Từ Hồng Nho mỉm cười gật đầu, lại nói.
- Nếu có gì cần cứ nói, đều là người nhà cả, không nên khách khí.
Mộc Thục Lan đã không còn ung dung như trước, dường như đang xuất thần nghĩ về điều gì, khi mấy người Từ Hồng Nho quay người muốn đi, Mộc Thục Lan mới mở miệng.
- Từ thúc thúc, Tiểu Lan không cầu toàn thây an táng, nhưng xin hãy đem tro cốt của ta đến Từ Châu, tìm người lẳng lặng chôn ở Hà Gia Trang.
Nói đến đây, Mộc Thục Lan thất thần cười, ôm gối cúi đầu, tiếp tục ngẩn ngơ xuất thần, không đếm xỉa tới chuyện xung quanh nữa.
Ba người Từ Hồng Nho cũng không dừng lại, chỉ tiếp tục rời đi. Ra khỏi lao phòng, Từ Hồng Cử mắng.
- Mụ điên, nhìn chẳng khác gì nữ quỷ.
Tạ Minh Huyền còn chưa lên tiếng, Từ Hồng Nho lại trầm giọng nói.
- May mắn là hiện đã diệt Mộc gia, nếu là kéo dài thì giờ để con bé này làm chủ cục diện, phe ta chắc chắn sẽ gặp phiền toái lớn. Tâm tư kiến văn của ả ghê gớm hơn thúc bá ả nhiều.
Tạ Minh Huyền hỏi một câu.
- Tôn thượng, có mang tro cốt của con bé này về Hà Gia Trang không?
- Để ý nó làm gì.
Từ Hồng Nho cười nói, Tạ Minh Huyền cũng cười gật đầu, không lên tiếng nữa.
Sau khi rời khỏi phòng giam, nhìn về phía trang viên rộng lớn của Tăng gia trang, phía tây là thành trì huyện Vận Thành, sân trống phía đông lại có một tòa mộc đài cùng giá gỗ, nơi đó chính là nơi chốn làm phép hỏa thiêu.
Từ Hồng Nho trầm giọng nói.
- Thiêu chết Mộc Thục Lan chỉ là việc nhỏ, lúc này chúng ta nhất định phải khiến các nơi tâm phục khẩu phục. Ngày mai hãy mang nhân mã của chúng ta ra thao luyện, gọi cả người của Hạ Trọng Tiến và Hầu Ngũ nữa.
Tạ Minh Huyền trầm ngâm, đoạn mở miệng.
- Tôn thượng, khoảng cách từ đây đến thị trấn và quan đạo không xa, toàn bộ trên dưới Tăng gia trang chưa chắc đều là tín đồ của chúng ta. Làm như vậy có phải quá phô trương?
- Phô trương? Có gì phô trương? Quân lương năm thứ nhất thu qua, bách tính các nơi còn cảm thấy mùa màng sẽ tốt, năm nay thu quân lương lần thứ hai, còn kẻ nào thấy năm sau có dường sống? Không bàn những dân chúng này, ngay cả những nhà giàu có sản nghiệp đều chịu không nổi. Hiện tại trên mặt đất giống như phủ đầy bụi rậm, vứt một đốm lửa vào là cháy. Chúng ta phô trương một chút, chính là nói thẳng cho chúng biết lửa nhà nào đốt càng lớn thì chính là nhà đó càng biết cách đốt.
Chân mày Tạ Minh Huyền lại càng nhíu chặt, gã trầm giọng nói.
- Tôn thượng, hiện đã gần đầu đông, lương thực các nơi không còn nhiều, nếu thực muốn làm đại sự thì nên thực hiện lúc vụ thu hoạch, Vận Hà không đóng băng, lương thực sung túc.
Không đợi Từ Hồng Cử tranh cãi, Từ Hồng Nho cười vỗ vai Tạ Minh Huyền, nhẹ nhàng nói.
- Cũng không phải là ngay năm nay bắt đầu ra tay, nhưng thời điểm phất cờ cũng cần lập ra, biểu thị tâm tư của chúng ta một chút, khiến thủ hạ cảm thấy có tiền đồ. Chúng ta cũng chỉ diễn võ thao luyện, không có nói tạo phản, sao phải sợ kẻ khác lời ra tiếng vào?
Tạ Minh Huyền lúc này mới trầm tĩnh lại, khom người thở dài nói.
- Giáo tôn hùng tài đại lược, là thuộc hạ suy nghĩ thiển cận.
Từ Hồng Nho cười lớn, ra sức vỗ vai Tạ Minh Huyền, vui vẻ nói.
- Ngươi cùng ta nói những lời này chính là phúc khí của bản giáo. Nếu giống như những kẻ bên tên Vương Hiếu Hiền kia, suốt ngày nói thiên mệnh, đại vị gì đó thì mới là chuyện xấu.
Cuối thu gió lớn thổi mạnh, bào phục ba người bay phất phới, nhìn Từ Hồng Nho tràn đầy hào khí tự tin, Tạ Minh Huyền không khỏi lộ ra thần sắc kính nể.
Đầu tháng mười một, ngày mồng chín, giáo chủ Văn Hương Giáo Từ Hồng Nho mang theo thân tín cùng các lộ khách mời cùng đến sân trống bên ngoài Tăng gia trang, vụ thu hoạch đã qua, mặt đất được san bình rộng rãi, rất hợp cho việc diễn võ thao luyện.
Người của tổng đà Văn Hương Giáo và Tăng gia trang đã dựng lều lớn, đặt sẵn bàn ghế. Từ Hồng Cử và một đám đầu mục đã sớm an bài các cánh đội ngũ của Văn Hương Giáo xếp hàng chỉnh tề ở sân trống.
Từ Hồng Nho dẫn các lộ khách mời đến dưới lều lớn. đội ngũ mấy chục người có vẻ thứ bậc phân ra rõ ràng, giáo chủ Từ Hồng Nho theo lẽ hiển nhiên là được giành cho ở ghế chính giữa, còn những người khác được xếp từ trong ra ngoài theo thân phận và bối phận, không chút lẫn lộn.
Kẻ hiểu việc thì phải khôn ngoan. Đây chính là quy củ trong Văn Hương Giáo dựng lên tất cả mọi người phải xếp ngôi vị dựa theo tôn ti cao thấp Từ Hồng Nho định ra, không cậy thực lực, tâm tính để tranh luận. Mấy ngày qua, Từ Hồng Nho đã truất quyền hơn mười Hội chủ, kẻ bị khiển trách lại càng nhiều, tất cả mọi người đều nơm nớp lo sợ không dám phản bác. Mộc gia chính là một tấm gương bày ra trước mặt.
Sở dĩ mọi người vẫn phục tùng, là vì Từ Hồng Nho nắm rất đúng mực. Vị thế quyền lực là một chuyện, hắn sẽ không động đến lợi ích, những cung phụng hương khói còn nợ từ trước, những chỗ tốt trong tay mọi người ông ta đều không hỏi đến. Chỉ nghiêm lệnh sau này không cho khất nợ, hơn nữa còn hứa hẹn đủ loại lời lãi. Chẳng hạn như trên tào vận ở Sơn Đông, trên đường muối, thu thêm của quân lương đều được hứa hẹn, cầm lấy được về sau mọi người đều phải chia lãi.
Thủ đoạn cứng mềm kết hợp, lại có thực lực mạnh mẽ làm hậu thuẫn, Sơn Đông và thế lực các nơi dĩ nhiên bị hắn nhào tròn thành dẹt, không có một chút chống cự, cũng không hề có lòng dạ làm trái.
Lên đài đất, vào đại trướng, Từ Hồng Nho phất tay, thản nhiên nói.
- Mời chư vị nhìn, đây chính là thực lực của bản giáo!
Theo đó tất cả mọi người liền nhìn sang, sau khi một trận xôn xao đều an tĩnh lại. Hơn một ngàn tráng hán chia làm mấy đội sắp hàng chỉnh tề, trăm người hàng trước đều mặc áo giáp, cầm những đao thương binh khí gần như đồng bộ, còn có người lưng đeo cung tiễn.
Đây thật là đáng gờm, hơn trăm bộ giáp sắt nhìn đã chói mắt, người có con mắt tinh đời còn nhìn thấy càng nhiều hơn. Chẳng hạn như nói hàng ngũ ngay ngắn này, đây nhất định là thường xuyên thao luyện, đao thương binh khí gần như cũng giống vậy, đây nói rõ vốn liếng trữ đã lâu, thậm chí còn xưởng rèn chuyên rèn tạo binh khí. Tư binh dũng tráng trong tay tất cả mọi người binh khí cũng đủ mọi loại, cầm được đồ bằng sắt là tốt lắm rồi, thậm chí còn có gậy trúc vót nhọn nung qua lửa, sao so được với uy thế trước mắt này.
Còn về mấy chục cây cung này càng đáng gờm hơn. Muốn giương cung bắn tên, nhất định phải khổ luyện nhiều năm, còn phải có tiền của tiêu tốn mua sắm. Những cung thủ này nhất định là tự rèn luyện ra được, thật nếu muốn đánh nhau sống chết mấy chục cung thủ bắn sang một lọat mưa tên, đội quân gì cũng đều xong rồi.
Tới được nơi này làm khách đều không phải hạng người tầm thường, cũng từng thấy doanh trại, cũng từng thấy thao luyện quan binh, thậm chí quân trú đóng trên đất này cũng có quen biết này nọ. Ngẫm nghĩ những binh lính ăn mày mình nhìn thấy kia, nhớ tới những binh khí gỉ sắt mục nát kia, lại nhìn xem những hán tử khỏe mạnh trước mắt này, lập tức đều có so đo tính toán.
Có sức mạnh này làm trụ cột, lại xúi giục người trở thành ngàn vạn tín đồ trung thành, thành trì nào hạ không được đây. Đại Minh hiện giờ dân chúng lầm than, ở Liêu Trấn và Vân Quý Tứ Xuyên chưa bao giờ đánh thắng qua một trận, nhìn thật giống như một căn lều lung lay sắp đổ, nhẹ nhàng đụng một cái đã sập rồi.
Hơn nữa giáo chủ Văn Hương Giáo Từ Hồng Nho hùng tài đại lược như thế, các nơi Sơn Đông đã được ông ta gầy dựng tới mức như nay, nếu như đi theo đánh cược một lần, khẳng định sẽ có đại phú quý.
Không ở thôn làng an ổn làm thân sĩ thổ hào hưởng phúc, ngược lại mạo hiểm mất đầu gia nhập Văn Hương Giáo làm Hội chủ đều là một đám người có dã tâm, không cam lòng với hiện trạng. Nhìn đội ngũ trước mắt ngoại trừ bị trấn phục cũng đều có một loại hưng phấn, cảm thấy nên đánh cược một lần.
Từ Hồng Nho vẫn thản nhiên như trước.
- Chư vị, đó cũng không phải vốn liếng gốc rễ của bản giáo. Ở phủ Duyện Châu còn có gần ngàn binh sĩ biết chiến đấu. Ở phủ Thanh Giang và phủ Tế Nam còn có một cánh nhân mã. Phủ Đông Xương cũng có tinh nhuệ trấn thủ. Hôm nay để cho mọi người nhìn thấy chẳng qua là gần đây thuận tiện điều tới mà thôi.
Sau khi nghe xong lời mào đầu của ông ta, mọi người càng kính phục hơn. Nói như thế, những sức mạnh khiến mọi người rúng động trước mắt này còn chưa phải toàn bộ, thậm chí còn không tới một nửa tinh nhuệ trong giáo. Như vậy tính ra đại sự thật sự đáng mưu đồ.
- Giáo tôn trên ứng với số trời, đây mới có nhiều tinh nhuệ hổ lang hết mực trung thành như thế. Bản giáo có hi vọng chấn hưng lần nữa. Giáo tôn chủ trì bản giáo quả thật là đại phúc khí của bản giáo cũng là đại phúc khí của bọn thuộc hạ. Cầu mong giáo tôn sống tới vạn năm, dẫn bọn thuộc hạ vào cảnh cực lạc giữa nhân gian.
Tức thì có Hội chủ từng đọc sách bắt đầu tán tụng, mọi người đồng loạt hùa theo.
Tất cả đồng thanh nói.
- Giáo tôn sống mãi vạn năm.
Trên mặt Từ Hồng Nho không có tỏ thái độ gì, gật đầu thản nhiên nói.
- Bản giáo chấn hưng cũng vì chư vị. Chỉ cần các vị trung thành làm việc, bản giác tuyệt không bạc đãi các vị, đã định sẵn chung hưởng phú quý với các vị, cùng nhau vào chốn tiên cảnh.
Sau khi nói xong lời sáo rỗng này, Từ Hồng Nho quét mắt nhìn, lại nói.
- Tăng gia trung thành bản giáo, vào sinh ra tử lập nhiều chiến công hiển hách. Tháng giêng sang năm, Tăng Đại Lang chính là Hội chủ chuyên cai quản Tế Ninh Châu.