Nghe được câu hỏi này, Lê Đại Tân trầm ngâm chốc lát mở miệng nói.- Lão gia là muốn bọn họ trở thành sai dịch nha môn để dùng?
Triệu Tiến vỗ hai tay một cái, kẻ trung thành nhất là bọn huynh đệ và thân tín, nhưng bàn về kiến văn rộng rãi, phân giải phán đoán, giỏi nhất vẫn là mấy kẻ địch tới đầu hàng này. Lê Đại Tân không kém, Mã Xung Hạo e rằng cũng không kém. Ý niệm trong đầu thoáng qua, Triệu Tiến cười nói.- Chính là trở thành sai dịch Bổ khoái để dùng. Nhưng phải chiếu theo quân kỷ để trói buộc. Nhưng đừng bại hoại thành dáng vẻ như trong nha môn kia. Quy củ đã có sẵn rồi, đợi phân hiệu Vân Sơn tới, các ngươi bàn bạc mà làm.
Nói tới đay, Lê Đại Tân hiểu được địa vị của mình lại tăng lên một tầng. Đại đội trưởng của đội Nội Vệ trong tay lại có thực quyền mấy trăm người, còn trông coi nơi cửa sông Thanh Giang giàu có phồn hoa bậc này, địa vị thực lực đều tăng lên rất nhiều. Y vội vàng khom người ôm quyền nói.- Mong Tiến gia yên tâm, thuộc hạ nhất định làm tốt.
Triệu Tiến nói cho xong an bài của mình.- Thành Đại Khí làm trợ thủ của ngươi. Về phần Trương Hổ Bân, số người còn lại của ngươi huấn luyện theo gia đinh. Về sau hết thảy xử trí theo gia đinh.
Trong phòng yên lặng một chút, tất cả đều nhìn hướng Trương Hổ Bân, ánh mắt ai nấy đều bao hàm ý tứ sâu xa khác nhau. Trương Hổ Bân vốn ban đầu sắc mặt không quá tốt, mười sáu liên thuộc hạ chốc lát bị lấy đi một nửa, hơn nửa còn bị an bài phó thủ địa vị gần như tương đồng, chẳng khác nào là giáng chức cắt bớt quyền hạn. Nhưng lời kế tiếp lại khiến cho y trở nên kích động. Trong tay có gần ngàn gia đinh là ý nghĩa gì, đó là thực lực bằng với lại cấp bậc đoàn trưởng, ngang bằng với bọn huynh đệ của Triệu Tiến.
Mặc dù nói xử trí "theo gia đinh" nhưng tất cả cũng đều biết rõ, Trương Hổ Bân này chính là người đầu tiên xếp dưới Tiểu Bát Nghĩa.
Sau khi Triệu Tiến bên này hạ lệnh, cũng muốn Chu Học Trí viết công văn, sau đó dùng ấn mới được phát ra. Những quy củ lễ số Vương Triệu Tĩnh nói mãi kia, lễ số đó Triệu Tiến không thích, quy củ vẫn muốn dùng.
Mọi người nhìn thấy Chu Học Trí trừ mở ra giấy bút còn để lại một quyển sổ sách rất dày, liền đều cười cáo từ rời khỏi, biết đây là có lời thao thao bất tuyệt muốn nói. Trong đám người dưới tay Triệu Tiến, Vương Triệu Tĩnh bị mọi người cho rằng là chủ mưu, Như Huệ và Chu Học trí thì hai vị tổng quản cùng một hàng. Cục diện bọn họ quản nhiều lắm, sự tình cũng rườm rà, mỗi lần bẩm báo đều phải từ một canh giờ trở lên. Số lần nhiều rồi, tất cả cũng đã từng trải qua, tới lúc này liền lui xuống, chỉ còn có nước lúc cơm trưa cơm chiều tụ tập lần nữa mà thôi.
Cuối năm kết sổ, rất nhiều chuyện đã thông qua thư từ báo tới Từ Châu. Chu Học Trí thật rất thoải mái, thậm chí còn nói trước một câu bông đùa.- Nói rằng thuộc hạ của Tiến gia, kẻ thăng chức nhanh nhất chính là người trong trận Phùng gia tấn công lưu dân năm đó. Trương Hổ Bân thủ trại, Lê Đại Tân công trại, hiện giờ đều không kém nhau.
Triệu Tiến cũng cười, tuy nhiên Chu Học Trí nói đúng không có sai. Trương Hổ Bân quả thật có công lớn. Lần chiến đấu trại lưu dân đó so với lại Triệu Tự Doanh trải qua mấy lần chiến đấu cũng không nói là ác liệt nhất, lớn nhất, nhưng ý nghĩa không phải tầm thường. Có lưu dân và ruộng đất của trại lưu dân, Triệu Tự Doanh mới bành trướng nhanh chóng, mới có chuyện không ngừng ùn ùn kéo tới kế tiếp theo sau, mới có cục diện hôm nay. Công lao Trương Hổ Bân như vậy, tất nhiên có ban thưởng như vậy. Còn về Lê Đại Tân, quả thật là từng lần chứng kiến tài năng.
- Năm nay bạc trong tay chúng ta đã là một con số rất lớn, trừ kim khố Từ Châu trữ đấy, con số bên này của chúng ta cũng dọa người.
-... Các lộ cửa sông Thanh Giang tuy rằng không biết kỹ càng, nhưng sơ qua cũng đoán chừng ra được rốt cuộc có bao nhiêu. Không ít người đều từng nghĩ tới mượn tiền, lợi tức vân vân đều không tệ. Thuộc hạ thì nghĩ, bạc này bỏ ở trong kho cũng vô dụng, nếu như tung ra để sinh sôi thu lấy lợi tức quả thật không kém. Nơi cửa sông Thanh Giang nhiều hàng hóa trao đổi như thế, bạc tiền ra ra vào vào không biết có bao nhiêu, bọn họ đều phải điều động tiền bạc. Ngân lượng Tiến gia xoay chuyển sinh lợi trong những chuyện làm ăn này, một năm trôi qua kiếm được chỉ sợ không kém hơn các hạng làm ăn khác. Hơn nữa nói đi nói lại có Triệu Tự Doanh chúng ta ở đây, ai dám mưu mô đùa giỡn, ai dám thiếu nợ không trả. Cuốn sổ mỏng trên tay Chu Học Trí chưa hề mở ra, y vẫn nói thao thao bất tuyệt, đây mới là việc khẩn cấp nhất Chu Học Trí muốn gặp mặt nói chuyện với Triệu Tiến. Trong lòng y sớm đã có một bụng phương án suy tính, nhất là lúc nhìn thấy Triệu Tiến tập trung tinh thần lắng nghe, Chu Học Trí càng nói càng vui mừng.
Nói xong một phương án, Chu Học Trí không nhịn được cơn khát bưng bát trà lên uống mấy hớp, nhìn Triệu Tiến trầm ngâm, Chu Học Trí lại nói mấy câu.- Lão gia, cho vay thu nợ này điều động được tiền bạc. Tháng ngày dài lâu rồi, các lộ cửa sông Thanh Giang làm ăn buôn bán cũng nắm vào trong tay chúng ta. Ai không nghe lời, ngân lượng vừa dứt, kẻ đó thì không làm được sinh kế. Nhà ai mua bán náo nhiệt, chỉ cần Vân Sơn Hành muốn chen vào, lập tức sang đấy nuốt hết. Không ai nói ra có gì không phải. Buôn bán tới lui, tiền tài ra vào, ai còn nói được chúng ta.
Nói xong câu này Chu Học Trí lại ho khan mấy tiếng, có chút thấp thỏm nhìn về hướng Triệu Tiến. Vào lúc nói chuyện thế này, Chu Học Trí chưa từng cảm thấy Triệu Tiến trẻ hơn y mười mấy tuổi. Triệu Tiến vào rất nhiều thời điểm biểu hiện ra thành thục không tương xứng với tuổi. Hơn nữa có lúc rất cổ hủ, làm việc có nắm chắc. Mới rồi lời của mình quả thật chính là con đường phát tài, trong lúc nhất thời nói rất sảng khoái, nhưng Triệu Tiến sẽ có khiển trách giáo huấn hay không?
Triệu Tiến đang trầm tư, thần sắc càng ngày càng trở nên nghiêm túc, điều này khiến Chu Học Trí càng thêm thấp thỏm. Mặc dù Triệu Tiến trẻ tuổi nhưng lúc hai người trao đổi, Chu Học Trí vẫn cảm thấy áp lực khó hiểu. Từ sư gia một trang chủ tà giáo tới Chu đại tổng quản tiếng tăm lẫy lừng Nam Trực Lệ như này, Chu Học Trí biết hết thảy điều này là ai cho, y cũng không muốn mất đi.
- Cách này của ngươi không tồi. Triệu Tiến mở miệng nói. Câu nói này khiến Chu Học Trí yên tâm. Chủ ý này của y không nói được tài năng tuyệt diễm kinh người. Mượn tiền sinh lợi, bọn thương nhân cửa sông Thanh Giang tiền vốn sung túc không chỉ một người làm như thế, nhưng thông qua mượn tiền này khống chế các lộ làm ăn của cửa sông Thanh Giang, vào lúc mấu chốt nắm hết những chuyện làm ăn đó vào trong tay. Cái này chính là khơi nguồn rất lớn, điều này khiến Triệu Tiến nghĩ tới rất nhiều rất nhiều thứ trong trí nhớ.
- Tuy nhiên ngươi nghĩ tới còn xa mới đủ. Lời Triệu Tiến rất chậm. Hắn vừa nói vừa nhớ lại, Chu Học Trí cũng không kìm lòng đặng ngồi thẳng lên một chút, trên mặt có vẻ hưng phấn khó kiềm hãm. Y biết mình nói đúng rồi.
- Cho vay sinh lợi tức, chuyện làm ăn này không chỉ cửa sông Thanh Giang làm được, Từ Châu và Ngung Đầu Trấn cũng làm được giống như vậy. Chúng ta không chỉ bỏ ra ngân lượng của mình đi ăn lợi tức, còn khiến cho người khác trữ bạc của chính bọn họ ở nơi chúng ta, cũng bỏ ra sinh lợi tức. Hiện giờ Từ Châu có chợ lớn, cửa sông Thanh Giang có chợ lớn, Ngung Đầu Trấn cũng có chợ búa. Bọn thương nhân tới lui mấy nơi này đều phải mang theo món bạc, tiền lớn. Không chỉ bất tiện cũng có mạo hiểm. Nếu như bọn họ trữ ngân lượng ở quỹ của chúng ta, chúng ta xuất ra ngân phiếu, cầm một tờ giấy hoặc là một tấm thẻ bài cũng đi được phân hiệu các nơi của chúng ta đổi ra được bạc thật. Chuyện buôn bán này cũng phải nên làm. Triệu Tiến kiên nhẫn nói thấu đáo.
Thân thể Chu Học Trí nghiêng về phía trước, sợ rằng nghe sót một chữ, nghe tới đó y liên tục gật đầu nói.
- Lão gia nói đúng, ngân phiếu này chúng ta cũng nên làm.
Ngân phiếu vân vân cùng loại ý nghĩa là tờ giấy làm tin, vào những năm Gia Tĩnh đã có, tên gọi là hội phiếu cũng là thương gia lớn có đủ thực lực mở ra ngân phiếu làm tin, chỉ cần tới trong phân hiệu các nơi là đổi được ngân lượng, cái này phần lớn là phụng sự cho quan viên sĩ tử tới lui nam bắc, hơn nữa giá trị trên ngân phiếu cũng không lớn.
Triệu Tiến cười lại đi vào câu chuyện sâu hơn một chút.- Ngươi nghĩ thử mà xem, những gian điếm Vân Sơn Hành của chúng ta, tiệm buôn Tôn gia trải rộng khắp Giang Bắc Nam Trực Lệ. Nói cách khác, thương nhân bá tính nơi đó khắp chốn đều hoán đổi được bạc và ngân phiếu. Trong tay chúng ta có bạc, lại thanh danh không tệ, không ai sẽ cho rằng chúng ta xù nợ. Lúc mới ban đầu, bọn họ còn sẽ trữ bên này, đổi bên kia. Nhưng tháng ngày về lâu về dài chữ tín của chúng ta cũng có, bọn họ cũng không muốn cầm món ngân lượng lớn cho mệt mỏi, đổi ngay ngân phiếu của chúng ta, bên ngoài cũng chấp nhận. Ngươi nói nơi Giang Bắc Nam Trực Lệ này có cần ngân lượng hay không? Tới lúc đó đều phải dùng ngân phiếu của chúng ta phát ra.
Chu Học Trí theo đó gật đầu, nhưng gật một cái đã ngây ngẩn ở nơi đó, ánh mắt tán loạn, cả người thất thần, cứ thất lễ như thế ngẫm nghĩ xuất thần. Nghĩ đi nghĩ lại, cả thân thể bắt đầu run rẩy, hít sâu mấy hơi mới mở miệng nói.
- Chiếu theo lời lão gia nói, đợi sau này chúng ta há không phải cứ thẳng thừng phát ra ngân phiếu. Ngân phiếu của chúng ta là một trăm lượng, bên ngoài phải coi như đây là một trăm lượng bạc, mặc kệ chúng ta rốt cuộc có một trăm lượng bạc này hay không sao?