn là đi tới đô thị phồn hoa rảnh rỗi, đây là đại tội phạm vào quân pháp, nhưng ở Từ Châu vốn dĩ không ai để ý tới, ở nơi như Từ Châu, liệu có ai to hơn được hai vị lão thái gia này?
Hơn nữa, hai nơi này vốn không lập chức Thủ bị, vẫn là vì Tiến gia hiếu thảo, vì để cho người già vui mừng mới làm ra chức quan Thủ bị. Bình thường hai vị lão gia cũng không quản chuyện gì, đều do liên trưởng mà Tiến gia phái tới cai quản, nếu đã thế thì đi ra ngoài rảnh rỗi cũng không sao cả.
Còn về tin tức điều động ở đội ngũ các nơi, ngoài người ở gần bọn họ ra, các nơi trong Từ Châu vẫn không biết được, bởi vì từ Hà Gia Trang lên đường cho dù dùng khoái mã cấp tốc thì cũng phải hai đến ba ngày sau thư mới tới nơi.
Hôm nay mới chỉ là ngày thứ ba, mọi người có biết cũng chỉ là tin các lão thái gia rảnh rỗi, việc mọi người làm được cũng chỉ là cảm thán lòng hiếu thảo của đám Triệu Tiến.
Mặc dù biết việc điều động các đại đội, các đoàn của Triệu Tự Doanh, người tinh nhanh ngoài một mực bận tâm tới đoàn đội của Triệu Tự Doanh ra, những người khác cũng sẽ không cảm thấy có gì đó không ổn, đơn giản là di chuyển trong vùng trú đóng mà thôi.
Ngày hai mươi tư tháng năm, Triệu Tự Doanh phái đội đầu tiên xuất phát tới kinh sư. Đội này tổng cộng có tám người, chỉ có hai người là gia đinh của đội Nội Vệ, còn lại đều là quản sự và tiểu nhị của hãng buôn Tôn gia. Quản sự và tiểu nhị không biết chuyện Vương lão thái gia bị bắt gì, bọn họ tới kinh thành là để thăm dò danh tửu Hán Tỉnh buôn bán ra sao, nhân tiện dò hỏi thu thập tin tức ở kinh thành. Hai gia định đội Nội Vệ đó bề ngoài cũng mang thân phận quản sự của hãng buôn Tôn gia.
Lưu Dũng từ cửa sông Thanh Giang về tới Từ Châu, việc y làm được cũng không nhiều, vừa đốc thúc tai mắt ngầm các nơi quan sát kỹ động tĩnh, vừa chọn lựa gia đinh tinh nhanh trong các đội ở Từ Châu, đám giang hồ các nơi trung thành với Triệu Tự Doanh cũng nằm trong danh sách lựa chọn. Cho dù không ai xem trọng việc tới kinh thành cướp thiên lao, nhưng việc nên làm thì tóm lại vẫn phải làm.
Thư cấp báo của Từ Châu cũng đã tới phía Lâm Thanh Châu, bảo Lôi Tài tiếp tục ở lại đó, dù sao Lâm Thanh Châu ở gần kinh thành hơn, đưa ra được ứng đối kịp thời, nhân tiện xin phía Lý tuần kiểm giúp đỡ tới kinh sư dò hỏi, đừng thấy Lý tuần liểm chức quan thấp kém, ông ta là hạng người vai vế lớn mánh khóe thông thiên.
Theo lời kể của Như Huệ, Triệu Tiến còn ra lệnh cho Chu Học Trí ở cửa sông Thanh Giang, bảo y quan sát tình hình đám thương nhân giàu có ở cửa sông Thanh Giang. Đám người này tin tức nhanh nhạy, nếu có gì không ổn, chắc chắn sẽ có cử động lại ngay, hoặc giả nhân lúc trước khi họ có được tin tức, lợi dụng họ dò la tin tức kinh thành.
Tất cả những chuẩn bị và ứng phó nên làm đều đã làm rồi, nhưng càng như thế càng khiến mọi người nôn nóng, bởi vì Từ Châu và kinh sư cách nhau quá xa, kể cả khoái mã cấp tốc đi một chuyến cũng phải bảy ngày mới tới nơi, đi về nữa thì phải mất nửa tháng.
Lâu ngày sinh biến, nửa tháng này có quá nhiều biến số, rất có khả năng phía Từ Châu làm ra nhiều sửa soạn hơn nữa, nước đến chân mới nhận ra ra hoàn toàn vô dụng.
Mộc Thục Lan cũng bắt đầu động tới người của Văn Hương Giáo có hạn trong tay, phía nàng không giống lắm so với các nơi khác, cho dù mới ba ngày, lời đưa ra lại không giống với người khác.
Triệu Tiến nói.- Tiểu Lan nói, nếu phụ thân đệ bị bắt, triều đình sắp tiêu diệt Từ Châu. Chuyện lớn như này Văn Hương Giáo nhất định sẽ truyền tin nhanh về, hơn nữa rải rác bốn phương. Bởi vì một khí có tai họa chiến tranh sẽ chính là thời cơ tốt để chiêu mộ tín đồ, gây sóng gió lớn. Nhưng đến giờ vẫn chưa có chút tin tức nào, điều này quá kỳ lạ. Tiểu Lan có suy đoán, nói có phải tội đanh mà phụ thân đệ bị bắt không dính tới Từ Châu?
Nghe thấy vậy, Vương Triệu Tĩnh chỉ gượng cười hai tiếng, Triệu Tiến gật đầu nói tiếp.- Muội ấy hiện giờ cũng không có nhiều người trong tay. Văn Hương Giáo ở Từ Châu còn chưa thuận theo. Nhưng những lời này của muội ấy cũng có lý, đệ cũng không cần cứ nghĩ tới chỗ xấu như thế.
Vương Triệu Tĩnh gượng cười gật đầu, đang định nói thì bên ngoài có gia đinh bẩm báo, sau khi bước vào phòng bèn nói.- Lão gia, ngoài cửa có một thương nhân ở chợ muối muốn cầu kiến. Thuộc hạ hỏi ông ta muốn làm gì, ông ta lắp bắp không nói được. Khi thuộc hạ đuổi đi, ông ta bảo thuộc hạ đưa giấy bút, viết mấy chữ ở bên ngoài, nói lão gia xem mấy chữ này sẽ gặp ông ta.
Vừa nói y vừa đưa tờ giấy cho Triệu Tiến, giấy được gập lại, gia đinh này trầm giọng nói.
- Thuộc hạ không xem viết gì, sau khi gập xong cầm luôn vào đây. Thương nhân đó cùng gã tùy tùng có hành vi kỳ quái, thuộc hạ đã sắp xếp người canh chừng rồi.
Triệu Tiến gật đầu, giơ tay nhận lấy, sau khi mở ra xem, đầu tiên là sửng sốt, liền sau đó nét mặt trở nên nghiêm nghị. Vương Triệu Tĩnh ngồi bên cạnh lập tức ghé mắt trông sang, việc khiến Triệu Tiến biến sắc rốt cuộc là chuyện lớn gì chứ?
Không ngờ sau khi Triệu Tiến xem xong liền đưa luôn bức thư cho Vương Triệu Tĩnh, sau đó nói.- Dẫn người vào.
Gia đinh lĩnh mệnh rời đi, Vương Triệu Tĩnh đón lấy phong thư mở ra xem, trên đó viết mấy chữ "Vương Hữu Sơn mưu phản". Nhìn thấy năm chữ này, Vương Triệu Tĩnh chớp mắt, thân mình lập tức run lên bần bật, nhìn về phía Triệu Tiến.
Triệu Tiến lạnh giọng nói.- Thật đúng là khắp chốn đều ký quái.
Không lâu sau, gia đinh dẫn người tới ngoài cửa, nhưng không dẫn thẳng vào trong phòng, mà ở bên ngoài hỏi. Vốn dĩ an bài một mình thương nhân gặp mặt Triệu Tiến, nhưng không ngờ thương nhân này kiên trì muốn dẫn theo gã tùy tùng đi cùng, hỏi Triệu Tiến có cho phép hay không.
Đây đúng là có chút kỳ lạ, Triệu Tiến ra hiệu, Ngưu Kim Bảo bước nhanh tới trước cửa, trước tiên không vội mở cửa, nhòm ra ngoài theo khe cửa rồi quay đầu lại nói.- Lão gia, gia đinh trông chừng rất chặt, không có điểm gì không ổn cả.
Triệu Tiến gật đầu, Ngưu Kim Bảo mở cửa, thả hai người đó bước vào phòng, đám gia đinh lui ra, Ngưu Kim Bảo đóng cửa lại rồi đứng ở phía sau hai người đó.