Ông ta lúc bấy giờ cũng muốn làm một số việc, kết cuộc lại như cái gì cũng không có làm thành công, quan chức càng ngày càng cao, cuối cùng trở thành Đốc sư Liêu Đông của Đại Minh, một trong những quan văn phẩm bậc cao nhất.
Nhưng mình trở thành Đốc sư rốt cuộc làm được gì cho đất nước đây?
Ngoại trừ từng lần thất bại, bị đánh hạ từng thành trì một, khiến vô số con dân Liêu Đông rơi vào trong tay Kiến Nô, mình rốt cuộc làm tốt cái gì?
Ngay khi nhận ra những gì mình từ bé chăm học, mẫu mực vâng theo thánh hiền chỉ dạy dùng đánh bại Kiến Nô không ngờ chẳng mảy may có hữu ích, vị quan văn Đại Minh lâm vào trong đau khổ dằn vặt và u mê trước nay chưa từng có.
Nghĩ tới nghĩ lui, ông ta cuối cùng vẫn chỉ nảy ra được một chủ ý: Chỉ cần Liêu Dương vừa bị công phá, Liêu Đông đã không còn là đất cắm dùi của người Hán, trăm vạn dân đất Liêu ắt hẳn rơi vào tay Kiến Nô, trải qua tháng ngày sống không bằng chết. Làm Đốc sư Liêu Đông Đại Minh, ông ta nhất định phải dùng tính mạng của mình gánh vác trọng trách nảy sinh này.
Thẳng cho tới lúc tảng sáng ngày hôm sau, Viên Ứng Thái mới gắng gượng đứng lên trở về trong thành Liêu Dương. Tuy nhiên ngày hôm sau ông ta đã khơi dậy tinh thần mạnh mẽ lên đầu thành cổ vũ sĩ khí. Nhưng chúng tướng sĩ Đại Minh vẫn mặt mày ủ rũ, phờ phạt bày trận dưới thành, có vẻ đã bi quan uể oải tới cực điểm. Nhìn thấy hết thảy tình cảnh thế này Viên Ứng Thái và Trương Thuyên đều vô cùng đau đầu, buồn bã nhưng cũng không còn cách nào, chỉ ở đầu thành thở ngắn than dài.
Than thở của bọn họ cũng không kéo dài bao lâu, sắc trời vừa tới lúc sáng bừng quân Kim Nữ Chân Kiến Châu đã bắt đầu tấn công.
Bởi vì ngày hôm qua đại bại.hiện giờ sĩ khí lòng quân của quân Minh càng thêm thậm tệ, quân Kim Nữ Chân Kiến Châu giết thẳng tới ngoài thành, sau đó không coi ai ra gì xua đuổi thường dân người Hán đào mương móc đất để tháo nước chiến hào, vốn dĩ không để quân lính Đại Minh ở trong thành vào trong mắt.
Bởi vì nguyên do bị Nỗ Nhĩ Cáp Xích hạ lệnh ép buộc phải gánh trọng trách công thành, A Mẫn đã nóng vội đỏ cả mắt, đích thân suất lĩnh quân binh của bản thân chỉ huy ngoài thành, đồng thời đốc thúc trong coi đào mương.
Theo quan sát chăm chú của Bối Lặc, Kỳ chủ, bọn binh sĩ Tương Lam Kỳ càng thêm không dám chậm trễ, ra sức thúc giục những thường dân người Hán bị quân Kim Nữ Chân Kiến Châu bắt từ thôn trại khắp nơi ngoài thành tới đào mương. Liêu Đông lúc này tuy rằng đã cuối tháng ba nhưng vẫn còn là trời đông giá rét, những thường dân người Hán mặc y phục mỏng manh không phân biệt gái trai, già trẻ bị binh sĩ Nữ Chân sai khiến thúc ép, dùng thuỗng sắt, cuốc thậm chí đôi tay không ngừng đào móc mặt đất vẫn còn bị đông lạnh cứng rắn. Có người đôi tay đã máu tươi đầm đìa nhưng trước roi và đao thương của người Nữ Chân vẫn chỉ vừa khóc than vừa đào đất. Có người không chịu đựng nổi loại dày vò và khổ sở đáng sợ này chạy về phía sau như nổi điên. Nhưng rất mau chóng đã bị binh sĩ Nữ Chân giám thị bên cạnh dùng đao thương và cung tiễn giết chết. Những người còn lại chỉ hốt hoảng không ngừng đào đất trong hành hạ của đói rét và sợ sệt. Thậm chí cũng không trông cậy bản thân còn sống được từ trong kiếp nạn như thế này chỉ đào đất trong đờ đẫn, không ngừng đào đất.
Qua đi mấy canh giờ, thỉnh thoảng có người bởi vì đói khát và rét lạnh thân thể cứng ngắc mà đào càng lúc càng chậm, cho dù bị đánh rất nhiều roi cũng không làm nên được chuyện gì, cuối cùng té sóng xoài ra đất chết mất. Loại chết chóc không mảy may có tiếng động này thấp thoáng giống bệnh dịch lây lan tràn ngập trong gió rét nơi hoang dã, người ngã chết càng ngày càng nhiều. Nhưng bọn họ không có được bất kỳ thương hại nào bị xách tới trong một cái hố cạnh đấy vùi lấp qua loa giống như một bãi cỏ dại ven đường.
Thấy từng màn bi thảm dưới thành kia, Viên Ứng Thái và Trương Thuyên đều mở trừng hai mắt, dường như sắp phải rách chảy ra máu rồi, đôi tay cũng nắm thật chặt, toàn thân đều đang run rẩy.
Viên Ứng Thái run giọng mắng.- Kiến Nô giết hại bách tính nhà Hán ta như thế, có khác gì cầm thú đâu. Bọn ta không đội trời chung với giặc Kiến Nô.
Còn Trương Thuyên đã không thốt lên lời nào được nữa, buồn thảm lắc đầu chỉ không ngừng thều thào tự nói.- Bọn ta vô năng, phụ mất lòng thánh thượng, gieo rắc tai họa cho bá tánh, tội đáng chết vạn lần.
Đúng vậy, trong lòng bọn họ đều hiểu được, cho dù đau lòng, bọn họ cũng không cách nào làm được cái gì, chỉ trơ mắt nhìn chuyện bi thảm nảy sinh, vả lại chờ đợi chuyện bi thảm này sắp giáng xuống trong thành Liêu Dương nơi mình đang đứng. Loại cảm giác vô lực gặm nuốt tim gan của bọn họ, khiến nỗi thống khổ của bọn họ càng tăng thêm một tầng nữa.
Theo xua đuổi của binh lính Nữ Chân không mảy may lưu tình, tuy rằng trên đầu thành không ngừng nã pháo bắn tên, nhưng chiến hào vẫn càng đào càng dài, càng móc càng sâu, cuối cùng rốt cuộc nước trong sông đào bao quanh thành Liêu Dương nhanh chóng thuận theo rãnh mương bị dẫn đi rồi. Bọn quan binh trong thành nhìn tình cảnh này đều cảm thấy tuyệt vọng rã rời.
Sau khi nhận ra sông đào bao quanh thành đã trở nên rất cạn, A Mẫn mừng rơn, tiếp đó truyền ra mệnh lệnh công thành từ cổng sông thành đông. Quân Kim Nữ Chân Kiến Châu theo hai loại khích lệ của quân pháp nghiêm khắc và hy vọng vào được thành cướp bóc, bọn binh lính để bím tóc đồng loạt tru lên chạy nhanh ra khỏi quân trận, vượt qua chiến hào công thẳng hướng thành trì.
Thành Liêu Dương vốn ban đầu có tường thành rất cao, khí giới binh trang cũng vô cùng chỉnh chu, tuy rằng trước đó dưới thành đón đánh thất lợi nhưng binh lực cũng vẫn coi như đủ đầy, thậm chí còn có hồng y đại pháo trợ trận. Nhưng mà, cho dù nắm giữ được điều kiện tốt đẹp lợi thế như vậy, trước mặt binh sĩ Nữ Chân tru tréo xông tới không ngừng từ đầu thành bám bò trèo lên, tướng sĩ quân Minh sớm đã sợ hãi vốn dĩ không dám đón đánh quá nhiều. Chỉ cần đón đánh kẻ địch chốc lát đã tự ai nấy chạy loạn, hoàn toàn không dám giao phong với người Nữ Chân. Bọn họ rất mau đã tháo chạy khỏi tường thành, khiến cho quân Kim Nữ Chân Kiến Châu trèo lên đầu thành thậm chí ngay cả quan quân cũng ôm đầu chạy trốn vào trong thành.
Viên Ứng Thái đứng ở trên lầu thành đốc chiến nhìn tình cảnh như thế không khỏi mắng lớn.- Vô sỉ quá lắm! Vô sỉ quá lắm! Binh Liêu được triều đình nuôi dưỡng hậu đãi không ngờ rằng tham sống sợ chết thế này đây, không dám đánh một trận với Kiến Nô. Vô sỉ quá lắm!
Trương Thuyên bên cạnh thở dài.- Đại Lai, hiện giờ còn không biết sao? Binh Liêu đều là binh làm tướng có công. Những nhà tướng đó ai nấy chỉ muốn giữ gìn thực lực, trong lòng nào còn có nước nhà gì, nào còn có vì bá tánh tranh công, người người tranh trước gì. Sắp gặp địch sợ như sợ cọp. Nước nhà một năm tốn mấy trăm vạn lượng quân lương nuôi ra được một đám vô sỉ mặt người dạ thú như thế đó. Không diệt trừ những nhà tướng đó, đất Liêu Đại Minh bại hoại vĩnh viến không yên ổn. Than ôi! Việc tới nước này nói thêm nữa thì có lợi ích gì.
Đúng ngay lúc này, một viên thân binh của Viên Ứng Thái đột nhiên xông lên lầu thành vừa vọt nhanh tới vừa hô to.
- Đại nhân... đại nhân không hay rồi.
Đợi tới sau khi y tới gần, Viên Ứng Thái lớn tiếng hỏi.- Chuyện gì?
- Giám quân Cao đại nhân, Ngưu đại nhân còn có Hồ đại nhân, Phó đại nhân. Bọn họ đều chạy cả rồi, đều chạy cả rồi! Trong giọng nói của thân binh mang theo một chút nghẹn ngào.
Một hồi váng vất đột nhiên đánh vào trong tim Viên Ứng Thái.
Những "đại nhân" trong miệng thân binh này chính là chỉ Đạo viên hay còn gọi Đạo đài đảm nhiệm chức Giám quân Cao Xuất, Ngưu Duy Diệu, Hồ Gia Đống cùng với Đốc lương Lang trung Phó Quốc của quân Minh đều là quan viên được sắc phong của Đại Minh, lý ra nên cùng chung lo nghĩ vui buồn với nước nhà. Không ngờ tới trong lúc nguy cấp này, những quan viên đó lại bỏ mặc quân dân trong thành, bỏ thành mà chạy.
Vô sỉ! Vô sỉ!
Có võ tướng như vậy, có quan văn như vậy, Đại Minh lẽ nào không bại, sao mà không bại cho được. Kinh lược Đại Minh Viên Ứng Thái rống giận trong lòng.
Trương Thuyên bên cạnh đột nhiên kéo tay Viên Ứng Thái nhắc nhở y không cần quá mức thất thố trước mặt bộ hạ.- Đại Lai, đừng vội tức giận, bọn chuột nhắt tham sống sợ chết như thế cho dù thoát được một mạng cũng tự có quốc pháp xử trị. Trời xanh cao vời còn sợ không tìm được công đạo sao? Bọn ta vì nước tận trung thì tốt rồi.
Theo khuyên nhủ của Trương Thuyên, Viên Ứng Thái cuối cùng khôi phục một chút điềm tĩnh, tiếp đó sắc mặt ông ta xám xị nhìn Trương Thuyên.- Cũng thế cả, cũng là đi theo bọn chúng thôi. Bọn ta vì nước tận trung thật tốt. Vũ Hành, việc tới nước này, ta cũng không khuyên ngươi chạy. Ngươi và ta chia nhau canh giữ, thủ tới cuối cùng.
Tới cái "cuối cùng" này rồi làm thế nào nữa, ông ta không nói, cả hai hiển nhiên đều biết rõ.
Trương Thuyên nhìn Viên Ứng Thái, sau đó bật cười to, tiếp theo vỗ thật mạnh một cái lên bả vai của ông ta.
- Tốt! Tốt! Đại trượng phu lý nên như Đại Lai đây, vậy ta đi trước một bước.
Tiếp theo y xoay người sang chỗ khác, đầu cũng không ngoảnh lại rời khỏi tòa lầu thành này, sau đó mang theo thân binh của mình và một bộ phận binh lính vẫn còn chỉ huy điều động được đi một chỗ khác trong thành phòng thủ.
A Mẫn đứng ở dưới thành mắt thấy từng đội binh sĩ trèo lên tường thành, trong lòng mừng rõ như phát điên khôn sao tả xiết. Y ở dưới thành lớn tiếng hô quát, bảo từng viên thân binh đi truyền đưa mệnh lệnh, chỉ huy đại quân nhanh chóng từ chỗ tường thành đã công phá lên thành, củng cố chiến quả đã lấy được.