Không có Triệu Tiến, tất nhiên Dư gia cũng không có nguồn của cải này. Dư Trí Viễn hiển nhiên không quên cội nguồn, hơn nữa điều này đối với địa vị trên biển của Dư gia cực kỳ trọng yếu. Con người muốn ăn muối, Dư gia cung ứng được ổn định một lượng muối ăn lớn, tất nhiên sẽ khiến cho đám long đầu chúa biển của Phúc Kiến coi trọng, cảm thấy có thực lực, các mặt sinh ý khác đều có ích lợi lớn.
- Được, đệ nhận, huynh đi tìm Chu tiên sinh, đưa cho y. Nói rõ các điểm mấu chốt, Triệu Tiến cũng không làm bộ, dứt khoát gật đầu chấp thuận.
Dư Trí Viễn trên mặt vẫn mỉm cười, trong lòng lại thở nhẹ ra. Điều này còn hơn một lời bảo đảm. Y hắng giọng ho khan một tiếng, tiếp tục nói.- Đại ca, tiểu đệ ở đây còn có một đường muội.
- Đi, đi, đừng đến làm phiền ta, ngọn nguồn tường tận việc ta cùng Tiểu Lan ngươi chẳng lẽ không có nghe qua sao? Triệu Tiến dở khóc dở cười hỏi lại.
Dư Trí Viễn cười hắc một tiếng, cũng không nhắc lại điều này.
Sau khi Triệu Tiến nạp thiếp, vô số người đều cảm thấy đã tìm được cách lấy lòng. Nhà ngươi có một muội muội, nhà ta có một đứa con gái, về phần đường muội, biểu muội lại càng nhiều không đếm xuể, có người đi thẳng tới tìm Triệu Tiến, còn có người tìm hẳn đến Triệu Chấn Đường và Hà Thúy Hoa, trong đó người trong Vệ sở tích cực nhất, những người này đều bị Triệu Tiến cự tuyệt, cảm thấy thật sự vô vị, nhàm chán.
Dư Trí Viên thực ra không phải hạng người như thế, tiếp sau đó đều nói về chính sự. Chẳng hạn như mùa này sóng gió trên biển trở nên lớn, các cảng phương bắc đều đóng băng, các đội tàu nam bắc đều trở về nghỉ ngơi, đợi qua mùa đông.
Cuộc chém giết của long đầu chúa biển nơi Nam Dương Mân Việt dần có kết quả, ba nhà lão đại gần như chia đều mặt biển, song hiện giờ còn có khâu cuối cùng, vẫn không coi là thái bình như trước đây. Vì vậy chuyện truy tầm súng kíp vẫn phải trì hoãn, Dư gia đã an bài người đi Oa Quốc bên kia hỏi thăm, nghe nói người Pháp cũng có buôn bán hỏa khí ở nơi đó.
Phía y cũng biết Triệu Tiến rất để tâm tới nơi Liêu Đông, cho nên cuộc nói chuyện này cũng chú trọng nói sơ qua. Bởi vì cục diện của Triệu Tiến ở cửa sông Thanh Giang đã vững chãi, cộng thêm thuyền mành vận chuyển đường biển đi Thiên Tân lại nhập vào kinh sư và phía bắc so với tào vận đích xác thuận lợi hơn rất nhiều. Sinh kế của hãng thuyền Dư gia tốt hơn so với trước đó gấp mấy lần tới mấy chục lần, cảng biển khắp nơi có nhiều tới lui đưa tin tức. Bởi vì chiến sự ở Liêu Đông, hàng hóa đất Liêu và ngoài quan ải giá cả tăng vùn vụt, nhưng lập tức rơi xuống. Bởi vì số lượng hàng xuất ra tăng nhiều, sau đó đồ đạc mua vào cũng tăng đáng kể.
- Nếu như đã giao chiến, giá cả hàng hóa nơi quan ải tăng lên hẳn phải có. Nhưng số lượng hàng xuất ra vẫn nhiều nên hạ xuống. Song các cảng Liêu Trấn đều muốn nhiều hơn so với trước giờ. Chỗ Đăng Châu hàng xuất ra cũng muốn nhiều hơn trước giờ. Hơn nữa, trong hàng đống đồ đạc mua vào này vải bông, đồ sắt, thuốc thang rất nhiều. Liêu Trấn quả thật cần những quân nhu này, nhưng triều đình tự có cung ứng...
Dư Trí Viễn nói tới đó muốn nói lại dừng.
Y bên này ấp a ấp úng, sau khi bị Triệu Tiến liếc nhìn, Dư Trí Viễn cũng kịp để ý thấy, vào tình cảnh này còn có gì phải kiêng dè.- Đại ca, tiểu đệ hoài nghi trong những mua bán đó không khéo có Nữ Chân Kiến Châu nhúng tay vào. Nhưng trên dưới Liêu Trấn cũng không sạch sẽ. Không có quân tướng Đại Minh giơ tay, hàng hóa hàng đống lớn như thế sao đi ra đi vào được?
Triệu Tiến trầm ngâm chốc lát, lắc đầu cười lạnh nói.- Vì phát tài, đại nghĩa tính làm cái gì?
Nói xong điều này, Triệu Tiến nhìn về phía Dư Trí Viễn nghiêm nghị nói.- Tin tức về Liêu Đông huynh muốn dò la, vì dò la tin tức cũng đi tới lui trao đổi. Nhưng huynh chớ nên vì kiếm tiền đi làm những thứ đó, ngày sau nói không rõ ràng.
Mặc dù đôi bên đã hết mực thân cận quen thuộc, nhưng bị ánh mắt Triệu Tiến liếc nhìn như thế Dư Trí Viễn lại nhịn không được sợ run, vội vàng cười nói.- Xin đại ca yên lòng. Chuyện làm ăn bậc này tiểu đệ sẽ không đi chạm vào. Mua bán chỗ đại ca đã bận không nhấc nổi tay rồi. Tuy nhiên nơi Liêu Đông, rượu trắng Từ Châu nấu ra chính là bảo vật, mặc kệ là quân Hán Liêu Trấn hay là Nữ Chân Kiến Châu đều vô cùng yêu thích. Nếu như đi sang đấy buôn bán nhất định sẽ có lợi lớn.
Triệu Tiến thản nhiên nói.- Các tỉnh Đại Minh còn chưa hẳn mỗi chỗ đều có, không cần nghĩ tới nơi ấy nữa.
Chuyện này nói xong, Dư Trí Viễn trong lúc nhất thời không biết nói cái gì mới tốt. Y vốn cho rằng nói tới lợi lớn của rượu trắng ở Liêu Đông Triệu Tiến sẽ có an bài, trước mắt nói tới cũng chỉ có Dư gia tham dự được vào cuộc buôn bán này. Chuyện làm ăn kiếm tiền tất nhiên tốt, càng tốt hơn là mượn được điều này gần gũi thêm với Triệu Tiến. Ngược lại không ngờ rằng thái độ Triệu Tiến rất lạnh nhạt. Dư Trí Viễn một bên cân nhắc bản thân làm sai cái gì, một bên cáo từ rời khỏi, sợ nói nhiều sai nhiều.
Dư Trí Viễn rời khỏi, Đổng Băng Phong còn có Trương Hổ Bân cùng với Chu Học Trí trú đóng ở nơi này cũng tới đây. Ba người bọn họ lúc vào cửa lại vừa hay nhìn thấy Triệu Tiến dùng tay day trán, dáng vẻ dường như rất mỏi mệt. Triệu Tiến mới vừa ngoài hai mươi, chính là lúc tuổi trẻ khỏe mạnh cường tráng, sao lại có tình trạng như vầy. Không đợi mọi người đưa ra lời hỏi han, Triệu Tiến đã tự mình cười khổ nói.- Vốn cho rằng mình đủ bình tĩnh rồi. Nhưng gặp được một số việc, vẫn là không khống chế được thiện ác của mình.
Đổng Băng Phong và Trương Hổ Bân không biết tiếp lời thế nào, Chu Học Trí cười nói.- Lão gia mới tới cái tuổi này, chính là lúc nhiệt huyết quyết đoán, không già dặn lõi đời cũng là lẽ hiển nhiên.
Hôm nay đúng hai mươi tháng chạp, ngày đầu tiên Triệu Tiến tới cửa sông Thanh Giang, tuy nhiên sau khi tới chẳng mảy may nhàn rỗi, tiếp đãi xong Dư Trí Viễn, lại là huynh đệ và thân tín của mình. Tất cả trước nói chúc mừng với Triệu Tiến, Đổng Băng Phong cũng cảm khái mấy câu, kế tiếp chính là xử trí việc chính.
Đoàn thứ ba Đổng Băng Phong dẫn đầu hết thảy đều rất ổn định. Bọn họ đóng chặt cửa thao luyện, cung ứng vân vân cũng rất đủ đầy. Hơn nữa cửa sông Thanh Giang cũng không có chuyện gì đáng để đoàn thứ ba phái đi làm. Thật muốn gia đinh ngang nhiên động thủ e rằng cửa sông Thanh Giang đều phải máu chảy thành công. Còn đoàn luyện hộ vệ cửa sông Thanh Giang chỗ Trương Hổ Bâng thì có chút phiền phức. Mười sáu liên này là chia rải ra trú đóng, tám liên thường trú trong doanh trại, tám liên khác chia ra các nơi giữ vững trị an của cửa sông Thanh Giang. Đoàn luyện xuất thân từ những lưu dân này ngày tháng kham khổ quá lâu rồi, bất chợt nhìn thấy cửa sông Thanh Giang phồn hoa như thế không ít người đều kiềm lòng chẳng đặng. Cảm thấy cuộc sống ở trong doanh quá khổ, không bằng tới thế giới phồn hoa này đi hưởng thụ. Kết cuộc thường xuyên có tình trạng gia đinh trốn khỏi doanh trại xuất hiện.
Trên mặt đất cửa sông Thanh Giang có một số hạng người không có mắt đầu óc ngu muội, cảm thấy những đoàn luyện Triệu Tự Doanh cường tráng đáng dùng, không ngờ có kẻ thu dụng đào binh. Nhưng những kẻ này lợi lộc thì không kiếm được, kết cuộc ngược lại vô cùng thê thảm. Kẻ tốt nhất chính là sau khi tịch thủ gia sản cả nhà đi tới trang viên Bi Châu làm công. Còn xử trí đào binh, Trương Hổ Bân mới đầu còn không biết làm thế nào, cố ý đi hỏi thử Đổng Băng Phong. Đổng Băng Phong tánh tình trầm ổn điềm đạm cho câu trả lời cũng đơn giản... chém đầu.
Từng cái thủ cấp chém xuống, giáo huấn máy chảy đầm đìa này rốt cuộc khiến bọn đoàn luyện lòng dạ xao động ổn định rồi. Sau đó ba người Đổng Băng Phong, Trương Hổ Bân và Chu Học Trí bàn luận, hơi chút biến đổi khuôn phép. Người tuần tra ở chợ để người giang hồ Từ Châu của võ quán Triệu gia và Vân Sơn làm. Bọn họ nhìn thấy chuyện tự mình xử trí được thì xử trí, lo liệu không xong thì đi mời đoàn luyện, đoàn luyện trấn áp không được nữa tất nhiên có gia đinh ra mặt. Còn tuần tra ngày thường của bọn đoàn luyện cũng hủy bỏ, đổi thành đóng kín cửa đóng quân giống như gia đinh. Doanh trại ở nơi đó, bản thân cũng có tác dụng chấn nhiếp.
Lúc nói những lời này, trên trán Trương Hổ Bân cũng đã đổ mồ hôi, trong phòng thật không có nóng tới mức độ này, y chính xác là quá sợ hãi.
Triệu Tiến cười nói.- Đoàn luyện dù sao cũng không phải gia đinh, không cảm thấy mình có gốc gác cũng không đè nén lòng dạ xuống được. Chuyện xảy ra như thế cũng không có gì lạ. Đây không phải lỗi lầm của ngươi. Những gia đinh chúng ta bây giờ đã quá đông rồi, nhiều hơn nữa là nỗi phiền.
Chuyện này hắn sớm đã biết, Trương Hổ Bân gặp mặt bẩm báo cũng chẳng qua là trình tự, lúc đó xảy ra chuyện lập tức cấp báo về Từ Châu không dám có mảy may giấu diếm. Triệu Tiến tới nơi này cũng có chướng mắt giải quyết. Hắn trấn an Trương Hổ Bân sợ hãi, quay đầu nói với Mạnh Chí Kỳ đứng ở bên cạnh.- Ngươi gọi Lê Đại Tân vào đây.
Lê Đại Tân cũng làm việc ở cửa sông Thanh Giang, nhưng địa vị so kém hơn một bậc so với ba người tiến vào trước, cho nên ở bên ngoài chờ. Đợi Lê Đại Tân vào vái chào, Triệu Tiến nói thẳng không vòng vo.- Đoàn luyện trong tay Trương Hổ Bân ở nơi này không chịu yên ổn. Nhưng khắp nơi cũng không mãi dựa vào người giang hồ tới trông coi. Lê Đại Tân việc ngươi làm mới ban đầu không thay đổi, kiêm trợ thủ của Trương Hổ Bân. Trong đoàn luyện chọn lựa ra sáu tới bảy liên, chọn hết những kẻ không yên lòng, tuổi tác lớn, ham sống ra, an bài bọn họ giữ vững trị an trên đất này. Phân hiệu Vân Sơn Hành lập tức phải khai trương ở nơi này, khẳng định cần có rất nhiều người, dùng những người này vào đấy. Ngươi hiểu ta muốn dùng bọn họ làm cái gì rồi chứ?