Theo truy đuổi như thế, binh tốt đêm khuya chạy thoát khỏi doanh trướng vốn dĩ không kịp nghỉ ngơi, chỉ cắm cổ chạy không ngừng, rất nhiều người ngay cả y phục cũng chưa kịp mặc ngay ngắn, trong tay ngay cả binh khí cũng không có, cứ như thế chạy nghiêng ngả lảo đảo, sức cùng lực kiệt.
Rất nhiều người đã bị đuổi tới mức suy sụp hoàn toàn, quýnh quáng quỳ xuống đất xin tha mạng. Ngoài dự đoán của bọn họ chính là, những kẻ địch đột nhiên xuất hiện này không có giết chóc, chỉ chẳng qua tịch thu vũ khí trên người, bảo bọn họ cởi sạch y phục, vứt bọn họ ở bên đường mặc kệ tiếp tục không ngừng đuổi theo.
Ngoài thành trì gây ra động tĩnh lớn như thế, bên trong huyện thành Bảo Ứng tất nhiên biết rõ. Nhưng nhìn thấy đại doanh quan quân bốc lên lửa lớn cháy hừng hực, tiếng quát giết rung trời sau đó nhìn thấy quan quân bốn phía chạy loạn. Người đầu thành nào dám cử động, đều làm được chỉ là điều động bá tánh dân tráng trong thành chặn cứng cổng thành, phòng bị nghiêm ngặt. Về phần quan quân ngoài thành chỉ cầu mong sao bọn họ có được nhiều phúc.
Lúc trời tờ mờ sáng, ngọn lửa đã tắt ngấm, trên đống hoang tàn hỗn độn của doanh trại quan quân, từng đống lửa trại cháy lên, đó là có người đang nhóm lửa thổi cơm.
Từng chiếc xe ngựa, từng đội gia đinh lui về mỏi mệt. Đổng Băng Phong đã đeo cung tiễn trở lên trên lưng, vết máu trên trường mâu cũng đã lau chùi sạch sẽ, đang mệt mỏi ngồi ở một chỗ húp cháo. Vào mùa này hai bên Vận Hà gạo không thiếu.
Đổng Băng Phong chỉ bảo ngắn gọn.- Bảo hộ thương nhân gần kề đây đi ra dập tắt lửa. Nhớ rõ dặn kỹ bọn chúng một câu, có gì nói đó, không cần giấu diếm thay chúng ta. Bảo bọn huynh đệ nghỉ ngơi một canh giờ, sau đó lên đường trở về cửa sông Thanh Giang. Một mình ở nơi đó khẳng định có phiền toái phải ứng phó.
Trương Hổ Bân trong tình cảnh này thì là trợ thủ của Đổng Băng Phong, đội ngũ y dẫn dắt ngược lại không có đi theo truy đuổi, mà là trấn thủ ở đại doanh quan quân bên này, để hộ vệ đường lui và cứ địa của đại đôi.
Nghe xong chỉ bảo, Trương Hổ Bân dạ rang một tiếng lập tức đi sang an bài truyền lệnh. Không quá bao lâu thì đã chạy trở lại, trên mặt có nụ cười không nín được, nói.- Lục gia, những hộ thương nhân cửa sông Thanh Giang sang đây kia đều si ngốc rồi, vốn rằng không biết chúng ta đã sang đây rồi. Còn có người ngớ ngẩn dò hỏi chúng ta tới từ lúc nào.
Đổng Băng Phong cũng bật cười, cả mặt cũng có thần sắc đắc ý, mở miệng nói.- An bài của đại ca bọn chúng sao đoán ra được. Cùng nhau ăn cơm, hôm nay còn phải gấp rút lên đường.
Phụ tá Tuần phủ Phượng Dương Quách Thượng Hữu ủy thác đàm phán ước định với Đổng Băng Phong, nói là hai nhà ước hẹn ngầm, ai nấy trú đóng không chiến, sau khi xong việc báo lên trên, tất cả đều tiện.
Sau khi đàm phán, Đổng Băng Phong lập tức đem tin tức dùng khoái mã đưa tới Từ Châu. Đối với đàm phán này, thái độ của Lê Đại Tân rất rõ ràng.
- Quan, giặc không đội chung trời. Tất cả chót lưỡi đầu môi, lại không có công văn ước định gì, lại không có con tin, thế chân gì. Bằng vào cái gì tin bọn chúng, phải phòng bị nguy hiểm bị bọn chúng tấn công bất ngờ.
Mà thư hồi đáp của Từ Châu cũng rất nhanh, lời của Triệu Tiên càng đơn giản thẳng thừng "Phá nát bọn chúng, đánh tan bọn chúng. Nếu như bọn chúng muốn đôi bên không chiến, vậy thì không nên trú đống binh mã gần kề. Chúng ta xuất binh đánh tan bọn chúng, khiến bọn chúng thật sự cảm thấy được đau đớn sợ hãi. Lúc này mới sẽ tuân thủ ước định.
Kế sách định ra, chỗ cửa sông Thanh Giang lập tức chỉnh đốn binh mã. Ở bên phía cửa sông Thanh Giang có rất nhiều hộ thương nhân bên ngoài thoạt nhìn không có dính tới Vân Sơn Hành và Từ Châu, bọn họ vận dụng xe thuyền chuyên chở cũng không ai sẽ chú ý gì. Mà xe ngựa vận chuyển đưa đồ đạc tới lui ở quân doanh và các nơi cũng rất đỗi bình thường.
Dựa vào những hộ thương nhân này và tào thuyền, xe ngựa, đoàn thứ ba của Triệu Tự Doanh và gia đinh đoàn luyện của đại đội cửa sông Thanh Giang không ngừng được vận chuyển tới bên phía huyện Bảo Ứng, bình thường chỉ giả làm tiểu nhị hoặc là ở lại trong xe thuyền, vào bên đêm mới cử động, ở dưới mí mắt của quan quân gom ra đủ ngàn binh lính.
Bọn họ đương nhiên biết quan quân người đông thế mạnh, cho nên quyết định thừa dịp ban đêm đánh lén. Dựa theo phán đoán của Đổng Băng Phong, y cảm thấy quan quân nếu như đã ước định với Triệu Tự Doanh, vậy thì chắc chắn rất lười nhác, không có lòng dè chừng, một khi bị đánh bất ngờ thì sẽ kinh hãi đại loạn, khẳng định một lần nhấc tay phá tan doanh trại.
Chẳng qua Đổng Băng Phong không có ngờ tới, quan quân kỳ thật có cùng một cách nghĩ với y, nhưng thi hành chậm mấy bước sau đó thua luôn cả bàn cờ.
Mặt trời vừa mới ló ra, gia đinh và đoàn luyện Triệu Tự Doanh đã thu dọn xong rồi, bắt đầu lên đường nhắm hướng cửa sông Thanh Giang. Một đêm chưa ngủ, bọn họ ai nấy đều mệt mỏi khác thường, gần như đều là lê đôi chân bước đi. Kỵ binh cũng xuống ngựa dắt ngựa tiến lên, vừa đi vừa dùng lương khô cho ngựa ăn no.
Hết thảy điều này ở đầu thành nhìn rất rõ ràng, trên dưới huyện Bảo Ứng mặc dù không biết việc binh đao cũng biết những đoanh luyện gia đinh Từ Châu này đã nỏ mạnh hết đà không khéo hiện giờ đẩy một cái liền sụp đổ rồi.
Nhưng không có người nào dám làm như vậy, tất cả phần nhiều vẫn là đang nhìn về hướng doanh trại quan quân. Đêm qua đại doanh còn đường hoàng bày ở nơi đó, tới bây giờ đã thành một đống hoang tàn. Đêm qua nhìn thấy ánh lửa ngút trời, tiếng la giết rung động sau đó đã biến thành hình dạng hiện giờ.
Sở dĩ biến thành cái dạng này chính là những kẻ trẻ tuổi điệu bộ mệt mỏi kia làm đấy. Quan lại, thân sĩ ở đầu thành thậm chí cũng không biết những người trẻ tuổi bên dưới kia chính xác có phải nhân mã Từ Châu hay không, rốt cuộc có phải từ cửa sông Thanh Giang kéo sang hay không, cách xa như vậy, sao mà đột nhiên kéo tới được.
Cổng thành huyện Báo Ứng mãi tới lúc hoàng hôn mới dám mở ra, lúc này, bất kể bên đó hay là quan quân đều đã không thấy bóng dáng đâu nữa rồi.
Đêm qua sau khi đánh phá doanh trại, dựa vào xe ngựa bắt đầu lên đường đuổi theo cực kỳ hữu hiệu. Dựa vào điều này, đánh tan hoàn toàn mấy ngàn quan quân đó, đối với gia đinh nương nhờ xe ngựa đuổi theo cho dù là có luồng nhỏ đội nhân mã quân binh muốn phản kích cũng không phải chuyện lớn gì với bọn họ, chỉ cần dựa lưng vào xe ngựa chống cự chốc lát, đội nhân mã của Triệu Tự Doanh đã đuổi theo kịp rồi.
Thật ra đội kỵ binh của quan quân vốn dĩ không có phản kích. Chém giết rung trời, ánh lửa che mây, bọn họ không biết kẻ địch có bao nhiêu, bọn họ chỉ biết mình bại rồi, chỉ biết phải chạy càng xa càng tốt.
Trước lúc trời tối, bên trong địa phận Dương Châu đổ cơn mưa nhỏ, bên phía cửa sông Thanh Giang mưa rơi hơi lớn. Theo cục diện như thế, đường lầy lội trơn trượt, không hợp cho xe ngựa tiến lên, muốn di chuyển trôi chảy, chỉ còn cách dựa vào đường sông rồi.
Song trận mưa này không ngăn được tin tức lan truyền. Quan quân ở huyện thành Bảo Ứng gặp phải đánh lén ban đêm, năm nghìn người chạy tán loạn không thấy tông tích, trong vòng mấy ngày đã lan truyền khắp chốn Giang Bắc Nam Trực Lệ muốn biết.
Vốn rằng bọn thương nhân giàu có cửa sông Thanh Giang đã âm thầm sắp sẵn đồ đạc khao thưởng, thậm chí còn an bài người đáng tin cậy đi dẫn đường làm nội ứng. Nhưng đồ đạc khao quân còn đang trong lúc trù bị, người còn chưa đầy đủ, tin tức trận đại bại tan tác này đã truyền sang rồi.
Lần quân báo này khiến cửa sông Thanh Giang chịu chấn động cực lớn. Ai cũng biết Triệu Tự Doanh mạnh mẽ, ai cũng từng nghe đủ loại sự tích, cái gì dưới thành Từ Châu phá mười vạn lưu dân, trong bãi cỏ hoang đánh bại quan quân, trong mưa duyệt binh làm thoái lui hai ngàn thiết kỵ vân vân. Nhưng những thứ đó đều là tin đồn, ai cũng không có tận mắt nhìn thấy, nếu nói tai nghe là giả, đây chính là có mấy phần chẳng đáng tin.
Nhưng quan quân từ châu Cao Bưu tụ tập binh mã bắc tiến, từ trên xuống dưới cửa sông Thanh Giang đều vô cùng để mắt tới, vẫn luôn có người tới lui báo tin, còn có người đưa tin với bên phía Tuần phủ Phượng Dương, phải nói là đối với nhất cử nhất động của cánh quan quân bình loạn này rõ như lòng bàn tay. Nhưng đội ngũ như vậy, chỉ trong một đêm bị đánh tan thành tro bụi, mà trước lúc đó tất cả đều cảm thấy sức mạnh của Triệu Tự Doanh ở cửa sông Thanh Giang vẫn một mực đóng cửa cố thủ. Đợi tin tức truyền về mới biết vị Đổng lục gia trẻ tuổi thường thẹn thùng ít nói kia đã đại thắng quay về.
Triệu Tự Doanh không ngờ mạnh như vậy? Ngẫm lại cái ngày lúc xe ngựa nghiền nát đám đông thảm thiết kia, từ trên xuống dưới cửa sông Thanh Giang đều cảm thấy một cơn gió lạnh thổi qua, cả người lạnh ngắt.
Ngày thường nhìn huấn luyện khắc khổ, quân kỷ nghiêm nghị, binh giáp hoàn mỹ, cảm giác ra gia đinh Triệu Tự Doanh và đoàn luyện không yếu, nhưng sau lần giao chiến với quan binh này lại khiến mọi người cảm thấy được dũng mãnh thật sự.
Vốn cho rằng quan quân triều đình vừa tới, mặc kệ là dễ dàng hay là khó khăn, ác chiến khổ chiến, kết cục chính là Triệu Tự Doanh tan thành tro bụi, sau đó hết thảy như bình thường. Nhưng nhìn cục diện trước mắt này, sợ rằng nhanh không được, trời mới biết sẽ giằng co bao lâu, sẽ khiến cho cửa sông Thanh Giang ngừng tào vận bao lâu.
Có một số người còn ôm hi vọng. Binh phía nam ở lâu nơi thái bình an ổn, thiết nghĩ chiến lực suy nhược, mà binh phía bắc lâu ngày mài dũa nơi biên quan, không ngừng huyết chiến với giặc Thát, chiến lực khẳng định mạnh mẽ tinh nhuệ, huống chi còn là tinh binh nơi trọng yếu bảo vệ xung quanh kinh kỳ. Hiện giờ phải xem bốn ngàn binh phương bắc của Tổng binh Bảo Định Lỗ Khâm suất lĩnh.
Nhưng cho dù là những kẻ có hi vọng để ôm này cũng bắt đầu bảo cho chỗ dựa và triều thần thân cận của nhà mình sửa soạn tấu trình cứu Vương Hữu Sơn ra tù thoát tội, sửa soạn chiêu an Triệu Tiến Từ Châu.
Nhất định phải làm chuyện tính toán hai đằng như thế, dù sao tất cả còn muốn làm ăn buôn bán, cửa sông Thanh Giang cứ bị chặn mãi như thế, chuyện làm ăn buôn bán gì cũng phải chậm trễ rồi.