Không biết đã ngủ bao lâu, lúc mở mắt ra, thì chân trời đằng đông đã hửng sáng. Mộc Thục Lan ngồi trên lưng ngựa nhìn bốn phía, phát hiện đội hình đông đúc ban đầu đã trở nên rất thưa thớt. Một người hai ngựa hoặc là ba ngựa, nhưng khoảng cách lẫn nhau xa đến mười mấy bước hai mươi mấy bước, còn ngựa thì cũng đã mang hàm thiếc không biết từ lúc nào.
Đội ngũ này tuy có hơn trăm người gần ba trăm con ngựa, nhưng lại đi rất yên tĩnh, đến tiếng vó ngựa của thám mã đằng xa còn nghe rất rõ ràng. Trời dần sáng, đằng tây tuy còn là sắc đêm, nhưng đằng đông đã càng lúc càng sáng hơn. Lúc thám mã đến lần thứ ba, Triệu Tiến đã hạ lệnh. Có hai gã thám mã khinh kỵ ở lại, những gia đình còn lại thì lên ngựa, những con ngựa còn trống thì cho người lưu lại trông coi.
Mộc Thục Lan lại chú ý đến một chuyện, tất cả mọi người đều đã mặc giáp trụ hoàn chỉnh. Lúc dắt ngựa đi đường thì đội ngũ rất rời rạc, nhưng sau khi lên ngựa thì càng tụ lại chặt chẽ, giống như cả đội cùng tiến bước.
Một hán tử to béo ở bên cạnh trầm giọng nói.
- Nắm chặt dây cương, đi theo phía sau, đừng sợ, vạn sự đều có bọn tiểu nhân chống đỡ.
Mộc Thục Lan yên lặng gật đầu, vươn tay nắm chặt dây cương. Kỵ thuật của nàng rất bình thường, nhưng vật cưỡi rất ngoan ngoãn, hơn nữa thân thể nàng nhẹ bẫng, chỉ cần ngồi ở trên ngựa chạy theo đại đội là được.
Đã nhìn thấy được doanh trại ở đằng xa, so với doanh trại chỉnh tề có quy tắc của Triệu Tự Doanh đêm qua, thì ở đằng kia không xa trông giống như một là cái chợ hơn, từ xa đã thấy rất là hỗn loạn, không có chút thể thống nào.
Mộc Thục Lan còn nhìn thấy ở cách đó không xa có thi thể trúng tên ngã dưới đất, không biết có phải là lính gác bị thám mã trinh sát bắn chết hay không.
Đội gia đinh cưỡi ngựa do Triệu Tiến suất lĩnh đã bắt đầu gia tăng bước chân. Doanh trại ở trước mặt kia vẫn không có động tĩnh gì. Ánh mặt trời vừa ló dạng, chính là lúc người ta ngủ say nhất, trong lúc mơ hồ đó, làm sao phát giác ra được.
Ngựa ở phía ngoài ủ rủ đứng dậy, bao chứa cỏ khô cứ thế mà rơi tán loạn xuống đất, thức ăn bên trong sớm đã bị ngựa ăn sạch sẽ, rất nhiều yên cương để cưỡi ngựa vẫn chưa tháo xuống, có lẽ đêm qua đã chạy gấp đến đây, dùng hẳn luôn ngựa vây bên ngoài tạo thành một vòng chắn gió.
Càng lúc càng gần, thậm chí đã nhìn thấy được người say ngủ ngổn ngang ở bên trong, bên trông cũng là bộ dáng loạn xạ bát nháo, có kẻ trên người đắp một cái chăn, có kẻ thì mặc y phục co rúc ở đó, có kẻ thì từ dưới đất bò dậy đi ra ngoài, vẫn còn ngáy ngủ, vừa đi vừa cởi quần, xem ra là muốn đi giải quyết nỗi sầu.
Tiếng vó ngựa ầm vang đã nghe thấy rất rõ ràng, kẻ nọ cũng đã nhìn thấy đội nhân mã cách đó mấy mươi bước. Gã cứ đực mặt ra đó, quần thì rơi hẳn xuống đất.
Lại qua một hồi, người này mới tỉnh hồn, cuống quít gào thét chạy về, nhưng vừa xoay người thì bị quần của mình làm vướng ngã, nằm sõng soài trên đất, ngồi dậy đã không còn kịp nữa, bị đội nhân mã chạy qua xéo nát.
Những người khác không tỉnh táo hơn gã đi tè kia, sau khi bọn họ bị chấn động của mặt đất và tiếng kêu la thảm thiết đánh thức, thì đội nhân mã gia đinh Triệu Tự Doanh đã dí sát bọn họ.
Đám người bò dậy hòng tránh né, muốn đánh trả, nhưng làm sao thoát khỏi giẫm đạp giày xéo của đội nhân mã, còn có mâu đâm đao chém từ trên giáng xuống nữa.
Trong cuộc tàn sát này, trong đội nhân mã Triệu Tự Doanh không biết là ai huýt sáo, tiếng huýt sao sắc nhọn vô cùng, khiến người nghe càng thêm hãi hùng khiếp đảm. Tiềng huýt sáo đằng này vang lên không lâu, đằng kia cũng có tiếng kèn đáp trả, lập tức lại có tiếng kèn từ hai hướng khác vang lên theo.
Những kẻ tụ lại ngủ qua đêm có đến mấy trăm, binh khí thì vẫn để bên tay, hiện trường đã hỗn loạn, nhìn thấy thức ăn còn thừa lại, thậm chí còn có rượu thịt tàn dư. Đám võ phu này đông hơn đội ngũ của Triệu Tiến nhiều, mặt đối mặt chiến đấu chém giết thậm chí còn có ưu thế, nhưng bị Triệu Tự Doanh đột nhập vào lúc phòng bị lơi lỏng nhất, thì chỉ là một phen giết chóc huyết tẩy nghiêng về một phía.
Cùng với tiếng kèn, đội mà Triệu Tiến suất lĩnh đánh thọc xuyên thẳng vào doanh trại, để lại vết máu và thi thể đầy đất, sau đó lượn một vòng tròn, lại xông trở ra.
Đã có kỵ binh tỉnh táo, cũng đã lên ngựa, nhưng vốn không cách nào tụ lại được, chỉ có hốt hoảng chạy tán loạn bốn phía, trốn chậm một chút, người cùng ngựa cũng không chống đỡ được đội nhân mã Triệu Tự Doanh đã kết trận, cứ thế mà bị trường thương đại đao giết chết, bằng không thì bị cung tiễn bắn chết.
Đánh thọc sườn lần nữa, lần này người bị giết đã không còn nhiều như lần trước. Những người bừng tỉnh từ trong giấc mộng kêu gào mắng chửi trèo lên ngựa, hoặc là hoảng hốt tháo chạy về hướng không có người.
Có người cũng muốn chiến đấu, nhưng trông lúc gấp gáp đến vật cưỡi cũng không khống chế được, không ai yểm hộ phối hợp, không phải bị mâu đâm đao chém, thì bị trúng mấy mũi tên.
Sau cùng cũng không ai chịu chiến đấu, tất cả đều liều mạng thúc ngựa bỏ chạy ra ngoài. Người bỏ chạy càng lúc càng nhiều, đến sau cùng thì hoàn toàn sụp đổ, ai nấy đều chạy thục mạng không quay đầu lại, không ai muốn đối mặt với truy sát của Triệu Tự Doanh, không ai muốn đi chiến đấu với Triệu Tự Doanh.
Thừa dịp trời tối thăm dò doanh trại của kẻ địch, sau đó chạy đến phát động công kích, kẻ địch cảm thấy Triệu Tự Doanh đang chạy trốn, vốn dĩ không ngờ được Triệu Tiến sẽ chủ động tấn công. Người chặn đường cho rằng mình đang ôm cây đợi thỏ, kẻ mình đang đối phó là chim sợ cành cong, nhưng lại không ngờ mình mới là con mồi, Triệu Tự Doanh mới là thợ săn.
Mộc Thục Lan đại khái hiểu được khúc mắc này. Lúc này nàng bị bao vây trong những làn xung phong của đại đội, chỉ cảm thấy thật kỳ diệu, đơn giản như vậy sao, chỉ đến, tấn công, sau đó thì chiến thắng sao?
Đội ngũ Triệu Tiến dẫn dắt cũng không dừng lại, mà sau khi chỉnh trang xong, theo dẫn đường của thám mã khinh kỵ, cũng không vướng bận đống hỗn độn chết chóc ở đằng sau nữa, mặc kệ rất nhiều đồ đạc trên ngựa và rơi dưới đất, lao thẳng về phía có tiếng kèn.
Cảnh tượng ở đằng đó không khác biệt so với đằng này lắm, trên đường còn chạm mặt đào binh. Nơi này cũng đã bị đánh tan hoàn toàn. Mộc Thục Lan nhìn thấy, đội bên đây là do Cát Hương dẫn đầu, hai đội hợp nhất, tiếng kèn liền ngưng, hiện tại có ba nơi tiếng kèn vẫn còn vang vọng.
Lúc đội của Triệu Tiến và Cát Hương chạy đến chỗ Lưu Dũng, cuộc chiến bên phía Lưu Dũng cũng đến hồi kết thúc. Kẻ địch ở bên này còn tệ hại hơn hai nơi trước, chỉ có mười mấy thi thể nằm dưới đất, những kẻ khác đều quỳ xuống đất cầu xin tha mạng.
Lúc này, tiếng còi chỉ còn hai, nhưng lại khiến cho đám Triệu Tiến khẩn trương, liên tục ba đội hội hợp, ba lần chiến đấu lần lượt xảy ra, lại là đột kích vào lúc bất ngờ như thế này, hẳn mỗi nơi đều bị nghiền nát kết thúc rất nhanh mới đúng, vì sao bên chỗ Trần Thăng vẫn còn đang đánh?
Ba đội hợp lại, không bận tâm nghỉ ngơi chỉnh đốn, đi thẳng về phía có tiếng kèn.
Đội ngũ do Trần Thăng suất lĩnh lại lâm vào thế giằng co, đối thủ của y rất kỳ quái, cũng không biết từ đâu lấy ra nhiều rương hòm, vật nặng như vậy, để trộn lẫn vào với yên ngựa hàm thiếc, lại trở thành một công sự tường thấp đơn giản. Người thì nấp phía sau, còn có mười mấy cây cung. Bọn Trần Thăng vừa tiếp cận, lập tức bắn tên. Mã đội bên phía Trần Thăng không ngừng tiếp lên thăm dò, saa đó lại thoái lui, mà những người trong công sự cũng tìm cơ hội muốn chạy ra khỏi công sự, nhưng kỵ binh bên phía Trần Thăng tạo thành một vòng vây đằng xa, lại ép hẳn người trở về.
Tuy nhiên Triệu Tiến cũng chú ý đến một chuyện khác, chính là trong ngoài công sự tường thấp đó không có ngựa, ngược lại ở đằng xa thì thấy được ngựa, giống như sau khi chạy tán loạn lại muốn quay về tìm chủ nhân.
Điều khiến người ta dở khóc dở cười chính là Trần Thăng suất lĩnh tổng cộng một trăm kỵ, mà trong công sự tường thấp gồm rương hòm yên ngựa hỗn độn lại có gần ba trăm người bị vây, thân phận thì lại dễ dàng nhìn ra. Đã có người mặc bào phục của quan binh vào, ở trong đó lớn tiếng quát mắng rằng các ngươi đang muốn tạo phản sao.
Nhưng sau khi nhìn thấy mấy trăm kỵ của Triệu Tiến đến, sắc mặt của người trong công sự tường thấp kia không dễ coi chút nào cả. Tình hình trở nên hỗn loạn, người chạy ra ngoài càng nhiều, nhưng lại bị kỵ binh của đội Trần Thăng giết chết hoặc đuổi theo, đều bị ép trở về.
Nhìn thấy ba huynh đệ Triệu Tiến hội hợp, sắc mặt của Trần Thăng rất khó coi. Những nơi khác đều giải quyết sạch sẽ như dao sắc chặt đay, chỉ có bên phía y là lâm vào thế giằng co.
Thân ở ngoài Từ Châu, đại đội kỵ binh địch chặn đường, chỉ có tốc chiến tốc thắng mới bảo đảm vẹn toàn, càng kéo dài thì phiền phức càng nhiều. Trần Thăng cảm thấy bản thân đã liên lụy mọi người.
- Lộ quân này xuất thân quan binh, dọc đường đến đây đây nếu không phải là sống mái với người khác, thì là tẩy sạch thôn trang của một nhà giàu có. Rương hòm vật nặng chất thành đống, bên trong cùng hẳn là còn có nữ nhân đã đoạt được. Đám người này vẫn giữ được quy củ binh pháp, lúc hạ trại còn bố trí trạm gác ngầm, hơn nữa còn biết dùng số rương hòm vật nặng này làm một cái vòng vây.
Trần Thăng cau mày giảng giải với đám Triệu Tiến. Sự việc gặp phải trên chiến trường quả thật thay đổi trong nháy mắt, mấy tên lính canh ở bên ngoài đều đã bị thám mã khinh kỵ đi ngang làm thịt, nhưng trạm gác ngầm lại ngủ ở một nơi bí mật, vốn dĩ không bị người khác phát hiện. Kết cuộc là lúc đại đội của Trần Thăng đến, trạm gác ngầm bị đánh thức, lên tiếng cảnh báo, sau đó người bên trong phát giác ra.
Người biết cưỡi ngựa trong quan quân thường đều là tinh nhuệ tuyển chọn ra, cung mã cũng không phân cao thấp. Nhìn thấy có người xông đến, tay chân cũng không chậm chạp, mười mấy cây cung lập tức bắn ra ngoài. Kết cuộc là mấy con ngựa xông đến trước nhất bị bắn trúng, người trên ngựa ngã xuống, may mắn còn có áo giáp hộ thân, không bị cung tiễn làm bị thương, nhưng có vài người ngã xuống xây xát. Thậm chí quan quân còn muốn xông tới bắt người, kết cuộc là bị cung thủ của Trần Thăng bắn lui về.
Nhưng đợt tập kích này cũng không phải không có hiệu nghiệm, ít nhất cũng khiến vật cưỡi của quan quân đều sợ hãi bỏ chạy ra xa, khiến bọn họ đi không được, phải lâm vào thế giằng co lẫn nhau. Bên Trần Thăng ít người, không tài nào vây công. Đối phương tuy nhiều, nhưng lại không có vật cưỡi không dám động đậy, chỉ thủ trong doanh địa dựng sơ sài kia. Từ đầu đến đuôi những người xuất thân quan quân này đều không khẩn trương, miệng hùng hổ hét to.
- Chẳng lẽ các ngươi muốn giết quan quân tạo phản.
Hơn nữa nhìn thấy đội của Trần Thăng bao vây đằng xa, còn cho rặng bọn họ đã sợ.
Triệu Tiến híp mắt nhìn doanh trại, thậm chí còn thúc ngựa đi một vòng, sau khi trở về liền dứt khoát nói.
- Để lại năm mươi người trông chừng vật cưỡi, phòng bị đám người này chạy trốn, những người còn lại xuống ngựa kết trận. Chúng ta xông lên, không cần phải chậm trễ nhiều công phu như vậy.
Mệnh lệnh được truyền xuống, những tiếng hô to vang lên, mọi người đều xoay người xuống ngựa. Ngưu Kim Bảo dặn dò Đại Lôi và Mạnh Chí Kỳ hai câu, bản thân cũng xuống ngựa, đi về phía Triệu Tiến. Mộc Thục Lan ngồi trên ngựa nhìn thấy, cảm thấy rất trí óc mờ mịt. Đánh nhau trên chiến trường không phải là kỵ binh mạnh nhất sao? Có ngựa không cưỡi, xuống ngựa làm gì? Đừng nói là thiếu nữ này trí óc mờ mịt, ngay cả đám quan quân phía sau doanh địa cũng vô cùng bối rối, thậm chí còn thò đâu ra nhìn quanh.