Số mệnh tốt không bằng may mắn, thân thể Chu quản sự mập mạp, kỵ thuật cũng bình thường, nhưng mũi tên từ trước mặt bắn tới người rớt xuống ngựa trước đều là đồng bọn của gã, mấy mũi tên đều bay sát da đầu của gã. Chu quản sự cái gì cũng không màn tới, sau khi chạy mấy bước, cuối cùng nhớ phải thúc ngựa quay đầu lại, cũng không lẽ nào tiến thẳng vào con đường chết.
Nhưng thân hình Chu quản sự này mập mạp, ngựa lại đang lao nhanh rất gấp, quay đầu ngay lập tức như thế liền mất cân bằng, cả người lẫn ngựa Chu quản sự cùng ngã lăn vào bên cạnh quan đạo, một chân bị ngựa đè gãy, ở đó đau đớn kêu thảm thiết như thể heo bị chọc tiết.
- Ta là Bất cứ khi nào Chu quản sự cũng có thói quen tự báo ra lai lịch, nhưng mới nói được nửa chừng, lại nghe được tiếng xé gió mũi tên xoay tròn lao tới, đầu đau như búa bổ cái gì cũng không còn biết nữa.
- Lột y phục đi, mang ngựa đi, chỉ luu lại thân xác. Cầm đầu là một gã đại hán nói, người đi đường nằm sấp trên qan đạo đều nghe rõ ràng, khẩu âm này hình như là người phía bắc Hà Nam.
Tuy nói là cách huyện thành Hạ Ấp không xa, mặc dù mặt trời còn chưa lặn, nhưng trên quan đạo bỗng dưng bùng phát ra trận giết chốc chấn nhiếp tất cả, mọi người chỉ lo chạy tứ phía thoát thân, vốn dĩ không ai nhớ tới việc đi báo quan, trong thành càng vô phương biết được.
Người đi đường thậm chí còn không biết tướng mạo bọn hung đồ đó như thế nào, có lẽ đã từng gặp qua, nhưng mà ai biết nhìn thế nào khi những kẻ sát nhân ấy che mặt, bây giờ ai có dũng khí ngẩng đầu nhìn xem.
Bọn hung đồ ấy chặn đường bắn tên cử chỉ rất thuần thục, đoàn người Chu quản sự đều bị lột sạch, tất cả đồ đạc cứ như thế tùy tiện gói vào tay nải, bỏ lên ngựa của bọn họ, sau đó đi thẳng.
Sau khi tiếng vó ngựa ầm vang ngang qua, người đi đường nơm nớp lo sợ trở lại đường, điều thấy được chỉ là mấy xác chết trần truồng, trên xác chết đều là lỗ thủng vết thương chảy đầu máu, thủ cấp người béo nhất kia cũng bị chặt ra khỏi thân, nhìn thực rất dọa người, có người nhát gan liền ói ra tại chỗ.
Lại qua chừng nửa canh giờ, mặt trời cuối cùng đã xuống núi, Bổ khoái huyện Hạ Ấp mới thong thả bước đến, nhìn qua cũng vô cùng khiếp đảm kinh hồn, ước chừng tụ tập hơn trăm tráng đinh, lúc này mới đủ can đảm tới xem xét.
- Nhất định là bọn cướp lớn đây, cái này quả thật là thủ đoạn độc ác mà. Khẳng định chúng ta không chạm vào được. Mau đi báo tới chỗ Từ Châu. Bổ đầu huyện Hạ Ấp thật là kẻ hiểu chuyện, vừa thấy cục diện như thế liền biết là không quản được, dù sao thì huyện Hạ Ấp phủ Quy Đức cũng được Triệu Tự Doanh che chở, giao cho bên kia mới là đỡ lo dùng sức.
Đụng tới thì không dám đụng, nhưng tra vẫn phải tra, nhưng sự tình nảy sinh đột ngột trên quan đạo, cũng không ai thấy rõ tướng mạo của hung đồ, manh mối duy nhất chính là khâu âm phía bắc Hoàng Hà, sau đó tên thi thể cũng không có chứng cứ gì, người nào cũng bị lột sạch. Từ làn da đến dáng người mập béo, theo như người đi đường tả lại chỉ sợ người chết không phải là bách tính thường dân. Nhưng trừ cái đó ra, cũng không có chứng cứ nào khác. Lúc bây giờ là mùa đạo tặc nổi dậy như ong, trên đường chết đột ngột cũng không phải chuyện gì lạ, nếu như không có khổ chủ tìm đến, cũng sẽ không có việc gì cần hỏi tới.
Đám người Chu quản sự này khí thế hùng hổ đến, trên đường không chậm trễ thì giờ. Chỉ ở Thương Khâu phủ thành Quy Đức dừng chân nghỉ ngơi, không có lưu lại ở huyện Hạ Ấp, cái này càng không có người nhận ra.
Không ai biết y phục, thẻ bài và phục sức của đám người Chu quản sự đều bị thiêu hủy, không đốt cháy được thì ném vào trong Hoàng Hà. Ngựa sau khi bị giết cũng bị thiêu cháy, tro cốt đốt xong tất cả đều bị vứt xuống Hoàng Hà, vốn không lưu lại bất cứ manh mối gì để điều tra.
Ngày thứ ba Triệu Tiến tới cửa sông Thanh Giang, Ngưu Kim Bảo mới chạy tới tụ họp.
Ngưu Kim Bảo thành khẩn nói.- Lão gia, tiểu nhân lắm mồm. Giết bọn người Chu quản sự không có gì hữu dùng. Bọn chúng ở phủ Lộ Vương cũng là hạng người như kiến cỏ. Mấy kẻ này không còn, bên kia còn sẽ phái người khác tới, lão gia sẽ còn phiền toái. Chi bằng tiểu nhân đi trang viên bờ đông hồ Lạc Mã bên kia, cũng là để lão gia đỡ phiền toái.
- Một người Hà Nam bên kia tới, hộ vệ của Triệu Tiến ta phải trốn ra ngoài một người. Vậy còn giữ vững được Triệu Tự Doanh nữa hay không. Người khác không cần phải để ý tới, hộ vệ tốt cho ta là được rồi. Ngươi cũng đừng lo lắng về mẹ ngươi, ở chốn Từ Châu này không có ai có đủ bản lãnh động tới bà ấy. Triệu Tiến nói rất nhẹ nhàng.
Ngưu Kim Bảo không giỏi ăn nói, nghe thấy như thế cũng không có tiếp tục tranh biện, chỉ trịnh trọng chắp tay ôm quyền hành lễ.
Triệu Tiến nhìn một đám huynh đệ cũng như những người thân tín đang ngồi đó, nhận ra có người muốn mở miệng nói, nhìn thần sắc như muốn khuyên cái gì, Triệu Tiến liền cười nói.- Cục diện chúng ta làm to rồi, tất nhiên sẽ đụng phải những thế lực lớn xung quanh. Những phiên vương này, còn có Khổng phủ, nhà nào không phải là thôn trang có hàng đống, những thôn trang này nắm giữ đường muối cùng thương lộ trên đất đó, bọn chúng đồng ý nhượng lại sao? Chúng ta đụng phải, chằng những sẽ không đàm phán với chúng ta, còn sẽ cảm thấy chúng ta bất quá là cường hào Từ Châu, sẽ muốn nuốt chúng ta. Đối với kẻ như vậy, chúng ta cẩn thận có ý nghĩa gì. Giơ tay tới phải chặt bỏ, muốn dùng sức mạnh tới thì phải đánh lui.
Vương Triệu Tĩnh cùng Như Huệ lưu lại Từ Châu, Chu Học Trí đi Dương Châu bàn việc cùng thương nhân buôn muối, những người cùng Triệu Tiến nói chuyện đều là người luyện võ, hiển nhiên đối với lời nói của Triệu Tiến không có lời nào khác. Nghe hắn giảng giải xong, trên mặt mấy người Cát Hương, Đổng Băng Phong, Trương Hổ Bân, Lê Đại Tân, Thành Đại Hổ đều cười tươi, Cát Hương gật đầu nói.- Ở mảnh đất Nam Trực Lệ này, chúng ta sao phải sợ ai?
Triệu Tiến cười gật đầu một cái, thần sắc nghiêm túc nói.- Chớ nên khinh thường, đợt sóng thứ nhất của phủ Lộ Vương Hà Nam đến rồi. Đợt sóng đầu của phủ Lỗ Vương Sơn Đông chưa tới. Chờ đợt sóng thứ nhất này tới, sẽ còn có đợt sóng thứ hai.
Nói đến đây, vẻ mặt mấy người ngồi đây đều trở nên nghiêm túc, Đổng Băng Phong nhíu mày nói.- Đại ca, đợt sóng thứ nhất ép xuống như vậy, đến cuối cùng chẳng phải là sẽ đưa tới quan quân sao. Dính vào chuyện phiên vương thân thích thiên tử sẽ đánh đồng với tội mưu phả nhất định sẽ xuất đại quân tiêu diệt. Hơn nữa khác với lần Mã Xung Hạo kia, bọn chúng thực sự có ý chỉ có danh nghĩa.
Cùng phiên vương nảy sinh xích mích, đây bằng với việc đụng vào quyền uy hoàng gia Đại Minh, phiên vương nhất định sẽ cầu cứu triều đình, quan viên trên đất đó cũng sẽ không ngồi yên không đếm xỉa tới. Vừa mới bắt đầu từng lần bị đánh trở lui là đoán trước được, nhưng cũng suy ra, cuối cùng chính là quan quân họp lại tiêu diệt.
Nói đến đây, mọi người trong phòng càng thêm nghiêm nghị, Triệu Tiến nhìn một chút, cười thoải mái mà nói.- Làm sao thế, các ngươi sợ rồi à?